Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-04-18 05:01:33
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ nghỉ tháng Mười khép . Đối với Ôn Phạn, ưu tiên một và cũng là vấn đề đau đầu nhất hiện tại chính là: Kỳ thi giữa kỳ đang lù lù kéo đến. Giáo viên chủ nhiệm, cô Vương, sừng sững bục giảng, lạnh lùng thông báo lịch thi giữa kỳ. " Kết thúc đợt thi , nhà trường sẽ tổ chức họp phụ , các em liệu mà xốc tinh thần học tập cho t.ử tế." Cảm giác áp lực đè nặng, Ôn Phạn chợt thấy sống lưng lạnh toát.
Bất chấp việc đội ngũ "chiến thần" các môn hì hục phụ đạo, Ôn Phạn vẫn cảm thấy chênh vênh như dây. Tần Hòa vỗ vai an ủi, bảo rằng tuy cô đuổi kịp chương trình toán hiện tại, nhưng ít kiến thức lớp 10 cũng hòm hòm . Hàn Lộ Lộ thì thao thao bất tuyệt rằng môn Sinh vốn dĩ dễ xơi, tiến độ của Ôn Phạn hiện tại rượt đuổi sát nút . Dù kiến thức vững lắm, nhưng thời gian còn dài, cứ từ từ mà "mưa dầm thấm lâu" Lớp phó học tập môn Tiếng Anh thì vỗ n.g.ự.c quả quyết cô học từ vựng chăm chỉ, ẵm điểm trung bình là điều trong tầm tay. Lớp phó môn Vật lý... Lớp phó môn Hóa học...
Cô giáo chủ nhiệm dứt lời thông báo kỳ thi giữa kỳ, tiếng chuông báo hết tiết vang lên, bàn học của Ôn Phạn lập tức bao vây kín mít. Chẳng gì to tát, chỉ là bọn họ đang lao một cuộc chiến tranh giành thời gian phụ đạo cho Ôn Phạn thềm kỳ thi. Tần Hòa: "Mấy đừng ồn ào nữa, môn Toán còn theo kịp tiến độ , tớ tranh thủ nhồi nhét cho mấy dạng bài chắc chắn trong đề thi!" Lớp phó môn Vật lý: "Nói cứ như các môn khác quan trọng , môn Vật lý của tớ cũng cần củng cố chứ bộ!" Lớp phó môn Tiếng Anh: "Này , tớ còn ôn vài cái đề tài luận nữa cơ mà..." Ôn Phạn: Mặt cắt còn một giọt máu. Cô ngay mà, mấy lời an ủi " nắm kiến thức cũng khá " là lừa phỉnh. Thực chất đám còn cuống cuồng hơn cả cô.
Âu cũng là điều dễ hiểu. Hàn Lộ Lộ đ.á.n.h tiếng với cô, hội cá cược với , phần thưởng chính là bữa sáng Ôn Phạn tự tay chuẩn . Môn nào điểm của Ôn Phạn nhảy vọt ấn tượng nhất, lớp phó phụ trách môn đó sẽ ăn sáng cả tuần! Ôn Phạn: ... Cô giáo chủ nhiệm cũng cạn lời. Cô Vương đ.á.n.h thấy sự bất thường của lớp dạo gần đây. Sao tinh thần học tập sục sôi lên một cách chóng mặt như thế? Suy tính , cô gọi vài em học sinh lên văn phòng "thẩm tra" nguyên nhân. Hỏi han qua , cuối cùng thu về một đáp án khiến ngã ngửa. Tất cả chỉ vì một bữa sáng của Ôn Phạn. Cô Vương: ... " Gia cảnh tụi nó khó khăn lắm hả?" Không lý nào, các "chiến thần" môn học của cô, ví dụ như lớp phó môn Vật lý, cô rõ gia đình em mở hẳn cửa hàng đồ điện gia dụng cơ mà. Nhìn vẻ gì là thiếu thốn tiền bạc!
Học sinh nọ khua tay múa chân khoa trương: "Cô , đồ ăn sáng Ôn Phạn mang tới ngon lắm luôn!" Nam sinh từng tham gia buổi dã ngoại của lớp, món gà hầm nồi đất do Ôn Phạn đích trổ tài khiến suýt nuốt luôn cả lưỡi. Chưa kể gia đình Ôn Phạn giờ cũng lấn sân sang mảng đồ ăn sáng, cái món bánh nướng nhân quả hồng và nhân thịt tươi, nhiều lúc đắn đo chọn vị nào, mua luôn một cặp ăn cho sướng miệng! Tiếc là học lực của chỉ ở mức làng nhàng, chẳng giỏi môn nào nổi trội, nên một nếm thử phần ăn sáng đặc biệt Ôn Phạn riêng.
