Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-04-18 05:01:29
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâu Đại và vợ là Phùng Tuệ Quyên quẩy đòn gánh bước về nhà. Suốt dọc đường, cả hai đều trầm ngâm lời nào, gánh nặng vai trĩu xuống khiến khó thở. Lâu Đại mở lời an ủi vài câu, nhưng chẳng bắt đầu từ .
Vụ t.a.i n.ạ.n giao thông mấy năm bòn rút đến kiệt quệ sinh lực của gia đình . Vợ viện nửa năm trời, bản thì phòng chăm sóc đặc biệt bao nhiêu , cuối cùng giữ cái mạng cũng thuần túy là nhờ ông trời thương xót. Bên gây t.a.i n.ạ.n chịu trách nhiệm, nhưng gia cảnh nhà họ thậm chí còn bi đát hơn cả nhà . Số tiền bồi thường gom góp chẳng đáng là bao, hai vợ chồng vay mượn khắp lượt họ hàng, cũng từ đó mà nếm đủ tình đời nóng lạnh.
Sau khi xuất viện, cơ thể Lâu Đại vẫn hồi phục , một bên tai điếc, Phùng Tuệ Quyên thì mang vẻ mặt ốm yếu xanh xao, là ốm dậy. Hai đứa con bơ vơ sống nhờ hết nhà đến khác suốt nửa năm trời, lúc gặp bố thì ôm chầm lấy òa lên. Cả gia đình, ngoại trừ căn nhà để che mưa che nắng, gia tài chỉ còn mỗi vườn hồng .
lúc , trong làng bỗng rộ lên tin đồn chủ đầu tư sắp về thu hồi đất, một sào đất đền bù bao nhiêu tiền, nếu trồng cây lâm nghiệp giá trị thì mức bồi thường còn cao hơn nữa. Lâu Đại và vợ cứ mòn mỏi ngóng trông ngày đó đến. Chẳng mong ước giàu sang phú quý gì, chỉ mong ít nhất khoản tiền trả dứt món nợ hơn mười vạn tệ vay mượn của ngân hàng và họ hàng. ngày qua ngày, tin tức giải tỏa đền bù bặt vô âm tín, trong khi cái nghèo cái khổ rình rập mắt đè nặng đến mức khiến ngóc đầu lên nổi.
Mấy em của Lâu Đại cũng bắt đầu lời tiếng . "Anh cả , lúc viện, em bọn em thể trơ mắt c.h.ế.t, nhưng cuộc sống của bọn em cũng dư dả gì. là bọn em đều lên thành phố, nhưng chi phí thành phố đắt đỏ cỡ nào . Tiền học thêm cho con, tiền bảo hiểm, tiền phụng dưỡng già... Bọn em cũng chật vật lắm." , chẳng ai dễ dàng cả. Lâu Đại loại vô ơn bạc nghĩa, chỉ hết đến khác cúi đầu xin , mong du di cho thêm chút thời gian. Họ hàng cũng gánh nặng vai , buông vài câu khó cũng lưng bỏ .
Vợ chồng Lâu Đại bậu cửa, trong túi chỉ vỏn vẹn mấy chục tệ lẻ loi kiếm hôm nay. Khách du lịch ở núi Thanh Đường tuy đông, nhưng đa phần khi xuống núi đều mệt bở tai, sức mà mua hồng để ăn nữa? Dọc theo chân núi là một chuỗi những sạp hàng rong, mấy ai buôn bán khá khẩm . Mua đồ lưu niệm ư? Trên đỉnh núi Thanh Đường thiếu gì các quầy chuyên bán đồ lưu niệm. Mua đồ ăn thức uống ư? Dọc đường lên núi chẳng thiếu mấy cửa hàng tiện lợi. Khách du lịch cái gì mà từng thấy, cái gì mà từng ăn? Họ lấy hứng thú để dừng chân nán vì một quả hồng trông chẳng gì đặc sắc.
"Quyên ... Anh xa." Lâu Đại đắn đo hồi lâu, cuối cùng cũng suy nghĩ trong lòng, tâm trạng theo đó mà kiên định hơn đôi chút. "Anh nghĩ kỹ , bọn trẻ thể thiếu , sức khỏe em yếu, em cứ ở nhà . Anh định về phía Tây, xuống hầm mỏ kén chọn , tai cũng chẳng cả, một tháng bèo nhất cũng bảy, tám ngàn, bao ăn ở. Tiền kiếm cứ chắt bóp gửi hết về, tầm một hai năm là nhà trả sạch nợ..."
