Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-04-12 07:40:50
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Khúc bảo sáng sớm sẽ giao nguyên liệu tới, Ôn Phạn cứ ngỡ tầm mười giờ gì đó, ai dè mới hơn tám giờ sáng Ôn nhận điện thoại . Đầu dây bên là ông chủ tiệm hải sản chuyên giao hàng, giọng oang oang trách tiệm mở cửa. "Anh chị nhận hàng nhanh , đồ tươi sống cập bến là chuyển thẳng qua đây ngay đấy." Khi cả nhà tất tả chạy đến quán, ông chủ tiệm hải sản cẩn thận mở thùng xốp cho ba Ôn kiểm tra độ tươi. "Toàn bộ là hàng đóng thùng từ tối qua." Bảy tám loại hải sản phân loại và bảo quản theo cách phù hợp, hàng vận chuyển từ thành phố ven biển tỉnh bên cạnh chạy cao tốc sáu tiếng đồng hồ tới nơi. Vừa mở thùng là thấy mấy con tôm vẫn còn nhảy tanh tách, là cực kỳ tươi ngon. Ôn Phạn từ lưng ba lách , hớn hở cầm một con nhím biển gai đen dài lên ngắm nghía.
Ông chủ hải sản vẫn ngừng ba hoa: "Nói thật với các bác, cả cái thành phố chỉ mới dám nhận đơn thôi đấy!" Khách đặt hải sản yêu cầu cực kỳ khắt khe, món nào cũng đòi hỏi xịn và tươi nhất, đến cả đồ sẵn trong tiệm của họ cũng chẳng thèm ngó tới, cuối cùng chi đậm tiền chỉ để yêu cầu từ lúc đ.á.n.h bắt đến lúc lên đĩa quá hai mươi tư tiếng. Ông chủ thầm c.h.ử.i mấy tay nhà giàu lắm chuyện tươi nhận phí dịch vụ cao ngất ngưởng. hàng thì đúng là xịn thật, ông chủ vỗ n.g.ự.c bôm bốp: "Sau nhu cầu cứ tìm nhé, tiệm hải sản Đại Hải Ngưu! là Trương Hải Ngưu!" Nói đoạn ông đưa một tấm danh , nhưng điều ông ngạc nhiên hơn cả là tấm danh cô con gái nhỏ trong nhà đón lấy. Những ngón tay Ôn Phạn thon dài trắng nõn, nàng cầm tấm danh xoay xoay đột nhiên hỏi một câu Trương Hải Ngưu bất ngờ: "Chú ơi, mấy cái nhà hàng hải sản chú giao đồ họ thu phí chế biến thế nào ạ?"
Trương Hải Ngưu ngẩn một lát, cứ ngỡ cô bé chỉ tò mò buôn chuyện, nhà ông cũng đứa con đang học nên ông cũng kiên trì giải thích thêm vài câu. "Chà, cái đó thì chả chừng cháu. Như mấy quán bình dân ngoài vỉa hè thì cháu mang đồ đến họ sẽ cho , mỗi món thu tầm năm sáu chục đồng, món nào đơn giản như tôm luộc thì hai ba chục cũng . mấy nhà hàng lớn hơn chút thì họ thường nguồn hàng riêng, ít khi nhận đồ khách mang tới, nếu thì một đĩa cua xào họ cũng thu ít nhất một trăm mấy chục đồng, coi như lãi phân nửa đấy. Còn đẳng cấp hơn nữa như Kim Ngọc Lâu..." Trương Hải Ngưu ha hả vài tiếng: "Mấy món hải sản ở đó cái nào chẳng từ vài trăm trở lên? Tầm đó thì chẳng tính giá vốn nữa , tay nghề đầu bếp đáng đồng tiền bát gạo mà." Ôn Phạn lộ rõ vẻ thích thú, đây đầu nàng đến danh tiếng của Kim Ngọc Lâu, dịp nàng nhất định sang đó nếm thử xem .
