Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 51
Cập nhật lúc: 2026-04-12 07:40:44
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian ngược hai tiếng . Mẹ Vương T.ử Hào dắt thằng con " mẩy" giao cho chồng. Con trai mới hơn ba tuổi mà ăn uống quá nên mập mạp, cô vốn nặng hơn chín mươi cân mà bế con một lúc thấy hụt . Anh chồng mua nước giải khát về, tay bưng ly nước cảnh tượng đó mà ngơ ngác: Mới tí xíu mà vợ nổi giận thế ? Anh đón lấy thằng con mập mạp tiện tay cho nó luôn lên cổ . "Có chuyện gì thế em?" Mẹ T.ử Hào quẳng cái túi xuống, chống nạnh: "Anh còn hỏi ? Cái gen nhà kiểu gì thế , nhà thiếu ăn thiếu mặc cho nó chắc mà thấy ăn vặt là nhào ngay xuống đất học tiếng ch.ó kêu để xin ăn cơ chứ..." Càng nghĩ cô càng thấy hổ: "Anh bao nhiêu nhạo ?" Cô chỉ tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong! Bố T.ử Hào: "Hahahahaha!"
"Anh còn ! Anh còn ! Em tức c.h.ế.t , từ em chẳng thèm dắt nó nữa hết!"
"Ấy , bà xã đại nhân đừng giận!" Anh chồng to con vạm vỡ vội vàng dỗ dành vợ. "Con nó còn bé mà em, đứa trẻ nào chẳng thế, em nhớ hồi tụi còn nhỏ , cái thèm nhất chẳng là mì tôm đó ..." T.ử Hào cổ bố, chẳng hiểu nhưng cứ hùa theo: " thế, đúng thế!"
"Vả ngày thường nhà thuê giúp việc nấu nướng, món nào cũng thanh đạm, hương vị nhạt nhẽo quá mà."
" thế, đúng thế!"
"Đồ ăn vặt ăn một chút cũng chẳng mà."
" thế, đúng thế!"
"Đừng ăn nhiều quá là thôi em." "... ớ, đâuuuu!" T.ử Hào quẩy cái hình mập mạp đầu bố nó, định loạn: "Ngon lắm, con ăn!"
"Ấy tổ tông của ơi, đừng quậy nữa, tí nữa ngã xuống bây giờ!"
Mẹ T.ử Hào lạnh lùng quan sát, khẩy một tiếng: "Được lắm, dám chê bà giúp việc nấu nhạt nhẽo cơ đấy!" Cả hai bố con im bặt chẳng dám thêm ho he một tiếng nữa.
" thế là vì ai hả! Anh cái hình nhà mà xem!" "Từ đời ông nội trở xuống, đứa nào đứa nấy béo béo cút thế !" "Đã thích đậm đà thì thôi, từ giờ bảo bà giúp việc cứ nấu chân giò, thịt kho tàu cho bố con ăn cho sướng mồm nhé!" Thấy vợ thực sự nổi giận, chồng vội vàng xin : "Bà xã ơi, sai , em thế cũng chỉ vì cho bố con thôi, em giống bố cao huyết áp mà... bà xã , chuyện ăn uống của trẻ con thực sự nên kiểm soát quá gắt gao em." Anh mở cái video lưu trong máy cho vợ xem, đó là video của một chuyên gia giáo d.ụ.c kể về trường hợp một học sinh tiểu học vì thèm miếng thịt cay mà quỳ lạy bạn để ăn. Anh chồng cau mày: "Vợ , em thương con, nhưng con còn bé nó hiểu gì chuyện sức khỏe , nó chỉ thấy đồ đó bố cấm là nó thèm thôi. Hôm nay vì miếng ăn mà nó học tiếng ch.ó kêu , nhỡ nó cũng như cái thằng bé trong video thì ?"
Chuyện ăn vặt của con hai vợ chồng tranh luận bao , nào vợ cũng lấy lý do sức khỏe để bác bỏ. T.ử Hào ở nhà đồ ăn vặt đồ nhập khẩu nhưng vị nhạt tếch, nào là xúc xích cá tuyết, bánh quy, thỉnh thoảng cái kẹo socola cũng cân đo đong đếm mới cho ăn, còn mấy thứ cay mặn đậm đà thì tuyệt đối thấy bóng dáng. Anh chồng nhớ hồi nhỏ hạnh phúc nhất là lúc tan học mua miếng thịt cay một hào, miếng to bự xé ăn hết cả quãng đường về. "Vợ , em cấm nó mãi , giờ nó mẫu giáo, lên tiểu học thấy bạn bè ăn nó kiểu gì chẳng thèm nhỏ dãi ."