Phùng Tuệ Quyên im lặng, một lúc mới lên tiếng, giọng nghèn nghẹn. "Anh chuyện chẳng suy tính gì cả, xuống hầm mỏ mà tai điếc, định mấy tháng để ba con em lãnh tiền bồi thường của hả?" Lời Phùng Tuệ Quyên tuy khó , nhưng Lâu Đại gượng . "Thế cũng ..." Nếu lấy một cái mạng đổi lấy tiền, vợ con cũng chỗ dựa dẫm.
Phùng Tuệ Quyên gắt: "Anh đừng gở, em mấy lời ." Rõ ràng là cái mạng vất vả lắm mới giành giật từ tay t.ử thần, giờ định tự dâng ? Bao nhiêu khổ ải vượt qua , chẳng lẽ giờ chịu cảnh âm dương cách biệt? Phùng Tuệ Quyên: "Cùng lắm thì bán cái vườn hồng ." Khu vườn đó bán giá cao thì , nhưng hai ba vạn tệ chắc cũng mua? Ít nhất cũng đắp đổi qua ngày thêm một thời gian nữa.
Lâu Đại đưa mắt khu vườn xa. Đêm núi, tối qua là tết Trung thu, trăng mười sáu tròn hơn trăng rằm, ánh trăng bàng bạc phủ lên những cành cây. Từng quả hồng tròn xoe lủng lẳng, nhưng chẳng thể giúp "vạn sự như ý" nếu bán , Lâu Đại thực sự nỡ. Đó là khu vườn ngắm từ thuở nhỏ, những gốc hồng chứng kiến lớn lên, lấy vợ, sinh con. "Tính ." Ngày mai sẽ lên thành phố tìm việc, nếu kiếm việc thì chui xuống hầm mỏ nữa. Dù cứng là , nhưng trong lòng hai vợ chồng đều phập phồng lo âu. Họ lên thành phố bao nhiêu bận, nhưng tìm đỏ mắt cũng chỉ tuyển khỏe mạnh. Dẫu hai vợ chồng vỗ n.g.ự.c cam đoan khỏi bệnh , cũng chẳng mấy ông chủ nào dám nhận.
Hai bước nhà, dỡ đòn gánh xuống. Bóng đèn ngoài hiên vụt sáng, hai đứa trẻ từ trong nhà lao như bay . "Bố, ! Hôm nay nhà bán nhiều hồng lắm!" "Tận hai trăm cân đấy ạ!"
Lâu Đại và vợ sững sờ, vội vã kéo hai đứa con hỏi han ngọn ngành. Lâu Nguyệt rúc lòng , múa tay múa chân kể với vẻ mặt đầy tự hào, rằng lúc về chị gái còn khen con bé dẫn đường giỏi. Lâu Hằng thì kích động khoe hồng ủ chín bán sạch bách. "Chị bảo mua về bánh hồng để bán, nếu đắt hàng thì sẽ lấy tiếp!" Lâu Đại và Phùng Tuệ Quyên đưa mắt , ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin. Giống như cục vàng rơi từ trời xuống, phản ứng đầu tiên của cả hai là nghi ngờ lừa. "Không lừa đảo ạ, là do bà nội Ba dắt đến, bạn học của chị Vũ Trân đấy! Nhà chị mở quán ăn cơ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-73.html.]
Lâu Hằng vội vàng xòe hai trăm năm mươi tệ : "Chị còn trả cả tiền giỏ tre nữa!" Cầm những tờ tiền sờ sờ ngay mắt, Lâu Đại và Phùng Tuệ Quyên ngẩn một chốc, lồng n.g.ự.c bắt đầu đập thình thịch liên hồi. "Bố ơi, con hái thêm một mớ hồng đem ủ . Chị bảo lúc nào sẽ cần lấy thêm." Lâu Đại nắm chặt xấp tiền, gộp chung với mấy chục tệ kiếm hôm nay, tổng cộng hơn ba trăm tệ tiền mặt, khiến bỗng chốc nhen nhóm lên một tia hy vọng xa xỉ. "Thật ? Thật sự mua hồng nhà ?" Nếu tất cả hồng trong vườn đều tìm đầu , thì... Lâu Đại kịp dứt câu, Phùng Tuệ Quyên đang ôm con gái tạt ngay một gáo nước lạnh. "Chưa chắc , bây giờ buôn bán nhỏ khó khăn lắm." Chưa kể mùa đông sắp đến , bánh hồng mà cứ bán chạy mãi ?
