Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:42
Lượt xem: 100
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại một buổi trưa nữa kéo đến.
Cơn mưa dứt vài ngày thì "nắng rằm tháng Tám" ập đến chút báo . Đám học sinh khối 10 vốn đang hy vọng nhiệt độ giảm xuống để bớt khổ sở khi quân huấn đều đồng loạt thở ngắn thở dài.
"Sao trời vẫn nóng thế !" "Ông trời ơi mưa mà!" "Cầu xin Thần Mưa đến đây mở liveshow !" ...
dù kêu gào thế nào, thậm chí tranh thủ giờ giải lao túm tụm nhảy "vũ điệu cầu mưa", bầu trời vẫn cứ trong xanh một gợn mây.
Phơi nắng suốt cả buổi sáng, Bạch Trạch, Lý Tư Tề và mấy bạn trao đổi ánh mắt ngầm với , ý tứ rõ mười mươi: Đợi lát nữa giáo quan hô giải tán là cả đám sẽ vọt ngay.
Lý Tư Tề máy móc theo khẩu lệnh, nhưng trong lòng đang tương tư món bánh nướng kẹp đồ kho nếm thử trưa qua. Haizz, chiều tối qua chỉ chậm chân một chút thôi mà hàng phía dài dằng dặc, đợi đến cuối cùng cũng chẳng miếng nào bụng. Hôm nay nhất định thể để lịch sử lặp !
Đứng bên trái Lý Tư Tề là Tiền Hàng cũng chẳng kém cạnh, cứ lén xuống đôi chân . Để chạy cho nhanh, hôm nay đặc biệt xỏ đôi giày thể thao cưng nhất của .
"Reng …"
Giáo quan thổi còi vang dội: "Buổi tập sáng nay kết thúc tại đây, giải — tán —"
Chữ "tán" còn dứt hẳn, thấy ba "mũi tên" vọt khỏi hàng ngũ.
Giáo quan: ... Lúc tập thì than mệt, lúc ăn thì chạy nhanh như cắt, xem chiều nay cần tăng cường rèn luyện thêm cho mấy đứa mới .
Ba chẳng hề vận xui sắp ập tới buổi chiều, cứ thế mỗi một ngả phi , đến cả thời gian chào hỏi cũng chẳng . Mãi cho đến khi vọt khỏi cổng trường, thấy trong tốp đầu tiên, ba đứa mới dám khẽ nới lỏng bước chân.
"Hôm nay tớ chén hai cái bánh nướng mới bõ!" "Tớ cũng thế!" "Ăn bánh mà nước uống thì khô lắm, lát nữa nếu đông quá thì hai đứa xếp hàng, một đứa mua chanh nhé." "Nhất trí!"
Thấp thoáng thấy biển hiệu nhà họ Ôn từ xa, cả ba vô thức tăng tốc. Vừa định lao tiệm thấy bà chủ quán ở cửa đon đả chào mời: "Mấy đứa ơi, xếp hàng ở đây nhé."
Bạch Trạch phanh gấp, hai đứa suýt nữa đ.â.m sầm lưng . Ba đứa chụm đầu mới thấy rõ sự đổi của tiệm nhà họ Ôn.
Trên trống cửa, từ lúc nào xuất hiện một chiếc ô che nắng cỡ lớn đặt sát bên trái cửa tiệm, lấn sang cả một phần diện tích của hiệu t.h.u.ố.c bên cạnh. Dưới tán ô là một chiếc xe đẩy bán hàng rong thường thấy. Cái nồi kho xiên que vốn để trong tiệm giờ đặt ngay ngắn xe, bên cạnh là một cái giỏ lớn phủ lớp chăn giữ nhiệt màu trắng. Ở giữa là thớt, d.a.o và đủ loại gia vị. Thực đơn dán ngay xe. So với hôm qua, thực đơn dài thêm một đoạn.
