Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:55:55
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quầy đồ chiên nhỏ dựng lên, dù đang trong kỳ nghỉ lễ nhưng vẫn thu hút một lượng lớn đến xếp hàng.

Nhất là khi Dương Thao dành hẳn một tiếng đồng hồ chĩa thẳng máy quầy hàng sóng live stream. Dòng rồng rắn xếp hàng, cộng thêm thao tác ngày một điêu luyện, thậm chí về còn toát lên vẻ nhịp nhàng mắt của Diêu Thanh Cần, lôi kéo ít cư dân mạng bản địa tràn phòng live.

[AAA Vật liệu xây dựng Vương: Chỗ nào đây? Nhìn ngon quá mất.]

 [Bánh bao to nhân: Khu du lịch ? Lượng khách đông thế , khéo là mạn núi Thanh Đường cũng nên.]

 [Nha Nha Thời trang trẻ em: Lầu ơi, hội chợ kỳ nghỉ ở núi Thanh Đường mở , chắc .]

 [Lộ Thất: Sao chỉ lo thả thính mà thèm xưng danh thế, rốt cuộc là ở !]

 [Xách xô leo núi: ... Đối diện trường trung học Quần Anh , tiệm Ôn Ký, sát vách tiệm t.h.u.ố.c và tiệm tạp hóa .]

 [Lộ Thất: Đội ơn em, đẻ tám quý tử... Ơ? Khoan , ông bản địa?]

 [Xách xô leo núi: ... He he.]

 [Tiểu Hạnh Vận: He he.]

 [Game rác rưởi hủy hoại thanh xuân: He he.] ...

Một tràng "he he" đầy mờ ám khiến mấy bản địa mòng mòng. mà đồ chiên trong video thơm ngon nhức nách là thật, chẳng thấy hàng xếp dài dằng dặc ? Chiên bao nhiêu bán sạch bấy nhiêu, mấy cái khay sắt đặt tượng trưng quầy vốn để đựng đồ chiên dư, kết quả là một tiếng live stream, khay chẳng vương dù chỉ một miếng thịt.

Diêu Thanh Cần lúc đầu còn lóng ngóng, về thì quen tay, cứ báo giá, hỏi món, nhận tiền quét mã bắt tay chiên.

"Mười tệ một phần nhỏ, hai mươi tệ phần lớn." "Hiện tại quán mới ba vị: bơ tỏi, cay khô và thìa là." "Có ba món là chả tôm, thịt đùi gà và thịt lợn chiên giòn, thể mua riêng hoặc trộn chung đều ."

Đến lượt nam sinh đầu hàng, mắc hội chứng sợ lựa chọn nên cứ nâng lên đặt xuống, cuối cùng c.ắ.n răng chốt hạ.

"Cho ba phần nhỏ, trộn chung các món. Vị nào cũng lấy hết." Đã chọn thì cứ nếm thử tất cả cho thoả mãn.

Diêu Thanh Cần đáp , áy náy thêm: "Quán một mẻ chảo chỉ xóc một vị, một ba phần lớn. Cậu gọi nhiều vị thế thì chịu khó đợi lâu một chút nhé."

Cậu nam sinh xếp hàng hơn hai mươi phút , đợi thêm một chốc nữa cũng chẳng xi nhê gì, bèn lùi sang một bên: "Không ."

Cậu , phía xông lên chờ nổi: "Cho ba phần lớn..."

Diêu Thanh Cần nhẩm ghi nhớ mấy order trong đầu, đôi tay thoăn thoắt bắt đầu chiên thịt.

Món chả tôm khó, hôm qua lúc Ôn Phạn mẫu cho ba Ôn và cô xem , nên từ sáng sớm Diêu Thanh Cần chuẩn sẵn nguyên liệu, sẵn ba mâm chả tôm cuộn váng đậu. Khách chốt đơn, cô liền dùng đũa cẩn thận gạt từng viên chả tôm từ mâm xuống chảo dầu.

