Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:50:13
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Na bước xuống tàu, việc đầu tiên là thở mạnh một cho bay bớt cái khí ngột ngạt của toa tàu, nàng hít một thật sâu làn khí trong lành thơm ngát của quê hương. Trời dứt cơn mưa phùn, sân ga vẫn còn trơn trượt, hành khách xách vali ai nấy đều bước thận trọng. Dù nghỉ lễ 1/10 chính thức bắt đầu từ ngày mùng 1 nhưng ai cũng hiểu vé ngày đó cực kỳ khó đặt, nên ai điều kiện đều tranh thủ khởi hành sớm vài ngày. Mặc dù lên tàu mới thấy cũng chẳng ít hơn ngày mùng 1 là bao. Là sinh viên năm ba nên thời khóa biểu của Ngô Na mang một sự mất cân đối đến kinh ngạc: từ thứ tư đến thứ sáu tiết học kín mít, còn nửa đầu tuần thì mấy tiết phụ quan trọng. Ngô Na hạ quyết tâm, trốn luôn hai ngày cuối nhờ bạn cùng phòng điểm danh hộ.

Ngô Na vất vả len qua đám đông, so với những lao động xa quê xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh về nhà thì cô nàng dù cũng xách cái vali to nhưng bước nhanh nhẹn, thi thoảng chạy nhanh quá còn tiếng giày va thành vali rỗng bên trong kêu lục cục. Đang xếp hàng cổng ga, Ngô Na nhận tin nhắn từ cô bạn Lâm Miêu Miêu. 【Đến nơi bà ơi?】 Ngô Na cúi đầu, kìm mỉm . 【Tới tới !】 Lâm Miêu Miêu gửi icon OK, 【Thư viện sáu giờ đóng cửa, bảy giờ tối gặp nhé?】 Ngô Na xem đồng hồ, giờ mới hơn ba giờ chiều. 【Được thôi.】 khi gặp bạn , Ngô Na còn một việc cực kỳ quan trọng . Cô bắt ngay một chuyến xe điện trực tiếp đến trường Quần Anh. Cuối cùng khi thấy cái biển hiệu hằng mong ước suốt hơn một tháng qua hiện mắt, Ngô Na suýt thì bật . Huhu, trời mới ở trường cả tháng qua cô chịu đựng cái khổ gì! Ăn đồ nhà họ Ôn quen miệng về trường cô thấy cực hình vô cùng. Vị giác vốn trí nhớ, nhưng nó cũng cực kỳ kén chọn. Những món ở nhà ăn trường vốn thấy tạm giờ biến thành thứ khó nuốt vô cùng, đồ ăn vặt ngoài cổng trường cũng chẳng đủ bù đắp nỗi nhớ của vị giác chiều hư. Ngô Na cứ ôm khư khư hũ tương dưa hấu, dù bạn cùng phòng nẫng mất hai lọ chỉ còn đúng một lọ nhưng ngày nào cô cũng chỉ dám lấy một ít dè sẻn mà ăn. Cứ thế mà cầm cự đến tận bây giờ, Ngô Na chịu nổi nữa, nhân kỳ nghỉ cô khước từ lời mời du lịch của bạn bè để phi thẳng về nhà.

Ngô Na xách vali lao thẳng tiệm cơm nhà họ Ôn, định bụng cửa là ngay combo đồ kho đầy đủ, cơm trắng nữa, hai bát đủ thì ba bát mới lòng. Ăn xong còn đặt thêm một suất cơm niêu mang về món đêm cho sướng bụng... Ngô Na vẽ viễn cảnh tươi như thế đấy, nhưng xuống báo là chiều nay tiệm bán đồ ăn. Mẹ Ôn vẫn còn ấn tượng với cô gái , mang máng nhớ đợt hè cô ghé quán, còn trò chuyện hướng dẫn Ôn Phạn cách học bài nữa. Thế nên Ôn áy náy giải thích: "Hôm nay bếp đang bận bánh trung thu nên đến tối tiệm mới phục vụ khách ."