Trương Hải Ngưu giao hàng xong buông một câu "hẹn gặp " rời . Ba Ôn chuyển đồ trong quán mà lòng đầy bối rối. Bao nhiêu hải sản thế ông từng thấy bao giờ chứ đừng là ăn qua, giờ chẳng xử lý cho . "Tiểu Phạn cái con tính thế nào?" Ôn Phạn sáng nay dậy sớm, nàng vươn vai một cái, chẳng hề thấy lo lắng như bố . "Bố , lát nữa con thử vài món, trưa nay hai nhớ để bụng nhé." Nàng hướng cơ bản trong đầu , tối qua nàng thức cả đêm nhưng để bài tập mà là để tra cứu thông tin về những loại nguyên liệu nàng từng thấy bao giờ. Tra xong tài liệu nàng còn xem thêm các kỹ thuật chế biến cơ bản của đồng nghiệp cũng như đ.á.n.h giá của thực khách, Ôn Phạn định hình hướng nhưng món cụ thể thì dĩ nhiên qua thực tế nhào nặn. Cả một ngày trời căng thẳng thì căng thẳng thật nhưng Ôn Phạn thấy hào hứng. Niềm vui đó đạt đến đỉnh điểm khi nàng thấy mỗi loại nguyên liệu Khúc đều chuẩn dư đủ cho mười ăn. Xem tính cả phần hao hụt . Đã Ôn Phạn chẳng còn e ngại gì nữa, nàng bếp bắt đầu công việc, đột nhiên sực nhớ điều gì đó liền í ới gọi . "Mẹ ơi, nhớ dặn khách nhé, là ngoại lệ chứ ai tự mang nguyên liệu đến thì phí gia công tính riêng đấy ạ. Chú Hải Ngưu bảo mà, mang đồ đến thì phí gia công đắt lắm, tay nghề càng cao thì càng đắt đỏ. Sau gặp trường hợp thế , mỗi đầu thu thêm một trăm đồng phí gia công nhé!" Mẹ Ôn phì cái vẻ mặt đang tính toán của con gái: "Con đúng là..." Bà ngay con bé hỏi Trương Hải Ngưu hỏi suông mà, hoá là sợ chịu thiệt.
Ôn Phạn hừ hừ: "Giá đó là rẻ lắm chứ... Hồi con là thể tùy tiện lấy cả một đấu ngọc trai cơ mà!"
...
Ôn Phạn chiếm lĩnh giang sơn bếp, ba Ôn bảo Ôn tạm đóng mảng đặt đồ trực tuyến và cơm niêu nữa, đợi bận xong việc tối mới mở . Mẹ Ôn đồng ý, liền treo biển 【Cơm niêu bán hết】 quầy. Một lát ba Ôn cũng từ bếp bước . Mẹ Ôn nhỏ giọng hỏi: "Sao thế? Ông xem Tiểu Phạn món ?" Bà cứ tưởng chồng định phụ tá cho con gái hoặc xem để học mót tay nghề nên mới thôi cơm niêu. Ba Ôn khổ: "Thôi, chẳng dám phiền con bé ." Mẹ Ôn rụt rè hỏi: "Xem hiểu ?" "Cũng hẳn là ..." Chỉ là ông cảm thấy hôm nay con gái dường như khác hẳn ngày. Ngày thường con gái món gì cũng ung dung tự tại, hỏa hầu đều trong tầm kiểm soát, thi thoảng ông sai sót gì con bé cũng nhẹ nhàng sửa giúp ngay. Cái vẻ ung dung đó như thể chuyện đều trong lòng bàn tay . Ôn Phạn của hôm nay sắc bén như lưỡi kiếm rút khỏi bao, bộ quá trình nàng thao tác cực nhanh. Nàng đắm chìm trong thế giới riêng, lúc thái lúc xào, xào xong chỉ cần hít hà mùi hương là ngay vấn đề để thêm nếm hoặc xử lý tiếp. Mọi bếp lửa đều đang đỏ rực, cả gian bếp chính là chiến trường của nàng. Ba Ôn thấy chẳng những giúp gì mà đó còn con vướng chân vướng tay thêm.
