Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-04-12 07:40:41
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất nhanh đó, vợ chồng chị Trương Phượng Thu cũng dẫn theo lớn trẻ nhỏ tới nơi. Bé Điềm Điềm đến chạy ngay bếp chào Ôn Phạn. "Chị Tiểu Phạn ơi em đến nè~" Ôn Phạn đang tất bật liền bốc một nắm lạc rang cho bát nhỏ đưa cho con bé: "Cầm lấy ngoài mà ăn nhé." Sau bếp của quán vốn dĩ chật hẹp, tối nay Ôn Phạn trổ tài nên ba Ôn thể vung tay cơm niêu rầm rộ như , cũng may buổi tối khách gọi cơm niêu ít hơn nên vẫn tạm xoay xở . Điềm Điềm bưng bát lạc rang hớn hở chạy , nắm lạc chiên vàng thơm phức con bé chén tì tì, sướng rơn. Đương nhiên là một bé ngoan, Điềm Điềm quên chia cho mỗi xung quanh mấy hạt. Lạc rang giòn rụm bùng nổ hương vị trong miệng, bà nội Điềm Điềm cảm thán: " rang lạc mấy chục năm mà cũng chẳng cái vị ." Ông cụ nhà bà lúc sinh thời nhắm rượu nên món bà nhiều nhất chính là lạc rang. Chồng chị Trương bà nhớ đến cha khuất, bèn nén nỗi buồn mà dỗ dành : "Đâu , con thấy cũng ngon như thế mà." Bà cụ : "Anh chỉ giỏi nịnh , cùng là muối là gạo nhưng qua nghìn bàn tay là nghìn cái vị khác đấy ạ." Lạc Ôn Phạn rang chỉ đơn giản là dầu, rắc chút muối bên ngoài, chẳng gì đặc biệt nhưng ăn là thấy khác biệt ngay. Chỉ cần bát lạc thôi là gia đình chị Trương thêm phần háo hức chờ đợi thực đơn tối nay .
"Lên món đây ạ!" Tiếng của Ôn sực tỉnh. Bà dùng một chiếc khay lớn bưng hai đĩa thức ăn , đặt lên bàn nhà Khúc Tình Tình một đĩa bàn nhà chị Trương một đĩa. "Ngó sen ngũ vị nhồi gạo nếp." Trong đĩa sứ lớn, những khoanh ngó sen tạo hình khéo léo xếp thành hình tòa tháp, trong lỗ ngó sen là lớp gạo nếp dẻo dính. Những khoanh sen cắt đều tăm tắp, xếp chồng lên , bên rưới một lớp nước sốt bóng bẩy tỏa mùi hương mặn thơm nồng nàn. "Ngó sen nhồi gạo nếp vị mặn ?" Mọi đều ngạc nhiên. Thông thường món vị ngọt, chứ vị mặn thì họ nếm bao giờ. Hai bàn khách đều tò mò động đũa, để giữ nguyên hình dáng tòa tháp nên ai nấy đều nhẹ nhàng gắp từ đỉnh xuống.
"Cái ngó sen ... hương vị thế nhỉ!" Chị Trương lẩm bẩm. Mẹ Ôn gần đó liền giải thích: "Chủ yếu là con bé nhà em phối hợp tổng thể các món tối nay nên vị ngọt ạ." Món ngọt tuy ngon nhưng Ôn Phạn bảo mãi cũng chán, chi bằng vị mặn cho lạ miệng. Ban đầu Ôn Phạn cũng nhồi gạo nếp sen hầm chín như bình thường, nhưng khi sen chín nàng mới đem ngâm nước gia vị đặc chế ròng rã mấy tiếng đồng hồ. Khi sen thấm vị nàng mới mang thái lát dày cỡ một đốt ngón tay, hai mặt tẩm chút bột nếp chiên trong chảo cho vàng đều, cuối cùng dùng chính nước hầm sen nêm nếm để nước sốt sánh mịn rưới lên .
