Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-04-18 05:01:31
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày đầu tiên học kỳ nghỉ lễ, Ôn Phạn xách hai chiếc túi giấy bự chảng đến trường. Không dùng túi nilon vì cô sợ túi nilon kín , nước bốc lên sẽ mềm lớp vỏ bánh nướng, dùng túi giấy là chuẩn bài nhất. Mỗi túi đựng một loại: một túi bánh nhân thịt tươi, một túi bánh hồng hoa mộc quế.

Mẹ Ôn dậy từ sớm tinh mơ để soạn quần áo cho con gái, liên tục giục cô học sớm. "Trời vẻ âm u, bỏ sẵn cho con chiếc ô gấp trong balo đấy, lúc tan học mà mưa to quá thì nán lớp một chút hẵng về." Ôn Phạn ngoan ngoãn "Vâng" một tiếng, soi gương ngắm nghía bản một chút. Mấy tháng học, tiếp xúc nhiều với bạn bè đồng trang lứa, Ôn Phạn cũng bắt đầu nhen nhóm chút khiếu thẩm mỹ về thời trang. Chiếc áo khoác gió thể thao màu vàng cam rực rỡ, ban đầu Ôn định mua cho cô, nhưng thấy con gái cứ lưu luyến ngoái mấy , bà tinh ý nhận ngay. Thế là tủ quần áo của Ôn Phạn, "kỷ nguyên" của muôn vàn loại váy vóc, chính thức chào đón thêm đủ kiểu áo khoác rực rỡ sắc màu.

Đi đôi giày thể thao , Ôn Phạn hai tay xách hai túi bánh nặng trịch, bước chân sáo rảo bước đến trường. Đi đến cổng trường, Ôn Phạn ngoái đầu quầy hàng nhà . Giữa một rừng các hàng quán ăn sáng, quầy nhà cô tuy đến mức xếp hàng rồng rắn, nhưng cũng tụm tầm bảy tám cô học sinh, buôn bán đang độ xôm tụ. Ôn Phạn yên tâm hẳn, xách hai túi bánh nướng bước lớp.

Vừa ló mặt cửa, đám bạn cùng lớp cứ như bầy chồn hương đang rình rập trong chương trình Thế giới Động vật, tiếng động là đồng loạt ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sắc như d.a.o cạo phóng thẳng tay Ôn Phạn. Một lặng ngắn ngủi lướt qua, ngay đó là tiếng ồn ào vỡ trận hệt như cái chợ vỡ.

"Tao ngay Ôn Phạn lừa em mà, ha ha ha may quá sáng nay tao nhịn đói."

"La la la, bánh hồng! Tao ngửi thấy mùi thơm đây !"

"Đừng giành giật, để lớp trưởng chia!" "Tao cầm cho, tao cầm cho!"

Lớp trưởng một bước phóng tới, chộp lấy chiếc túi giấy từ tay Ôn Phạn. "Để tớ chia, để tớ chia!" Ôn Phạn nhường túi bánh, quên dặn dò: "Không , tớ đếm đúng lượng mấy bạn chơi hôm ." Sáng sớm thời gian quý như vàng, sáng nay ba quầy mở bếp sớm hơn mười phút, mới vắt chân lên cổ hai mẻ . Hai mẻ bánh nướng đúng theo lượng đếm , chẳng dư cái nào.

Lớp trưởng hớn hở chia bánh, chẳng mấy chốc cả phòng học sực nức mùi bánh nướng thơm lừng. Ai nhận bánh là lập tức gặm ngấu nghiến. Một miếng mặn, một miếng ngọt. Bánh nướng nhà họ Ôn so với bánh bán ngoài chợ thì nhỏ hơn và mỏng hơn một chút, nhưng hương vị thì miễn chê. Đặc biệt là chiếc bánh hồng, ngọt lịm tim. Lạc, vừng, đường đỏ, hương mộc quế ngọt ngào mà hề gắt cổ.

"Ưm... ngọt quá ."

"Hu hu hu, thơm ngọt, mê chữ ê kéo dài!"