Hai vợ chồng thở dài cho đến khi Diêu Thanh Cần đến việc. Diêu Thanh Cần cửa giật kinh hãi: quán mở cửa mà hai ông bà chủ một chỗ chẳng thèm sờ đến điện thoại thế . " Hai ạ?" Ba Ôn xua tay: "Không gì ." Mẹ Ôn bảo: "Tiện thể Tiểu Diêu ở đây, hai cô cháu xiên que đồ kho , nay chuẩn ít thôi cũng ." Ba Ôn: "Để cũng phụ một tay..." Đột nhiên tiếng Ôn Phạn từ bếp vọng : "Ba ơi…" Ba Ôn vội vã đáp lời chạy tọt trong. Diêu Thanh Cần tặc lưỡi: " Bà chủ, cô chủ nhỏ đang gì mà rầm rộ thế ạ?" Mẹ Ôn kịp trả lời thì ba Ôn chạy bổ như ai đốt mông. "Tiểu Phạn bảo mua ít đồ, ngay đây!" Ôn Phạn liệt kê một danh sách dài dằng dặc dặn ba Ôn mua theo, giờ xe bán tải nên ba Ôn thấy tiện vô cùng, đầy nửa tiếng mua đủ thứ mang về. Toàn bộ nguyên liệu chuyển bếp, động tác của Ôn Phạn càng thêm mượt mà và theo sự thuần thục đó là một hương thơm nồng nàn như quả pháo nổ tung, lấy tiệm cơm nhà họ Ôn tâm điểm lan tỏa xung quanh. Mẹ Khúc yên liền chạy sang tiệm xem , cửa mùi thơm đ.á.n.h gục ngay lập tức. "Tiểu Phạn đang gì thế?" Mẹ Ôn , dù quen với mùi thơm của quán nhưng bà cũng ngẩn món mới của con gái, vẻ mặt cũng hoang mang chẳng kém gì Khúc. "Đang thử món mới thì ." Mẹ Khúc định hỏi thêm nhưng cơ thể hành động thật thà hơn, bà lặng lẽ xuống một góc chờ nếm thử.
...
Ngày hôm nay các cửa hàng phố đúng là gặp "tai họa", bình thường mùi thơm từ tiệm họ Ôn chỉ thoang thoảng lúc giờ cơm tan ngay, nhưng hôm nay mùi thơm cứ bay lơ lửng suốt từ sáng sớm đến tận giờ màchẳng chịu dứt! "Lão Ôn cái gì mà thơm thế !"
" Chẳng nữa, chắc là lên món mới chăng?"
"Thơm thực sự luôn ."
Không chỉ một lén nhẩm tính doanh thu tiệm để xem tối nên sang đó no nê một bữa , cũng nhiều sang ngó nghiêng hỏi thăm nhưng đều Ôn dùng câu " cũng nữa” để giải quyết vấn đề. Cứ thế cho đến khi bóng chiều tà dần buông, đúng lúc xung quanh sắp nhịn nổi nữa, một chiếc xe BMW cũ xuất hiện ở đầu phố, nhanh chóng dừng cửa hiệu thuốc. Khổng Chấn Hoa vội vã xuống xe, nhanh tay mở cửa khi trong kịp điều đó. Một đàn ông trung niên nhỏ con nhưng rắn rỏi bước xuống xe, theo là một trợ lý cao lớn. Người đàn ông trung niên bằng giọng phổ thông đặc sệt âm hưởng Quảng Đông: "Chấn Hoa , đừng khách sáo thế, hôm nay chúng nhận lời mời của đến nếm món ăn nên dĩ nhiên cảm ơn tốn kém mới đúng chứ." Khổng Chấn Hoa dáng béo lùn cao bằng một nửa đối phương, mặt mày hớn hở, đôi mắt híp nịnh nọt: "Đâu giám đốc Trần, là ngài nể mặt thôi ạ. Chỉ là chỗ sang trọng như nhà hàng lớn, e là ngài thấy ủy khuất thôi ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-56.html.]
Trần Gia Hòa sảng khoái: "Sâu trong rừng già cũng mỹ vị cao lương, vài chục cây là gần lắm ." Ông nhiệt tình vỗ vai Khổng Chấn Hoa, mặt chẳng hề chút ghét bỏ nào, chỉ tay biển hiệu nhà họ Ôn: "Là tiệm đúng ?" “ Vâng đúng , ngài đợi chút để tìm chỗ nào sạch sẽ cho ngài ." Trần Gia Hòa gàn : "Ấy, cần , chỗ là lắm mà." Ông đảo mắt trúng một cái bàn trống ở vỉa hè, cạnh đó là mấy cái bàn xếp vẫn mở . Trần Gia Hòa định tự tay mở bàn nhưng Khổng Chấn Hoa nào dám để ông , vội vàng chen cái hình mập mạp giành lấy cái bàn. Bàn xếp mở , ghế đẩu nhỏ cũng ông dùng khăn ướt lau kỹ càng hai lượt, bấy giờ Khổng Chấn Hoa mới khách sáo mời khách xuống. "Trợ lý Tăng, mời ." Anh trợ lý cao lớn trong mắt thoáng hiện vẻ khinh khỉnh, nhưng thấy sếp nên cũng đành miễn cưỡng xuống cái ghế đẩu bé xíu.