Nghe chồng , sắc mặt T.ử Hào đổi hẳn. Gia đình điều kiện , họ đối với con hào phóng, riêng đồ chơi chất đầy một phòng. Cô chẳng thể ngờ nổi đứa trẻ vì miếng thịt cay mà quỳ lạy bạn. Nhìn cái video trong điện thoại của chồng, cô im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Được , thể cho ăn nhưng chọn loại đảm bảo vệ sinh." Đây là giới hạn cuối cùng của cô. Mấy thứ hàng ba trôi nổi thì dù thế nào cũng cho con đụng ! Bố T.ử Hào mừng rỡ, lắc lắc cái đầu cho con trai đung đưa: "T.ử Hào, mau cảm ơn con!" T.ử Hào đang mút ngón tay ngơ ngác: "Cảm ơn !" "Ấy c.h.ế.t! Cái thằng , cầm cho chắc chứ!" Anh chồng cuống cuồng bế thằng bé xuống, sờ lên đầu thì thôi , nước thịt bò sợi vương một chút mỡ dính bết tóc, nhưng mùi thơm thì đúng là nồng nàn thật. Vợ che miệng khúc khích: "Đáng đời!" Anh chồng hết cách, đưa tay lên mũi ngửi thử thấy thơm quá bèn hỏi thằng con: "Cho bố miếng nào." T.ử Hào dù ham ăn nhưng cũng hào sảng, đưa mấy sợi thịt miệng bố, chồng trợn tròn mắt. "Vợ ơi, cái thịt bò sợi ngon thật sự luôn . Em nếm thử xem." T.ử Hào cũng giơ túi thịt mời với vẻ mặt đầy tự hào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-51.html.]
Mẹ T.ử Hào ban đầu định ăn, cô vốn kiểm soát cân nặng gắt gao nên chú trọng đồ đưa miệng, qua túi cô cứ tưởng là loại bán sẵn trong siêu thị, ai bên trong bao nhiêu chất bảo quản chứ. thấy con trai khẩn khoản mời, chồng cũng khen nức nở, cô thận trọng xé một sợi nhỏ nếm thử. Dầu đỏ thơm nức, hạt vừng bám đều thớ thịt, miệng thấy cái vị dai dai của thịt quyện cùng vị ngọt dịu, nhai kỹ thấy mùi thơm ngào ngạt, hậu vị mang chút cay nồng nhưng kiểu cay xè lưỡi mà là cái cay nồng nàn êm dịu kéo dài. " là ngon thật." Anh chồng giật thêm vài sợi, nhai khen: "Thứ mà mồi nhắm rượu thì hết sảy luôn." Bị vợ lườm một cái, liền hì hì lảng sang chuyện khác: "Của hãng nào thế em nhỉ?" Nhìn kỹ thấy chỉ cái túi nilon nhãn mác. "Đừng tìm nữa, lát xem gặp nhà họ ." Gặp thì hỏi một câu, còn đường mà mua. Vị giác cô nhạy nên nhận ngay dầu dùng để món xịn, mùi hôi như mấy loại đồ ăn vặt đóng gói sẵn.
Cả nhà ba thơ thẩn ở vườn thú một lúc chồng giục nhanh. "Vườn thú cũ chẳng mấy , nhưng Thung lũng khỉ thì ngang qua mới ngoài ." Món thịt bò sợi đó quá ngon, chồng càng nhấm nháp càng thấy mê, nó ngon hơn loại thịt bò khô từng ăn. Sốt ruột hỏi cho nên cả nhà đợi ngay cạnh Thung lũng khỉ. Quả nhiên ông trời phụ lòng , chẳng mấy chốc họ thấy gia đình Ôn Phạn dắt ch.ó tới. Anh chồng tiên phong chạy mời ba Ôn điếu t.h.u.ố.c nhưng ông xua tay từ chối. Mẹ T.ử Hào thì bắt chuyện với Ôn và Ôn Phạn. Còn T.ử Hào thì nhào tới định sờ Đản Hoàng, miệng còn ngọng nghịu chỉ sợi dây chống lạc của : "Con cũng dây giống em cún !" Vợ chồng ba T.ử Hào: ... Quen , quen . "Cảm ơn vì thịt bò sợi nãy nhé, cháu nó thích lắm, phiền cho hỏi cái mua ở thế ạ?" Mẹ Ôn bất ngờ vì gia đình đây đợi chỉ để hỏi chuyện thịt bò. "Dạ gì, cái là đồ nhà tự thôi. Nhà tự mở tiệm cơm, hôm nay chơi nên chuẩn ít thịt mang theo thôi ạ."