Cô hiệu trưởng trường mầm non khi đến xem tiệm và nếm thử tay nghề Ôn Phạn dứt khoát đặt luôn hai trăm suất quà bánh trung thu. Ôn Phạn bảo bánh Ngũ Phúc, mỗi suất năm cái, bảo cô hiệu trưởng tự chuẩn hộp gói còn tiệm chỉ lo giao một nghìn cái bánh là xong. Một nghìn cái bánh thủ công thì đúng là một khối lượng công việc khổng lồ và cực kỳ rắc rối. Mẹ Ôn tận mắt chứng kiến con gái liệt kê một danh sách dài dằng dặc các loại nguyên liệu, hành hạ ba Ôn ròng rã mấy ngày trời gầy sọp lùng mua đồ cho cô. Đủ loại nguyên liệu thô, Ôn Phạn còn kén chọn từng li từng tí: hạt khô đủ giòn, dầu đủ xịn, mứt hoa quả ẩm... Ba Ôn ngày nào cũng lái chiếc bán tải lượn khắp các chợ lớn nhỏ trong thành phố, mãi mới gom đủ đồ cho con gái ngày thứ bảy . Lần giống , Ôn Phạn chỉ huy động mỗi ba Ôn mà còn trưng dụng luôn cả Diêu Thanh Cần nữa. Ba trong bếp việc túi bụi ngơi tay, chỉ mỗi Ôn túc trực ngoài quầy.

Mẹ Ôn bảo Ngô Na: "Giờ thì gì ăn cháu, tối cháu cô để dành chỗ cho nhé?" Với khách quen, Ôn luôn dành cho sự ưu ái đặc biệt. Ngô Na đang thất vọng định xách vali về thì loáng thoáng tiếng Ôn Phạn trong bếp. "Chị Diêu, cái bánh chị cần túm miệng nó quá kỹ , chị xem , cứ nhồi nhân khép miệng đơn giản thế thôi. Cái loại bánh nướng nhân ngũ vị sợi kim , vỏ bánh nướng xong giòn rụm mới là điểm nhấn bán khách chứ..." Diêu Thanh Cần: "Tiểu Phạn xem chị thế ?" Ôn Phạn: "Được ạ... Ba ơi, mẻ bánh nhân bò vị cay nướng xong ba?" Tiếng cạch vang lên, ba Ôn đáp lời: "Xong con." "Thế ba bưng cho con , cho mẻ tiếp theo lò luôn." Rèm cửa vén lên, ba Ôn bưng mấy khay bánh trung thu mới nướng xong đặt lên bàn trong tiệm. Ngô Na: ... Những cái bánh trung thu lò tỏa một sức hút mãnh liệt, dù lớp vỏ do ủ dầu nên khô một chút nhưng cái mùi thơm ngào ngạt đó Ngô Na khỏi mặt dày hỏi Ôn liệu thể mua một cái ăn thử . "Chuyện ..." Mẹ Ôn hỏi Ôn Phạn. Ôn Phạn đang bận rộn, theo bản năng định bảo . Số lượng bánh nàng đều hạn, trừ phần cho trường mầm non và nhà thì chỉ dư vài chục cái thôi. Quan trọng hơn là bánh mới ủ dầu thì nhân bánh còn đang tơi xốp lắm! Ôn bồi thêm một câu đó là cô bạn sinh viên đợt . "Cái cô dạy con cách tìm bài giảng mạng ." Ôn Phạn chỉ ấn tượng mà xét theo khía cạnh nào đó, Ngô Na chính là vị khách hàng đầu tiên của nàng. "Thế bán cho chị một cái ạ, bảo chị đợi ít nhất vài tiếng nữa hãy ăn nhé."