Trần Gia Hòa xuống mỉm quan sát xung quanh, giọng ôn hòa hỏi: "Chấn Hoa , hôm nay ăn đồ kho ?" Mùi đồ kho xung quanh rõ rệt, hầu như bàn nào cũng một đĩa đồ kho thập cẩm hoặc mấy cái chân gà đùi vịt. Trần Gia Hòa thầm thở dài, đồ kho thì cũng ngon đấy nhưng nếu chỉ vì món mà Khổng Chấn Hoa lôi ông từ thành phố bên cạnh sang đây thì đúng là ông thất vọng . May mà Khổng Chấn Hoa lắc đầu quầy quậy, nhanh như s.ú.n.g liên thanh: "Tiệm chủ yếu đồ kho với cơm niêu thật nhưng họ nhận đặt tiệc tư gia cuối tuần, ngài cứ yên tâm, hải sản hôm nay đều là hàng tươi mới mua sáng sớm nay thôi, nhất định ngài thất vọng !" Trần Gia Hòa khẽ một tiếng: "Vậy đành chờ thưởng thức xem ." Khổng Chấn Hoa vội vàng dậy tìm chị dâu .
Ông khỏi, trợ lý Tăng cau mày: "Sếp ơi, chỗ tệ quá." Một con phố cũ kỹ đối diện trường học, chỗ thì chỉ bàn ghế xếp đơn sơ, thế mà gọi là nhà hàng đàng hoàng ? Trần Gia Hòa lấy khăn ướt tỉ mỉ lau mặt bàn, thấy một vệt bẩn lau mãi sạch, trợ lý Tăng liền nhanh tay nhận lấy cái khăn lau giúp. Trần Gia Hòa thở dài: "Giờ ? Bỏ ngay lúc thì tiện chút nào." Chẳng qua là ông đang cơn thèm ăn, sang đại lục công tác mấy tháng trời mà tìm nhà hàng nào hợp khẩu vị, " bệnh thì vái tứ phương" nên mới theo Khổng Chấn Hoa sang đây thử vận may xem . Ban đầu ông cứ tưởng sẽ là một quán nông gia sâu trong núi rừng, nếu thì dù ngon cũng coi như là nếm trải hương vị mới mẻ. Nào ngờ đến đây là thế ... Trợ lý Tăng lau vệt bẩn đến mức mồ hôi vã trán: " Giám đốc Khổng việc thiếu chuyên nghiệp quá." Trần Gia Hòa xua tay: "Người chiều lòng nên , cũng chẳng gì sai cả." Nếu là ông, ông cũng sẽ nắm lấy cơ hội cuối cùng thôi. Làm sai còn hơn là gì cả.
Trợ lý Tăng: "Sếp ạ, em thực sự hiểu, nếu hôm nay món ăn hợp ý sếp thật thì sếp định giao đơn hàng đó cho ông thật ?" Chỉ vì một bữa cơm mà quyết định đại sự, liệu quá cảm tính ? Trần Gia Hòa : " thế."
"Thế thì vội vàng quá ạ..." Trần Gia Hòa ngắt lời trợ lý: "Anderson , khi chúng đưa phán đoán, nhất đừng rõ nguyên nhân cho khác , cứ để họ nghĩ là vì một bữa cơm mà cơ hội, chuyện đó quan trọng gì chứ? Vả , nếu ở đây thực sự món mỹ vị lay động trái tim ..." Trần Gia Hòa nhếch môi : "I will offer everything." ( sẽ đồng ý tất cả)
Cuộc trò chuyện cắt ngang bởi tiếng gọi của Khổng Chấn Hoa, cái hình mập mạp của ông đang bưng một cái khay, đó là hai đĩa thức ăn tỏa hương thơm ngào ngạt dù còn ở cách khá xa. Trần Gia Hòa ngẩn Khổng Chấn Hoa khúm núm cúi đặt món, cái áo sơ mi trắng căng ở thắt lưng lộ một mảng thịt béo trắng hếu lưng mà ông chẳng hề , miệng oang oang báo tên món: "Hải sản kho tê cay !" "Bào ngư om đuôi bò nồi đất!"
