Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 54
Cập nhật lúc: 2026-04-12 07:40:47
Lượt xem: 127
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn sốt nền tảng video ngắn kéo dài một tuần, khi mấy trang tin tức cắt ghép đoạn clip đó thì chuyện dần lắng xuống. Trong suốt quá trình đó, nhờ sự "thêm mắm dặm muối" của Hàn Lộ Lộ và sự bảo chứng của Tần Hòa - vốn nổi tiếng " một là một" trong lớp - hàng ngày đều ghé qua tiệm họ Ôn ủng hộ, nên nhanh quên phắt chuyện Ôn Phạn vật Kim Duệ mà chuyển sang bán tín bán nghi hỏi xem tiệm cơm nhà Ôn Phạn ở chỗ nào. Hàn Lộ Lộ hớn hở đóng vai đại sứ quảng bá công. "Thì cái tiệm ở cuối phố ẩm thực cổng trường , cạnh hiệu t.h.u.ố.c á." "Tên là tiệm cơm nhà họ Ôn nhé." "Hỏi món gì ngon ?" Hàn Lộ Lộ chống nạnh đầy vẻ tự tin: "Không tớ c.h.é.m gió nhé, món nào ở đó cũng ngon tuyệt đỉnh luôn!" Mấy ngày nay cô nàng đổi món liên tục, thi thoảng còn ké vài miếng "suất đặc biệt" của Ôn Phạn nên kinh nghiệm đầy . "Nếu bảo món nào ngon nhất thì chắc chắn là đồ kho . Nhất là khoai tây lát, thái quá dày cũng quá mỏng, nước dùng thấm đẫm từng lát khoai..." Hàn Lộ Lộ đến đây là nước miếng chực trào , cô nàng mê nhất món khoai tây kho, khoai tây kho kỹ giống kiểu xào luộc, lúc đạt độ chín chuẩn thì giòn bùi, c.ắ.n một cái thấy dai dai . Tối qua cô nàng còn xếp hàng mua một hộp mang về nhà, khoai tây nguội ăn vẫn ngon, cô nàng chén sạch bát cơm to đùng chỉ với đĩa khoai đó.
Hàn Lộ Lộ mô tả phần quá vài bắt đầu xì xào: "Làm gì đến mức thần thánh thế." "Hóa tiệm đó là nhà Ôn Phạn , ăn mà." Cũng bình thường thôi mà. Nói đến đây, Kim Duệ - lúc chuyển xuống " gác cổng" ở cửa hừ mạnh một tiếng khinh miệt, ý tứ rõ mười mươi. cũng ít đang rục rịch thử: "Cứ đồ ăn sáng Ôn Phạn mang cho hai bạn là , chắc chắn là ngon ." " đấy, sáng nào tớ cũng thấy Tần Hòa với Hàn Lộ Lộ ăn uống ngon lành... tớ thèm chảy nước miếng luôn." Có chạy hỏi Hàn Lộ Lộ trưa nay thể cùng . Hàn Lộ Lộ gạt phăng: "Không !" Bạn học: ??? "Cả tiệm mỗi tám cái bàn thôi, tớ còn ké bàn của Ôn Phạn mới chỗ kìa, các đến lấy chỗ mà !" Ba Ôn đặc biệt dành riêng một bàn cho con gái, bảy bàn còn ngày càng trở nên khan hiếm, ai tan học mà chạy nhanh là đến nơi chỉ nước ăn thôi. Bàn nhà họ Ôn cũng nhỏ, cùng lắm bốn . Giờ Tần Hòa, Hàn Lộ Lộ với Ôn Phạn là chiếm ba chỗ , chỉ còn đúng một ghế trống thôi.
Bạn học: ...
Bạn cùng bàn của Tần Hòa khẽ níu tay áo cô bạn, Tần Hòa với ánh mắt đầy van nài. Tần Hòa: " Để lát tớ hỏi Ôn Phạn xem ." Ôn Phạn thì chẳng quan tâm chuyện đó, nàng xua tay thản nhiên: "Được chứ, trưa rủ cùng cho vui." Dù cũng là bạn học, ăn quỵt mà lo. Cô bạn cùng bàn Tần Hòa mừng rỡ nhảy cẫng lên: "Tuyệt quá!"