Mẹ Ôn tươi chỉ bảng hiệu: "Xem thử món mới các cháu."
So với sự vội vã hôm qua, Ôn với khả năng thực thi ngày càng mạnh mẽ thiện thứ chỉ trong thời gian ngắn. Tiệm chia hai khu vực: bên trong vẫn bán các món cũ, bên ngoài là sạp bánh nướng. Chiếc xe đẩy cũ mà Ôn cấp tốc mua về tối qua khi cọ rửa sạch sẽ giờ sáng loáng, những tấm decal "Bánh bạch tuộc" dán đó bóc sạch sành sanh.
Thực Ôn cũng chẳng định đặt trang trí mới gì, con gái đúng, việc kinh doanh ngày một lên thì việc gì gò bó một món? Trời lạnh thì bán bánh nướng, trời nóng đồ giải khát, sắp tới đủ thứ lễ tết... Tương lai rộng mở lắm.
Đồ trong tiệm khách thể gọi lẻ, còn sạp bên ngoài chủ yếu phục vụ học sinh. Mẹ Ôn bàn bạc với Khúc Tình Tình, đổi việc dùng trống cửa hiệu t.h.u.ố.c nhà họ Khúc bằng ưu đãi giảm giá 20% cho mỗi họ sang ăn. Xe đẩy đặt ở giữa hai nhà, cạnh hiệu t.h.u.ố.c mấy cây xanh lớn, cho học sinh xếp hàng nắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-45.html.]
Ba Bạch Trạch gọi bánh nướng theo ý , Ôn thu tiền bảo đợi chút, đó trong tiệm. Một lát , một phụ nữ trẻ bước . Trông cô ba mươi tuổi, thắt tạp dề, bắt đầu nhanh nhẹn kẹp đồ bánh nướng cho ba nam sinh. Mẹ Ôn thì quán xuyến bên trong tiệm, thỉnh thoảng ngó ngoài một chút. Thấy cô giúp việc quá tải là Ôn chạy phụ một tay. Hôm nay Ôn nhập sáu mươi cái bánh nướng mà đầy nửa tiếng bán sạch bách.
Người phụ nữ trẻ lau mồ hôi, dọn dẹp sạch sẽ mặt bàn báo với Ôn một tiếng, xong tất bật dọn bàn rửa bát. Khi giờ cao điểm buổi trưa qua , Ôn mới gọi cô : "Tiểu Diêu , đây nghỉ chút em."
Diêu Thanh Cần lúng túng, lúc xuống tay vẫn còn nắm chặt chiếc giẻ lau. Mẹ Ôn mỉm , nhận sự bồn chồn của cô nên rót cho cô một ly nước.
"Sáng nay bận quá chị kịp chuyện với em... Việc ở quán như mệt lắm ?" Mẹ Ôn sáng nay đúng là vắt chân lên cổ mà , hết mua xe đẩy dọn dẹp đồ đạc, tranh thủ xiên que đồ kho, xong là khách ùa tới ngay. Sáng nay Diêu Thanh Cần giúp bà nhiều việc, nhưng Ôn lo bận quá sợ mà bỏ việc mất.
Diêu Thanh Cần lắc đầu lia lịa: "Dạ bận ạ!"
Mẹ Ôn: "Thế thì , giờ qua cao điểm em thể về nhà nghỉ ngơi, tầm ba bốn giờ chiều là ." Bà bồi thêm một câu: "Không việc gì em về xem con cũng , thời gian ở quán khá linh hoạt, chủ yếu bận lúc giờ cơm thôi."
Nghe nhắc đến con, Diêu Thanh Cần khựng , một lúc cô cảm ơn Ôn tháo tạp dề nhanh chóng bước cửa. Nhìn theo bóng lưng Diêu Thanh Cần, Ôn khẽ thở dài. Ba Ôn ló đầu qua rèm cửa hỏi: "Chốt cô ?" Mẹ Ôn gật đầu: "Thôi cứ nhận Tiểu Diêu ông, để tí sang với chị Tuệ một tiếng."