Trái tim đang sục sôi của Lâu Đại như dội gáo nước lạnh, lập tức nguội hẳn. Phùng Tuệ Quyên khổ: "Không em thích lời xui xẻo, thử nghĩ vụ đền bù giải tỏa mà xem?" Điều đau khổ nhất đối với con là cái nghèo cái khổ triền miên, mà là trao cho hy vọng nhẫn tâm tước đoạt. Trong làng cứ râm ran tin đồn giải tỏa, mấy năm hai em trai của còn đặc biệt về quê xây bức tường rào đổ nát, nếu vì kẹt tiền, khéo họ còn định xây cất thêm cái nhà ba bốn tầng. ? Tin đồn giải tỏa cứ nhạt dần mất hút, đ.á.n.h bạo lên chính quyền hỏi, còn ồ lên bảo gì chuyện đó. "Hơn nữa bây giờ đền bù còn nhiều tiền như mấy năm ." Phùng Tuệ Quyên nếm trải sự thất vọng quá nhiều , cũng theo bản năng khuyên chồng đừng nên quá ảo tưởng. Bán hai trăm cân hồng là chuyện đáng mừng , nếu cứ từng quả từng quả rụng thối đất, tiếc tiền thì ít mà xót của thì nhiều.
Lâu Đại vuốt mặt: "Mặc kệ , ngày mai cứ kết bạn WeChat với ." Được cũng đến nước , chỉ mong nhà cô bé ăn thuận buồm xuôi gió.
Bên , ba Ôn thấy con gái và đám bạn học xách hơn chục giỏ hồng về nhà thì ngớ , chẳng . Ôn Phạn bảo mua hồng, nhưng ai mà ngờ con bé khuân về một núi thế ! Ba Ôn lật đật tìm mấy cái thùng lớn để xếp hồng , cẩn thận từng li từng tí sợ dập vỏ. Ấy mà mấy quả hồng ủ chín nẫu vẫn chèn ép, tứa thứ nước cốt màu đỏ cam óng ả.
Mẹ Ôn đon đả tiếp đón bạn học của con gái, nhiệt tình giữ bọn trẻ ăn cơm. "Dạ thôi ạ, tụi cháu đói cô!" Bụng đứa nào đứa nấy giờ vẫn còn căng tròn đây . Mọi lượt vẫy tay chào Ôn Phạn: "Tụi về nhé!" Ôn Phạn vẫy tay đáp : "Đợi học tớ đem bánh hồng cho ." Hôm nay đống giỏ hồng mà sự trợ giúp của đám bạn thì sức cô cũng khó mà vác về nổi.
Khách khứa về hết, Ôn mới chất vấn con gái định cái trò gì. "Hồng nhiều thế , để dăm bữa nửa tháng là hỏng hết." Nhìn thôi thấy rầu . Ôn Phạn ực một ngụm nước lớn, mới thủng thẳng đáp: "Mẹ, thấy cửa quán kê thêm một quầy nhỏ nữa ?" Ba Ôn: ??? Ôn Phạn liếc sang Diêu Thanh Cần, bụng bảo : chỉ cần quầy hàng , chắc tuyển thêm phụ nữa . ...
Sáng sớm ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ, Triệu Kỳ Kỳ gò lưng đạp chiếc xe đạp địa hình đến trường. Cất xe lán, Triệu Kỳ Kỳ với vẻ mặt sống bằng c.h.ế.t cánh cổng trường rộng thênh thang mà vắng ngắt. Tuyệt vời , học sinh lớp mười hai tựu trường sớm một ngày, cổng trường lạnh lẽo đến mức chẳng nổi một sạp bán đồ ăn sáng! Triệu Kỳ Kỳ cảm thấy đúng là quả khổ qua đắng thể tả. Không nuốt nổi đồ ăn căng tin trường, cô nàng lững thững dọc theo dãy hàng quán cổng trường để tìm đồ ăn. Tiệm ăn sáng mở cửa, bánh tráng nướng thì cô thích, bánh trứng rán thì chủ quán đang khóa cửa xe... Ủa? Triệu Kỳ Kỳ bỗng phát hiện một quầy hàng mới toanh. Quầy hàng hình như chung với một quán khác, xe đẩy biển quảng cáo dán chữ to đùng ngã ngửa như mấy xe khác. Trên quầy đặt một chiếc chảo điện nướng bánh khổng lồ sáng loáng, phía treo một tấm bảng đen nhỏ xíu. Triệu Kỳ Kỳ hít hà mùi hương, đoán chừng là bán bánh rán? Đến gần mới rõ, bảng đen hai dòng chữ nắn nót. [Bánh nướng nhân thịt tươi, Bánh hồng hoa mộc quế: 6 tệ/cái]Cạnh chiếc chảo điện là hai chiếc rổ tre mây, mỗi rổ đựng vài chiếc bánh nướng xong.