Mức giá mười tệ một phần quả thực rẻ, khi hạch toán chi phí, Ôn quyết định định lượng một phần nhỏ là sáu viên chả tôm, phần lớn là mười ba viên.

Lớp váng đậu bọc ngoài nhân tôm xay, đang lúc mùa ngó sen, Ôn Phạn dùng ngó sen băm nhỏ cho củ năng. Những viên chả tôm nổi bồng bềnh trong chảo dầu, chiên một lúc cho định hình lật mặt, thoắt cái khoác lên màu vàng ruộm.

Những viên chả tôm vàng ươm tỏa một mùi hương mỡ màng nồng đậm, mấy đầu hàng mắt cứ dán chặt mẻ chả tôm Diêu Thanh Cần vớt rổ chao dầu, chớp mắt lấy một cái.

Diêu Thanh Cần rảnh rỗi, cô còn chiên thịt lợn giòn và thịt đùi gà nữa.

Thịt lợn chiên giòn vốn là món tủ của quán, lúc những dải thịt lợn tẩm bột đang sẵn chờ đợi. Diêu Thanh Cần căn chỉnh nhiệt độ, đợi dầu hạ bớt mới thả thịt .

Thịt chiên xong nhịn , giục giã: "Vẫn xong hả chị?"

Diêu Thanh Cần: "Sắp , sắp ."

Còn cả thịt đùi gà nữa. Đùi gà rút xương, tẩm ướp sẵn cả một khay lớn, giờ bán vơi quá nửa.

Vừa gắp thịt thả chảo dầu, Diêu Thanh Cần nhẩm tính ngày mai chuẩn thêm nhiều đùi gà hơn. Trong ba món , đùi gà giá vốn thấp nhất nên định lượng cũng hào phóng nhất, nhiều hơn chả tôm và thịt lợn chiên giòn hẳn một nửa. Cũng vì thế mà lượng chuẩn hôm nay thiếu hụt trầm trọng, chỗ còn chắc chỉ đủ chiên ba, bốn phần nữa là sạch bách.

Thịt đùi gà tẩm ướp thả chảo dầu nóng nhanh chóng săn định hình. Qua hai chiên, miếng gà cũng trở nên vàng giòn, tỏa hương quyến rũ y như chả tôm và thịt lợn.

"Chưa xong nữa hả chị?" Bị giục giã liên tục nhưng Diêu Thanh Cần hề bực bội, chỉ đáp một câu "Sắp "

Chảo bên , cô cho phần gia vị Ôn Phạn pha sẵn . Gia vị bơ tỏi từ tỏi phi vàng ươm m, kết hợp với vài loại gia vị khác tạo thành xốt tỏi. Vừa đảo nóng chảo, hương tỏi bá đạo xâm chiếm gian xung quanh. Diêu Thanh Cần nhanh tay trút chả tôm , xóc chảo nhẹ nhàng vài nhịp là món chả tôm bơ tỏi lò.

"Chả tôm bơ tỏi phần lớn của bạn đây."

Giao phần mua lẻ , cô gái nhận hộp chả tôm buồn bước , nguyên tại chỗ mở nắp ăn luôn.

Đồ chiên lò nóng rẫy khiến cô nàng nhai thổi phù phù "xuýt xoa", lưỡi trong miệng lóng ngóng uốn éo thế nào, nhưng răng còn kịp c.ắ.n ngập miếng chả, mùi tỏi thơm lừng ùa tới lấp đầy giác quan.

Xốt tỏi qua chế biến còn cái vị hăng nồng xộc thẳng lên mũi của tỏi sống, nhiệt độ dầu thuần hóa nó thành một sự nồng nàn, đằm thắm. Những vụn tỏi cháy cạnh bám chặt lấy viên chả, tỏi băm giòn rụm kết hợp với thịt tôm tươi mềm bên trong, tạo nên một hương vị phức hợp nhiều tầng lớp hảo đến kinh ngạc.

" Này, món chả tôm ngon ?" Mấy xếp hàng chờ xung quanh nhịn tò mò hỏi thăm.