Cậu lớp trưởng môn Lý bỗng thấy một ánh mắt nặng nề đổ dồn về phía , ngẩng đầu lên liền bắt gặp ngay cái đầy oán hận của thằng bạn cùng bàn. Bạn cùng bàn dắt ăn sung mặc sướng, còn ông thì ? Lớp trưởng môn Lý bây giờ "chai sạn" , lẳng lặng cúi đầu như chồng tiền vợ đanh đá lườm nguýt đe doạ . trường hợp duy nhất, lớp trưởng môn Hóa phía cũng đang bạn cùng bàn dùng ánh mắt "trìu mến" tương tự tra tấn.
"Để tan học tớ hỏi Ôn Phạn xem cần phụ đạo Hóa nhé."
...
Ôn Phạn cảm thấy thật lạ lùng, nguyên chủ chẳng mấy ký ức về bạn bè, nếu thì cũng chỉ xoay quanh đám Phó Xuyên thôi. Hoá bạn bè trong lớp nhiệt tình giúp đỡ đến thế ? Hết lớp trưởng môn Lý chủ động hỏi han đến lớp trưởng môn Hóa mang vở ghi chép dày cộp sang cho mượn. Cô nàng lớp trưởng môn Hóa vốn tính phóng khoáng, đưa vở xong là hỏi thẳng luôn chuyện đến tiệm nhà Ôn Phạn ăn cơm. Ôn Phạn càng ngạc nhiên hơn:
"Thì cứ đến ăn tự nhiên, nhà tớ mở tiệm kinh doanh mà."
"Thế còn chỗ ?"
Ôn Phạn bảo chuyện nàng cũng bó tay, thể vì bạn học mà cứ giữ bàn mãi . nàng cũng tâm lí, tuyên bố lớp trưởng môn Hóa sang ăn cũng giảm 10%. "Cảm ơn vì tập vở ghi chép nhé." Cô nàng lớp trưởng dù hụt hẫng chuyện chỗ chắc chắn nhưng trưa đến đó ăn thấy Ôn Phạn chỉ giảm giá cho mỗi bạn cùng bàn, Tần Hòa và là thấy hả lòng hả lắm . Cô bạn cùng bàn Tần Hòa còn trả nguyên giá kìa, chứng tỏ cái "thẻ giảm giá 10%" của nàng giá trị lắm chứ đùa !
Mẹ Ôn lúc nào cũng tươi hớn hở, còn vui hơn cả lúc tiệm mới đắt hàng, con gái chỉ đường đường chính chính giới thiệu tiệm nhà cho bạn bè mà còn dắt bạn về tiệm nữa, điều đó chứng tỏ quan hệ của con với bạn bè trong lớp ngày càng lên ! Nhìn con gái bạn bè vây quanh, lòng Ôn sướng rơn hạnh phúc. Cô nàng lớp trưởng môn Hóa cũng đang "sướng rơn" y như . Một tay cầm cái bánh nướng kẹp, một tay gắp mọc, trong đầu chỉ một ý nghĩ duy nhất: Mẹ ơi ngon quá trời quá đất !
Hàn Lộ Lộ tặc lưỡi: " là còn non và xanh lắm!" Nói cô nàng lôi đũa sang "ké" món của Ôn Phạn hôm nay là cơm thịt bò. Thịt bò kho thái miếng vuông, thớ thịt xen lẫn chút gân dai dai, khi xào lửa lớn vẫn giữ độ mềm ngọt mọng nước, cơm chiên tơi từng hạt óng ả. Ôn Phạn cho khá nhiều sốt cay nên mùi ớt xào thơm lừng, bát cơm đầy ắp khói, trứng mềm và hành tây giòn thanh, quyện tạo nên một tầng hương vị vô cùng tinh tế. Miếng nào miếng nấy đậm đà Hàn Lộ Lộ chỉ hỏi Ôn Phạn mù mắt mà thích Phó Xuyên, chi bằng thích cô nàng cô nàng sẵn sàng chuyển giới ngay lập tức luôn.
Bữa trưa cũng kết thúc, cô nàng lớp trưởng môn Hóa mặt mũi lờ đờ, về đến lớp vẫn còn trong trạng thái say tinh bột nhấc nổi . Nhìn cái bộ dạng đó của lớp trưởng môn Hóa là cả lớp thừa chuyện gì . Những ngày đó Ôn Phạn thường xuyên bắt gặp những khuôn mặt quen thuộc trong tiệm nhà . Đám bạn trong lớp cứ như khám phá vùng đất mới, thi ùa sang tiệm nhà nàng. Qua đó mới nhận một sự thật oái oăm: Khai giảng hơn nửa tháng , tại chỉ đám học sinh khối mười là rầm rộ kéo đến tiệm nhà họ Ôn ăn cơm thế ? Nếu Ôn Phạn là con gái chủ tiệm thì chắc tụi vẫn còn mù mờ chẳng ngoài cổng trường món cực phẩm thế !
