Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-04-12 07:40:48
Lượt xem: 131
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những cơn mưa thu lất phất vài ngày dự báo cuối cùng cũng trút xuống. Mẹ Ôn nhắc nhở Ôn Phạn: "Mặc thêm cái áo khoác con, trong tủ cái áo gió mới mua cho con đấy, mặc cái đó ."
Mọi năm cứ đến lúc chuyển mùa Ôn chỉ lo mua đồ cho con gái, năm nay tiệm ăn nên bà sắm cho cả nhà mỗi một chiếc áo gió cùng hãng, lớp lót lông bên trong hợp với thời tiết lúc nóng lúc lạnh của mùa thu. Ôn Phạn " " một tiếng vẻ mặt lơ đãng, mấy ngày nay nàng đám bạn kẹp chặt để phụ đạo, chiều tối nào cũng đứa thản nhiên bảo hôm nay đến tiết môn nhé, lôi sách vở bài kiểm tra nhỏ nào. Cứ thế mỗi là điểm thấp đến mức cả đám phát hoảng.
"Ôn Phạn, trường Quần Anh kiểu gì tài thế!"
"Cái phần kiến thức thầy giáo mới giảng hôm qua cơ mà."
"Tập trung học hành bà cố của ơi, thời gian gấp gáp lắm đấy!"
Ôn Phạn thấy như sắp hóa điên đến nơi , chỉ kèm mỗi môn Toán nàng còn dành bộ thời gian khi bài tập lớp để bài Tần Hòa giao, giờ thì thêm cả Lý, Anh, Hóa, mỗi tối của nàng đúng là một cực hình. Làm xong bài tập thầy giao — học môn phụ đạo hôm nay — bài tập môn phụ đạo —ôn môn phụ đạo hôm qua... Đèn phòng nàng đêm nào cũng sáng rực đến tận khuya, nàng cảm giác như đang cái thời ở trong cung . Đến mơ cũng thấy đang ở cung đình, nhưng vì mấy bà già nghiêm nghị mấy lão thái giám là gương mặt đanh thép của lớp trưởng môn môn nọ và mấy đứa học giỏi trong lớp, đứa nào đứa nấy đều mặc đồ cung nhân chĩa thẳng ngón tay nàng mà quở trách: "Câu tớ giảng ? Sao vẫn sai hả? Phạt chép phạt ba !" "Ôn Phạn , tưởng bảo hôm qua học Toán là hôm nay trốn Lý chắc? Công thức thuộc thì chép phạt trăm ngay cho !" "Chủ nhiệm chỉ ... lập tức tiến hành thi khảo sát." "Trong lớp là giữ quy củ..."
Ôn Phạn mở mắt , ánh ban mai mờ ảo, bố đang rón rén bàn bạc chuyện lấy rau ở phòng khách. Nghe tiếng nàng dậy, Ôn giục nàng mặc thêm áo. Ôn Phạn khoác áo gió , thở hắt một dài. Hôm nay là thứ sáu, quá , mai là nấu nướng ... Nàng chủ động hỏi : "Tối mai ai đặt bàn ?" Mẹ Ôn ngạc nhiên nhưng vẫn đáp: "Có một bàn đấy con, nhà chị Khúc Tình Tình đặt, họ còn bảo gọi món nữa, tối đưa thực đơn cho con nhé." Có một bàn cũng , Ôn Phạn lập tức thấy phấn chấn hẳn lên. Giờ đây bữa sáng là thời gian yên tĩnh hiếm hoi của nàng, nàng mấy cái bánh kếp hảo tì vết, Ôn trải lớp giấy nến giúp nàng gói , miệng ngừng hỏi đủ ăn . Ôn Phạn liền bốn cái, lúc cất xẻng nàng vẫn còn vẻ lưu luyến. "Đủ ạ."
Mẹ Ôn: "Thế là , kèm học cho con, bạn cả, cuối tuần con cứ mời các bạn sang tiệm ăn, để chiêu đãi cho hẳn hoi."
Ôn Phạn chẳng gì giấu giếm bố cả, vả mỗi ngày dành nửa tiếng phụ đạo nàng cũng báo cáo hành tung, nên nàng kể hết chuyện các bạn chủ động giúp cho bố . Nghe xong Ôn cảm động vô cùng, ngớt lời khen ngợi đám bạn bụng. Đừng là mang đồ ăn sáng, nếu Ôn còn thầu luôn cả ba bữa ăn cho các bạn luôn! Ôn Phạn một nhâm nhi một cái bánh, chỗ còn treo ba lô: "Để xem ạ." Giờ nàng chẳng mong gì hơn là cho ngày hôm nay qua thật nhanh để mai thỏa sức nấu nướng!
"Sữa nữa! Đừng quên đấy!"