Cô gái nhét thêm một viên nữa miệng, nóng đến mức thốt nên lời, chỉ giơ ngón tay cái lên, miệng ú ớ: "Ngon... ngon lắm..."

Dương Thao tay cầm máy bên cạnh. Rõ ràng tối qua ăn chả tôm , thế mà lúc mùi bơ tỏi hun cho mờ mắt, cũng nhấp nhổm xếp hàng.

Cậu thì xếp hàng, còn cư dân mạng trong phòng live stream thì đúng là đày đọa sống dở c.h.ế.t dở.

tức tối tuyên bố gì ghê gớm , cách hai ngàn cây thì thẳng tới nơi xuất xứ luôn!

[Tiểu Hạnh Vận: Bản cô nương lên cao tốc , lái xe thêm năm tiếng nữa là đến nơi bán chả tôm . He he, thề ăn cho bể bụng mới thôi!]

Cũng vẫn bỏ cuộc, cố gắng thuyết phục Dương Thao đầu nậu gom order.

[Đào tẩu vũ trụ: Đừng cứng nhắc thế chứ, đồ đồ chiên ngập dầu mà, gửi chuyển phát nhanh ?]

Tất nhiên cũng kẻ hả hê nỗi đau của khác.

[Tiểu Ngũ Đậu Hũ: La la la la, vẫn là nhanh trí, hôm qua tìm phòng live stream bán chả tôm , chốt đơn hỏa tốc giao ngày hôm , lúc nãy shipper nhắn tin bảo hàng đến ~ Cả nhà chờ video đập hộp của nhé!]

Nói xong chuồn luôn khỏi phòng live, chẳng nhận hàng thật .

Dương Thao bất lực: "Đã bảo mà, thật sự ship , rảnh thì cứ đến chơi, bà chủ bảo , đồ chiên rán ăn ngay tại chỗ mới là chân ái."

Ống kính chĩa thẳng quầy hàng, Diêu Thanh Cần bắt tay xào món gà cay khô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-68.html.]

Ớt khô cắt khúc, hoa tiêu, xuyên tiêu và đủ loại gia vị Ôn Phạn chia sẵn. Những chiếc bát giấy dùng một , Diêu Thanh Cần cứ theo đúng định lượng của Ôn Phạn mà san mỗi phần nửa bát. Mỗi mẻ xào chỉ tốn ngần gia vị.

Phi thơm gia vị đáy chảo, trút thịt đùi gà chiên giòn , đảo đều tay rắc một nắm vừng trắng.

"Gà xào cay khô xong đây."

Những miếng gà màu hổ phách, lớp vỏ ngoài xém vàng giòn rụm, nứt kèm theo một tiếng "rắc" khe khẽ, bên trong là thớ thịt gà dai mềm, săn chắc. Lúc , vị tê rần của hoa tiêu như những dòng điện nhỏ li ti, liên tục kích thích đầu lưỡi và bờ môi. Sự dữ dội của ớt cay cũng nhân cơ hội đó ào ạt công thành đoạt đất.

Hương vị tê cay đan xen, thế nhưng thớ thịt gà mang theo chút dư vị ngòn ngọt vương vấn, khiến càng ăn càng thể dừng đũa.

Cậu nam sinh lúc đầu nằng nặc đòi nếm đủ vị giờ đang chầu chực một bên, Diêu Thanh Cần cứ xào xong phần nào đưa cho , liền ăn ngấu nghiến phần đó.

Oái oăm , chỗ ngay trong góc máy , thế là vô tình cống hiến cho xem một màn mukbang cận cảnh trình.

Xem đến , khung bình luận c.h.ử.i thề đến đó.

[Game rác rưởi hủy hoại thanh xuân: lạy mấy luôn đấy, tối hôm qua quất ba gói mì cay, nửa đêm lồm cồm bò dậy nhai hết một gói bim bim, ba lát bánh mì, cộng thêm chạy xuống cổng ký túc xá mua hai chai nước khoáng... Cứ cái đà thành heo thì cũng mạt rệp sớm thôi.]

