Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:39
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong tiết thể dục, Ôn Phạn im lặng một cách khác thường. Sau khi kết thúc phần tập luyện cơ bản, thầy thể d.ụ.c tuyên bố giải tán cho học sinh tự do hoạt động, Ôn Phạn liền về lớp ngay. Trong lòng nàng chút căng thẳng, nãy thấy Tần Hòa trong hàng ngũ mà nàng thấy " rét" Cảm giác như thời mới học việc ở Ngự Thiện Phòng, mấy vị cô cô dạy dỗ giúp nàng tiến bộ bằng đủ cách . Ôn Phạn mà chẳng lưng đám đang bàn tán xôn xao.

Phương Vi Nguyệt vốn thiết với ai trong lớp nên cô một góc riêng. Còn Phó Xuyên và Kim Duệ cùng đám nam sinh thì chiếm cứ khu xà đơn, cả hội túm tụm Kim Duệ c.h.ử.i bới Ôn Phạn. "Bực thật đấy, suốt ngày gây sự, chẳng hiểu đầu óc vấn đề gì nữa." "Chưa thấy ai hở mách lẻo với giáo viên như nó cả." "Anh Xuyên ơi em chịu hết nổi , xem cách nào trị nó một trận ?"

Phó Xuyên tựa lưng thanh xà, uể oải nghịch cái bật lửa trong tay. " bảo , hứng thú." Kim Duệ quan sát sắc mặt Phó Xuyên, giả bộ hi hi ha ha trêu chọc: "Cái con nhỏ đó đúng là điên mà, thích nên mới gây sự với em , em nghĩ em đắc tội gì nó . Anh Xuyên giúp bọn em một tay , dùng máy nhắn tin hẹn nó ngoài xem ." Kim Duệ xong, mấy thằng bạn thiết với Phó Xuyên cũng hùa theo. "Anh Xuyên, cứ giúp tụi nó một tay , con bé đó vẻ 'khùng' thật, kẻo trị xong thằng Kim Duệ nó sang trị em thì khổ. Em chẳng dính dáng gì đến hạng như thế ." " đấy, gần đây mới cái bar khai trương, rủ qua đó chơi !" "Để dọa nó một trận cho bõ ghét hahaha!" ...

Phó Xuyên vẫn cái bộ dạng lười nhác đó, chiếc điện thoại thò khỏi túi áo khoác. "Tùy các ông." Kim Duệ reo hò một tiếng, rút chiếc điện thoại từ túi áo Phó Xuyên . Cầm máy , nhớ chiến tích Ôn Phạn chặn , Kim Duệ cũng chẳng buồn hỏi xem nàng mở chặn cho Phó Xuyên , mà trực tiếp tìm điện thoại của Ôn Phạn để gửi một tin nhắn văn bản. 【Chiều thứ sáu sáu giờ, hẹn gặp ở cổng Tây trường học, chuyện với .】 Tin nhắn gửi , hiện dấu tích báo thành công, Kim Duệ lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Phó Xuyên nhét điện thoại túi, đột nhiên bồi thêm một câu: "Thứ sáu đứa nào bạn bè thì cứ rủ cùng cho vui." Câu đầu cuối nhưng mấy đứa tinh ý hiểu ngay thâm ý bên trong. "Được thôi, lúc đó ai rủ bạn thì cứ rủ qua." Nói đoạn khẽ huých tay một bạn nữ bên cạnh: "Này, lúc đó gọi cả Phương Vi Nguyệt cùng nhé." Bạn nữ cố kìm một cái lườm: "Rủ thì rủ thôi, thì đừng trách đấy."

Nói thật lòng, hơn một năm qua Phó Xuyên với Phương Vi Nguyệt diễn kịch thấy mệt mà cô xem cũng thấy mệt lây . Hai cái cứ như mắc bệnh nan y , rõ ràng gia thế môn đăng hộ đối, sớm muộn gì cũng thành đôi thôi mà một thì cứ lầm lỳ chẳng chịu mở lời, một thì chuyện gì cũng giấu nhẹm trong lòng, lâu lâu Phó Xuyên còn lôi khác để kích động Phương Vi Nguyệt nữa chứ. Lúc vui vẻ thì hai bên như tỏa bong bóng hồng, lúc hục hặc cái là lập tức coi như khí ngay. Cô Kim Duệ đang hớn hở mà thấy vô vị tột cùng. Ôn Phạn phiền thật, nhưng cái hạng đàn ông rõ ràng như Phó Xuyên thì chứ? Cũng cá mè một lứa thôi. "Thứ sáu việc bận ."

...

