Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:43
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự gia nhập của Diêu Thanh Cần giúp Ôn trút bỏ gánh nặng lớn. Sạp bánh nướng ngày càng đắt hàng, danh tiếng của tiệm ở góc phố cổng trường lan truyền nhanh trong giới học sinh. Đến thứ sáu, ngay cả Ôn Phạn đường học cũng thấy học sinh hào hứng rủ trưa nay ăn bánh kẹp đồ kho.

"Nhanh chân lên nhé, tớ thấy đám lớp 3 nào cũng mấy đứa chạy nhanh kinh khủng." "Toang , tớ chạy 800 mét kém lắm." "Tớ nghĩ chúng nên phân công , tìm đứa nào chạy nhanh nhất chiếm chỗ , đứa khác lo tính tiền và ghi món ăn..."

Ôn Phạn vạn ngờ món bánh kẹp bình dân đám học sinh lớp mười áp dụng cả binh pháp như thế. Cứ như thể đang bàn mưu tính kế chuyện đại sự . Vào lớp, nàng chia hai phần đồ sáng cho Hàn Lộ Lộ và Tần Hòa. Hàn Lộ Lộ sáng mắt lên: "Là bánh bao!" Cái món bánh bao nàng thèm thuồng bấy lâu, vốn dĩ Ôn Phạn mới chỉ tặng Tần Hòa một duy nhất. "Ơ? Hình như bánh bao thông thường." Hàn Lộ Lộ cầm cái bánh lên thấy mặt nó như nở hoa . "Gói hỏng hả ?"

Ôn Phạn đặt ba lô xuống: "Không hỏng , cái gọi là Bánh bao Phá Tô đó." Tối qua nàng bài tập muộn thấy đói nên tính ít bánh dầu ăn, chỗ dầu bột còn thừa sáng nay nàng dùng bánh bao Phá Tô luôn. Bí quyết của món ở việc hai loại bột: bột nước và bột dầu, kỹ thuật cán bột cán lớp chuẩn thì bánh mới lớp vỏ nghìn lớp mỏng dính như cánh ve, mắt ngon miệng.

Hàn Lộ Lộ c.ắ.n một miếng mà suýt rơi nước mắt: "Tớ bao giờ ăn cái bánh bao nào ngon thế luôn." Bánh nhân thịt kho tương, vị mặn ngọt hài hòa, nước thịt thấm các lớp vỏ bên trong tạo nên một kết cấu vô cùng phong phú. Lớp vỏ ngoài dai dai, lớp giữa mềm mịn mỡ màng, nhân thịt chắc ngọt thơm lừng... Hàn Lộ Lộ chinh phục. Cô nàng chén sạch bốn cái bánh bao ánh mắt thèm thuồng của xung quanh, còn luyến tiếc l.i.ế.m đầu ngón tay. Ôn Phạn lặng lẽ xích xa bạn một chút.

Hàn Lộ Lộ: "Nói thật nhé, tớ thấy tay nghề mà mở tiệm thì chắc chắn mở chuỗi khắp cả nước luôn . Này, đầu bếp nhà lương tháng bao nhiêu thế?" Ôn Phạn lật trang sách, ngẫm nghĩ một lát: "Một tháng... tầm năm trăm đồng ." Đó chính là tiền tiêu vặt Ôn phát cho nàng mỗi tháng, tính tiền ăn ở quần áo. Hàn Lộ Lộ: ".." "Đừng đùa tớ mà, tớ hỏi thật đấy!" Cô nàng đang nhẩm xem đời hy vọng kiếm đủ tiền thuê đầu bếp đẳng cấp . "Thôi , lương thì tên đại sư đó cho tớ ?" Để cô còn tra xem thuộc dòng dõi gia truyền nào , gia đình còn mở quán ở ngoài nữa thì .

Ôn Phạn lật trang sách. "Này!" Ôn Phạn hết cách, ngẩng đầu bạn đầy bất lực: "Ngay từ đầu tớ bảo đồ do đầu bếp nhà tớ ." Nàng chẳng nguyên chủ dối những gì nên lười giải thích từng tí một, nhưng nàng cũng chẳng giấu giếm gì cả, chỉ là chẳng ai thèm hỏi thôi. Hàn Lộ Lộ tròn mắt: "Thế là ..." "Tớ đấy." Hàn Lộ Lộ: ... "Nhà tớ mở tiệm cơm, ngay phố ẩm thực đối diện trường thôi, cái tiệm cạnh hiệu t.h.u.ố.c . Tiệm chủ yếu bán cơm niêu với đồ kho, nếu thích thì qua ăn thử."