Tối qua Ôn nhờ cô Tống Tuệ giới thiệu cho một lâu dài, cô Tuệ xong vỗ đùi bảo ngay hợp ý. "Mẹ cô bé đó quen , cũng bày hàng phố mới nghỉ. Nhà ở ngay khu tập thể trường Quần Anh , gần lắm, bộ là tới. Trước cô bé ở xưởng lắp ráp, lấy chồng thì nghỉ việc ở nhà, giờ con hơn ba tuổi nên ."
Mẹ Ôn nhíu mày: "Con nhỏ quá nhỉ..." Cô Tống Tuệ vội xua tay, hạ thấp giọng: "Thì con nhỏ mới tranh thủ đấy bà ạ. Cô bé đang ly hôn mà chồng cứ nhây chịu ký. Không thì lúc tòa lấy quyền nuôi con? Trước nó còn đắn đo bảo con nhỏ quá vứt cho ông bà nội yên tâm, mắng cho bảo nó ngu, giờ gửi ông bà thì đợi mấy năm nữa già nó càng dứt !"
Mẹ Ôn liên tục gật đầu nhưng vẫn lo Diêu Thanh Cần lâu. Trẻ con tầm tuổi đó ốm đau là chuyện thường, Diêu Thanh Cần qua là mềm lòng, nhỡ con chuyện gì là bỏ việc chạy về thì tiệm tính ? Cô Tống Tuệ gạt : "Bà yên tâm, Tiểu Diêu là hiểu chuyện, lúc nhờ tìm việc bà cam đoan sẽ chặn nhà nội bên để họ phiền con gái . Nói dại chứ nếu Tiểu Diêu thực sự điều thì thôi, tìm cho bà khác hơn. thấy cô bé đó đấy, nhanh nhẹn mà tâm tính . Thời buổi sợ nhất hạng tâm địa ngay thôi."
Nghĩ nghĩ Ôn cũng thấy đúng, cộng thêm việc hôm nay Diêu Thanh Cần nên bà hài lòng. Bà sang báo với cô Tống Tuệ là cần tìm thêm ai nữa, bà nhận Diêu Thanh Cần luôn.
Ở một diễn biến khác, Diêu Thanh Cần đang đường về nhà, niềm vui việc khiến lòng cô vẫn còn xao động. Đi qua hai ngã tư, cô khu tập thể, đẩy cửa nhà thì đón chờ cô là cảnh bếp núc lạnh lẽo, bát đĩa bẩn từ tối qua vẫn chất đống đó, tâm trạng đang nắng ráo của cô bỗng chốc u ám hẳn . Người ngoài chắc tưởng cô sướng lắm, nhà ở, bố chồng ở tòa bên cạnh, chồng công nhân tháng cũng vài nghìn đồng, coi như gia đình tiểu khang. chỉ đống bát bẩn cô mới thấy cuộc đời tệ hại đến nhường nào.
Kể từ khi nghỉ việc ở xưởng để sinh con, cô còn thu nhập. Không tiền, từng đồng từng cắc đều ngửa tay xin chồng. Lúc đầu còn càu nhàu vài câu đưa, coi cô như tội phạm mà tra hỏi, dần dần bắt cô ghi chép từng hào, thi thoảng còn mắng mỏ cô tiêu xài hoang phí. Có con hết tã giấy, cô siêu thị gọi điện xin tiền mà quát tháo ầm ĩ trong điện thoại, mãi hai tiếng mới chuyển tiền cho. Nghĩ đến đó nước mắt cô rơi. Cô từng ngờ cuộc sống nội trợ nhục nhã đến thế. Bố cô thỉnh thoảng nhận sự túng quẫn của con gái nên lén tiếp tế chút đỉnh, chồng cô chẳng những thấy hổ thẹn mà còn coi đó là chuyện đương nhiên.