 [Đào Đào Vui Vẻ: Ha ha ha ha ha hôm qua xem live là để động lực giảm cân, thế mà giờ quất đến suất đồ ăn kiêng thứ năm đây ha ha ha điên... Hu hu hu PT lúc nãy nhắn tin hỏi đến phòng tập, trốn ở nhà ăn hết nguyên một con lợn .]

 [Một Chiếc Bánh Quy Nhỏ: Muốn quỳ xuống lạy bản đừng ăn nữa, kết quả là phát hiện quỳ xuống càng ăn nhiều hơn ...]

 [Vân Côn: Xin chào , nếu tranh cử Thị trưởng, sẽ lệnh cho bà chủ mở chi nhánh ở cổng trường đại học, đây là cương lĩnh tranh cử của .]

 [Kiều Á: Lầu , một phiếu cho , cho hồn !] ...

Chỉ vỏn vẹn một tiếng đồng hồ, nguyên liệu chuẩn sẵn thấy đáy, mười mấy xếp hàng cuối cùng đành ngậm ngùi về tay , rầu rĩ bước trong tiệm để gọi món khác bù đắp.

Mẹ Ôn nhẩm tính sương sương doanh thu, kinh ngạc phát hiện chỉ trong một tiếng ngắn ngủi, riêng quầy đồ chiên thu về hơn một ngàn tệ. Thế mà đợi đến lúc tựu trường... Mẹ Ôn bỗng thấy việc mở cái quầy hàng nhỏ xíu cửa đúng là một quyết định sáng suốt. Mấy món ăn vặt linh tinh , gì đặc biệt, nhưng dòng tiền thu về cực kỳ đáng gờm.

Mẹ Ôn bưng một cốc nước đưa cho Diêu Thanh Cần, ân cần hỏi cô mệt . Diêu Thanh Cần lắc đầu: "Chỉ một lát thôi mà ạ." Công việc mỏi chân chút xíu vì cứ xoay mòng mòng tại chỗ, nhưng để là công việc tay chân nặng nhọc thì còn lâu mới bằng.

Mẹ Ôn: "Dì thấy, bán lệch giờ ." Hôm nay chỉ bán đồ chiên, nếu thêm cả bánh nướng kẹp thức ăn nữa thì sức một kham nổi.

Diêu Thanh Cần luống cuống: "Không bà chủ, kịp mà..." Mẹ Ôn thở dài: "Công việc ngập mặt thế một hết, cô cũng đừng lo lắng, vốn dĩ tách giờ bán mới là hợp lý nhất."

Bữa trưa học sinh chỉ hơn một tiếng đồng hồ để ăn, giờ cao điểm mà bán đồ chiên rán là chuyện tưởng, thà bán bánh nướng kẹp còn nhanh gọn hơn, nửa tiếng bán sạch là rảnh rang. Đến chiều tối, nhiều đứa trẻ tan học là phi thẳng về nhà, đường tạt ngang mua cái bánh nướng lót thì về nhà chẳng ăn nổi cơm tối, thế nên bánh nướng buổi trưa cũng đắt hàng hơn buổi chiều. Thay vì , chuyển sang bán đồ chiên, coi như là món ăn vặt ăn chơi đường về nhà, nghĩ chắc chắn sẽ lòng học sinh.

Mẹ Ôn thuyết phục Diêu Thanh Cần, thông báo sẽ tăng cho cô thêm năm trăm tệ tiền lương, cộng thêm hai trăm tệ tiền chuyên cần mỗi tháng. "Công việc của cô cũng coi như là việc đòi hỏi kỹ thuật ." Vừa chiên đồ ăn, cắt video, Ôn cảm thấy trả mức giá mới xứng đáng với công sức bỏ .

Mức lương ban đầu của Diêu Thanh Cần là ba ngàn tám, giờ tăng vọt một lúc thêm một ngàn tệ, cộng với hai trăm tệ chuyên cần, tròn trĩnh năm ngàn tệ.