Đầu óc Hàn Lộ Lộ trống rỗng: "Cậu để tớ định thần ." Ôn Phạn nhún vai thản nhiên về với sách vở. Hàn Lộ Lộ nghìn câu hỏi, cuối cùng chỉ thốt một câu: "Cậu thế để gì cơ chứ!" Nào là tặng đồ sáng cho Phó Xuyên suốt một năm, nào là tay nghề đỉnh cao thế mà vẫn học, còn dối nhà giàu nứt đố đổ vách nữa. Tất cả những chuyện đó, rốt cuộc là vì cái gì chứ! Ôn Phạn: "Tuần tớ định ít bánh đậu nếp, ăn ?" Hàn Lộ Lộ: ".. Ăn!" Trời đất bao la, cái bụng là lớn nhất. Ừm... tiệm cơm nhà Ôn Phạn , Hàn Lộ Lộ bỗng thấy vui vui trong lòng. Cô hạ thấp giọng: "Chuyện nhà ... tớ sẽ kể với ai khác ." Nhất là thằng Kim Duệ, để nó chắc nó rêu rao những lời khó mất.

"Chẳng cả, dù nó thì tối nay chắc cũng sẽ thôi." Hàn Lộ Lộ hốt hoảng: "Gì cơ? Cậu định tự với nó ?" Ôn Phạn về phía Phó Xuyên và Phương Vi Nguyệt, tin nhắn gửi đến máy nàng nàng thừa là ai gửi . Vốn định lờ , nhưng cứ nghĩ đến đôi giày hơn vạn tệ là Ôn Phạn thấy cam lòng. Nàng đó là nguyên chủ tự nguyện, nhưng... đó là hơn một vạn tệ đấy. Tiền sinh hoạt phí lớp mười của nguyên chủ là một nghìn hai một tháng bao gồm hai bữa chính, nàng thắt lưng buộc bụng để dành năm nghìn. Ba nghìn nữa là tiền học thêm cho nàng cũng bớt xén . Chỗ còn là nàng đem bán cái dây chuyền vàng nhỏ mua cho từ bé mới đủ. Đôi giày đắt đỏ đổi bằng mồ hôi nước mắt như , khi Phó Xuyên còn một xỏ chân . Khả năng cao là vứt xó ở góc nào đó . Ôn Phạn thấy cần hỏi rõ, dù việc đòi đồ tặng ngại nhưng nếu Phó Xuyên dùng đến thì nàng lấy cũng mà.

Hàn Lộ Lộ vẫn lo lắng khôn nguôi cho bạn. Ôn Phạn khẽ nhéo má bạn một cái: "Không mà." Có những chuyện thể cứ dối mãi , nàng cũng chán cái cảnh cũng gán ghép nàng với đám Phó Xuyên , là lựa chọn nhất. Trưa về ăn cơm Ôn Phạn xin phép cho về muộn một chút. "Bạn bè hẹn con dạo chút ạ, tầm tám... chín giờ con về." Mẹ Ôn xong thì mừng lắm, bà chỉ sợ con gái cô lập ở trường, giờ thấy con bạn chơi cùng là bà yên tâm hẳn. Bà rút năm trăm đồng nhét túi Ôn Phạn. "Đi chơi đừng để bạn trả tiền, cứ hào phóng chút con ạ, hết cho." Ôn Phạn bất lực: "Làm gì tiêu hết chừng ... Tiền khai giảng cho con còn dùng hết kìa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-46.html.]

"Chưa hết cứ cầm lấy! Miễn là đừng dùng hết để mua sữa là ."

Ôn Phạn lí nhí: "Dạo con ít uống ." Cứ hai ngày mới một ly vải đá bào thôi.

Hoàng hôn buông xuống, Ôn Phạn kết thúc buổi kèm Toán với Tần Hòa, chào tạm biệt bạn cổng Tây trường học.