"Này , đứa nào cũng cuồng đồ ngọt thế, rõ ràng bánh nướng nhân thịt mới là chân ái."

" thế, thịt thơm nức mũi, nhai hề thấy lợn cợn hành gừng."

Cậu nam sinh vốn ghét cay ghét đắng hành gừng, ăn cơm lúc nào cũng khảy khảy vứt . Vậy mà cái nhân thịt , ngoài vị thịt ngon ngọt , chẳng cảm nhận tạp chất nào khác. Cắn một miếng, mặt cắt là thấy rõ một lớp nhân thịt liền khối. Nhân thịt nhiều nhưng nước thịt tươm ăm ắp, ăn đến tận miếng cuối cùng cũng thấy ngấy.

Hơn nửa quân trong lớp đang hì hục nhai bánh, miệng thì lép nhép bàn luận so sánh các vị, khiến những kẻ phần tra tấn đến mức tức tối hối hận. Trong những kẻ ngoài cuộc, phần đông là hội em chơi với Phó Xuyên. Lúc , mấy đứa mặt dày mày dạn cũng lân la chạy đến xin bạn bè cho c.ắ.n ké một miếng. Cũng đứa vẫn giữ thái độ kiêu ngạo, thầm rủa xả trong bụng: "Chỉ là cái bánh nướng giẻ rách, như ai thèm lắm " Miệng thì cứng , nhưng tai thì vểnh lên như ăng ten, trong đầu chỉ ong ong độc một chữ "bánh nướng... bánh nướng... bánh nướng..."

Kim Duệ cũng trong đó. Cậu sớm thề non hẹn biển là tuyệt đối thèm đụng đồ ăn nhà Ôn Phạn. Thế nhưng chình ình ở đó, mùi bánh nướng cứ lượn lờ trêu ngươi, chừa một kẽ hở nào chui tọt mũi . " Phiền phức c.h.ế.t ! Mấy chút ý thức công cộng nào , ăn uống trong lớp thấy hôi ! Cứ như từng thấy cái bánh nướng giẻ rách bao giờ !" Kim Duệ đập sách cái bốp xuống bàn, lớn tiếng quát tháo .

Bản tính của Kim Duệ là mồm mép tép nhảy, ngứa mồm là c.h.ử.i đổng. nay chỉ nhằm mấy đứa nam sinh, nữ sinh hiền lành, nhút nhát trong lớp mà xỉa xói, thường xuyên châm chọc khiến uất ức rơi nước mắt, còn bản thì vênh váo tự đắc. Thế nhưng hôm nay, Kim Duệ dứt lời, bầu khí trong lớp bỗng chốc khựng , ngay lập tức gắt . Hàn Lộ Lộ tiên phong nổ súng, Tần Hòa và mấy cô gái khác cũng lập tức tiếp ứng.

"Nói ai ý thức công cộng hả? Miệng đứa nào mốc meo xài thì đem quyên góp cho bồn cầu công cộng , bớt phun phân !"

"Bánh nướng giẻ rách nhưng mày ăn miếng nào lo hão!"

"Thôi kệ xác nó , ngoài ăn cho khuất mắt, đỡ kẻ ghen ăn tức ở, xui cái là thèm rỏ dãi cả đời cũng chẳng nếm thử ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-75.html.]

Hàn Lộ Lộ một tay cầm bánh nướng, một tay túm lấy tay Ôn Phạn kéo . Ôn Phạn tay ôm cuốn sách tiếng Anh, đưa mắt Hàn Lộ Lộ một cái. Hàn Lộ Lộ: "Phiền c.h.ế.t , mau mau đến kỳ thi cuối kỳ , cho mấy đứa mỏ hỗn cuốn gói cút khỏi lớp cho khuất mắt." Ôn Phạn: ... Khí thế thì oai phong lẫm liệt đấy, nhưng tay ơn đừng run !

Hàn Lộ Lộ hừng hực khí thế lôi Ôn Phạn , quyết lùi bước, trừng mắt lườm Kim Duệ. Kim Duệ lườm , cô nàng cũng chịu lép vế trừng , tiện thể khuyến mãi thêm một cái lườm nguýt khinh khỉnh. Đi một đoạn khá xa, Ôn Phạn mới cảm nhận Hàn Lộ Lộ trút một tiếng thở phào, đôi bờ vai căng cứng xẹp hẳn xuống.