Ôn Phạn mặt cảm xúc cầm chai sữa , chỉ hận ngày thứ sáu mà dài thế, cuối tuần mà ngắn quá.
Đến lớp, Ôn Phạn lấy bánh kếp là chạy chia ngay. Cách chia của họ cũng độc đáo: Ôn Phạn mang ba phần, hai phần dành cho những phụ đạo hôm nay, phần còn dành cho môn học mà Ôn Phạn tiến bộ nhanh nhất qua bài kiểm tra nhỏ . Mấy hôm nay do điểm Toán của nàng tăng vọt nên phần đó dĩ nhiên thuộc về Tần Hòa. Thế là đến cả Hàn Lộ Lộ cũng mất luôn cái "đặc quyền bạn cùng bàn", nhưng nể mặt Ôn Phạn nên cho cô nàng một suất "dự " cho môn Sinh học... Hàn Lộ Lộ than trời bắt đầu lao học như điên, bài tập Sinh học đến mức phát hỏa. "Huhu nếu tớ mà thi đỗ kỳ là chúng nó nhất quyết cho tớ kèm !"
Ôn Phạn chỉ im lặng vỗ vai an ủi bạn. Giờ nàng lấy quyền lên tiếng nữa, cả lớp tận mười mấy "vị sư phụ", hễ nàng lơ là lớp cái là tóm gáy ngay. Đến cả Hàn Lộ Lộ cũng "giám sát" nàng gắt gao trong tiết Sinh học...
Tối nay kèm nàng là lớp trưởng môn Lý, hớn hở nhận hai cái bánh kếp như một chồng vợ coi thường cuối cùng cũng kiếm tiền lớn mang về, chẳng thèm ăn ngay mà đưa một cái cho thằng cùng bàn , ưỡn n.g.ự.c đầy kiêu hãnh như khoe rằng " Cậu thấy tớ giỏi "
Các bạn khác: ... Cạn lời luôn.
Thằng cùng bàn lớp trưởng môn Lý cuối cùng cũng nếm mỹ vị hằng mong ước, bánh kếp nóng hổi, lớp vỏ đậu xanh tráng mỏng dính bao bọc lấy phần vỏ giòn tan, trứng mềm mịn, nước sốt phết bên trong đậm đà mang vị ngọt cay nồng nàn. Lớp trưởng môn Lý ăn ngon lành, thằng bạn cùng bàn thì ngấu nghiến, ăn xong tiếc rẻ vỗ đùi bôm bốp: "Đáng lẽ ly sữa đậu nành nữa mới đúng bài!"
Có thêm sữa đậu nành thì bữa sáng đúng là còn gì để chê. Bạn lớp trưởng môn Lý xuống với ánh mắt đầy đố kỵ: "Này, cái bánh kếp đó vị thế nào?" Lớp trưởng môn Lý ngẩn : "Thì vị bánh kếp chứ vị gì nữa ông."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-55.html.]
Thực Ôn Phạn chẳng sáng tạo món gì mới cả, nhưng nàng tài biến những món vỉa hè bình thường từ tám mươi điểm lên tròn một trăm điểm, ăn xong là bạn sẽ cảm nhận ngay: cuộc đời chỉ món là đỉnh nhất thôi. Sau dù ăn cái bánh kếp nào ngon mấy nữa chắc chắn bạn vẫn sẽ thầm nhủ " từng ăn cái bánh kếp một trăm điểm " thế bạn hàng lẳng lặng .
Cô Vương bước lớp, việc đầu tiên là hít một thật sâu mùi thơm của bánh kếp lan tỏa, đó mới tuyên bố cả lớp mở sách bắt đầu bài giảng. Qua một tiết học, cô Vương thấy lạ. Bình thường lớp dù kỷ luật nhưng bao giờ thấy nhiều học sinh thực sự tập trung giảng đến thế! Ánh mắt họ vẻ mơ màng mà là đang thực sự tư duy theo lời giảng của cô! Cô Vương: " Ừm , tiết các em thể hiện , bài tập là... tan học!" Cô Vương về văn phòng kể chuyện lạ cho đồng nghiệp . "Tụi nhỏ giảng chăm chú lắm, dạy hơn một năm thấy chúng thế bao giờ."
"Sao tự nhiên thế nhỉ?"
" cũng chẳng , đang tự hỏi trường sắp hoạt động gì ?" "Chẳng thấy gì cả, gì hoạt động nào ."
"Thế mới lạ chứ."