"Oa, nó đến thật kìa!"

"Cười c.h.ế.t mất, bày đặt cho cố Xuyên chỉ cần ngoắc tay cái là chạy tới ngay thôi mà." Phó Xuyên nhếch môi nở một nụ nửa miệng đầy ẩn ý: "Người đến đủ , thôi." Nói nhưng ánh mắt lén lướt qua Phương Vi Nguyệt đang u sầu bên cạnh. Ôn Phạn cứ ngỡ hôm nay ít , thấy đông thế nàng tính đợi lúc thích hợp mới hỏi chuyện đôi giày nên lẳng lặng theo. Kim Duệ định mỉa mai vài câu nhưng cứ chạm ánh mắt của Phó Xuyên là tịt ngóm, đành chuyển sang nịnh bợ đại ca hết lời. "Anh Xuyên đỉnh thật, cái bar bảo chỉ hội viên mới đấy ạ!" Phó Xuyên xoay xoay chùm chìa khóa: "Chú bảo bên đó mời ban nhạc hát lắm, đồ ăn cũng thuê hẳn đầu bếp Quảng Đông về ." " là nhờ phúc Xuyên mà em mới dịp mở mang tầm mắt!" "Lát nữa nếm thử cho mới ."

Mấy đứa bạn của Phó Xuyên thi thoảng trao đổi ánh mắt với . Dù ngày thường gọi em nhưng ai nấy đều chẳng mấy coi trọng hạng như Kim Duệ. Cả hội mỗi một ý nghĩ, chỉ Ôn Phạn là đang thắc mắc đám định bằng cách nào, bắt taxi xe buýt, chẳng lẽ bộ? "Lên xe." Ôn Phạn phía , thấy một dàn môtô phân khối lớn xếp hàng ngay ngắn đủ màu sắc, ánh kim loại sáng loáng thôi rẻ. Phó Xuyên và đám bạn đang đội mũ bảo hiểm, Kim Duệ cũng đang hớn hở tìm xe để quá giang. Ôn Phạn chiếc mũ bảo hiểm đang chìa mặt . Phó Xuyên như : "Ngồi xe xe lão Chu?" Cậu bạn tên Chu dường như quen với việc Phó Xuyên lôi bình phong, đùa cợt: "Chọn nhanh em, qua làng còn quán khác nhé." Phó Xuyên tự tin là Ôn Phạn sẽ chọn , đến cái mũ bảo hiểm cũng chuẩn cùng tông màu xám với xe luôn. Phương Vi Nguyệt vẻ mặt đau khổ, im lặng câu nào. Phó Xuyên: "Hửm?"

Ôn Phạn Phó Xuyên Phương Vi Nguyệt. Mọi xung quanh vẻ đang hào hứng chờ đợi một màn kịch tay ba kịch tính, nhưng Ôn Phạn chỉ thấy đám đúng là bệnh. Nàng thận trọng lùi một bước, quàng ba lô lên vai. "Thôi, tớ về giúp bố một tay. Nếu chê thì thể đến nhà tớ ăn cơm, nhà tớ ở ngay đối diện trường, căn áp chót tiệm cơm nhà họ Ôn ."

Lời dứt như ném hòn đá xuống mặt hồ tĩnh lặng. Đám đông, từ Phó Xuyên đang đắc ý đến những khác đều ngẩn nàng đầy kinh ngạc. Ôn Phạn vốn định ngay nhưng thấy cam lòng nên bước vài bước đầu . Nàng hỏi Phó Xuyên đang thẫn thờ: "Có chuyện tớ hỏi bạn học Phó một chút." Phó Xuyên: ".. Cậu ." "Đôi giày thể thao tớ tặng , chính là đôi phiên bản giới hạn ... Nếu dùng đến thì thể trả cho tớ ? Thực sự xin nhưng đôi giày đó quá sức so với tớ, nên nếu cần thì ơn trả giúp tớ. Đương nhiên nếu bạn dự định khác thì thôi ."