Đa phần học sinh trong lớp đều kéo ngoài. Cả đám túm tụm gốc cây bàng ngoài hành lang, ăn bánh buôn dưa lê rôm rả. Chỉ chốc lát , Phương Vi Nguyệt cũng bẽn lẽn bước , tay cầm hai chiếc bánh, một góc xa xa lặng lẽ nhấm nháp.

Tần Hòa nhai bánh lúng búng : "Không ngờ đấy, mớ hồng tụi thấy hôm nọ thể thành món đỉnh thế ." Nói thật, lúc thấy mười giỏ hồng chân Ôn Phạn ở đầu làng, phản ứng chung của tất cả là: Nhiều hồng thế thì ăn kiểu gì cho hết! Không ngờ nhà Ôn Phạn xoay xở nhanh đến thế. Chiếc bánh hồng ăn , ngoa thì thể đè bẹp bẹp dí mấy món "signature" của các cửa tiệm nổi tiếng mạng. Đặc biệt là lúc còn nóng hổi, vị ngọt ngào quyện cùng lớp vỏ xốp giòn, nếu mang bán ở mấy khu du lịch, hét giá mười tệ một cái là còn quá rẻ!

Hà Vũ Trân cũng sốc tập, ăn hoang mang tự hỏi: "Cái thật sự là hồng nhà Lâu Đại hả trời?" Đùa ! Hồng mà ngon tuyệt cú mèo thế , thì đống hồng thối rữa bán của nhà Lâu Đại suốt mấy năm qua tính là cái gì? Hà Vũ Trân chen chúc đến mặt Ôn Phạn, lúc cô đang lẩm nhẩm học thuộc lòng. "Ôn Phạn ơi, bánh hồng nhà định bán đến khi nào thế?" Ôn Phạn ngẩng đầu lên: "Bán đến khi nào hết nguyên liệu thì thôi, lúc đó chắc trời cũng chuyển lạnh, nhà tớ sẽ tung món mới." Hà Vũ Trân: " Vậy còn đống hồng nhà Lâu Đại?" "À," Ôn Phạn lật sang trang sách khác, "Nhà tớ thầu hết , cứ chia thành từng đợt để họ mang tới."

Hà Vũ Trân bỗng chốc dâng lên một cảm xúc khó tả, những bạn học xung quanh thấy cũng đồng loạt Ôn Phạn chằm chằm. Hôm ai cũng đống hồng nhà đó ế ẩm ai mua. ngoài việc tặc lưỡi xuýt xoa vài câu, nghĩ bụng nên gom tiền quyên góp cho gia đình đó , thì chẳng ai gì thiết thực hơn. Thế mà Ôn Phạn chủ động tìm lối thoát cho họ.

Nhìn những định kiến, hiểu lầm về Ôn Phạn , giờ mới thấy mà thiển cận, ấu trĩ đến thế. Kim Duệ là cái thá gì? Ai mà chẳng bản tính mỏ hỗn của . Vậy mà chỉ vì hùa theo cái loại đó, tất cả đều hùa ghét bỏ Ôn Phạn. Lại nghĩ đến Phó Xuyên, mang tiếng là thiếu gia nhà giàu, nhưng học chung hơn một năm trời, bao giờ thấy Phó Xuyên đưa tay giúp đỡ ai ? , thể "đạo đức mạng" bắt ép , tiền của nhà Phó Xuyên là của nhà . việc mù quáng Kim Duệ dắt mũi, chỉ trích Ôn Phạn tôn sùng Phó Xuyên lên tận mây xanh, giờ nghĩ mà đáng hổ, ê chề đến .

" Ôn Phạn, nếu nhà bận quá xoay xở kịp, thể gọi tụi qua phụ một tay nhé." Hà Vũ Trân lí nhí mở lời. Như bật công tắc, những khác cũng thi hưởng ứng, bảo cuối tuần rảnh rỗi, nếu nhà Ôn Phạn cần giúp đỡ thì họ sẵn sàng sang phụ. Ôn Phạn: " Không cần , nhà tớ tự lo ."