Lớp trưởng môn Hóa ăn xong thấy no đến tận cổ, bèn sang lớp khối mười tìm thằng em họ tính hỏi xem nó quán nào ngon gần đây , để còn dặn nó tranh thủ đ.á.n.h chén vài bữa xếp hàng mệt nghỉ. Nào ngờ ngoài cửa lớp thấy thằng em đang ngấu nghiến cái bánh kẹp đồ kho ngon lành.
Lớp trưởng môn Hóa: ...
Nàng cất tiếng gọi nó , thằng nhỏ còn vội vàng giấu cái bánh ngăn bàn, quẹt mồm xong mới dám bước . Cái hành động đó bà chị tức quá tặng ngay cho một cước, đang định "gia sư ẩm thực" cho em mà hóa nó ăn mảnh bấy lâu nay chẳng thèm bảo chị lấy một câu!
"Cái thằng ranh , ăn ngon mà dám giấu chị hả, ! Biết quán từ bao giờ?"
Thằng bé nở nụ hì hì xin tha, mới giải thích là đám khối mười tụi nó tiệm nhà họ Ôn ngon từ lâu , đến cả mấy thầy cô dạy khối mười cũng là khách quen ở đó, tụi nó cũng bắt gặp lắm.
"Chị ơi em bảo chị, mà là dặn ngoài đấy ạ." Nó giải thích đại khái là đám khối mười giờ đang quân huấn nên tan sớm hoặc muộn chút cũng dễ lách, nếu để khối mười một với mười hai ùa sang thì khối mười tụi em lấy gì mà ăn? Nhất là khối mười hai nhà trường ưu tiên cho tan sớm mười phút để ăn , nếu để chị lớp thì mà đến cái vỏ bánh nướng tụi em cũng chẳng thấy chứ!
Lớp trưởng môn Hóa vạn ngờ ở đây cái âm mưu "nhỏ mọn" thế , về lớp truyền đạt cả lớp 11A2 lập tức nổi trận lôi đình!
"Khốn thật, hèn chi dạo thấy nhà ăn vắng hẳn , cứ tưởng ảo giác hóa là bầy lính mới giấu hàng !"
"Á á á tức c.h.ế.t mất, con gái chủ tiệm ngay lớp mà để tụi lính mới nó nẫng tay bấy lâu nay là hả trời!"
"Bọn mới đúng là ' nhà' chứ! Lớp còn 'thẻ giảm giá 10%' cơ mà!"
"Tớ đăng lên diễn đàn trường , cho cái lũ nhóc đó tay, định ăn mảnh của các chị hả!"
" Ông điên ! Đăng lên đó thì còn chỗ mà ăn nữa hả?"
"Mau xóa ngay! Gỡ bài gấp!"
Cả đám học sinh trong lớp loạn cào cào, nhưng đột nhiên rụt rè giơ tay:
"Tớ lỡ nhắn cho con bạn ở lớp 3 ." "Hic tớ cũng bảo thằng bạn bên lớp 4 tối nay qua đó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-54.html.]
"Chắc nhỉ... tớ cũng bảo chị gái tớ học khối mười hai , chị tớ học mệt lắm nên cần bồi bổ."
Thế là xong phim. Cả hội đầy vẻ "rèn sắt thành thép" với đám đồng đội heo , lòng đầy bi quan cho tương lai ăn uống.
"Không , chúng vẫn còn Ôn Phạn." Từng ánh mắt lấp lánh hy vọng đổ dồn về phía Ôn Phạn. Nếu đầu năm học còn đầy định kiến với nàng thì giờ đây ai nấy đều chỉ sáp gần nàng hơn thôi.
"Ôn Phạn ơi bàn bạc tí nhé, để Tần Hòa kèm Toán mãi cũng tiện, tớ môn Toán cũng khá lắm nè, tụi lập nhóm hỗ trợ học tập , bọn tớ giảng cho chắc chắn tiến bộ nhanh lắm."