Ôn Phạn thản nhiên, chính sự thản nhiên đó Phó Xuyên thấy khó chịu. vẫn nhận lời. "Tớ vứt ở nhà , về tớ tìm trả ." Ôn Phạn mắt sáng rực lên: "Vậy cảm ơn bạn học Phó nhé. Chúc chơi vui vẻ." Nói đoạn nàng dứt khoát rời chẳng chút lưu luyến. Nàng khỏi, đám Kim Duệ ầm ĩ lên. "Hóa nhà nó mở quán cơm, thế mà bao lâu nay nó cứ bộ tịch!" "Thứ hai đến trường hỏi cho nhẽ xem đóng vai nhà giàu sướng !" "Cười c.h.ế.t mất, đến đôi giày tặng còn đòi , cũng may Xuyên nhà hào phóng đấy." ...

Phó Xuyên châm một điếu thuốc. Phương Vi Nguyệt chẳng bỏ từ lúc nào. Cậu bạn định rủ chơi thấy Phó Xuyên tâm trạng liền hùa theo để giải tỏa khí: "Hay là hôm nay nghỉ , tớ cũng chút việc nhà về, hẹn dịp khác nhé?" "Dịp khác ." Kim Duệ và mấy đứa khác vẻ về, Phó Xuyên tiện tay ném cho họ một cái thẻ, bảo ai cứ , cứ báo tên . Nhìn theo bóng lưng Phó Xuyên, bạn nãy nhún vai: "Hôm nay đúng là kỳ quái thật." Ôn Phạn kỳ quái, Phương Vi Nguyệt và Phó Xuyên cũng kỳ quái theo. Tâm trí mà chơi bời nữa, giải tán thôi!

Ôn Phạn về đến nhà mới hơn bảy giờ tối. Tiệm giờ thêm giúp việc nên bố xoay xở , nàng ở tiệm một lát về nhà, về đến nơi nhận tin nhắn của Phó Xuyên: 【Giày tìm thấy , tớ để ở chỗ bảo vệ trường.】. Ôn Phạn mừng rỡ: Nhanh ! Nàng nhắn một câu cảm ơn vội vàng chạy lấy giày. Đôi giày cầm tay mới tinh tươm, từng xỏ chân nào. Ôn Phạn đăng ngay lên trang web đồ cũ, theo gợi ý của ứng dụng nàng để giá tám nghìn đồng, gần như đăng xong chốt ngay. Người mua nhắn tin liên tục: 【Có thể giao hàng trực tiếp bạn ơi!】 【Cho địa chỉ qua lấy luôn bây giờ!】 Ôn Phạn ngẩn con tám nghìn màn hình, chỉ cần nhận hàng là tiền sẽ về túi ngay. ".. Được ạ." Ôn Phạn đóng gói giày cẩn thận, nhanh chóng gặp mua tại điểm hẹn. Một thanh niên tóc xoăn nhận hộp giày, kiểm tra kỹ lưỡng từ trong ngoài, giọng run rẩy vì phấn khích: "Tám nghìn đúng bạn? là vớ báu vật mà, tìm mẫu mãi, ngờ tìm đôi xịn thế ." Ôn Phạn gật đầu xác nhận. Ting, tài khoản của Ôn Phạn thêm tám nghìn đồng. Nhận tiền nàng cũng chậm trễ, chạy ngay đến quầy vàng trong trung tâm thương mại giờ đóng cửa, chọn một cái mặt dây chuyền hình đài sen nhỏ bằng vàng. Khác với cái của mua là vàng rỗng, cái ... Nhân viên quầy vàng cam đoan: "Mặt dây là vàng ròng đúc đặc, trọng lượng hơn sáu chỉ đấy ạ." Cộng cả tiền công, cái mặt dây tốn hơn sáu nghìn đồng của nàng. Dù thấy xót tiền nhưng Ôn Phạn vẫn bảo họ gói . Mang mặt dây chuyền về nhà, nàng đặt nó lên cái tủ để đồ của nguyên chủ ở cuối giường. Trên đó bày biện mấy cuốn truyện tranh, vài tấm ảnh nhỏ và cái kẹp tóc cũ. Ôn Phạn đặt thêm ly sữa mua cạnh đó, thầm thì: ".. Tình ái từ xưa vốn chẳng đáng tin, nguyện cho linh hồn bạn sớm vượt thoát bể khổ ."

Loading...