Nhìn vẻ mặt tiếc hùi hụi của học sinh, cô Vương thấy đúng là chuyện lạ thật. Tính , các thầy cô họp hành liên miên, nào là động viên khích lệ, nào là kết hợp giáo d.ụ.c gia đình và nhà trường, nào là phát động phong trào thi đua học tập, thế mà tụi học sinh xắn tay áo lao học hành t.ử tế chỉ vì một miếng ăn? Cô Vương xua tay cho học sinh về lớp, sang than thở với một giáo viên khác trong văn phòng. " cứ thấy uẩn khúc gì ở đây, chỉ vì một bữa sáng thì thật là chuyện tưởng."
Vị giáo viên cũng gật gù tán thành: "Hay là ngày mai cô thử sớm một hôm, tạt qua xem thử nhà em bán đồ ăn sáng gì." Cô Vương gật đầu. Cô rèn thói quen, một tuần sẽ đặt đồ ăn ngoài đôi ba , đều đặn chọn quán ăn ở bên ngoài cổng trường, nhưng bữa sáng thì luôn trung thành ăn ở nhà. "Kiểu gì cũng đích mục sở thị." Đối với Ôn Phạn, cô Vương tự thừa nhận bản đôi chút định kiến. thử hỏi xem, giáo viên nào định kiến với một học sinh chểnh mảng học hành, trong đầu chỉ rặt mấy chuyện yêu đương nhăng nhít? Kỳ nghỉ hè Ôn Phạn rút khỏi lớp học thêm, cô Vương cũng chẳng mảy may bận tâm, dẫu từ lúc tựu trường, Ôn Phạn quả thực vẻ tập trung học hành hơn. Nào ngờ, thiện cảm chớm nở vài bữa, lòi vụ Ôn Phạn choảng với Kim Duệ... Cô Vương đến phục. Nhân chuyến "thực mục sở thị" bữa sáng , cô cũng tranh thủ trao đổi với phụ Ôn Phạn một phen. Còn về phần đám học sinh đang hừng hực khí thế như tiêm m.á.u gà trong lớp ... Cô Vương vẫn nhất quyết tin tụi nó chỉ vì một miếng ăn. "Lũ quỷ nhỏ , chẳng lên cơn dở chứng gì nữa." ...
Đang buôn dưa lê, vị giáo viên liếc đồng hồ thấy sắp đến giờ, liền giục cô Vương order đồ ăn. "Hôm qua ăn đúng bát canh bí đao thịt viên ngon nhức nách, hôm nay quán đó còn tặng kèm nhỉ?" Cô Vương nhún vai bó tay, mở ứng dụng điện thoại: "Canh mỗi ngày đổi một kiểu, cũng chịu c.h.ế.t." Giống như tuần , lúc thì tặng canh rau viên, lúc thì canh cà chua trứng... Đôi lúc ngon tuyệt cú mèo, đôi lúc nhàn nhạt, tóm là chẳng theo quy luật nào. Cô Vương lướt điện thoại, bỗng dụi mắt, reo lên: "A, hôm nay món mới !" "Món gì món gì?" Vị giáo viên nghển cổ sang, cũng hóng hớt ngó màn hình. Cô Vương chằm chằm bức ảnh sản phẩm trống trơn, đó chỉ vỏn vẹn dòng chữ: Vịt hồ đồ (Canh vịt nấu nhừ ).
"Cái món quái quỷ gì thế !" Đừng là từng ăn, tên thôi cũng thấy lạ hoắc! Cô giáo vỗ vai cô Vương: "Đường đường là giáo viên Ngữ văn mà kém thế, món chép từ trong cuốn Tùy viên thực đan chứ . 'Vịt hồ đồ', tên một món ăn hẳn hoi đấy." Cô Vương: " Cô tưởng rảnh rỗi như cô chắc." Giáo viên Ngữ văn thì đúng , nhưng bình thường rảnh rỗi mà Tùy viên thực đan! "Thế rốt cuộc cô đặt ?" "Đặt chứ !" Dù từng nếm qua, cô Vương vẫn vững một niềm tin bất diệt tay nghề của chủ quán.
