Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:50:11
Lượt xem: 116

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn Trần Gia Hòa về tới khách sạn, khi đỗ xe xong, Khổng Chấn Hoa nhất thời chẳng gì. Bảo là tối nay đạt mục đích thì rõ ràng là , thái độ của Trần Gia Hòa thig cũng hiểu, ngay cả lúc xe ông vẫn cứ ôm khư khư mấy cái túi đồ ăn chẳng rời tay lấy một giây, chứng tỏ bữa tối nay ngon vượt mức tưởng tượng. Đến cả trợ lý Tăng, cái tay Hồng Kông mà Khổng Chấn Hoa và đồng nghiệp vẫn xì xào lưng là " ai cũng như cỏ rác" , tối nay cũng như "phá vỡ kim ", rũ bỏ lớp vest đắt tiền để lộ chút . bảo là hiệu quả thì... Khổng Chấn Hoa l.i.ế.m môi thầm nghĩ, cái lão phương Nam mà dám buông mấy câu khách sáo râu ria xong chẳng cho chút lợi lộc nào thì ông sẽ... cưỡp sạch đống đồ thừa về!

Cũng may là Trần Gia Hòa dù đầu óc mụ mị vì no nhưng chỉ thông minh vẫn còn đó. Ông xuống xe giao đồ cho trợ lý Tăng. "Anderson , mua ít t.h.u.ố.c tiêu hóa giúp nhé." Nếu là đây, hễ ăn quá chút là Trần Gia Hòa sẽ chọn phòng gym để tiêu hao năng lượng ngay, nhưng tối nay đến mức độ thì ông hiểu ngoài ngủ chẳng gì khác nữa. Để trợ lý mua t.h.u.ố.c xong, Trần Gia Hòa mỉm hỏi Khổng Chấn Hoa vài câu về xấp tài liệu ông nộp đợt . Khổng Chấn Hoa thót tim một cái, trả lời hối hận tại hồi nãy mang theo tài liệu . Trần Gia Hòa vốn ấn tượng sẵn, Khổng Chấn Hoa trình bày vài điểm cốt yếu là ông nhớ hết. Trần Gia Hoà đang nghiêng đầu trầm tư cũng cho Khổng Chấn Hoa nín thở chờ đợi theo: "Giám đốc Khổng, những gì đều hiểu cả." " tiếc, thiết kế của quý công ty cho dự án thực sự nhiều lợi thế cạnh tranh cho lắm."

Đầu óc Khổng Chấn Hoa bỗng chốc trống rỗng, trong cái trống rỗng đó là nỗi bàng hoàng thốt nên lời. Cũng may Trần Gia Hòa ý khó ông, liền tiếp: "Dự án đó hợp nhưng công ty chúng sắp tới một dự án mới sắp triển khai..." Khổng Chấn Hoa ngoắt cổ , Trần Gia Hòa với ánh mắt đầy hy vọng chờ đợi "chiếc ủng thứ hai" rơi xuống. Trần Gia Hòa giới thiệu sơ qua về dự án mới, để chứng minh suông ông còn mở vài trang tin tức điện thoại cho Khổng Chấn Hoa xem để nắm bắt tình hình. "Bản kế hoạch của quý công ty thực chất phù hợp với dự án đấy." Khổng Chấn Hoa càng xem càng phấn khởi, hai tay siết chặt lấy điện thoại. Trần Gia Hòa chìa tay : " thể mang phương án của các về cho trụ sở chính thẩm định." Khổng Chấn Hoa - một đàn ông trung niên vốn trọng sĩ diện, áo sơ mi lưng vẫn còn lộ mảng thịt béo nhếch nhác - giờ đây chẳng màng gì hết, cứ thế cúi gập cảm ơn rối rít. "Cảm ơn ngài! Cảm ơn ngài nhiều lắm!"

Trần Gia Hòa bảo: "Đừng khách sáo, cảm ơn mới đúng." Giống như lời ông với trợ lý Tăng, đôi khi đáp án thực sự cần . Bản kế hoạch của Khổng Chấn Hoa vốn dĩ trong dự định mang về thẩm định đợt của ông . Nếu gì khác biệt, thì chính là việc tung tin sớm đủ để giúp Khổng Chấn Hoa nhận phần thưởng hậu hĩnh từ bên trong công ty ông . Trần Gia Hòa chào tạm biệt Khổng Chấn Hoa cùng trợ lý Tăng - mua t.h.u.ố.c về - lên phòng. Trên đường về phòng, Trần Gia Hòa thi thoảng liếc mấy cái túi đồ đóng gói . Trợ lý Tăng cứ ngỡ sếp lo đồ ăn hỏng nên trấn an: "Phòng tủ lạnh ạ, ngày mai sẽ nhờ phục vụ khách sạn hâm nóng cho ngài ạ." Trần Gia Hòa nuốt xuống một ngụm nước miếng đáp: " ." Ông chỉ là... đang thèm thôi.

...