Chị Trương ngớt lời khen ngợi: "Cái kết cấu ăn còn ngon hơn cả vị ngọt chứ." Ngó sen gạo nếp hầm đến độ mềm mịn, lớp vỏ ngoài dai giòn, thêm lớp nước sốt đậm đà mang một tầng hương vị mới. Cắn một miếng, tơ sen kéo dài tự nhiên, gạo nếp dẻo quánh như tan chảy nơi đầu lưỡi. Điềm Điềm - nhân vật chính tối nay - hét to với : "Mẹ ơi món ngon quá điiii!" Con bé ý thức chủ tiệc, khen ngon xong là bắt đầu mời . "Mời ăn, mời bà ăn, mời bố ăn." Rồi dùng thìa múc một miếng bát , dõng dạc tuyên bố: "Điềm Điềm cũng ăn!" Chị Trương lấy giấy lau chút nước sốt dính cằm con gái: "Ngoan, cả nhà cùng ăn." Không khí bàn nhà Điềm Điềm đầm ấm, còn bàn nhà Khúc Tình Tình bên cạnh cũng sôi nổi kém. Hai cô bạn của Khúc Tình Tình mắt sáng rực, ăn tấm tắc khen cô bạn tìm quán đỉnh. "Ăn cơm thế thì đừng một tháng béo bảy cân, béo thành hình tròn tớ cũng cam lòng!"
"Nói thế thôi chứ béo thật bà chẳng thét lên."
"Hic! Ngon thực sự luôn !"
Món đầu tiên chinh phục thực khách. Chồng chị Trương thì cứ cắm cúi ăn chẳng buồn ngẩng đầu lên. "Vợ ơi, món đỉnh quá." Hèn chi con bé Điềm Điềm chẳng thiết tha gì cơm mẫu giáo, là ông ông cũng chẳng thiết! Bà nội Điềm Điềm tuổi cao, món cực kỳ hợp khẩu vị của bà, bà vốn thích đồ ngọt, mà ngó sen ngũ vị dẻo mềm chẳng tốn sức nhai. "Ngon lắm." Được khen một câu, chồng chị Trương liền giục: "Mẹ ăn nhiều ạ." Điềm Điềm thấy bố cũng học theo vỗ vỗ tay bà: "Bà nội ăn nhiều ạ!" Bà cụ hiền: "Được, bà ăn nhiều. Những ngày vui thế bà hưởng thụ đủ , chờ Điềm Điềm lớn khôn bà mới yên lòng ." Chị Trương dặn con gái đừng để rây quần áo, cũng nhắc đừng ăn nhiều gạo nếp quá kẻo khó tiêu. Món ngó sen lên quét sạch sành sanh trong chớp mắt. Mẹ Ôn dường như quen với cảnh nên thản nhiên bưng món thứ hai lên. "Thịt đào." Tên món kêu, những miếng thịt đỏ hồng nhỏ xinh như quả đào trong đĩa lớn kèm theo mùi thơm ngọt dịu, vị giác của lập tức kích thích mạnh mẽ. Điềm Điềm mắt sáng rực, niềm vui như thể diễn tả bằng lời, con bé nhảy cẫng lên ghế, hai tay nhỏ xíu vỗ cánh như chú chim non. "Thịt thịt kìa!"
Mẹ Ôn bưng món lên kèm vài lời giới thiệu. Thịt đào thực nhiều cách , cách hiện đại khác xa thời cổ xưa, thường giống như món sườn xào chua ngọt. Mẹ Ôn giải thích: "Món là thịt đào theo lối cổ, dùng thịt ba chỉ ạ." Ôn Phạn khi tìm hiểu cách hiện đại thấy cũng thú vị nhưng nàng vẫn chọn cách truyền thống nàng vẫn . Thịt ba chỉ thái miếng vuông lớn, khía hoa văn chữ thập lớp bì. Dùng gạo hồng chi đun lấy nước màu đỏ tự nhiên, thịt ba chỉ khía xong đem xào đường tạo màu, đó lấy nồi đất lót hành gừng đáy, đặt thịt phần bì xuống , cho nước gạo hồng chi, đường phèn và các loại gia vị , và quan trọng nhất là đổ thêm một bát lớn rượu hoàng tửu. Ôn Phạn vốn ưng ý lắm với loại rượu hoàng tửu mua ngoài hàng, đổ rượu nàng lầm bầm sớm muộn gì cũng tự ủ ít rượu mới ... Chuẩn xong xuôi, hầm nồi đất nhỏ lửa ròng rã hai tiếng đồng hồ mới mở lửa lớn để nước sốt sánh . Thịt đào hầm kiểu chỉ màu đỏ rực rỡ mà mùi thơm ngọt tỏa ngào ngạt. Khúc Tình Tình tiên phong một miếng lớn, miếng thịt ba chỉ mỡ nạc đan xen mềm nhừ, vị ngọt quyện cùng mùi thơm thịt mỡ dù là sẽ béo nhưng chẳng ai nỡ dừng .
