Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:50:10
Lượt xem: 119

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khóe miệng Trần Gia Hòa vẫn còn dính chút nước sốt nhưng ông chẳng , ngấu nghiến ăn lầm bầm đủ thứ tiếng từ tiếng địa phương đến tiếng Anh lộn xộn um sùm. Trợ lý Tăng theo Trần Gia Hòa bấy lâu cũng nếm qua ít cực phẩm, vốn là coi trọng chuyện ăn uống nên mỗi sếp thao thao bất duyệt về năm sản xuất rượu vang độ tươi ngon của nguyên liệu quy trình hỏa hầu là đều tai trái tai hết. Với ăn uống chẳng qua chỉ là sự hưởng thụ trong vòng nửa tiếng đồng hồ thôi mà. hôm nay, trợ lý Tăng nhận lầm to . Món hải sản kho cay mang phong vị vô cùng độc đáo, dầu đỏ quyện cùng hương hoa tiêu xanh tạo nên một vị cay nồng nàn mà gắt, tê nhẹ mà nồng. Nước kho đậm đà thấm sâu hải sâm và sò điệp, hải sâm giòn dai sần sật, sò điệp mềm mại đàn hồi, ngâm trong dầu ớt cay nồng đúng độ nên cực kỳ đậm vị. Mỗi miếng ăn đều mang một sự thỏa mãn cực độ. Trợ lý Tăng khi chén sạch nửa đĩa hải sản kho bỗng thốt lên một câu: "Cái nước kho mà ăn với mì kiều mạch thì mới đúng điệu!" Những kinh nghiệm ẩm thực mà Trần Gia Hòa từng bao bỗng nhiên hiện lên trong đầu, trợ lý Tăng lớp nước kho dày cộp còn sót đĩa mà trong đầu chỉ hình ảnh mì kiều mạch nhúng trong nước kho, sợi mì mượt mà thấm đẫm vị thơm nồng nàn... Trợ lý Tăng đắm đuối lớp nước kho còn sót , hạ quyết tâm lát nữa nhất định đóng gói chỗ nước dùng mang về khách sạn.

Trần Gia Hòa chẳng còn tâm trí mà để ý đến trợ lý nữa, ông đắm chìm trong mỹ vị của món bào ngư om đuôi bò nồi đất. Trong nồi đất, nước sốt bào ngư vốn đậm đà nóng bay bớt nước nên càng thêm đặc quánh, đuôi bò mềm nhừ mà vẫn giữ độ dai, lớp gân ở các khớp xương béo ngậy như thạch, chỉ cần c.ắ.n nhẹ một cái là vượt qua lớp màng dai sẽ thấy vị thơm mỡ màng của thịt đuôi bò bùng nổ, quyện cùng vị tươi ngọt của bào ngư Trần Gia Hòa say đắm mà cũng thấy vô cùng nuối tiếc. "Quán cơm trắng ? Cho một bát cơm trắng!" Nước sốt bào ngư đặc quánh đến mức dính cả môi mà dùng để trộn cơm thì đúng là "thiên hạ vô song" Khổng Chấn Hoa đang nhai dở hai miếng bào ngư vội vàng buông đũa: "Để múc cho!" Bát cơm trắng tinh khôi bưng lên, món ăn mới thực sự chạm tới đỉnh cao của hương vị. Từng hạt cơm quyện chặt với nước sốt sánh mịn, một miếng miệng là vị tươi ngọt phá tan rào cản, sự kết hợp giữa tinh bột và đạm thịt mang một cảm giác sung sướng thế nổi. Trần Gia Hòa cẩn thận vét sạch những hạt cơm cuối cùng trong bát, cái vẻ nghiêm túc đó trợ lý Tăng giật , ngay cả khi ăn bát cơm bếp trưởng quảng bá là "loại gạo thượng hạng nhất thế giới" trị giá vạn tệ một bát ở nhà hàng nọ, cũng thấy Trần Gia Hòa trịnh trọng đến mức . Phần cơm nhà họ Ôn cho hề ít, Trần Gia Hòa khẽ xoa bụng, lâu lắm ông nạp một lượng tinh bột lớn đến thế. Đang định sang cảm ơn Khổng Chấn Hoa tìm "tiệm cơm truyền kỳ" thì Ôn bưng khay đồ ăn mới bước tới.

