Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:40
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ trong vòng hai ngày, Ôn Phạn đột nhiên thấy trở nên "đắt khách" trong lớp. Biểu hiện cụ thể là tiết Nhạc chủ động nhường chỗ, tiết Anh đang nhẩm bài thì bạn xuống sửa phát âm cho, lúc phát bài kiểm tra Lý, lớp trưởng môn Lý còn bâng quơ một câu: "Có chỗ nào hiểu cứ hỏi tớ nhé.".. Ôn Phạn vẻ mặt như thấy ma, nếu nàng nhớ nhầm thì tên lớp trưởng môn Lý vốn chơi khá với đám Phó Xuyên mà? Cậu lớp trưởng môn Lý đẩy gọng kính mũi, ngượng ngùng: "Thì tớ là lớp trưởng môn Lý mà, giảng bài cho bạn học là trách nhiệm của tớ thôi." Ngừng một lát, bồi thêm một câu nhỏ xíu: "Với đây tớ cũng từng cả nhé." Ôn Phạn: ".. Cảm ơn ."

chắc là cần đến giúp , Tần Hòa là một vị "sư phụ" cực kỳ trách nhiệm, chỉ nửa tiếng kèm cặp chiều qua Ôn Phạn kiệt sức. Trong thời gian ngắn tới, bộ tâm trí của nàng dồn hết để đối phó với môn Toán . Tần Hòa còn an ủi nàng: "Đàn ông thể lừa dối , bạn bè thể phản bội , nhưng Toán học thì , vì Toán luôn đấy." Nói xong cái trò đùa lạnh lẽo đó, Tần Hòa liền cho Ôn Phạn một liều t.h.u.ố.c an thần: " học kỳ cứ theo tớ mà học cho t.ử tế, tớ bảo đảm cuối kỳ sẽ đạt 120 điểm." Ôn Phạn run cầm cập, điểm bài kiểm tra nhỏ đầu năm của nàng mới , môn Toán 150 điểm nàng chỉ đúng 40 điểm. Đường đời còn dài và gian truân lắm.

Cậu lớp trưởng môn Lý về chỗ , thằng cùng bàn hào hứng hỏi: "Sao ? Ôn Phạn bảo mai mang đồ sáng cho ông ?" Cậu thèm thuồng như cô bạn cùng bàn của Tần Hòa lắm , chẳng gì mà cũng hưởng sái. Bánh bao hôm qua Ôn Phạn tặng bạn ăn một cái, hôm nay Tần Hòa dù ăn ở ngoài mới nhưng vẫn để cho cô một cái xíu mại . Cô bạn cùng bàn của Tần Hòa cứ thế bao nhiêu ánh mắt thòm thèm của cả lớp, nhẩn nha chén sạch cái xíu mại đó. Theo lời bạn kể thì gạo nếp bên trong xíu mại thơm phức, chính giữa còn nhồi cả một quả trứng muối nữa! "Lớp vỏ thì mỏng dính như tờ giấy luôn!" là danh xứng với thực, xíu mại vỏ giấy! Cậu bạn cùng bàn lớp trưởng môn Lý thèm đến phát điên, lập tức chọn ngay con đường tắt giữa việc "tự tìm Ôn Phạn" và "bắt bạn học giỏi lên" —đó là ép thằng bạn . "Ông cố lên chứ, Ôn Phạn hình như học khối tự nhiên kém, ông phát huy ưu thế môn Lý của để dạy dỗ giúp bạn tiến bộ chứ!" Lớp trưởng môn Lý: " bảo ! bảo môn Lý 100 điểm thôi, bõ công học bằng môn Toán 150 điểm!" Nhớ cảnh nãy chạy theo hỏi Ôn Phạn cần phụ đạo Lý nàng phũ cho câu đó, lớp trưởng thấy trái tim như tan vỡ. Thằng bạn cùng bàn thì cứ như bà ép con học giỏi: "Ông ông xem, sang Tần Hòa nhà kìa. Đi theo ông đúng là chẳng bao giờ khá lên !" Lớp trưởng môn Lý lệ rơi đầy mặt: "Cái mà cũng tại ..." Cái bộ giáo d.ụ.c ăn kiểu gì , điểm tối đa môn Lý chỉ 100 cơ chứ!

...

