Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:38
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Các em hàm , hàm lượng giác..." Trên bục giảng thầy Toán giảng bài nhiệt huyết, nhưng thực sự chú tâm giảng ở bên chỉ đếm đầu ngón tay. Chốc chốc truyền giấy cho bạn cùng bàn để buôn chuyện về hành động của Ôn Phạn, ánh mắt ngừng đảo qua đảo giữa mấy nhân vật chính. Giữa bầu khí im ắng lạ thường đó, lớp trưởng môn Toán - Tần Hòa lén về phía cuối lớp. Sắc mặt đám Kim Duệ đứa nào đứa nấy đều khó coi, chẳng thể thống gì cả. Tần Hòa thấy hả lòng hả lắm, thầm nghĩ cho đáng đời bọn họ. Tính cô vốn hiền lành, từ khi thầy giao cho chức lớp trưởng môn Toán, ngày nào cô cũng đau đầu vì chuyện thu bài tập. Đám Kim Duệ bài, nào cũng tìm cách lấp l.i.ế.m qua mặt cô, hễ thầy phê bình là đó chúng sang dằn hắt, thỉnh thoảng còn kiếm chuyện mỉa mai cô nữa. Tần Hòa do dự, tính lát nữa tan học sẽ lên gặp thầy xin từ chức. Nghĩ , cô lén Ôn Phạn cách đó vài dãy bàn.
Khác với sự bất an của Tần Hòa, Ôn Phạn vẻ mặt thản nhiên, giảng cặm cụi ghi chép. Tần Hòa thấy bàng hoàng, bấy lâu nay cô vốn chẳng mấy thiện cảm với Ôn Phạn. Bởi trong ngôi trường tư thục , học sinh chia thành hai nhóm rõ rệt. Một nhóm là những học sinh trường nhờ thành tích thi cử xuất sắc, giống như cô và hơn một nửa học sinh trong lớp. Trường cung cấp cơ sở vật chất vượt xa các trường công lập khác nhưng thu mức học phí thấp đối với họ. Đương nhiên, chẳng gì là cho cả, trường cần họ để kéo tỷ lệ đỗ đại học lên cao. Còn nhóm thứ hai là những học sinh gia cảnh khá giả như Phó Xuyên, Phương Vi Nguyệt. Họ thể cần điểm quá cao nhưng nộp mức học phí cao hơn để trường. Trong lớp lượng học sinh như cũng ít nhất mười mấy . Tần Hòa là nhạy bén, cô hiểu rõ hai nhóm hai con đường khác . Những gia cảnh bình thường như cô, như Ôn Phạn, việc cần là chăm chỉ học hành để đỗ một trường đại học . Còn đám Phó Xuyên, Phương Vi Nguyệt thì chỉ cần bình yên qua ba năm cấp ba nước ngoài du học, về tiếp quản sự nghiệp theo ý bố . Hai nhóm tuy chung một lớp nhưng tương lai sẽ ngày càng ít giao điểm. Mà Ôn Phạn dường như hiểu điều đó. Tần Hòa lén liếc xuống cuối lớp, ồ, giờ thì chắc là hiểu .
Tay Tần Hòa thò ngăn bàn, chạm viên cơm vẫn còn âm ấm, lòng bỗng dâng lên một nỗi nhẹ nhõm tên, dù chính cô cũng chẳng đang vui vì điều gì. Bạn cùng bàn lén đưa mẩu giấy qua: 【Này, thấy... Ôn Phạn hình như xinh lên ?】. Tần Hòa khựng , cô bạn cùng bàn nhanh tay lấy mẩu giấy tiếp bên : 【Thật đấy, cứ nhuộm tóc vàng ghê c.h.ế.t , giờ tóc ngắn đen vẻ hợp với hơn nhiều nhỉ.】. Dù ngoại hình đổi quá nhiều nhưng khí chất của một thường thể hiện qua vẻ bề ngoài. Ôn Phạn cắt tóc ngắn, để màu đen nguyên bản, vì dùng tóc che nửa khuôn mặt như thì giờ nàng đường hoàng thẳng khác khi trò chuyện. Cô bạn cùng bàn tiếp: 【Vả tớ thấy thực cũng xinh đấy chứ.】. Đường nét khuôn mặt Ôn Phạn vốn thanh tú, giờ lộ rõ mang một cảm giác linh động. Tần Hòa định cho bạn thì tiếng chuông tan học vang lên.