Ngô Na bước khỏi tiệm nhà họ Ôn, tay nâng niu cái bánh trung thu còn vương ấm. Mẹ Ôn mới mua một lô túi nilong bọc bánh, vì nghĩ tiệm chuyên bán bánh nên túi trơn chẳng in ấn gì, bọc cái bánh qua cứ tưởng hàng ba trôi nổi chẳng khác mấy. Cho túi là mùi thơm của bột nướng còn ngửi thấy nữa, Ngô Na đang định gọi xe thì nhận điện thoại của mẫu hậu đại nhân. Ngô Na hớn hở bắt máy: "Mẹ ơi con về tới nơi , chuẩn về nhà đây ạ." Đầu dây bên bà Lý Mai giọng đầy tiếng ồn ào: "Thế là , con tự về tìm cái gì mà ăn nhé, hôm nay chắc về ... bệnh viện đang bận lắm."

"Thế bố ?"

"Bố công tác ."

Vợ chồng Lý Mai đúng là cặp đôi công chức mẫu mực, chồng là kỹ sư công tác suốt ngày, còn Lý Mai thì dăm bữa nữa tháng trực ca ở bệnh viện. Ngô Na cầm cái bánh ngoan ngoãn lời: "Vâng ạ, thế nhớ ăn cơm đấy nhé." Lý Mai thở dài: "Mẹ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-60.html.]

Thực thì thời gian mà ăn cơm chứ. Hôm nay đường cao tốc xảy vụ t.a.i n.ạ.n liên , một chiếc xe địa hình chạy quá tốc độ tông liên tiếp bảy tám xe khác hai t.ử vong tại chỗ còn nhiều khác thương. Cảnh sát giao thông chặn chiếc xe đó , kịp đo nồng độ cồn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trong cabin . Tên tài xế gây t.a.i n.ạ.n chỉ thương nhẹ đang lờ đờ áp giải , để nỗi đau cho gia đình t.ử nạn và bảy tám thương nặng nhẹ đang còn đó. Lý Mai là bác sĩ nhi khoa, điều ca trực căng thẳng nhất chính là trong nạn nhân một bé thương nặng và hai bé thương nhẹ. Gác máy xong là Lý Mai lao ngay cuộc hội chẩn. Bé thương nặng liên quan đến nhiều chuyên khoa nên cuộc họp là kế hoạch phẫu thuật khẩn cấp và trao đổi với nhà nạn nhân diễn dồn dập. Đưa bệnh nhân phòng mổ cấp cứu xong xuôi, Lý Mai vẫn nghỉ ngơi. Bước khỏi khu vực cách ly đồ, cô thấy rã rời . Đồng nghiệp bên cạnh cũng kiệt sức chẳng kém, hỏi cô ăn gì. "Căng tin vẫn còn cháo với cơm suất đấy, thì đặt đồ giao tới."

Lý Mai chẳng thấy đói. Dù bụng trống rỗng nhưng do tinh thần căng thẳng quá lâu nên giờ cô chẳng màng ăn uống gì nữa. Nhìn đồng hồ hơn chín giờ tối, nghĩ đến ca trực đêm sắp tới nên cô tính ăn đại cái gì đó lót . Cả một đêm dài phía ăn thì trụ nổi? lướt ứng dụng đặt đồ ăn mãi mà cô vẫn thấy chẳng hứng thú với món nào cả. Đồng nghiệp cũng , mặt mày phờ phạc than vãn: "Ai cũng bảo bác sĩ sướng, thì chẳng thấy sướng tẹo nào." Cả năm chẳng mấy ngày nghỉ, hở là trực đêm, trừ mấy khoa "hot" kiếm chút chứ khoa Nhi đúng là khổ mệt. "Cái thằng ranh con nhà giờ học cấp ba mà ngày nào nó cũng bảo tuyệt đối bao giờ bác sĩ." Lý Mai khổ: "Chứ còn gì nữa." Đến con gái Ngô Na nhà cô lúc đăng ký nguyện vọng cũng nhất quyết theo ngành y mà chuyển sang học Dược đấy thôi. Đang than vãn thì đồng nghiệp tiện tay gọi bát cháo thịt băm trứng vịt bắc thảo.

"Ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi thế mà chẳng thấy gầy tí nào, đúng là chẳng cái tích sự gì!"