Hai chốt đơn thanh toán xong, ứng dụng thì mục "Vịt hồ đồ" gắn biển "Hết hàng" "May mà chị em nhanh tay nhanh mắt!" Chậm một giây là gãy ! Đặt đồ xong xuôi, cô Vương rảnh rỗi lướt xuống bình luận. Các quán ăn khác thường dùng chiêu trò câu thả bình luận ảo để pr, lời văn nồng nặc mùi "nhân tạo" quán , chẳng hiểu xưa nay chẳng thèm bơm vá lưu lượng ảo, các bình luận là của khách ruột " xe" mua . Khách quen mua nhiều, phần bình luận cũng từ đó mà biến thành cái sàn diễn tấu hài. Cô Vương mà xem tủm tỉm.
[4**d: Hu hu hu, ngon bá cháy bọ chét. Ngon đến mức cứ tưởng đang bay bổng chín tầng mây. Bây giờ mà Lưu Diệc Phi và viên thịt cùng xuất hiện mặt, bắt chọn một trong hai, sẽ ngoạm viên thịt mồm, bò bằng bốn chân đến mặt Lưu Diệc Phi và sủa 'Gâu gâu, thật em là một chú cún con, chị nuôi em ?'] [9**n: Lầu , cấm hành vi ăn chực uống chực nha mạy.]
[2*: Đang sếp c.h.ử.i té tát, đột nhiên nhớ trưa nay order món thịt lợn chiên giòn, tự dưng bật hềnh hệch. Sếp bảo lên, hỏi xem ổng giống thằng hề ... Thôi khỏi nữa, bản kiểm điểm đây.]
[9**q: Đang bực với thằng đồng nghiệp chảnh chọe, nó xỉa xói tháng nào cũng nhẵn túi là do ham ăn. Lúc đó chỉ ụp thẳng đĩa thịt khâu nhục mặt nó. Mở mồm là Hệ Engel với Hệ Engel, cái lão Engel đó bao giờ nếm thử món ngon nào hồn ?]
[2**w: Trường cho nhận đồ ăn ngoài, bực bốc hỏa, tại giáo viên gọi đồ ăn ship tận nơi!]
[8**q: Lầu ngơ thế, mày bo cho shipper hai tệ, xúi ổng cởi áo khoác đường hoàng bước , cứ bảo là bố mày. Đã test và thành công mỹ mãn, bác bảo vệ chẳng thèm ngó ngàng luôn!]
[2**w: Lầu ơi tao lạy mày. Mẹ kiếp, shipper hơn tao mấy tuổi, bước trường cứ gào toáng lên gọi con trai, đúng lúc thầy chủ nhiệm đụng mặt, hỏi tao bố tao trẻ thế...]
[6**p: Mày thế còn may chán, tao thầy cô tóm mấy , nào giáo viên cũng nhẹ nhàng tình cảm hỏi han gia đình tao phức tạp lắm .] ...
Cô Vương rũ rượi, chắc chỉ lũ học trò mới ngây thơ nghĩ mấy cái trò mèo qua mắt giáo viên, thực chất các thầy cô nắm thóp hết . Chẳng qua các thầy cô cũng gọi đồ ăn quán , chất lượng đảm bảo sạch sẽ nên nhắm mắt ngơ thôi. "Lũ tiểu quỷ , buồn c.h.ế.t mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-77.html.]
Đang trò chuyện thì điện thoại reo vang, shipper thông báo đồ ăn tới nơi, hỏi đang ở tầng mấy. Cô Vương: "Tầng 3, lên cầu thang quẹo là tới ngay." Shipper giao đồ ăn xong, cô Vương và vị đồng nghiệp tranh thủ lúc học sinh tan học, đóng kín cửa phòng giáo viên để mở hộp đồ ăn.
Hai bát "Vịt hồ đồ" mở , thật là ngoại hình chẳng mấy bắt mắt. Đồ ăn kèm theo hai phần cơm trắng, và bát canh bí đao quen thuộc. Hai bát canh bí đao nhỏ xíu, bên trong lững lờ mấy lá rong biển thái mỏng. "Canh bí đao rong biển , cũng ." Chủ quán chu đáo để sẵn đôi đũa, và một chiếc thìa, là món sinh để húp.