Thầy Toán đẩy nhanh tốc độ giảng xong bài cuối: "Tan học!" Cô bạn cùng bàn đợi nữa: " đúng ? Tớ thấy so với Phương Vi Nguyệt cũng một chín một mười đấy chứ." Tần Hòa nghẹn lời: ".. Cậu Ôn Phạn thì Ôn Phạn , lôi Phương Vi Nguyệt gì." "Thì mỗi tớ , đều bảo thế mà." Chuyện tình tay ba lúc nào cũng là chủ đề nóng hổi, kể cả học kỳ Ôn Phạn cũng thường xuyên đặt lên bàn cân so sánh với Phương Vi Nguyệt, và kết quả thì ai cũng rõ . Tần Hòa lôi nắm cơm , sáng nay vội quá cô kịp ăn gì, nếu nắm cơm Ôn Phạn cho chắc giờ cô chạy xuống căng tin mua bánh mì . "Cậu thấy học kỳ Ôn Phạn thèm với Phó Xuyên câu nào ?" Cô bạn ngẩn , hình như đúng là thấy thật. "Nên là đừng gán ghép họ với nữa." Ôn Phạn nghĩ thông mà.
Tần Hòa đưa nắm cơm về phía cô bạn: "Cậu ăn ? Chia một nửa nhé!" Cô bạn hít hít mũi: "Thôi, tớ sáng ăn ." sự chú ý của cô ngay lập tức thu hút: "Viên cơm Ôn Phạn cho đấy , tự ? Vị thế nào thế?" Tần Hòa bất lực: "Sáng sớm ai mà rảnh tự cơ chứ, chắc , hoặc mua ở đó thôi... Tớ ăn mà vị thế nào." Dưới sự thúc giục của cô bạn, Tần Hòa nhẹ nhàng bóc lớp màng bọc thực phẩm bên ngoài nắm cơm . Nắm cơm để cả buổi sáng còn nóng hổi nữa, nó chỉ còn ấm, to cỡ nắm tay, bên lớp màng bọc là một khối cơm tròn bao quanh bởi lớp rong biển tím. Cô bạn cùng bàn hít hà: "Nghe mùi thơm phết nhỉ." Tần Hòa c.ắ.n một miếng, qua vết c.ắ.n thấy rõ phần nhân bên trong. Cô bạn thấy trong lớp cơm mỏng dính hình như nhiều nguyên liệu màu sắc sặc sỡ. "Ngon ?" Tần Hòa nuốt xuống: ".. Ngon lắm." ".. Thế cho tớ xin một miếng!" Rõ ràng sáng ăn nhưng chẳng hiểu lúc con sâu háu ăn trỗi dậy, mùi thơm của viên cơm quyện với mấy loại nhân rõ tên cô thèm chịu nổi.
Tần Hòa: ... Chia cho bạn một miếng nhỏ, Tần Hòa ăn trầm tư. Đây thực sự là nắm cơm bình thường ? Bên trong thể nếm cả lạc rang chiên giòn, đậu que chua, khoai tây thái hạt lựu, thịt nguội thái hạt lựu... Không kiểu phong cách Nhật Bản bán ngoài phố, mà giống kiểu nhà gì dùng nấy hơn, nhưng hương vị thì ngon đến lạ lùng. Cô bạn ăn xong mẩu nhỏ trong chớp mắt, mắt hau háu Tần Hòa. Tần Hòa: ".. Nãy bảo chia một nửa bảo lấy mà." Cô bạn vẻ mặt tội nghiệp: "Hòa Hòa bụng ơi, sáng tớ mới ăn một bát tào phớ, ba cái bánh bao với hai cái quẩy thôi mà giờ tớ thấy đói rã rời . Lát nữa còn tiết thể dục, nỡ tớ đói bụng chạy bộ đấy chứ?" Tần Hòa: "Này , ăn chừng đó mà còn dám kêu đói hả?" "Hòa Hòa ơi..." Tần Hòa miễn cưỡng chia thêm một mẩu nữa, cảnh giác bảo: "Chỗ thôi đấy nhé!"
Cô bạn nhanh tay nhét tọt miệng, nhai lí nhí: "Cậu bảo Ôn Phạn khéo tay thế ?" Cái viên cơm mang bán luôn chứ! Tần Hòa nhai nốt hạt cơm cuối cùng: "Ai mà ." Trước Kim Duệ chả rêu rao suốt chuyện Ôn Phạn dối đấy thôi, bảo nàng nổ gia cảnh giàu bố chủ tịch là bịa hết, nên đến giờ chẳng ai rõ nhà Ôn Phạn thực chất nghề gì. Cô bạn cùng bàn than vãn: "Tớ ăn cái cơm nắm quá!" Nếu , giờ cô sẵn sàng bỏ tiền nhờ Ôn Phạn mỗi sáng mang hộ cho cô một nắm cơm như thế!
Hai đang chuyện thì một bạn nữ hàng xuống, vẻ mặt như nhịn lâu lắm . "Này Tần Hòa, thật , nắm cơm Ôn Phạn cho ngon lắm ?" Nãy cô ngửi thấy mùi thơm , ngặt nỗi nỡ vứt bỏ sĩ diện mà xuống xin. Giờ cô bạn cùng bàn Tần Hòa than vãn nãy giờ, cô nhịn nữa. "Hay là Tần Hòa, hỏi hộ bọn tớ xem Ôn Phạn mua cơm đó ở ? Nếu mua thì xin công thức cũng ." Tần Hòa nảy ý định: "Được thôi, lát tiết thể d.ụ.c tớ sẽ hỏi ." "Tuyệt cả là vời!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-41.html.]