Chỉ cần liếc qua một cái Ôn ngay chuyện . "Mọi tự múc cơm ăn ạ?" Vì quán chế độ cơm trắng miễn phí nên Ôn đặt một nồi cơm điện lớn ngay quầy. Nãy bận quá bà chẳng để ý bàn khách đặc biệt tự túc lấy cơm trắng . Khổng Chấn Hoa chén sạch bát cơm trộn nước bào ngư hớn hở đáp: " thấy ở cửa sẵn nên phiền chị." Mẹ Ôn: ... Bà chẳng thấy phiền, chỉ thấy ba sắp gặp phiền phức . "Cá chim bánh nếp kho." "Mì nhím biển tủy bò ." "Bánh thịt cua bát bảo." Ba món dọn niềm vui của Trần Gia Hòa cứ nối tiếp như bản tam ca , sự phấn khích tột độ ông thấy lờ đờ cả . Mẹ Ôn: " Cơm ngâm tôm hùm." Món cuối cùng cơm ngâm tôm hùm dùng cái nồi đất lớn nhất của quán. Cái nồi to bằng cả cái đầu bưng lên, bên trong nước dùng màu vàng ấm áp hòa quyện cùng lớp cơm ngâm óng ả, Khổng Chấn Hoa chẳng tìm từ nào để tả, ông chỉ nghĩ đến mấy bộ phim hoạt hình về ẩm thực thời xưa, nhân vật chính bưng món ăn là hào quang tỏa rạng khắp nơi ... Bốn món ăn bày kín mặt bàn, Ôn ngập ngừng hỏi xem họ chờ một lát mới lên món chính cuối cùng . " mà món chính hải sản, là món đặc biệt."

Trần Gia Hòa thầm kêu khổ trong lòng, mồ hôi hột rịn trán, bấy giờ ông mới nhận phạm sai lầm. Lúc nãy nồi đuôi bò bào ngư ông quá mê mẫn nên ăn sạch luôn một bát cơm đầy, giờ bụng lửng lửng . Ai ngờ đó còn tận bốn món nữa! Trần Gia Hòa mím môi Khổng Chấn Hoa đang miệng đầy mỡ màng với ánh mắt trách móc đầy tủi . Anh dắt ăn mà đường hỏi xem bao nhiêu món hả! Mà cũng trách , nãy chẳng thèm hỏi lấy một câu! Mẹ Ôn vẫn đang chờ câu trả lời, Trần Gia Hòa hạ quyết tâm: "Cứ đợi một lát , thì... cho hỏi món đó đóng gói mang về ?" Mẹ Ôn gật đầu: "Được chứ." Chuyện chẳng đầu, vốn dĩ bà cứ ngỡ con gái mỗi tối cuối tuần chỉ bốn năm món cho một bàn là ít, nhưng vài , hề ít chút nào, trái còn lo khách ăn xuể nữa cơ.

Mẹ Ôn bếp bảo con gái: " Mẹ thấy họ chắc chắn là ăn hết ." Hải sản tuy lượng ít nhưng sáu món là quá đủ, kể ba đó ai cũng ăn hết một bát cơm to đùng . Kiểu gì lát nữa cũng đóng gói mang về. Ôn Phạn chẳng mấy bận tâm, nàng thậm chí còn chẳng buồn ngoài xem mặt mũi thực khách của . Cả ngày hôm nay nàng cứ say mê biến tấu với đống hải sản đó, nàng vô cùng thích thú khám phá những nguyên liệu lạ lẫm, nhất là món nhím biển, nàng tra cứu tài liệu là giống nhím biển ngựa, vị tươi ngọt của nó nàng thấy thích. Trưa nay nàng mấy bát cơm nhím biển cho cả nhà cùng thưởng thức. "Vậy thôi con về đây ạ." Bận rộn cả ngày, áp lực tan biến hết nhưng sự mệt mỏi bắt đầu bủa vây cơ thể. Nàng chỉ cái nồi đất đang đặt bếp: "Cái hầm thêm nửa tiếng nữa là vớt ạ, cứ đóng hộp cho họ mang về nhé." Mẹ Ôn xót xa xoa má con gái: "Được , lát để ba con thái cho, con về nhớ tắm rửa nghỉ sớm ." Bà dặn thêm: "Lần gặp khách thế thì ít món thôi. Sáu món họ ăn hết, mà tốn công của con." Ôn Phạn lười nhác tựa lưng , giọng nũng nịu kéo dài: "Dạ ạ"

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-57.html.]