Mẹ Ôn cũng kịp thời bưng cơm trắng lên, nước sốt thịt đào rưới lên cơm ăn kèm hai miếng thịt. Phần mỡ hóa thành lớp màng bán trong suốt, chỉ cần dùng đũa khẽ ấn là tan như váng mỡ, hương vị đậm đà ăn cùng cơm trắng thì còn cảm thấy ngấy chút nào. Ba cô nàng bàn Khúc Tình Tình giờ chẳng ai còn màng đến chuyện tăng cân nữa, ai nấy đều cắm cúi phủ nước sốt lên bát xúc từng thìa thật lớn tống miệng. "Ngon quá mất."
"Huhu đây mới thực sự là sức mạnh của món ăn nấu tươi đây ! Hay là tớ ăn đồ chế biến sẵn nhiều quá nên giờ ảo giác hả trời?" " Chủ quán ơi cho em thêm bát cơm nữa ạ!" Ai nấy đều đ.á.n.h chén say sưa, dù buổi tối khách đông lắm nhưng hai bàn tiệc với thực đơn đặc biệt thu hút sự chú ý của những thực khách xung quanh.
"Đồ của họ khác hẳn đồ kìa!"
"Bà chủ ơi, tiệm giờ cả đồ xào ?" Mẹ Ôn đang dọn bàn liền đáp: "Dạ ạ, nhưng quán chỉ nhận cuối tuần và giới hạn đúng ba bàn thôi." Lập tức khách kêu khổ: "Sao chỉ cuối tuần cơ chứ!" Anh còn định ngày thường cũng ghé qua đ.á.n.h chén một bữa cơ mà!
"Thế ngày mai..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-48.html.]
"Ngày mai ạ" Ôn thẳng dậy: "Ngày mai tiệm tạm một hôm nghỉ ." Đây cũng là ý định của bà, tiền kiếm bao nhiêu cho đủ chứ? Một tháng cũng nghỉ ngơi đôi ngày cho thư thái. Thế nên Ôn quyết định cứ nửa tháng sẽ nghỉ ngày chủ nhật một . Được tận mắt thấy mà nếm thử, ít thực khách ném tới những ánh mắt đầy ghen tị. Dưới những ánh mắt đó, ba cô nàng bàn Khúc Tình Tình càng thấy ăn ngon miệng hơn. Gió đêm nhè nhẹ thổi, tán cây lớn cửa, thưởng thức những món mỹ vị tuyệt trần, ba cô gái bỗng thấy như đang sống những ngày đại học ăn đêm cùng .
Khi cái bụng bắt đầu lửng , mấy cô nàng cũng bắt đầu thời gian hàn huyên chuyện cũ.
"Các bà còn nhớ cái quán cá nướng năm đó ? Năm đầu tớ mơ thấy cái vị đó thôi đấy!"
"Chứ còn gì nữa, tớ tìm khắp cả Thâm Quyến mà chẳng quán nào vị đó cả." "Ăn xong món đó nhúng thêm ít mì ..." "Hah! Ai là cái đứa nào cũng ăn hết mà vẫn cứ đòi gọi thêm món hả? là 'mắt to hơn bụng' mà."
"Bà mới là cái đứa đó thì , tớ nhớ bà quen thằng bồ đó, một tháng nó tăng mười cân luôn đúng ? Toàn là dọn đồ thừa cho bà chứ ."
" Đừng nhắc đến cái thứ nghiệp chướng đó nữa, nghĩ đến chuyện nó 'cắm sừng' tớ đợt nghiệp là tớ như hoá điên lên ."
Ba cô gái buôn đủ chuyện từ đồ ăn đêm đến mấy cái "án cũ" trong tình trường cuối cùng về chủ đề ăn uống. " Hầy, Tớ nhớ cái món cá nướng ngày đó quá mất." lúc đó Ôn bưng món thứ ba : "Cá hấp dầu nóng hổi đây."