Lời thốt mắt T.ử Hào sáng rực lên ngay lập tức. Cô vốn chẳng ưa mấy thứ đồ ăn vặt bán sẵn trong siêu thị, và cũng giống như nhiều phụ đặt sức khỏe lên hàng đầu khác, từ "chất bảo quản" luôn trong danh sách đen của cô. Nghe Ôn bảo đồ nhà tự , cô liền thiết kéo tay Ôn hỏi địa chỉ quán. "Cháu nhà em thích quá, em định đặt nhiều chút ạ." Mẹ Ôn Ôn Phạn, thấy con gái khẽ gật đầu hiệu . Nghĩ đến chuyện chơi mà cũng kiếm đơn hàng, Ôn còn từ chối nữa. "Đặt thì ạ, nhưng quán chuyên món nên... để quá lâu ." Thịt bò sợi ăn nguội nhưng ngon nhất chỉ trong vòng ba ngày thôi. Mẹ T.ử Hào: "Không vấn đề gì ạ, cho em đặt mười cân thành phẩm nha!" Mẹ Ôn cứ ngỡ nhầm: "Ý chị là mười cân thịt tươi mang chế biến đúng ?" Thịt bò khô xong sẽ hao nhiều, một cân tươi giỏi lắm mới bốn lạng khô thôi. Mẹ T.ử Hào: "Dạ , em đặt mười cân thịt khô thành phẩm cơ."
Bố T.ử Hào nở chút gượng gạo, chắc đoán vợ định dùng gì . Hai vợ chồng đều kinh doanh nên điều kiện khá giả, dĩ nhiên con trai cũng gửi trường mầm non nhất thành phố, riêng học phí một học kỳ bốn năm vạn . Chưa hết, khi còn phỏng vấn, thẩm tra gia cảnh đủ thứ, giấy tờ chuẩn chất cao như núi. Con học chuyện vẫn xong, vợ dạo gần đây cứ càm ràm trường quý tộc phiền phức quá, mới khai giảng vài ngày mà hội phụ bầu xong , nhà thiếu tiền nên hở là tiệc sinh nhật tiệc mừng con đỗ chứng chỉ nọ. Khổ nỗi sinh nhật T.ử Hào sắp tới , theo lệ là gửi bánh kem tới trường, kèm theo quà tặng cho từng bạn nhỏ trong lớp. Thường là đồ ăn vặt hoặc đồ chơi nhỏ. Vợ thì cứ càm ràm phiền toái vắt óc nghĩ xem chuẩn món gì cho xứng. Quà đắt quá thì cần, rẻ quá đành lòng, phụ thì tự nướng bánh quy mang tặng nhưng vợ thì vốn mù tịt chuyện bếp núc. Giờ xem mỗi bạn nhỏ một hũ thịt bò sợi tự thế thì đúng là mới lạ ngon miệng.
Mẹ Ôn ngẫm nghĩ một lát nhận đơn hàng . Mẹ T.ử Hào rõ ràng là phóng khoáng, kết bạn xong là chuyển khoản ngay năm ngàn cho Ôn. Mẹ Ôn hốt hoảng: " Ơ còn tính giá cả mà." Mười cân thành phẩm tốn bao nhiêu thịt, bao nhiêu gia vị tiền công nữa chứ... Mẹ T.ử Hào hào sảng: "Không ạ, chị cứ thiếu em chuyển thêm . Lát nữa em sẽ gửi mẫu hộp đặt riêng sang tiệm cho chị đóng gói nhé." Năm nghìn thuần túy chỉ là tiền thịt bò thôi. Ôn Phạn nhẩm tính sơ qua thấy đơn cũng lãi kha khá. Hai bên chốt đơn xong xuôi, gia đình T.ử Hào xuống núi , còn gia đình họ Ôn thì soát vé xem khỉ. Nhà họ Ôn gửi túi đồ , nhân viên thấy ch.ó con nhỏ nên cũng cho mang . "Nhớ trông cẩn thận thú cưng nhé ạ." Nơi gọi là Thung lũng khỉ thực chất chỉ vài chục con, khỉ lớn hung dữ nhưng khỉ nhỏ thì trông đáng yêu. Đản Hoàng phủ phục chân Ôn Phạn, mới "wer wer" hai tiếng nàng theo thói quen bóp mõm . Nào ngờ tiếng sủa của nó một con khỉ lớn giật , nó gãi gãi đầu cũng học theo bắt chước kêu lên một tiếng "wer" kỳ quặc. Và —tiếng kêu "wer" như bệnh truyền nhiễm lan khắp thung lũng, cả bầy khỉ thi sủa như ch.ó . Du khách đồng loạt rút điện thoại .
"Ơ, khỉ sủa kiểu gì thế ?"
"Kêu dở tệ, như tiếng lừa ."
"Hahaha khỉ Vân Sơn sủa như lừa!"
Nhân viên vườn thú mà mặt mũi mếu máo. Ôn Phạn: " Bố ơi về thôi ạ." Còn thì bầy khỉ ở đây sắp leo top hot search đến nơi . Ôn Phạn ngờ khỉ lên top mà chính nàng lên. Tối về Ôn lướt điện thoại, mở ứng dụng video ngắn lên thấy ngay bóng dáng gia đình . "Tiểu Phạn, lão Ôn ơi, mau đây xem cái gì !"