Trần Gia Hòa thực sự bàng hoàng, ông ăn đến mức nôn , cứ vỗ vỗ vai Khổng Chấn Hoa gọi em ngọt xớt, chẳng còn vẻ lịch thiệp khách sáo như ban nãy nữa. "Anh em ơi, ông bảo sớm!" Khổng Chấn Hoa cứ ngỡ Trần Gia Hòa đang nhắc chuyện hợp tác, vội vàng lau miệng bắt đầu . Nào ngờ Trần Gia Hòa thở dài sườn sượt: "Sao ông bảo là ông cái tiệm cơ chứ, để đợi đến tận giờ mới ăn. Huhu đồ ăn đại lục giờ ăn thực sự chẳng hạp vị tí nào!" Khổng Chấn Hoa: ... Ủa nãy giờ uống rượu năng như say thế ? Trần Gia Hòa múc bát cơm ngâm tôm hùm, như để trút giận mà xúc liền hai thìa lớn tống miệng. Nước dùng vàng óng, từng hạt cơm ngấm đẫm vị tươi ngọt đến khó tin. Trước khi lò Ôn Phạn còn rắc thêm ít gạo chiên giòn, những hạt gạo giòn rụm phi qua dầu trôi trong làn nước canh nóng hổi mang một hương vị đặc biệt. Nước canh tươi mát, thịt tôm hùm chắc ngọt quyện cùng hạt cơm mềm dẻo và lớp gạo chiên giòn tan, bát cơm ngâm hội tụ đủ cung bậc cảm xúc của vị giác. Trần Gia Hòa tối nay yêu hận nhất chính là món . Một mặt thì kinh ngạc sự mỹ vị của cơm ngâm tôm hùm, mặt khác khổ sở kìm nén cái dày sắp nổ tung của .

Khổng Chấn Hoa cũng no căng rốn nhưng vì to con nên sức chứa hơn chút. Còn Trần Gia Hòa, một quản lý cấp cao của tập đoàn đa quốc gia tại Hồng Kông, hiếm khi nào ông rơi cảnh ăn uống nhếch nhác đến mức . Trợ lý Tăng cũng chẳng khá hơn, dù ban đầu đầy định kiến nhưng giờ cũng chinh phục, đôi đũa từng rời tay lấy một giây. Món cá chim kho miếng bánh nếp mềm dẻo đến lạ lùng, trợ lý Tăng ăn một miếng là như thấy hào quang tỏa ngay mắt, với một sành ăn như thì mỹ vị đời dường như đều thua kém miếng bánh nếp nhỏ xinh . Món mì nhím biển tủy bò, ống xương bò xẻ đôi, tủy bò nướng chín mềm mượt như bơ lướt trong thực quản, vị ngậy của tủy quyện cùng vị ngọt thanh của nhím biển giống như sự kết hợp hảo giữa hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng , đẽ và ngon lành đến rụng rời! Trợ lý Tăng gắp một sợi mì Ý, đây là món duy nhất tối nay theo phong cách Tây thuần túy. Kết cấu sợi mì thì , nhưng cách nêm nếm mang một sự thư thái lạ kỳ. Điều thú vị nhất là lớp mì nóng hổi đặt những miếng nhím biển ướp lạnh, một miếng nóng một miếng lạnh tạo nên sự tương phản đầy kích thích.