Nghe thế, ba cô nàng cùng phá lên . Món cá hấp dầu thơm nồng vị cay, một con cá trắm cỏ nguyên con chiên sơ tẩm nước sốt gia vị đem hấp kỹ, thịt cá ngoài giòn trong mềm, nước sốt cực kỳ đậm đà, đặc biệt là phần củ cải khô bên trong mang vị chua thanh, ăn kèm cơm thì đúng là " hết sảy con bà bảy roài" Con cá to lắm nên ba cô bạn Khúc Tình Tình cố lắm cũng chỉ ăn một nửa. Nhìn sang bàn Điềm Điềm cũng tương tự như . Ai nấy đều no căng rốn . Cô bé Điềm Điềm no đến mức sắp nấc cụt mà vẫn nhất quyết bắt bố gỡ xương cá cho ăn tiếp. Còn cô bạn của Khúc Tình Tình thì tựa hẳn lưng ghế, cảm giác thức ăn dâng lên tận cổ: "Cả đời tớ bao giờ thấy no như lúc ." Những ngày tháng thuê ở thành phố lớn, đến cái cảm giác đói no dường như cũng trở nên mờ nhạt, cứ đến giờ là ăn, qua giờ thì chẳng thấy đói nữa. Tối đến cảm giác thèm ăn trỗi dậy mạnh mẽ nhưng cứ phân vân mãi lỡ mất thì giờ.
Hai cô bạn kể cho Khúc Tình Tình về sự đấu tranh tư tưởng hàng ngày của . "Mười một giờ đêm thấy đói, tính nhịn một chút là ăn nốt hai cái xúc xích trong tủ lạnh. Ăn xong vẫn thấy đói, tìm cái bánh mì nhỏ gặm thêm. Qua mười hai giờ đêm đói chịu nổi nữa, thế là lôi cái kem chả mua từ bao giờ trong tủ chén. Cuối cùng đến tận hai giờ sáng mới chịu đầu hàng cái dày mà đặt một suất bún ốc giao tới." Mỗi ngày ngoài công việc ngập đầu còn chiến đấu với cái dày thỏa mãn, lúc ăn thì thấy tủi , ăn xong thấy hối hận. Hai cô bạn kể mà như trút bầu tâm sự. Thực họ ăn nhiều, sức ăn bây giờ so với thời đại học còn kém hơn. do sinh hoạt điều độ, bữa sáng bỏ bữa, bữa tối thì dằn vặt, ăn xong no quá mất ngủ nên thành thế. Cô bạn thứ hai thở dài: "Nói thật nhé, tớ bắt đầu phân vân nên tiếp tục bám trụ ở thành phố lớn nữa đấy." Thấy cuộc sống như Khúc Tình Tình bây giờ vẻ cũng lắm chứ? Thành phố lớn cái vất vả của nó, thành phố nhỏ cái an nhàn của riêng . Ba cô nàng cứ thế buôn chuyện bâng quơ, những khó khăn của ai cũng đều thực tế, chẳng ai giải quyết cho ai nhưng chỉ cần là thấy nhẹ lòng hơn nhiều. "Hic tớ no quá Tình Tình ơi, món còn món nào nữa ?"
Khúc Tình Tình nhún vai chịu thua : "Tớ cũng chẳng nữa." Đã đặt thực đơn thì cứ tùy hứng Ôn Phạn thôi. "Á á á tớ thèm no quá mất, đóng gói mang về ?" "Không! Tớ vẫn còn ăn !" "Bà chén ba bát cơm đấy bà cô ạ!" "Thì chứ!" Cô bạn thứ nhất kiên cường dậy: "Tớ vận động chút cho tiêu bớt chiến tiếp." Khúc Tình Tình: " Bà cố ơi xuống hộ con cái, con chỉ sợ bà lên là nó trào hết thôi đấy." Đang chuyện thì Ôn bưng món thứ tư . Hai bàn khách qua thấy tin mừng là món cuối là canh, tin buồn là một bát canh to tổ chảng. Mẹ Ôn: "Bánh trôi khoai môn nha." Loại bánh trôi kiểu Giang Tây, lớp vỏ từ khoai môn nghiền trộn bột hồng phiến, nhân bên trong là thịt lợn và tôm tươi. Khúc Tình Tình khẽ khuấy đống bánh trôi trong bát. "Nào, mỗi ba cái nhé." Ôn Phạn gói bánh trôi khá to, một bát lớn đựng đúng mười cái. Rõ ràng nàng hiểu thực khách của lúc quá no nên bánh trôi nhiều mà chủ yếu là nước canh. Hai bàn khách hẹn mà cùng bắt đầu chia bánh trôi. "Nào nào, ăn tí bánh húp tí canh cho xuôi." "Chỗ còn đóng gói mang về!"