Chuyện lạ vẫn dừng ở đó. Sau tiết hai, thầy Toán chủ động sang tìm cô Vương. "Cô Vương ơi, lớp cô dạo cô quản kiểu gì thế? Đứa nào đứa nấy chủ động lạ thường, lớp em còn xung phong hỏi bài nữa." Nhất là mấy đứa cậy thông minh nên lơ là giảng, giờ đúng là mặt trời mọc đằng Tây, cả tiết chẳng rời mắt khỏi bảng nào. Thầy Toán sang học hỏi kinh nghiệm, thầy còn chủ nhiệm cả lớp 3 nữa mà lớp 3 như lớp 2 thế ? Cô Vương cũng đang ngơ ngác, lấy "bí kíp" mà truyền cho thầy, ấp úng vài câu thì cô giáo Anh văn bước ... Suốt cả buổi sáng cô Vương liên tục các giáo viên bộ môn hỏi dồn, đại ý là cô khơi gợi tinh thần hiếu học của học sinh bằng cách nào, đồng nghiệp với đừng giấu nghề nhé cô.
Cô Vương đau khổ trả lời: " cái gì !" Dạo cô gì chứ!
Ôn Phạn cuối cùng cũng qua ngày thứ sáu dài lê thê, tối đến đưa thực đơn cho nàng với vẻ mặt đầy lo âu. "Tiểu Phạn , nhận lời , con xem qua thực đơn , nếu thấy thì từ chối nhé."
Hôm qua Khúc Tình Tình sang bảo đặt bàn nhưng một yêu cầu là theo thực đơn khách đưa, Ôn nghĩ quán nhỏ thế chắc khách chỉ gọi món gia đình thôi nên bảo cứ đưa thực đơn sang xem thử. Mẹ Khúc lữa mất một ngày, chiều nay mới đưa thực đơn sang, nhưng Ôn xem xong là thấy "rét" ngay. Không vì món lạ bao giờ, mà vì cả cái thực đơn là hải sản cao cấp thôi! Nào là hải sâm, hải đằng, cá biển... còn chỉ đích danh món cháo hải sản nữa chứ! Dù Khúc bảo nguyên liệu lo, họ đặt sẵn và sáng mai sẽ giao tới tận quán.
Chỉ riêng đống nguyên liệu đó thôi tốn một đống tiền . Mẹ Khúc thầm nghĩ, chú em rể coi như dốc lực , nửa tháng chần chừ giờ mới quyết định đ.á.n.h cược một ván cuối, dù thành bại thì vị khách chắc cũng chẳng cho thêm cơ hội nào nữa , nên tất thảy trông chờ bữa cơm tối mai thôi. Ngon thì còn đường để mà nỗ lực tiếp, còn ngon thì... Mẹ Khúc thở dài, gia đình em gái gánh nặng cũng nhiều, đến tuổi trung niên áp lực xe cộ nhà cửa đè nặng, mà hỏng việc thì chú em rể tuổi đó ở công ty khó trụ , thành tích là sớm muộn gì cũng đào thải thôi. Mẹ Ôn cầm tờ thực đơn mà chỉ mong cho con gái xem . Hải sâm, hải đằng, sợ con gái bà còn nếm bao giờ thì kiểu gì cho ngon ?
Ôn Phạn xem xong thực đơn nhưng hề lộ vẻ âu sầu như Ôn tưởng. Mẹ Ôn quan sát thấy con gái dường như còn... chút phấn khích nữa. Nàng háo hức hỏi : "Mẹ hỏi dì xem nguyên liệu gửi đến nhiều ạ?" Hay quá, mấy thứ nàng thấy bao giờ! Mẹ Ôn: "Nhiều , dì bảo lúc đặt họ tính cả phần cho con thử món nên ngoài phần nấu buổi tối thì chỗ còn tùy con xử lý."
Ôn Phạn hớn hở gấp tờ thực đơn : "Thế thì mai con tiệm sớm nhé."
Mẹ Ôn: "Chốt con?"
Ôn Phạn gật đầu chắc nịch: "Được mà , bảo dì là thực đơn vấn đề gì, nhưng con sẽ giảm lượng món nhé." Ôn Phạn nhẩm tính: "Họ đến ba đúng ạ? Sáu món là đủ ." Tờ thực đơn ghi tận mười mấy món, Ôn Phạn thấy cần thiết, hải sản thừa giống đồ khác, hâm ăn sẽ mất ngon. Sáu món, ừm, nàng sẽ tặng thêm một món chính đặc biệt nữa. Mẹ Ôn gọi điện cho Khúc, chỉ loáng cái là chốt xong chuyện. "Thế là sáu món cộng món chính nhé. Nội dung tùy con quyết định, thể đổi món miễn là chủ đạo hải sản là ." Ôn Phạn tràn trề niềm vui, cuối cùng cũng nguyên liệu mới cho nàng khám phá, cả tuần học hành "hành hạ" tâm trạng nàng tê liệt, giờ thì nàng thấy phấn chấn hẳn lên, thậm chí còn ngâm nga bài hát nàng Hàn Lộ Lộ hát suốt: "Hôm nay là một ngày trời~"