Khổng Chấn Hoa thấy hai vị khách cứ ăn một lúc nghỉ một lúc, thầm nghĩ thôi chuyện ăn cứ để . Ông bốc cái bánh thịt cua bát bảo đầy mỡ màng. Cái bánh gọi là bánh nhưng chẳng hề chút bột mì nào. Thịt cua trộn cùng khoai tây nghiền, thêm tôm băm, trứng, cần tây, cải thảo thái sợi... hai mặt chiên vàng giòn, mặt rưới lớp nước sốt đặc chế. Nước sốt giống mấy vị sốt tương đó mà mang vị sữa thanh khiết đến bất ngờ, giống sốt Tartar nhưng đậm đà hơn nhiều. Một món giống như đồ ăn vặt thế nhưng khi lên đĩa chẳng hề thấy sơ sài chút nào, vị ngọt của thịt cua và độ bùi của khoai tây chiên vàng hợp, chấm thêm xíu sốt là vô thức mà ăn hết một cái lúc nào . Khổng Chấn Hoa ăn xong một cái định với cái nữa thì thấy đĩa bánh năm cái bây giờ chỉ còn đúng hai cái. Ông ngơ ngác Trần Gia Hòa. Nếu nhớ nhầm thì Trần Gia Hòa kêu no từ nửa tiếng cơ mà. Trần Gia Hòa vất vả lắm mới nhét miếng bánh thịt cua miệng, cứ ăn một tí nghỉ một hồi. Trợ lý Tăng dù lộ rõ như sếp nhưng đôi đũa cũng chậm hẳn .

Cả ba đều nỗ lực hết sức để ăn nhưng vẫn còn dư một ít. chuyện đó Ôn bận tâm, trợ lý Tăng giờ chẳng còn chê tiệm bẩn nữa mà tự tiệm lấy mấy cái hộp nhựa và túi đóng gói. Đến cả chỗ nước sốt hải sản kho cạn cũng dùng thìa cẩn thận vét sạch từng chút một, cái vẻ nghiêm túc đó cứ tưởng đang xem báo cáo tài chính của tập đoàn lớn . Khổng Chấn Hoa chẳng giấu mặt , thầm nghĩ ngờ trợ lý Tăng "bình dân" đến thế. Trần Gia Hòa ợ một cái vội vàng ngậm miệng , hồi lâu mới thở dài một tiếng. Dù ăn ngon nhưng trong lòng Trần Gia Hòa lúc chỉ sự tận hưởng thuần túy. Nghĩ đến chuyện công tác tại đại lục sắp kết thúc, ánh mắt ông đống túi đồ gói đầy vẻ trăn trở. Cuối cùng, giữa sự giằng co " thêm một thời gian nữa" và "nếu về báo cáo công việc ngay là kịp", Trần Gia Hòa bèn hạ quyết tâm đầy "đau đớn": "Anderson , vé máy bay tuần tới của chúng ... lùi một ngày nhé." Một ngày là giới hạn cuối cùng ông thể quyết định . "Tuần ... tuần chúng sang đây thêm nữa!" Trợ lý Tăng siết chặt túi đồ trong tay, đầu tiên thấy đồng cảm sâu sắc với sếp như .

Mẹ Ôn thấy họ chuẩn về liền chạy tiễn. Trần Gia Hòa lịch sự gửi lời cảm ơn Ôn và bày tỏ mong gặp đầu bếp. Mẹ Ôn đáp: "Con bé về nhà ạ... Đây, đây là phần món chính đặc biệt của ạ." Ba cái hộp nhựa nặng trịch, cái nào cái nấy cỡ lớn, bên ngoài chẳng trang trí gì, chỉ thấy bên trong là cơm và thức ăn. Trần Gia Hòa khỏi nuối tiếc vì gặp đầu bếp, nhưng nghĩ tuần còn dịp nên ông cũng cưỡng cầu, nhận lấy túi đồ một nữa lời cảm ơn. Trợ lý Tăng cũng trút bỏ vẻ trầm mặc lúc đầu, chủ động chào hỏi Ôn và xin điện thoại để tiện đặt bàn. Mẹ Ôn tiễn khách xong, cái bàn sạch bóng đến mức chẳng cần lau dọn gì nhiều mà tặc lưỡi kinh ngạc. "Khách nào cũng thế thì nhàn bao nhiêu."

 

 

Loading...