Ôn Phạn chẳng kẻ đang chờ để cho một bài học, giờ đầu óc nàng là hàm lượng giác thôi. Trang vở ghi chép khi Tần Hòa chỉ bảo dường như rõ ràng hơn đôi chút, Ôn Phạn cố gắng thấu hiểu nhưng cuối cùng vẫn run cầm cập chờ đợi Tần Hòa kiểm duyệt. Sắc mặt Tần Hòa tệ: "Ôn Phạn ơi, trong những phần là kiến thức cấp hai cơ mà." Mấy bài toán mà cũng sai Tần Hòa suýt chút nữa nghi ngờ Ôn Phạn thi cấp ba thật nữa. Ôn Phạn chột , ấp úng biện minh: "Tất... tất nhiên là tớ học ! Chỉ là... chỉ là dạo quên tí thôi !" Tần Hòa nàng mặt cảm xúc, thở dài thườn thượt: "Thôi , coi như ôn tập ..." Cô bảo Ôn Phạn lấy sách vở , mở mấy cuốn sách lớp mười lôi một tờ giấy . "Cậu tranh thủ mua mấy bộ sách bài tập bổ trợ . Ngoài thời gian của tớ cũng căng, tớ cũng lo học của tớ nữa nên thể lúc nào cũng để mắt đến . Vậy nên..." Tần Hòa đồng hồ: "Mỗi chiều tan học tớ sẽ dành cho nửa tiếng nhé."

Ôn Phạn ngây vì kinh ngạc. Tần Hòa thấy cái bộ dạng đó của bạn thì thấy ngứa tay, bèn đưa tay nhéo má Ôn Phạn một cái. "Mấy lớp phụ đạo cũng chẳng ăn thua , kiểu mất gốc như giáo viên họ chẳng thèm kèm riêng , kèm là kéo lùi tiến độ cả lớp đấy." Ôn Phạn xìu xuống như bánh đa nhúng nước vì thất vọng. Tần Hòa tiếp: "Tớ dạy kèm nhịp độ sẽ nhanh , nhưng chủ động lên. Phần kiến thức cấp hai giờ tự học đến ?" Ôn Phạn nhanh nhảu đáp: "Học đến hai chương cuối lớp chín ." Nói xong thì đôi mắt tròn xoe như hai chữ O. Tần Hòa mỉm : "Được , cũng đường mà tự bổ túc đấy. Vậy tuần theo kịp nốt phần lớp chín , tuần chúng bắt đầu ôn kiến thức lớp mười."

Tự dưng sư phụ từ trời rơi xuống giúp đỡ dạy dỗ giúp tiến bộ, Ôn Phạn khi định thần liền vội vàng cảm ơn: "Cảm ơn nhiều nhé." Tần Hòa xua tay: "Tớ là lớp trưởng môn Toán mà lỵ." Coi như là lời cảm ơn vì Ôn Phạn giúp cô lúc nãy. Ôn Phạn bao giờ coi sự giúp đỡ của khác là điều đương nhiên, nhưng nàng thực sự chẳng gì hơn, cuối cùng thốt một câu: "Cậu thích ăn cơm nắm ? Để mỗi sáng tớ mang cho một phần nhé." Tần Hòa: "Tớ giúp để đổi lấy viên cơm nắm của ." Ôn Phạn chẳng màng, nàng quyết định : từ mai nàng sẽ mang đồ ăn sáng cho Tần Hòa! Chẳng qua chỉ là dậy sớm thêm vài phút thôi mà, nàng !

Mẹ Ôn thấy lạ khi con gái đột nhiên đòi tự tay nấu bữa sáng, còn bày biện đủ thứ dụng cụ từ tiệm mang về nhà, còn dặn bà mua thêm ít giấy thấm dầu nữa. Mẹ Ôn càm ràm: "Sáng sớm thời gian eo hẹp lắm con, con chê tay nghề của ba bình thường nhưng để ba chuẩn cho thì con ngủ thêm lát nữa chẳng ." Ôn Phạn tự tay sắp xếp gian bếp, gia vị ở quán thực chất cũng chỉ vài loại cơ bản, cái chính vẫn là mấy hũ nước sốt và dưa muối nàng tự . "Không , con nhanh lắm chẳng tốn mấy thời gian , con mang đến lớp ăn cùng các bạn ạ. Lớp con nhiều bạn cũng mang đồ ăn sáng đến trường lắm." Bởi ai cũng ở gần trường, như Tần Hòa chẳng hạn, nhà cô xa, chính Tần Hòa kể mỗi sáng cô bắt hai chuyến xe buýt mới đến trường. Gặp hôm mưa gió thì thời gian càng gấp gáp, cô chẳng kịp tạt ăn chút gì, đa phần là đến cổng trường mua cái bánh bao thịt, mà hàng đó sáng đông nghịt , nếu thấy thời gian quá gấp cô đành ôm bụng đói lớp đợi đến giờ chơi mới mua bánh mì gặm tạm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-42.html.]