Hàn Lộ Lộ lân la gần Ôn Phạn, lí nhí mở lời: "Thực ... thực môn Sinh của tớ cũng khá lắm đấy!" Các môn của cô nàng khá đồng đều, riêng môn Sinh là nổi bật hơn chút. Hàn Lộ Lộ nhỏ xíu vì trong khối tự nhiên, môn Sinh thường coi là môn "phụ" nhất. Hàn Lộ Lộ vẫn lấy hết can đảm để tiếp thị bản : "Môn Sinh chỗ nào hiểu cứ hỏi tớ nhé." Nói xong cô nàng Ôn Phạn với ánh mắt đầy mong đợi. Ôn Phạn: ... Nàng cuối cùng cũng bắt sóng não của Hàn Lộ Lộ, chợt thấy... chuyện mà buồn thế. ".. Mai tớ mang cho một phần đồ ăn nhé." Hàn Lộ Lộ là cô gái tính, Ôn Phạn cũng mến cô , sở dĩ mang đồ sáng cho là vì thấy nhà Hàn Lộ Lộ hình như ở gần đây, nàng thấy cô ăn sáng ở tiệm bánh bao đối diện trường. Hàn Lộ Lộ liền chối ngay bảo tớ chẳng thích ăn bánh bao hàng đó tí nào : "Thực tớ cũng đói bụng lắm ạ." Khóc nghèo kể khổ đến mức Ôn Phạn hứa là hễ phần của Tần Hòa là sẽ phần của cô , bấy giờ Hàn Lộ Lộ mới thấy ngại ngùng. Người Tần Hòa dù cũng "tay nghề" thực thụ, còn kẻ "ăn bám" như thì so với nhận lương dạy Toán danh chính ngôn thuận như Tần Hòa chứ. ".. Nghe bảo nhà nuôi ch.ó đúng ?" Ôn Phạn gật đầu.

Trước Khúc Hiểu Vũ từng lo lắng dặn nàng là giống ch.ó Đản Hoàng nhà nàng lớn lên sẽ thành một "con quỷ nhỏ" chuyên phá hoại đáng sợ... Để nàng dễ hình dung, Khúc Hiểu Vũ còn tìm mấy bài báo quốc tế về giống ch.ó cho nàng xem nữa. Ôn Phạn quan sát kỹ thì thấy Khúc Hiểu Vũ tầm bậy. Đản Hoàng nhà nàng rõ ràng ngoan! Chuyện vệ sinh trong nhà thì Đản Hoàng cũng chỉ vài đầu, nàng bảo bố dắt dạo thường xuyên là nó ngoan ngay. Còn chuyện sủa thì dạo Ôn Phạn mải bài tập nên thức khuya, hễ Đản Hoàng sủa một cái là nàng dùng một tay bóp ngay cái mõm nó . Còn chuyện phá nhà... nó vẫn còn nhỏ mà! Chó con năng lượng dồi dào, nó c.ắ.n xé đồ đạc chẳng qua vì nó đồ chơi thôi! Hàn Lộ Lộ vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Mọi khoản thức ăn với đồ dùng cho ch.ó nhà cứ để tớ lo hết!" Hàn Lộ Lộ lôi điện thoại cho Ôn Phạn chọn đồ chơi cho chó, sẵn tiện giới thiệu luôn nghề nghiệp gia đình: bố cô mở một shop online chuyên đồ dùng thú cưng, nhà cô đồ chất cao như núi. "Đây , loại hạt là xịn nhất đấy, mai tớ mang cho hẳn hai mươi cân nhé?" Không rõ ch.ó nhà Ôn Phạn là giống to nhỏ nữa. Ôn Phạn xua tay: "Đừng mang hạt, ch.ó nhà tớ ăn hạt ." Đản Hoàng là một chú ch.ó thông minh, từ khi nếm tay nghề của Ôn Phạn nó đến cả đồ ba Ôn nấu cũng chẳng thèm ngó ngàng tới, thậm chí nó còn phân biệt đối xử đến mức nước Ôn Phạn rót nó cũng uống nhiều hơn. Hàn Lộ Lộ im bặt. Hồi lâu mới run rẩy hỏi: "Ý là... con ch.ó nhà ngày nào cũng ăn 'cơm chó' đẳng cấp như đồ ăn sáng của tụi á?" Ôn Phạn: " thế." Chứ nữa? Đản Hoàng đáng thương lắm, bé tí xa bố nên giờ nàng nấu món gì mà nó ăn nàng đều cho nó nếm thử chút đỉnh. Như món xíu mại sáng nay nàng cũng cho nó một ít, đặc biệt nêm gia vị mạnh, Đản Hoàng đúng là hổ danh cái tên, ăn trúng miếng lòng đỏ trứng muối là cái đuôi vẫy tít mù luôn. Hàn Lộ Lộ: "Dù câu mất liêm sỉ nhưng mà... nhà thiếu con ch.ó mười bảy tuổi nào ? Loại tự mang bát đũa theo !" Ôn Phạn: ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-43.html.]