Với sự rút lui của đàn sinh viên đại học kỳ nghỉ lễ, ba Ôn rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Mấy quán xá khác cổng trường cứ đến cuối tuần ngày lễ là vắng teo vắng ngắt, chỉ riêng nhà họ, cứ đến ngày lễ bận tối tăm mặt mũi. Đặc biệt là kỳ nghỉ lễ Dương Thao PR nhiệt tình sóng livestream, danh tiếng của quán vang xa, dự là những ngày cuối tuần sắp tới, chắc chắn sẽ ít thực khách mộ danh tìm đến. Nhà họ Ôn bây giờ lo liệu một quầy ăn vặt cửa và khu phục vụ ăn uống bên trong, thi thoảng Ôn Phạn hứng lên bổ sung món mới. Với ba Ôn và Diêu Thanh Cần hợp lực, tuy bận rộn nhưng vẫn trong tầm kiểm soát. Ôn Phạn từ chối khéo nhã ý của bạn bè, liếc đồng hồ thấy sắp đến giờ lớp. "Ăn mau lên, còn 8 phút nữa thôi." Đám học sinh vốn đang rề rà nhai từng miếng nhỏ, thì ba chân bốn cẳng nhét tọt hết bánh miệng.

Cả đám kịp phi lớp lúc tiếng chuông reo vang. Kim Duệ, kẻ vẫn luôn dõi theo từng nhất cử nhất động của Ôn Phạn, bỗng cay đắng nhận một điều. Sao mới ngoài nhai cái bánh nướng một loáng, Ôn Phạn vẻ càng chào đón hơn thế ! Không chỉ riêng Hàn Lộ Lộ, mà những khác cũng chủ động niềm nở, vồn vã với cô. Kim Duệ tức lộn ruột, lén lút liếc sang Phó Xuyên.

Phó Xuyên đang mải Phương Vi Nguyệt. Phương Vi Nguyệt hiếm khi ăn nhiều như . Từ nhỏ cô gia đình kiểm soát cân nặng nghiêm ngặt. Phải học múa, học đàn, chỉ cần mũm mĩm lên một chút là bắt nhịn đói vài bữa để ép cân về đo chuẩn. Đây là thứ hai cô thưởng thức tài nghệ của Ôn Phạn. Lần lén giấu gia đình chơi cùng lớp là một cuộc nổi loạn hiếm hoi của cô nàng. Nhất là lúc núi, tha hồ ăn uống đùa giỡn. Ban đầu còn lo ngay ngáy cô sẽ đ.á.n.h với Ôn Phạn, nhưng đến lúc dọn mâm thì chẳng ai còn tâm trí bận tâm mấy chuyện đó nữa. Nam nữ tranh cấu xé nồi gà hầm, sườn hầm, ăn trêu đùa, xô đẩy mấy miếng thịt cháy khét chí chóe giành giật mấy miếng ngon lành. Phương Vi Nguyệt ăn một mạch đến nỗi dày no căng tức tối. Về đến nhà, cô dối là đau dày, nhịn luôn bữa tối và bữa sáng hôm mới thấy bụng êm êm một chút.

Sáng nay, lúc lớp trưởng đưa cho hai chiếc bánh nướng, ban đầu Phương Vi Nguyệt định nhận, nhưng cuối cùng vẫn kìm lòng mà đưa tay đón. Mùi hương ngào ngạt như ma lực, vô thức dẫn lối cô bước khỏi lớp, để cô cắm cúi ăn tì tì hết sạch hai chiếc bánh. Cô Phó Xuyên đang . Và tất nhiên, cô cũng dễ dàng sự khó hiểu trong ánh mắt của Phó Xuyên.

mà... Phương Vi Nguyệt khẽ ợ một cái. Khi cái bụng lấp đầy, chẳng còn tha thiết suy nghĩ bất cứ điều gì nữa. Có bảo lên cao nguyên là thể chạm bầu trời. Cũng , bảo là do khí loãng gây hội chứng sốc độ cao khiến não bộ thiếu oxy mụ mẫm, nên mới sinh ảo giác bầu trời đang ở ngay đỉnh đầu. Phương Vi Nguyệt lúc chính là đang trong cái trạng thái "sốc độ cao" . Đắm chìm trong cảm giác "sốc độ cao" do thức ăn mang , cô thà tin rằng thực sự đang ở gần bầu trời hơn bao giờ hết.