Ôn Phạn thầm tính toán xem sáng mai món gì, dù món cơm nắm phản hồi nhưng nàng cứ thấy cái đó sơ sài. Chẳng thể hiện hết tài năng của nàng chút nào! Đối với sự giúp đỡ của Tần Hòa, Ôn Phạn quyết định dùng chính tay nghề của để đền đáp. "Mẹ ơi, tối nay con nhào ít bột nhé." Mẹ Ôn hết cách, đành để con gái tự tung tự tác: "Để bảo ba mang ít bột mì về cho con." Nhà mở tiệm ăn cái lợi thế đó, tiệm thừa thì mang về nhà, nhà thiếu thì sang tiệm lấy. Tối hôm đó khi học bài Ôn Phạn nhào một chậu bột, khi ngủ thì băm ít nhân, nhân trộn xong xuôi cất tủ lạnh. Sáng sớm hôm dậy chỉ việc gói nhân bột, cái nào cái nấy đều tăm tắp mười tám nếp gấp xinh xắn. Bắc chảo bằng chiên dầu, mấy cái bánh bao chiên đến khi phần đáy vàng rụm cháy cạnh, nàng đổ thêm nửa bát nước cho sâm sấp mặt bánh. Trong lúc đợi bánh chín, Ôn Phạn vệ sinh cá nhân.

Hôm nay Ôn dậy muộn hơn thường lệ. Hôm qua quán quá đông khách, lẽ do mấy thầy cô với học sinh tuần về quảng bá nên trưa qua quán đón tận ba bàn học sinh, tối đến thêm hai ba bàn nữa tan học là ghé qua ngay. Mẹ Ôn lúc bưng cơm niêu chẳng may trượt chân một cái nên đau chân, sáng nay bà quyết định nghỉ ngơi để ba Ôn lo liệu hết việc ở quán. Trong giấc ngủ chập chờn, Ôn mơ màng ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt. Mùi thơm cứ thoang thoảng bay lượn chui qua khe cửa, đ.á.n.h thức bà dậy vì quá thơm. Vừa ngủ dậy thấy Ôn Phạn đang mở nắp nồi. "Mẹ ạ? Chân đỡ đau ?" Mẹ Ôn đáp: "Đỡ con... Cái gì mà thơm thế?" Ôn Phạn để lộ mấy chiếc bánh bao áp chảo bên trong: "Bánh bao ạ, con chiên hai mẻ, với ba chia ăn nhé." Nói đoạn, Ôn Phạn thuần thục xếp bốn cái bánh hộp nhựa cho Tần Hòa, còn thì lấy cái túi nilon bỏ hai cái để đường ăn. Mẹ Ôn giục: ".. Uống cả sữa nữa con!" Ôn Phạn tuy thích lắm nhưng vẫn cầm chai sữa . "Con đây ạ!"

Ôn Phạn đeo ba lô rời , Ôn mở nắp nồi hít một thật sâu. Trong chảo chiên là mấy cái bánh bao trắng trẻo mập mạp, nghiêng thấy lớp vỏ cháy cạnh vàng ruộm đáy, bên điểm xuyết vài hạt vừng đen và hành lá, mùi thơm lừng đến phát sợ. Mẹ Ôn lẩm bẩm: "Cái con bé , kiểu gì mà thơm thế ." Tối qua bà thấy Ôn Phạn trộn nhân đơn giản lắm, ngoài thịt băm thì ngô, hình như thêm tí nấm hương nữa thôi. Có thế thôi mà thơm đến nhường ?

Ôn Phạn ăn hết hai cái bánh bao. Bánh to lắm nên ăn xong nàng thấy lửng bụng, uống thêm chai sữa ép là no. Nàng vội lớp ngay mà nán sân vận động nhẩm bài vở một lát, vận động chân tay cho thoải mái mới xách ba lô lớp. Lúc nàng lớp thì còn mười phút nữa mới đến giờ chuông reo. Khi còn năm phút nữa học thì Tần Hòa mới tới nơi. Hôm nay cô bạn vẫn mang bộ dạng hớt hải, đặt ba lô xuống là thở . Ôn Phạn đưa hộp bánh qua: "Cho !" Tần Hòa sững sờ, cô cứ ngỡ lời của Ôn Phạn hôm qua chỉ là khách sáo, vả nghĩ đến chuyện nàng mang đồ ăn sáng thì cô cũng chẳng ngờ nàng mang nhiều thế ! Bốn cái bánh bao trắng trẻo chen chúc trong hộp, cái bụng vốn đói cồn cào của Tần Hòa giờ càng biểu tình dữ dội hơn. Chuyện đến nước thì còn khách sáo gì nữa. "Cảm ơn nhé." Ôn Phạn ân cần bồi thêm một câu: "Còn mười mấy phút nữa mới học, mau ăn cho nóng." Chuông reo xong còn mười phút chuẩn nữa, bánh bao giống cơm nắm, nguội là mất ngon ngay.