Triệu Kỳ Kỳ chẳng mấy hứng thú với bánh nhân thịt tươi, nhưng bánh hồng hoa mộc quế thì... Nghe vẻ ngon miệng đấy chứ? Triệu Kỳ Kỳ bước đến quầy hàng. Cô nàng sớm, lúc cũng mấy khách ghé mua. Cô bước tới, bà chủ nhiệt tình chào mời. "Bạn nhỏ ơi, cháu mua gì? Bánh nướng nhân thịt bánh hồng?" Ánh mắt Triệu Kỳ Kỳ dán chặt chiếc chảo điện. Những chiếc bánh nướng vàng ruộm tỏa mùi bột mì nướng thơm phức. Kế bên là hai âu bột lớn nhào sẵn, cùng hai thố nhỏ đựng nhân thịt và nhân ngọt. "Cô ơi, bánh hồng nhân gì thế ạ?" Bà chủ đon đả đáp: "Nhân hoa mộc quế, vừng và đậu phộng cháu ạ, cả đường đỏ nữa." Nghe đến đường đỏ, tim Triệu Kỳ Kỳ chợt hẫng một nhịp, mấy hôm nay cô đang đến "mùa dâu rụng", ăn chút nhân đường đỏ thì ấm bụng . "Cho cháu một cái bánh hồng ạ."
Triệu Kỳ Kỳ quét mã trả sáu tệ, chủ quán nhanh nhẹn dùng xẻng xúc một chiếc bánh nóng hổi từ trong chảo đưa cho cô. Cầm chiếc bánh tay, Triệu Kỳ Kỳ mới tâm trạng quan sát kỹ. Bánh nhân thịt và bánh hồng vỏ ngoài là phân biệt ngay. Bánh thịt màu vàng nhạt đặc trưng của bột lên men, còn chiếc bánh hồng thì đúng như tên gọi, vỏ bánh màu cam đỏ, kề sát mũi ngửi còn thấy thoang thoảng mùi hương ngọt ngào.
Triệu Kỳ Kỳ trường c.ắ.n một miếng, mấy bước, cô sững bước nổi nữa. Bánh hồng nóng hổi, vỏ bánh dai mềm, lớp vỏ bột ủ nở dày dặn c.ắ.n một miếng, phần nhân bên trong như một dòng mật ngọt ngào ùa . Đường đỏ nhiệt độ cao tan chảy thành lớp mật sánh đặc, quyện cùng các loại hạt xay nhuyễn sần sật. Vị bùi béo của các loại hạt đan xen cùng vị ngọt lịm của đường tức thì tan chảy trong tim. Hòa quyện với dòng mật là hương thơm nồng nàn của trái hồng và hoa mộc quế, tựa hồ như kéo tuột cái nắng rực rỡ của ngày thu, mùi hương ngọt ngào bốc lên ngây ngất lòng .
Triệu Kỳ Kỳ càng ăn càng ghiền, dòng mật đường đỏ khiến cả cơ thể cô ấm bừng lên. Không khó để tưởng tượng, nếu những ngày trời trở rét, sáng sớm c.ắ.n một miếng bánh nướng ấm áp thế thì đúng là sung sướng gì bằng. Vừa bước lớp, Triệu Kỳ Kỳ lôi điện thoại nhắn tin cho bạn bè. [Mày tuyệt đối tưởng tượng nổi , cổng trường một tiệm bán bánh nướng ngon chấn động!] [Ra đây mau lên, cái tiệm Ôn Ký ngay con phố cổng trường !]