"Anderson , thấy món chính họ đóng gói cho là gì ?" "Dạ ạ." " đoán là cơm chiên nấm Truffle." "Sếp ơi, nãy ngửi thấy mùi nấm Truffle ạ." "Thế... chắc là cơm trộn?" "" "Biết cơm thịt bò cũng ngon lắm đấy." " Ngài định ăn tiếp ạ?" Trần Gia Hòa ha hả vỗ vai trợ lý: "Không , no c.h.ế.t ăn nổi nữa, chỉ đùa chút thôi đừng tưởng thật."

Chỗ đồ thừa cất tủ lạnh, đêm đó hai ngủ ngon lành trong phòng riêng của . Cho đến khi ánh ban mai mờ ảo ló rạng, Trần Gia Hòa tỉnh dậy, điều khiến ông vui sướng nhất chính là phát hiện bắt đầu thấy đói ! Ông vội vàng chạy mở tủ lạnh, mấy món đồ thừa tối qua vì vị nên ông tạm gạt sang bên, bộ tâm trí dồn hết ba cái hộp cơm siêu to . Mở một cái hộp , Trần Gia Hòa sững sờ. Ông đoán đủ thứ, nhưng ngờ món chính cuối cùng là một suất Cơm chân giò. Những miếng chân giò kho màu cánh gián đậm đà, dù để trong tủ lạnh cả đêm nhưng vẫn tỏa mùi hương mỡ màng quen thuộc. Trần Gia Hòa thần sắc phức tạp, bệt xuống sàn nhà. Hồi lâu ông cầm điện thoại bàn gọi cho quản lý phòng: "Phiền qua đây một lát." Giao suất cơm chân giò cho nhân viên, Trần Gia Hòa dặn họ hâm nóng gấp cho ông. Quản lý khách sạn: ... "Vâng thưa ngài." Nhà giàu đúng là lắm trò thật, sáng sớm tinh mơ đòi ăn cơm chân giò?

Rất nhanh đó cơm chân giò bưng lên phòng, Trần Gia Hòa đón lấy đĩa sứ trắng mà khách sạn tinh tế đổi từ hộp nhựa cũ, suất cơm vốn rẻ tiền trong cái hộp nhựa giờ đây bỗng chốc trở nên sang trọng đến mức cả nhân viên phục vụ cũng lén . Miếng chân giò rung rinh xếp đĩa, cơm trắng đầy ắp trải rộng bên . Lớp bì mềm nhũn mỡ màng mang màu cánh gián miệng tan ngay, một dòng mỡ béo ngậy tuôn trào, rõ ràng là món ăn phương Nam nhưng mang cái vẻ hào sảng mỡ màng khó tả. Trần Gia Hòa im lặng ăn từng miếng một. Món bảo ngấy là dối, chắc do chủ quán tính để khách mang về ăn nên ngay cả rau xanh cũng cho, mấy thứ dưa muối chua ngọt kèm cũng chẳng thấy . Một bữa thịt và tinh bột trong cái buổi sáng sớm thế Trần Gia Hòa nhớ vài chuyện xưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-58.html.]

Ông mười lăm năm về quê . Mười lăm năm ông mới nghiệp, bằng sự thông minh của kiếm một triệu tệ đầu tiên trong đời. Con hễ chút tích lũy cơ bản là gan sẽ to nhiều. Thế nên ông cầm một triệu đó chút đắn đo bắt đầu khởi nghiệp. Con đường khởi nghiệp gian truân lời nào tả xiết, cơm chân giò ông ăn hết đĩa đến đĩa khác, cuối cùng trắng tay trắng tay... Tiếp đó là những lời chỉ trích của bố , những cái lạnh lùng của đời, cái cảnh khốn cùng tìm nổi việc . Cơm chân giò, ôi cái món cơm chân giò đó, đến cuối cùng ông ăn đến mức nôn .

Vào cái ngày định mệnh khi quyết định đ.á.n.h cược một ván cuối cùng, theo một bạn cũ sang Hồng Kông lập nghiệp, Trần Gia Hòa gọi một suất cơm chân giò cuối cùng. Cái quán đó cơm chẳng ngon lành gì, chân giò kho tới, thịt nạc thì khô khốc, cơm thì nấu quá nát. Lão chủ quán thì keo kiệt chỉ cho đúng tí tẹo nước dùng. Trần Gia Hòa ăn mà cứ như đang đ.á.n.h cược với chính . Ông mang vẻ mặt hung dữ, cứ một miếng một miếng như đang ăn kẻ thù của —chính là cái nghèo. Miếng chân giò dở tệ ông nhắm mắt nhắm mũi nuốt xuống, cơm nát cũng chẳng màng. Ăn xong trả tiền, trong đầu ông chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: thề cả đời bao giờ thèm ăn cơm chân giò nữa.