Tần Hòa gật đầu, mở hộp c.ắ.n một miếng. Và ... ánh mắt cô chạm ngay cái của cô bạn cùng bàn. Sự thèm khát trong mắt cô bạn rõ ràng đến mức sắp thành hiện thực luôn : ".. Ngon ?" Miệng hỏi ngon mà mắt thì cứ như đang "chia tớ một cái, chia tớ một cái " Tần Hòa hết cách, đẩy cái hộp giữa: "Chia một cái ." Cô bạn hớn hở cầm lấy cái bánh, miệng còn tò mò hỏi tự dưng Ôn Phạn mang đồ sáng cho Tần Hòa thế. "Chẳng mang cho Phó Xuyên ?" Động tác ăn bánh của Tần Hòa khựng một chút, trong lời mang theo chút ghen tị mà chính cô cũng nhận : "Tớ dạy kèm Toán cho Ôn Phạn mà... Cái Phó Xuyên đó cũng thật, dạy kèm bài nào mà cũng dám mặt dày nhận đồ ăn sáng ?" Giờ nghĩ thấy tên Phó Xuyên đó dựa cái gì mà ăn ngon thế chứ! Hoá bấy lâu nay tên đó chỉ màu thôi, ăn đồ ngon của Ôn Phạn cho đời để mặc cho thanh danh của con nhà hủy hoại như thế. Cái hạng ! "Đừng nhắc đến tên đó nữa, mất cả ngon."

Lớp vỏ bánh cháy cạnh giòn rụm bên hòa cùng lớp vỏ bánh mềm mịn bên tạo nên một sự kết hợp mỹ vị tuyệt vời. Cắn một miếng, phần nhân thịt ngô bên trong tràn ngập nước sốt như chực trào , thơm đến mức Tần Hòa chẳng còn màng đến chuyện gì khác, chỉ dạy dỗ giúp Ôn Phạn học giỏi lên hẳn mức 150 điểm cho bõ công ăn ngon. "Ngon tuyệt cú mèo luôn." Bốn cái bánh bao, cô bạn cùng bàn ăn một cái, còn Tần Hòa cô ăn sạch ba cái! Ăn xong cô còn no đến mức ợ một cái rõ to. Bạn nữ hàng xuống với ánh mắt đầy đố kỵ: "Này Tần Hòa, hỏi hộ tớ xem Ôn Phạn cần phụ đạo môn Văn ?" Tần Hòa đáp: "Chắc cần ." Ôn Phạn thực môn Văn cũng khá, đợt lớp mười còn cô giáo bài văn mẫu cho cả lớp nữa mà. Chuông báo giờ học vang lên, cô bạn hàng đành hậm hực , cái môn giỏi nhất là môn Văn cơ chứ! Dân khối xã hội đắc tội với ai cơ chứ!

Cô Vương bước lớp, khứu giác nhạy bén của cô lập tức ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong phòng. Cô nhíu mày nhắc nhở: "Lần các em cố gắng ăn sáng ở nhà, đừng mang lớp nhé." Tần Hòa nheo nheo mắt, cô đang thấy cực kỳ sảng khoái, nhận xung quanh đang đầy đố kỵ nên cô quyết định sáng mai sẽ ăn xong ở ngoài mới lớp! Nào ngờ cô Vương dạy mười phút thì bảo cả lớp tự bài, còn thì về văn phòng lấy cái bình giữ nhiệt để quên. Và —— cô rút điện thoại , lẩm bẩm: "Cái đám trẻ , mua bánh bao ở mà thơm thế !" Rõ ràng sáng cô ăn cơm mà dạy một lúc thấy đói cồn cào, cái mùi thơm đó cứ quẩn quanh trong lớp chẳng chịu bay khỏi cửa sổ ! Cô Vương tranh thủ lướt ứng dụng đặt đồ ăn, chỉ trong vòng ba phút đặt xong mấy cái bánh bao ở một tiệm gần đó. Đến khi lớp dạy tiếp, trong đầu cô vẫn cứ vương vấn mãi: bao giờ thì bánh bao của mới tới nơi nhỉ? Vừa tan học một cái là cô Vương phá lệ hề kéo dài thời gian giảng bài kéo tiết mà cầm ô phi ngay cổng trường. "Lạ thật đấy, 'vua kéo tiết' như cô Vương mà cũng ngày cho về đúng giờ cơ ."

 

 

 

 

Loading...