Diêu Thanh Cần ngây như phỗng. Chồng cô công nhân trong xưởng, hồi lương một tháng sáu ngàn tệ, xưởng ăn sa sút, giờ mỗi tháng chỉ nhận năm ngàn.

Năm ngàn tệ nhiều ? Có vẻ nhiều, lúc nào gã chồng cũng treo cửa miệng cái điệp khúc cả nhà chỉ một kiếm tiền nuôi miệng ăn, vất vả cực nhọc . năm ngàn tệ ít ? Hình như cũng chẳng nhiều nhặn gì, nào cô ngửa tay xin tiền, cũng bảo , bảo là tiền đem lo liệu việc khác hết .

Tâm trạng Diêu Thanh Cần ngổn ngang trăm mối. Từ lúc cô đòi ngoài , chồng và chồng đều mắng cô là đồ an phận. "Ra ngoài cho sai vặt như con ở, một tháng ba cọc ba đồng, cô cứ , mới ở nhà rảnh rang sung sướng cỡ nào."

Diêu Thanh Cần thật , những thế, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, cô đuổi kịp mức lương của chồng. Năm ngàn tệ... Diêu Thanh Cần càng nghĩ, lồng n.g.ự.c bỗng trào dâng một luồng lửa giận, thiêu đốt khiến cô yên lòng.

Mẹ Ôn chợt nhớ điều gì, lục lọi sột soạt quầy thu ngân, đ.á.n.h gãy cơn giận bừng bừng của Diêu Thanh Cần. "Suýt nữa thì quên, quán quy mô nhỏ nên cứ đầu tháng là phát lương. Tháng mười sáu ngày, đây là tiền lương. Còn khoản tăng lương lúc nãy, sẽ tính từ tháng Mười nhé, ?"

Lương mười sáu ngày, cầm hơn hai ngàn tệ tay, Diêu Thanh Cần sững sờ mất nửa ngày trời mới nhớ trả lời Ôn. "Được ạ, ạ."

Mẹ Ôn lôi một gói bánh trung thu. "Ngày mốt là Tết Trung thu , cái coi như quà lễ quán tặng." Mấy chiếc bánh trung thu Ôn Phạn dạo giờ tươm dầu hảo, Ôn giữ một phần cho nhà ăn, đem biếu hàng xóm láng giềng thiết vài chiếc. Thoắt cái, cả con phố bắt đầu rộn ràng khí biếu xén qua .

Tống Tuệ bình thường trông quán rảnh rỗi đan len, nhận bánh trung thu của Ôn liền tặng ba chiếc mũ len. Một cái màu xanh navy, một cái màu xám, một cái màu trắng kem. Mẹ Ôn đội thử thấy ưng ý, cất định bụng đợi trời lạnh thêm chút nữa sẽ lấy cho cả nhà dùng.

Nhà Khúc Tình Tình thì biếu một hộp cao a giao. "Chắc cô cũng món , nấu cao a giao dễ lắm, đây là hàng nhà cháu nhập, chất lượng xịn xò lắm."

Trương Phượng Thu bán bánh bao thì biếu một hộp bánh mật tam đao.

"Một tiệm bánh lâu đời ở quê chồng em, chỉ bán đúng món thôi, bảo mấy chục năm nay ." Bánh mật tam đao ngọt dẻo, c.ắ.n một miếng là mật tuôn đầy ắp. Ôn Phạn hiếm khi chịu ăn đồ ngọt mà cũng nhón liền mấy cái, khen nhà tay nghề cũng khá .

Còn mấy thanh niên ở tiệm cắt tóc đầu phố, hai thợ học việc của Chu Hưng bảo chẳng đồ gì ngon biếu , dặn ba Ôn lúc nào rảnh cứ tiệm cắt tóc, bọn họ bao trọn gói lấy tiền. "Bọn cháu dạo tay nghề lên !"