Sau ông cũng thực hiện lời thề đó. Ông từng nếm qua món ốc cổ ngỗng giá hàng nghìn tệ một cân, thưởng thức cá ngừ vây xanh tươi rói tại tiệm Nhật, tôm hùm xanh, bào ngư đen, cá mè vinh hoang dã... Khi dư giả tiền bạc, Trần Gia Hòa chẳng thiết tha nhà lầu xe , bộ tiền kiếm ông đều dùng để lấp đầy cái dày của . Ngoài ăn ông chỉ gửi tiền tiết kiệm. Dù giờ ở Hồng Kông ông đủ khả năng mua căn hộ cao cấp nhưng ông vẫn cứ thích ở khách sạn. Được ăn ngon chính là động lực để Trần Gia Hòa nỗ lực. thực ông tự hiểu, đó chính là nỗi sợ hãi đối với món cơm chân giò năm xưa, nỗi sợ hãi cái nghèo. Vì nỗi sợ đó mà ông chỉ dám phóng túng trong ăn uống, còn con ngày càng trở nên thận trọng chẳng dám mạo hiểm gì thêm. hôm nay... Trần Gia Hòa bàng hoàng. Bát cơm chân giò ngon đến mức ông ăn mà đầu óc cứ mụ mị . Ngày xưa món cơm chân giò nào ngon thế nhỉ? Nếu thì tại ông thấy hương vị thuộc đến thế?

Ăn sạch đĩa cơm chân giò lớn, khi đống mỡ và tinh bột "tổng tấn công" sáng sớm, Trần Gia Hòa theo thói quen đá phăng đôi giày, ngửa hình chữ đại đầy sảng khoái sàn nhà. Giống hệt như... giống hệt như cái ngày của mười lăm năm . Trần Gia Hòa bừng tỉnh. Mười lăm năm bôn ba gió bụi, ông cứ ngỡ như một giấc chiêm bao, cuối cùng trong dòng sông thời gian ông tìm cái khí phách thiếu niên năm nào. Những năm tháng nghèo khó mà ông trốn tránh như tránh tà thực là vùng nước c.h.ế.t, mà là một đầm nước sâu. Ông vùng vẫy tìm cách thoát , và mồ hôi nước mắt khi đó chính là thứ nuôi dưỡng nên lòng dũng cảm của ông ngày hôm nay. Trần Gia Hòa bật , cửa sổ thấy nhà cao tầng san sát, nơi đây giống quê hương ông giống cái nơi ông phát tích . dù ở cũng cả. Ông về quê thăm một chuyến. Để cái nghèo năm xưa của . "Anderson , phiền đặt giúp một vé máy bay nhé."

Sau ngày thứ bảy bận rộn, Ôn Phạn tuyên bố chủ nhật nghỉ . khi nghỉ nàng vẫn kiểm tra hai mươi cân thịt bò sợi thành. Từng sợi thịt lấp lánh ánh nắng như những miếng hổ phách . Mẹ của Vương T.ử Hào cho tài xế sang lấy hàng, Ôn Phạn sực nhớ một việc. "À đúng , còn cái nữa ạ." Nàng đưa một hộp bánh hoa đóng gói riêng. Lí do là vì Ôn Phạn sực nhớ đến đợt nhà Điềm Điềm sang đặt tiệc mừng sinh nhật, nàng nghĩ trẻ con sinh nhật mà quà thì kỳ nên tự tay thêm một hộp bánh hoa. Bánh thì nhưng bảo nàng câu "chúc mừng sinh nhật" thì khó quá. Ôn Phạn uốn lưỡi một hồi cuối cùng chỉ thốt hai chữ "quà tặng" thôi. May mà T.ử Hào tâm lý, nhận đồ liền gọi điện cảm ơn Ôn rối rít. "May mà chị gửi sang đúng lúc, thằng T.ử Hào nhà em hôm qua nó đòi ăn đấy ạ." T.ử Hào cái hôm leo núi, thứ hai đến trường là khoe khoang ngay với các bạn là ăn thịt bò siêu ngon. Cô giáo mẫu giáo thì chỉ thầm, ai chẳng thấy cảnh nó quỳ xuống học tiếng ch.ó sủa xin ăn núi , cả trường mầm non chẳng mấy ai là xem cái video đó cả. T.ử Hào chẳng hề gì, cứ ưỡn n.g.ự.c giọng sữa kể lể với bạn mới về cái món thịt bò đó ngon cỡ nào. Có nhóc tì bồi cho câu "chí tử": "Ngon thế cho tớ nếm thử, ăn tớ ngon thật ." T.ử Hào nghẹn lời, cho nếm thử khi nó chén sạch bách ! Thế là về nhà quấy bố , T.ử Hào đau đầu, chỉ bảo đặt hẳn mười cân , đừng quấy nữa, đồ sắp mang đến . T.ử Hào cứ thế mong ngóng mòn mỏi cả tuần trời, cuối cùng cũng đợi đến ngày hôm nay. Mẹ T.ử Hào trong điện thoại giọng đầy nhẹ nhõm: "Để mai em đặt thêm cái bánh kem mang đến lớp là xong xuôi vụ sinh nhật năm nay chị ạ."

 

 

 

 

Loading...