"Dẹp sang bên , Toán kèm thế đủ , tớ thấy Ôn Phạn học kỳ Anh văn thấp nhất kìa, tớ lo mảng Anh cho! Sáng tớ thể đến sớm nửa tiếng luyện với luôn!"
"Lý là sở trường của tớ đây! Tớ kèm cho, chẳng mong gì cao sang chỉ mong mỗi trưa ưu tiên một cái bánh kẹp thôi!"
"Huhu tớ mới ăn mỗi một bữa cơm niêu..."
"Trời sập thật ..."
Cả đám như ong mật vây quanh Ôn Phạn, gần như hơn nửa lớp chủ động đòi phụ đạo cho cô nàng. Phía đầu lớp gần như trống rỗng, chỉ còn Phó Xuyên và mấy thằng bạn đó, ngơ ngác sờ sờ mũi kiếm chuyện để .
"Này Xuyên, em nhớ học kỳ Ôn Phạn sáng nào cũng mang đồ ăn cho đúng ?"
Phó Xuyên trầm mặc . Cậu bạn dù đại ca vui nhưng vẫn lí nhí bồi thêm một câu: "Hồi đó em đem vứt ..."
Giờ nghĩ thấy đúng là một từ "tiếc”
"Vứt thì vứt ." Phó Xuyên buông một câu bực bội xách cặp bước khỏi lớp.
"Ông cái đó gì, thấy đang cáu ." Cậu bạn lầm bầm: "Cáu gì . chỉ thấy đang hối hận thôi mà."
thế, ai mà chẳng hối hận chứ? Đến kẻ đáng ghét như Kim Duệ lúc ở cửa lớp cũng mặt mũi đổi liên tục, lúc thì c.h.ử.i rủa bảo đám nhà quê các gì mà rầm rộ thế cái quán vỉa hè bẩn thỉu đó bì với đồ Nhật Phó Xuyên mời, lúc thì bán tín bán nghi, vì chính là đứa nhiệt tình nhất trong việc vứt đồ ăn sáng của Ôn Phạn học kỳ , cũng chẳng chắc lỡ vứt cực phẩm thùng rác nữa. Nếu thực sự vứt đồ ngon thì... Chẳng dám nghĩ nữa! Kim Duệ nghiến răng, hạ quyết tâm bất kể ai gì cũng tuyệt đối thèm nộp tiền cho nhà Ôn Phạn. Tuyệt đối!
...
Ôn Phạn sự nhiệt tình của đám bạn cho choáng váng đầu óc, khi nàng còn kịp đưa quyết định thì vài đứa chủ động ôm đồm hết việc vặt, bảo là để bàn với Tần Hòa sắp xếp thời gian biểu cho nàng. Ôn Phạn định bảo môn Toán nàng vẫn nên tính môn khác thì gạt phăng ngay lập tức.
"Chỉ kèm Toán thì mấy môn xếp hàng đến bao giờ? Tớ thấy thời gian của cũng căng lắm , tranh thủ rèn luyện nhiều môn cũng mà."
Ôn Phạn: ???
"Các bạn ơi, Toán là môn tớ bét nhất, mấy môn tớ thấy cũng mà."
Cô nàng đầu lớp chẳng đào bảng điểm kỳ , phẩy phẩy mấy cái giọng trầm : "Ồ, Vật lý 48 điểm, Hóa học 52 điểm, Anh văn 72 điểm..." Cứ mỗi câu lên là đầu Ôn Phạn cúi thấp xuống thêm một chút, xong nàng cô bạn đầy vẻ tội nghiệp. Cô nàng hạng nhất nội tâm sắt đá: "Tăng tiết học thôi Ôn Phạn , chắc cũng cuối kỳ khỏi lớp để nộp phí cao nhỉ?"
Ôn Phạn: ...
Tần Hòa thế bên cạnh cũng tranh giành: "Toán là môn quan trọng nhất mà... Các đừng quá đáng, mỗi tuần tớ ít nhất ba tiết phụ đạo nhé!"
"Hai tiết thôi! Không hơn !"
"Hả? Lại còn dám đòi bớt tiết của tớ? Cậu xem thi khảo sát xếp thứ mấy hả! Đồ bại tướng tay tớ!"
"Thi thì thi! Lần tới đứa nào điểm thấp hơn đứa đó mất quyền phụ đạo cho Ôn Phạn nhé!"