Một đĩa trắng bản rộng, chẳng hề chút trang trí cầu kỳ nào, chỉ món hải sản kho đỏ au điểm xuyết những hạt hoa tiêu. Đĩa còn là một nồi đất nóng hôi hổi, cứ như thể mới nhấc khỏi bếp lửa xong, gần vẫn còn thấy tiếng xèo xèo lách tách. Món hải sản kho tê cay đầy ú nụ, Ôn Phạn kiểu ki bo như mấy nhà hàng khác chỉ cho một nắm nhỏ, nàng hào phóng cho đủ phần ăn của ba lớn. Giữa đĩa sứ trắng muốt, màu đỏ của ớt và màu xanh của hoa tiêu trông nổi bật, sò điệp là tâm điểm của món ăn, nhưng cạnh đó ba con hải sâm cũng thể ngó lơ, nấm mộc nhĩ đen điểm xuyết đó. Nếu về hình thức thì món chắc ấn tượng bằng món nóng bên cạnh, nhưng ngay khoảnh khắc đĩa thức ăn hạ xuống, mùi vị thơm cay nồng nàn lan tỏa khiến lập tức tiết nước miếng.
Còn ở nồi đất bên cạnh, những đoạn đuôi bò màu nâu sẫm quyện cùng bào ngư chất chồng lên , bao phủ bởi một lớp nước sốt đặc quánh thơm lừng, lớp nước sốt đó khi hạ nồi xuống vẫn còn từ từ chuyển động, bám dính lấy nguyên liệu chứ hề loãng, ánh đèn cửa quán nó như phủ một lớp ánh sáng mờ ảo, qua đó thể thấy rõ lớp gân giữa các khớp đuôi bò, thịt và xương đuôi hầm đến độ mềm nhũn gần như tách rời, chỉ còn dính lấy nhờ lớp gân dẻo dai, bào ngư khía hoa văn mắt, các khe khía cũng thấm đẫm nước sốt. Hơi nóng quyện cùng mùi thơm đậm đà của nước bào ngư bốc lên Trần Gia Hòa - nãy còn đang buôn chuyện bâng quơ - bỗng chốc lặng thinh thốt nên lời. Trần Gia Hòa hít hà mùi hương, kinh ngạc sang Khổng Chấn Hoa. Khổng Chấn Hoa thì cứ ngô nghê, chẳng nhận thâm ý trong ánh mắt khách, ông bưng đĩa một quãng đường dài mà mùi thơm của đuôi bò và nước bào ngư ông thèm đến nhỏ dãi . "Giám đốc Trần, mời ngài dùng bữa! Trợ lý Tăng, cũng ăn !" Thấy hai vẻ còn e dè, Khổng Chấn Hoa liền nhét đũa tận tay họ, thái độ nhiệt tình cho phép từ chối. Trần Gia Hòa thầm nghĩ đợi Khổng Chấn Hoa giới thiệu thì chắc đến bao giờ, thôi cứ ăn , ăn xong tìm đầu bếp cũng muộn.
Trần Gia Hòa gắp một miếng đưa miệng, hương vị hải sản kho cay nồng tràn ngập khứu giác. "Cạch", đôi đũa rơi xuống gầm bàn. Khổng Chấn Hoa vội vàng buông miếng đuôi bò kịp cho miệng xuống: "Để , để lấy cho!" Ông cúi cái hình mập mạp xuống, mảng thịt lưng lộ càng nhiều, nhưng loay hoay mãi gầm bàn mà Khổng Chấn Hoa chẳng tìm thấy đũa . Sợ Trần Gia Hòa đợi lâu nên ông đành chui lên: "Giám đốc Trần đợi chút, để lấy đôi đũa mới cho ngài..." Khổng Chấn Hoa bỗng c.h.ế.t lặng hai đối diện. Trần Gia Hòa và trợ lý Tăng đang ăn đến mức mắt đỏ hoe, đúng nghĩa là "ăn đỏ cả mắt", nhất là Trần Gia Hòa, ông dùng luôn cả tay để gặm cục xương đuôi bò, tay thì cầm đũa gắp lấy nửa con hải sâm. Trợ lý Tăng cũng chẳng kém cạnh, từng miếng hải sản kho cay liên tục đưa miệng, mồ hôi vã trán mà vẫn chịu dừng tay. Khổng Chấn Hoa xoa xoa mũi, thôi đành , cũng ăn thôi, ăn nhanh là tí nữa ba con hải sâm chẳng còn phần .