Hai tháng Diêu Thanh Cần chịu hết nổi nên đòi ly hôn và . Chồng cô những chịu ly hôn mà còn cấm cô . Hai bên cãi to, cắt luôn tiền học phí của con. Lần cô cũng quyết liệt, bế con sang gửi ông bà nội hàng ngày tìm việc. Cái cảnh ngửa tay xin tiền quá khổ cực , cô bao giờ những ngày tháng đó nữa. Diêu Thanh Cần về nhà bộ quần áo sang tòa nhà bên cạnh đón con. Bố chồng thấy cô sang lấy lạ, cô bế con chơi mà hai ông bà cứ liếc mắt hiệu với lưng cô. Cuối cùng bà chồng nhịn lên tiếng : "Tiểu Diêu , thế nào? Chủ nhà đối xử với con ?"
Diêu Thanh Cần giờ nguội lạnh lòng tin với nhà chồng nên chỉ đáp lấy lệ là cũng . " “ Tiểu Diêu , là thôi đừng nữa con. Ra ngoài kiếm tiền vất vả lắm, con bé ở nhà cứ đòi suốt. Thằng Lỗi nó sai thì để bố mắng nó. Con xem, vì đứa nhỏ mà nín nhịn chút ." Mấy năm qua cô chán những lời . "Con thấy công việc hiện tại , ông bà chủ cũng t.ử tế ạ." Mắt bà chồng nheo , giả vờ đau xót: "Thế con bé cứ mãi thì tính ? Bố thì già , lúc trái gió trở trời còn chẳng tự bệnh viện . Sáng nay sờ trán con bé thấy nóng đấy..."
Nghe bảo con sốt Diêu Thanh Cần giật lo lắng, áp trán trán con lúc thì thấy nóng thật lúc thấy hình như cảm nhận sai. Đứa nhỏ chẳng do ông bà dạy mà cứ ôm cổ "Mẹ ơi ở nhà với con" Từng tiếng cô đau thắt lòng. Bà chồng thầm đắc ý, bà bảo mà gì nào bỏ con, Diêu Thanh Cần mà việc lâu dài bà đầu xuống đất!
"Tiểu Cần!" Diêu Thanh Cần đang cuống quýt định bế con khám thì tiếng đẻ gọi. Cô chạy cửa sổ xuống đúng là thật. Cô vội vã bế con xuống lầu: "Mẹ ơi đến đúng lúc quá, con sờ trán cháu thấy sốt, xem hộ con với..." Mẹ Diêu nhanh chóng đưa tay lên sờ: "Sốt gì mà sốt, mặc dày quá thôi." Bà vén ống tay áo của đứa nhỏ , quả nhiên, đứa bé mặc tận ba bốn lớp áo. Trời nóng thế mặc thế khác nào nung nó cho mọc rôm sảy lên . Diêu Thanh Cần hiểu ngay vấn đề, mặt đỏ bừng vì tức giận. "Bà điên !" Chỉ để ngăn cô mà nhẫn tâm mặc cho đứa trẻ bao nhiêu lớp áo như .
Mẹ Diêu bế thốc cháu ngoại , giọng bình thản: "Giờ con mới ? Cái nhà đó chỉ mong con việc thôi. Thôi từ giờ con cứ gửi cháu sang nhà , lo đưa đón nó mẫu giáo. Con tan thì đón nó về tự chăm." Mẹ Diêu ngước mắt lên thấy tấm rèm cửa nhà thông gia rung rinh, rõ ràng bà chồng đang nấp đó lén. Mẹ Diêu mặt cảm xúc, thầm hối hận ngày xưa mắt mù gả con gái cái nhà hạng nhỏ mọn ích kỷ . "Hừ." Bà dắt con gái và cháu ngoại rời , để cho căn nhà những bóng lưng dứt khoát.