Bị nắm cơm cho xao nhãng, tiết Văn đó Tần Hòa thấy giấy nháp cứ bay vèo vèo trong lớp, mẩu giấy cô bạn cùng bàn đưa sang chẳng còn nhắc gì đến Phương Vi Nguyệt Phó Xuyên nữa mà là “ cơm nắm cơm nắm".. Chưa đến giờ tan học, lấy Tần Hòa tâm điểm, lan bán kính bốn xung quanh, gần nửa lớp chuyện cơm nắm Ôn Phạn tặng Tần Hòa cực kỳ ngon . Kể cả ai nhắc đến Phương Vi Nguyệt thì chủ đề cũng nhanh chóng lái sang hướng khác. 【Cậu chuyện ? Viên cơm sáng nay Ôn Phạn cho Tần Hòa ngon lắm đấy!】 【Ngon đến mức nào?】 【Tóm là ngon tuyệt cú mèo, , là nhà Ôn Phạn thực sự giàu nhỉ? Nghe bảo tay nghề nấu nướng ngang ngửa đầu bếp Michelin luôn đấy.】 ...
Ôn Phạn Tần Hòa hỏi mà trong mắt đầy vẻ hoang mang. Michelin? Cái thứ gì ! Tần Hòa lựa lời: "Chủ yếu là... cơm nắm đó mua ở , nếu mua thì cách cụ thể thế nào ạ..." Ôn Phạn: "Nhà tớ tự mà, thứ đó phức tạp lắm ?" Chẳng gì phức tạp cả, sáng nàng nghĩ hôm nay tiết thể d.ụ.c nên thêm chút để nạp năng lượng thôi, tranh thủ lúc ngủ dậy năm phút là xong ngay. Khoai tây hạt lựu là đồ thừa ở nhà, thịt nguội là mua món xào từ mấy tháng , đậu que chua là đồ thừa đợt xào mề gà ở quán, trong đó thêm xíu sốt thịt bò nàng tự nữa.
Tần Hòa mà c.h.ế.t lặng. , ai chẳng thấy bên trong những gì, cũng là lấy cơm nắm là xong, nhưng bạn thể hiểu cho chúng là ok bao giờ cái hương vị đó của bạn ! Ôn Phạn xua xua tay, chút bực bội: "Thứ chẳng bí quyết gì , cứ mấy loại gia vị đó thôi, về nhà lấy cơm nắm là ăn ngay." Ý của nàng là đừng phiền nàng học bài nữa, môn Toán những chẳng hiểu gì mà nãy thầy chữa bài nàng còn sai đến 90% nên tâm trạng đang cực kỳ tệ đây. Tần Hòa bất lực, đang định thì liếc thấy một dòng chữ trong vở ghi chép của Ôn Phạn. ".. Ai dạy thế ?"
Vở của Ôn Phạn ghi chép đầy đủ nhưng nàng bê nguyên xi những gì thầy , đến cả lời hớ của thầy Toán nàng cũng ghi luôn. Phía phần hàm lượng giác, thầy Toán thêm một chút kiến thức đại học để mở rộng, Ôn Phạn lẫn lộn hết cả, ghi chép loạn xà ngầu giữa phần hàm . Tần Hòa Ôn Phạn với cái vẻ " thế mất mặt chức lớp trưởng môn Toán của quá đấy" Ôn Phạn rụt cổ , giọng nhỏ tám tông: "Tớ tự đấy." Tần Hòa khổ: "Cậu tự hiểu thành thế ?" Ôn Phạn: ... ".. Tại thầy giảng nhanh quá." Tần Hòa nghiêm nghị: "Nhanh chỗ nào? Đây là kiến thức lớp mười mà! Thầy giảng giảng bao ! Đáng lẽ học kỳ nắm chắc phần chứ!" Ôn Phạn lúc chỉ thu thành một viên cơm nhỏ xíu, lí nhí biện minh: "Tớ... tớ mất gốc." Tần Hòa cầm lấy cuốn vở, nhanh tay gạch phăng mấy thứ râu ria lộn xộn Ôn Phạn ghi, dùng mấy mũi tên phân tách nội dung đ.á.n.h dấu khối 1, 2, 3 rõ ràng. "Cậu cứ theo cái mà xem, lát tiết thể d.ụ.c xem xong thì tìm tớ." Ôn Phạn cũng ngờ sự việc rẽ sang hướng , nhưng nàng vốn là " một là một" trong lĩnh vực của nên nàng hiểu sự quyết liệt của Tần Hòa trong chuyên môn của cô . "Ồ."