Quả thực, món "Vịt hồ đồ" chẳng khác gì món súp đặc quánh. Nước súp sền sệt, mỏi mắt cũng chẳng thấy hình thù miếng thịt vịt . Cô Vương vốn mấy mặn mà với thể loại đồ ăn nhão nhoét . Biết thế ban nãy cô tra Google cho xong, cái giao diện thế , cô chẳng chút hứng thú nào để động đũa. Ngược , vị giáo viên chẳng nề hà gì. Múc một muôi đầy đưa miệng, đầy nửa giây hò hét ầm ĩ. "Ngon tuyệt!" Thịt vịt gần như tan biến, những thớ thịt xé tơi lẩn khuất trong bát súp còn đóng vai trò kép chính, mà hòa quyện tạo thành một bản giao hưởng hương vị tuyệt diệu. củ mài ninh đến độ sánh mịn, hạt lợn cợn nhẹ tương phản thú vị với chút dai dai của thịt vịt. Nấm hương thái lựu và dăm bông thái lựu chỉ bức tranh màu sắc thêm phần hài hòa, mà còn đóng góp hương vị đặc trưng riêng biệt. Tất cả nguyên liệu hòa quyện , khó lòng phân định rạch ròi cao thấp. "Hồ đồ" một mớ lộn xộn, nhưng chẳng hề giảm độ tươi ngọt thanh tao của món súp.
Cô Vương bán tín bán nghi múc một muôi nếm thử, lẳng lặng trút luôn nửa hộp cơm trắng bát súp. Cái thứ súp sánh quyện mà chan cơm ăn thì đúng tuyệt phối. Cơm trộn súp đặc như cháo, trôi tuột xuống cổ họng mang theo sự trơn tuột, ngọt ngào. Sự nhẹ nhàng, êm dịu tựa như một triết lý nhân sinh, từ cái tên món ăn "Vịt hồ đồ" cho đến hương vị, đều toát lên một phong thái Thiền tịnh sâu sắc.
Cô Vương ăn sạch sành sanh, hiếm khi để dòng bình luận khen ngợi tâm.
[5**r: "Nan đắc hồ đồ" (Khó mà hồ đồ), nấu quá chuẩn, hy vọng quán sẽ giữ món món ruột thực đơn.] Kèm theo là bức ảnh chụp khi ăn.
Bình luận đăng lên, bên lập tức mọc lên hàng loạt bình luận trả lời phản hồi xây thành sớ dài.
[4**p: Ơ kìa, dựa mà thớt rình món đặc biệt thế!]
[6**w: Hu hu hu, Vịt hồ đồ. chỉ chần chừ đúng một giây là bay luôn biển "Hết hàng" Vừa gọi điện hỏi chủ quán, chủ quán bảo món chắc sẽ hiếm khi . Tiếc đứt ruột.]
[8**o: Món mùi vị ? Tui tò mò quá.]
[9*: Chắc chắn là ngon nhức nách , nếu chủ thớt chẳng khen nức nở thế .]
[2**h: Quỳ lạy chủ quán đưa món lên kệ cố định ! Bọn còn ăn mà!]
[3**s: +1]
[1**c: +1]
Mẹ Ôn xong mớ bình luận, bất lực than vãn với cô con gái đang ăn trưa. "Thấy , bảo mà, thà bán còn hơn, để nhà ăn thôi. Bố con cứ khăng khăng bảo con nhiều quá, ăn hết để dư thì mất ngon, đòi đưa lên mạng hai phần. Giờ bán xong chuốc lấy rắc rối." Ôn Phạn cũng đang xì xụp ăn cơm trộn Vịt hồ đồ, ăn lướt xem bình luận. "Bán thì bán thôi, món để dư là dở lắm. Mẹ ơi, nhà còn vịt ?" "Còn chứ, bố con hôm nay mua thêm hai con nữa." Ôn Phạn: "Được , tối nay là thứ sáu. Mai ai đặt bàn ?"
Mẹ Ôn giở cuốn sổ ghi chép: "Có, ba bàn." Dương Hồng, bà chủ nhà cho thuê, rốt cuộc cũng chậm chạp đ.á.n.h thấy việc nhà họ Ôn mở tiệc riêng. Bà thông báo tối mai sẽ dẫn hội cạ cứng đến chơi bài tiện thể ăn uống luôn. Một bàn nữa là đám sinh viên đại học từng ghé quán, vì trường ở ngay thành phố nên cuối tuần dẫn theo cả phòng ký túc xá đến tụ tập. Bàn cuối cùng cũng là quen. Tạ Thanh Khê, hiệu trưởng trường mầm non của bé Vương T.ử Hào. chỉ một bà .
Ôn Phạn: "Cô một thì đủ tiêu chuẩn mở bàn." Mẹ Ôn: "Thế nên đưa luôn ba trăm tệ." Thế thì xong việc. Ôn Phạn bắt đầu vắt óc suy nghĩ nên chế biến vịt thành món gì. Thời tiết thì... vịt om sấu, canh vịt già hầm, là... Thôi, để mai tính.