Lâu Đại và Phùng Tuệ Quyên dậy từ sớm tinh mơ để lựa hồng. Lâu Hằng và Lâu Nguyệt đưa đến trường. Tối hôm qua, hai đứa nhỏ còn kích động hơn cả bố , nhảy tưng tưng tấm chăn phơi nắng thơm phức. Lâu Hằng rõ ràng mười ba mười bốn tuổi đầu, vẫn hùa theo cô em gái. "Chị gái đó thực sự mua hết sạch hồng nhà hả bố?" Lâu Nguyệt hỏi hỏi bao nhiêu , nhận câu trả lời chắc nịch từ bố , con bé ôm tim, hai mắt híp thành đường chỉ. "Con vui quá mất..." Vui đến mức độ nào nhỉ? Lâu Nguyệt vung tay vẽ một vòng tròn to đùng trong khí. "Giống hệt quả bóng bay!" Nếu kéo nó , chắc chắn nó bay vút lên trời xanh !

Những nếp nhăn in hằn trán Phùng Tuệ Quyên như dãn , bà mỉm âu yếm hai đứa con pha trò. Tuyệt thật, diễn biến của sự việc còn hơn cả sức tưởng tượng của bà. Nếu bộ hồng trong vườn tiêu thụ hết, chí ít cũng thu về hai, ba vạn tệ. Bà chủ quán còn đ.á.n.h tiếng bảo sẵn sàng thu mua thêm các loại đặc sản rừng núi khác. Phùng Tuệ Quyên và chồng thức trắng đêm, trằn trọc bàn tính xem nhà còn đặc sản gì để bán. Càng nghĩ càng thấy con đường tương lai sáng sủa hẳn.

"Củ mài nhà vẫn còn một ít đào đấy, hôm nào rảnh lên núi qua xem, căn thời gian cho chuẩn nhé." "Nhà lão Chu thầu đầm sen đúng ? Mấy bữa nữa qua mua ít ngó sen, nhớ dặn chọn loại ngon ." "À đúng , ngày mai nhớ hỏi thử xem bà chủ cần thịt lợn ." Lâu Đại gật gù: "Chí lý, thịt lợn quê ngon tiếng mà. Hai con lợn nhà , mai chụp vài kiểu ảnh đem cho xem. Nếu ưng, cuối năm nay khỏi bán cho lái buôn nữa."

Phùng Tuệ Quyên ôm chầm lấy cánh tay chồng: "Em cứ thấy chân thực thế nào , cấu em một cái xem đang ."

" Anh cấu thật đấy nhé!"

Phùng Tuệ Quyên đ.á.n.h đét tay chồng, bật khanh khách. Tuyệt vời quá. "Ngày mai hai vợ chồng cùng ." Lần đầu tiên giao hàng, kiểu gì cũng mặt chào hỏi đàng hoàng.

Sáng sớm hôm , Phùng Tuệ Quyên chỉ đóng gói đống hồng lựa kỹ, mà còn loanh quanh trong nhà tìm món đồ gì đó mang biếu. Tìm mãi tìm mãi, đập mắt chỉ là mấy bịch rau sấy khô. Phùng Tuệ Quyên c.ắ.n răng, của ít lòng nhiều, lễ bạc tình thâm, xách theo! Hai vợ chồng quẩy đòn gánh, chen chúc lên tuyến xe buýt 19, xuống xe ở ngã tư rẽ trường trung học Quần Anh. Cứ nương theo địa chỉ Ôn cho, thoắt cái tìm thấy quán. "Chào bà chủ, chúng đến giao hồng ạ."

 

Loading...