Kim Duệ huých tay thằng cùng bàn: "Này, Ôn Phạn mang đồ sáng cho Xuyên suốt một năm trời đúng ?" Kim Duệ bực bội đáp: "Mang suốt, chẳng lẽ ông thấy chắc?" Ôn Phạn ngày sáng nào cũng chuẩn đồ ăn sáng, đám Kim Duệ còn nhạo nàng, bảo nàng đóng giả nhà giàu mà chẳng giống tí nào, hạng như Phó Xuyên thì nhà lúc nào chẳng giúp việc túc trực 24/24, thiếu gì đồ sáng mà nàng lo. Đồ Ôn Phạn mang đến Phó Xuyên chẳng bao giờ ăn, ném cho đám Kim Duệ. Mà bọn họ cũng chẳng ai thèm ăn, thà ôm bụng đói chứ nhất quyết đụng đồ của Ôn Phạn, cứ như thể dính là tự biến thành trò . Giờ đây thằng cùng bàn của Kim Duệ vẻ mặt đầy tiếc rẻ: "Biết thế đồ sáng Ôn Phạn mang đến ngon như thì hồi đó chẳng nên vứt gì." Nói đoạn tặc lưỡi, tưởng tượng nếu một năm đồ sáng đó mà chui hết bụng ... Haizz, đúng là bỏ lỡ cả một kho báu .

Kim Duệ khẩy: "Ông tin nó ? Cái con nhỏ đó mồm mười câu thì chín câu rưỡi là bốc phét, thấy chắc chắn là nó tìm chiêu mới thôi, đồ ăn đó chắc chắn là đặt ở nhà hàng xịn mang đến trường để lấy lòng đấy!" Kim Duệ liếc Ôn Phạn phía , rõ ràng nàng thấy hết lời nhưng tuyệt nhiên hề . Với hạng như Kim Duệ, bạn càng thèm để mắt tới thì càng thấy khó chịu. Kim Duệ càng gào to hơn: "Đồ giả thì mãi là đồ giả thôi, chẳng tin hạng đó tính đổi nết nhanh thế , chẳng qua là chơi trò lạt mềm buộc chặt thôi. Đừng là đồ ăn sáng, nó còn chẳng ngại ngần tặng Xuyên cả đôi giày thể thao hơn vạn tệ cơ mà! Giờ đổi tông , tặng giày vạn tệ nữa mà chuyển sang tặng đồ ăn sáng ? Hah! Đừng buồn !" Kim Duệ quan sát từng cử động của Ôn Phạn. Quả nhiên Ôn Phạn khựng , nàng đầu thật. Kim Duệ nín thở, chờ đợi Ôn Phạn sẽ nổi trận lôi đình.

Nào ngờ Ôn Phạn vẻ mặt đăm chiêu, hỏi một câu: "Này! Cậu bảo đôi giày hơn vạn tệ... nhớ chính xác là một vạn mấy ?" Kim Duệ: ... Ôn Phạn hỏi thản nhiên, ký ức của nàng về nguyên chủ thường kèm với những cảm xúc của nguyên chủ, ví dụ như nguyên chủ quan tâm ai thì ký ức về đó sẽ đậm nét hơn. nguyên chủ dường như chẳng mấy để tâm đến giá tiền đôi giày, nên nàng thực sự nhớ nó trị giá bao nhiêu. Kim Duệ ngờ Ôn Phạn hỏi câu , mắt đảo liên hồi, vô tình chạm ánh mắt của Phó Xuyên đang xuống từ lúc nào . Đối mặt với Phó Xuyên, Kim Duệ rùng một cái. "Cậu... ... gì!" Ôn Phạn: " hỏi chút ! Biết thì thì thôi." Kim Duệ vò đầu bứt tai, đôi giày đó mua giá chính xác! Cậu bèn đại một cái tên mẫu giày định lái chủ đề chệch hướng về để mỉa mai Ôn Phạn tiếp. Nào ngờ Ôn Phạn lẩm bẩm tên mẫu giày hai ngoắt , chẳng thèm đếm xỉa đến nữa.

Kim Duệ: ??? Cậu ghét nhất là điểm ở Ôn Phạn, con nhỏ chẳng bao giờ hành động theo lẽ thường cả! "Này ..." Cậu định giơ tay kéo Ôn Phạn thì đúng lúc cô chủ nhiệm bước lớp. Cô Vương dạo tâm trạng ngày càng cáu bẳn, chẳng thèm giải thích quát ngay: "Sắp học còn cái gì thế hả! Kim Duệ! Lại là em! Ra cuối lớp cho ngay!" Kim Duệ: ... Nếu những lời c.h.ử.i thề màu sắc thì giờ chắc Kim Duệ màu cầu vồng . Cậu hậm hực dậy, chằm chằm Ôn Phạn với ánh mắt đầy hằn học. Ôn Phạn mở sách , thầm nghĩ: Nguyên chủ dại dột bỏ tiền túi cho cái tên Phó Xuyên , nàng thì . Đôi giày hơn vạn tệ đó... kiểu gì cũng đòi cho bằng !

 

 

Loading...