Mẹ Ôn mân mê hai tấm thẻ thành viên mấy đứa nhỏ đưa mang về nhà, đưa cho ba Ôn. Ba Ôn chẳng chẳng rằng, đè luôn tấm thẻ chân bàn. " thà móc tiền túi đưa cho Chu Hưng cắt cho còn hơn." Hai thằng nhóc đó bây giờ "đầu độc" cả cái phố , ngoại trừ mấy lão đàn ông xuề xòa màng đến ngoại hình mới dám thò mặt , những khác đều y như ba Ôn, khi ngóng xem ông chủ Chu Hưng ở tiệm ...

Trong khí náo nhiệt , Ôn Phạn bận rộn thêm vài đêm nữa. Phòng live stream của Dương Thao nhân khí ngày càng cao, buổi tối rằm Trung thu, lượng xem cùng lúc chạm đỉnh năm ngàn . Dương Thao chỉ trong vài ngày ngắn ngủi cá kiếm ít, về đến nhà là hớn hở đưa thống kê doanh thu cho xem.

Còn bên phía Ôn Ký, cũng nhờ mượn gió đông mà nổi như cồn. Minh chứng rõ ràng nhất là ngày hôm đó, Ôn kinh ngạc phát hiện tiệm nhà chễm chệ một suất trong bảng xếp hạng [Top 20 quán ăn Quảng Đông yêu thích nhất địa phương]  ứng dụng đ.á.n.h giá ẩm thực.

Cái bảng xếp hạng cũng mù mờ chẳng hiểu , Ôn còn chẳng quán nhà xếp hàng quán ăn Quảng Đông từ đời thuở nào. giao diện thì cũng lờ mờ đoán . Chắc là do quán nhà bà chẳng voucher giảm giá, cũng chẳng chương trình khuyến mãi gì. Trên app giao đồ ăn cũng chỉ lèo tèo vài ba món cố định. Trong đó cơm thố là món chủ đạo, thế là hệ thống tự động gán luôn cái mác quán ăn Quảng Đông. Cơ mà Ôn cũng chẳng bận tâm lắm đến vụ phân loại , điều bà quan tâm hơn cả là vẻ như nền tảng ngừng việc cố tình bóp tương tác quán của bà .

Dương Thao chuyện thì hừ một tiếng, chẳng lấy lạ. Quán nhà họ Ôn ngày càng ăn phát đạt, những quán ăn nhỏ kiểu ở thành phố nào chẳng vài quán. Bọn họ thường khinh bỉ trò mua lưu lượng, thứ hạng xếp bét nhè, cùng lắm ép quá thì tắt luôn app giao đồ ăn, khỏi thèm dây dưa với nền tảng nữa. Thế nhưng nhiều du khách từ phương xa đến đây, thường sẽ lùng sục theo mấy bài review để ăn sập các tụ điểm. Đến lúc đó, nền tảng cũng chẳng rảnh háng gây khó dễ nữa, ép thêm vài cú nữa, ông chủ cáu tiết lên bóc phốt mạng, lúc đó danh tiếng của nền tảng cũng ảnh hưởng lây.

Sau khi lượng truy cập gian hàng trực tuyến của Ôn Ký khôi phục, lượng đơn đặt hàng mang cũng nhích lên chút đỉnh. Mẹ Ôn bây giờ chỉ thấy lòng nhẹ nhõm vô cùng.

Thế đến ngày hôm – đúng Tết Trung thu, khách khứa đến ủng hộ đập ngay mắt tờ giấy dán cửa tiệm. [Nghỉ lễ một ngày]

Đám khách cất công lặn lội đến nơi thì ngớ , mở điện thoại hỏi quanh một vòng mới nhận câu trả lời.

[Bà chủ mấy hôm thông báo mà, ngày lễ quán nghỉ!]

 [Chuẩn đấy chuẩn đấy, bọn đặt bàn buổi tối, xong báo dời lịch sang tận giữa tháng 10 cơ.]

 [Mặc dù cũng thấy tiếc hùi hụi, dẫu dăm bữa nữa là về trường , nhưng cũng nghỉ lễ chứ, trách .] 

[Nói thật nhé, chi bằng lập cái group , gì còn chia sẻ thông tin cho .]

 [Duyệt!]

 

 

 

 

Loading...