Lý Mai phì , định thêm câu gì đó thì thấy sinh viên thực tập chạy tới. "Cô Lý ơi, gửi đồ ăn cho cô !"

Lý Mai ngơ ngác: "Cô đặt gì ." " Shipper bảo là con gái cô đặt cho cô đấy ạ!" Lòng Lý Mai bỗng trào dâng một luồng ấm áp, cô nhận lấy phần cơm cảm ơn. Đồng nghiệp mà ghen tị đỏ mắt: " là sinh con gái vẫn hơn chị ạ, bảo sinh con trai để gì chứ? Bao năm qua nó thèm đặt cho bữa nào !" Lý Mai ngoài miệng xã giao nhưng tay thì dừng mở túi đồ , thấy hộp cơm vẻ loại bình thường. Trong túi giữ nhiệt là một phần cơm trắng, một hộp thức ăn rõ là món gì, và thêm một hộp nước sốt nhỏ nữa. Lý Mai mở hộp , chắc do giao tới kịp lúc và giữ nhiệt nên hộp đồ ăn vẫn còn nóng hổi. Nhìn kỹ thấy trong làn nước dùng trong thanh là một miếng thịt bằm và quả trứng hấp, bên lót vài lát củ mài. Bát canh thanh đạm điểm xuyết vài hạt hành lá xanh mướt, thôi thấy thèm ăn lắm . Điện thoại Ngô Na gọi tới đúng lúc, Lý Mai bắt máy con bé hớn hở bên vọng tới. "Mẹ ơi nhận đồ con đặt ?" Lý Mai giấu nổi nụ môi: "Mẹ nhận , con bày vẽ gì, ăn đại gì đó là mà." Ngô Na hình như vẫn đang ở ngoài, tiếng ồn ào vẳng qua ống : " Hời ơi, cơm bệnh viện gì ngon ! Đây là con nhờ đặc biệt riêng cho đấy nhé!" Lý Mai ngạc nhiên: "Là cái tiệm con ăn đấy ? Chẳng họ nhận đặt cơm nữa ?" Ngô Na đầy vẻ đắc ý: "Thế mới bảo quan hệ của con với con gái chủ tiệm cỡ nào chứ!"

Thời gian ngược vài tiếng , khi trực ca, Ngô Na cầm cái bánh trung thu tiệm, trình bày cảnh nhờ Ôn Phạn đại món gì đó cũng đó giờ đóng cửa cô sẽ cho shipper qua lấy. "Mẹ em là bác sĩ nhi khoa, nãy em tra thấy vụ t.a.i n.ạ.n liên nên chắc em bận về ." Ôn Phạn ban đầu định từ chối vì bánh mệt lử , nhưng Ngô Na là bác sĩ nên nàng gật đầu tính món gì đó thanh đạm. "Chín giờ tối chị bảo shipper qua lấy nhé." Làm bánh xong thấy trong tiệm còn dư ít củ mài, Ôn Phạn luôn món hấp. củ mài lót đáy, thịt băm nêm nếm gia vị nặn thành miếng cho bát sứ, đập thêm quả trứng lên . Làm xong nàng cho nồi hấp để chế độ giữ ấm, dặn bố nếu shipper đến thì đóng gói đưa cho họ. Ngô Na cũng chẳng là món gì, kể là món Thịt băm hấp trứng củ mài cô cũng thấy món đó là tuyệt nhất . "Mẹ bận cả buổi chắc cũng mệt , ăn nhanh nghỉ ngơi tí nhé." Lý Mai dặn dò con gái vài câu đừng chơi khuya quá, nhớ về nhà sớm. Cúp máy xong, bao nhiêu lời của đồng nghiệp bên cạnh đều tóm gọn trong một câu: " là chỉ nhét cái thằng nghịch t.ử bụng để đẻ đứa con gái cho mát lòng mát thôi." Trời ơi con gái nhà tình cảm tinh tế thế .

 

 

 

 

Loading...