Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:37
Lượt xem: 130

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông Khúc và hai ông bạn chia chỗ thức ăn thừa, vì ông Khúc bỏ tiền nên quyền chọn , ông chẳng thèm đắn đo mà nẫng ngay chỗ bánh trôi còn dư nhiều nhất. Hai ông bạn dù ấm ức nhưng cũng đành chia ba món còn . Lúc chia tay, ai nấy đều mặt nặng mày nhẹ nhưng quên hẹn . "Cuối tuần tới đặt chỗ sớm nhé!" Phải đặt sớm để họ còn sắp xếp lịch ăn uống điều độ từ .

Ông Khúc về đến nhà, vớt bánh trôi , nước canh cho hộp bảo quản để sáng mai húp. Khúc Tình Tình tối nay chơi với bạn về, ông Khúc liền mang ba cái bánh trôi "dâng hiến" cho vợ đại nhân. Mẹ Khúc suýt nữa thì đập cái cửa mặt ông. "Ông hâm !" Đi mang đồ thừa về cho bà ăn! Ông Khúc thanh minh đầy ủy khuất: "Đồ sạch mà bà, thấy họ dùng đũa chung hẳn hoi." Mẹ Khúc nghi hoặc ông, cuối cùng cũng ăn một cái, im lặng chén sạch hai cái còn . Ông Khúc vẻ mặt chờ khen: "Ngon đúng bà? bảo mà, giờ nhà họ Ôn cứ cuối tuần là nhận đặt tiệc đấy, nhưng món nhiều, đặt cơ. Mấy hôm nữa cả nhà cũng sang đó ăn một bữa nhé." Mẹ Khúc gật đầu, đột nhiên hỏi: "Tối cuối tuần đúng ông?" Ông Khúc "ừ" một tiếng. Mẹ Khúc trầm tư suy nghĩ: "Hay là... thôi với ông cũng chẳng hiểu ."

Mẹ Khúc về phòng gọi điện cho em gái: "Tiểu Nguyệt , dì bảo Chấn Hoa mời khách ăn cơm đúng ?" Em rể Khúc kinh doanh, mấy năm nay ăn khó khăn, khách hàng ngày càng khó tính. Có một vị khách "xương xẩu", ông tốn bao công sức tìm hiểu sở thích để chiều lòng mà vẫn ăn thua, đợt bận đến mức tiệc mừng tân khoa của Khúc Hiểu Vũ cũng chẳng đến dự . Mẹ Khúc em gái than vãn trong điện thoại là vị khách khó tính đó chẳng sở thích gì đặc biệt, chỉ duy nhất mỗi cái đam mê ăn uống. Nghe chú em rể tặng đùi lợn muối thượng hạng, cả trứng cá tầm mà đều nhận, lời thì khách sáo nhưng rõ ràng là mắt. Mẹ Khúc hỏi: "Người đó ở thế ?" "Người Hồng Kông ạ, nhưng bảo là lớn lên ở đại lục mới sang đó." Mẹ Ôn ngẫm nghĩ: "Tự lập nghiệp ?" "Dạ chắc thế, tính tình bảo kỳ quặc lắm. Ngoài bốn mươi tuổi nhà xe, vợ con, ngày thường ở khách sạn thôi." Mẹ Khúc đem ý định của với em gái: "Thôi thì cứ 'còn nước còn tát', Chấn Hoa chẳng bảo là còn hy vọng mấy ? Thử mời một bữa xem thế nào. Người sành ăn như thế chắc chắn bao năm qua sơn hào hải vị nếm đủ cả . Biết đấy, chơi chiêu 'lạ miệng', lỡ việc." Đầu dây bên im lặng một lát, giọng vẻ đắn đo: "Thế để em bàn với Chấn Hoa xem ý thế nào." Cúp máy xong, Khúc gọi cho con gái: "Canh bố con mang về để trong tủ lạnh nhé, con về muộn thì tự hâm lò vi sóng mà uống nha." Đối với , Khúc Tình Tình lập tức tỏ thái độ "con gái rượu": "Dạ ạ, con về uống ngay." Còn chuyện sáng mai ông Khúc ngủ dậy thấy bát canh tâm huyết cánh mà bay ông suy sụp thế nào thì hai con nhà coi như , cùng lắm thì ông Khúc đặt bàn tiếp chứ .

Cuối tuần đầu tiên Ôn Phạn chỉ đúng một bàn cho nhà họ Khúc. Trái ba Ôn từ khi sửa bếp thì hiệu suất tăng vọt, lượng khách gọi cơm niêu và hấp bát giờ chia đều năm mươi - năm mươi. Mẹ Ôn tâm trạng , quyết định tuần sẽ xem xe. "Mua một chiếc xe bán tải cũ, mùa đông sắp đến , lấy hàng cho đỡ vất vả ông ạ." Một chiếc xe cũ tươm tất chút cũng tầm hai mươi nghìn, Ôn chuẩn sẵn tiền, chỗ còn đem gửi ngân hàng. Số dư vài vạn đồng tuy nhiều nhưng là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cả gia đình.

Ba Ôn cơm niêu ngày càng thạo tay, động tác đảo nồi nhuần nhuyễn và thể bao quát cùng lúc mấy nồi. Ôn Phạn khi học hôm thứ hai còn dặn bố : "Hũ sốt gà hôm nay dùng đấy ạ." Cơm niêu bán chạy thì nước sốt cũng tốn nhanh, Ôn Phạn tranh thủ cuối tuần thêm hai hũ nữa. Thấy trong tiệm còn chỗ để, Ôn Phạn trưng dụng luôn một góc phòng khách ở nhà. Ba Ôn thuê đóng một cái giá sắt, giá đặt hai hũ sành lớn kiểu cũ. Ôn Phạn ghi rõ thời gian lên hũ để tính toán cho tiệm đứt hàng. Mẹ Ôn rót cho nàng một ly nước ấm: " Mẹ nhớ , 'bà cụ non' ạ." Mẹ Ôn tỉ mỉ kiểm tra ba lô của con gái, để giám sát học hành mà vì bà mới phát hiện Ôn Phạn học chẳng bao giờ mang bình nước, mang thì ở trường uống cái gì? Mẹ Ôn thừa con gái bà thích uống gì . Thế nên bà tự giám sát, một là xem trong ba lô lén giấu nước ngọt , hai là xem mang bình nước theo . "Trưa tiệm mang theo bình nước, và uống hết nước trong đó cho ." Ôn Phạn bĩu môi, miễn cưỡng gật đầu. Thực nàng uống cũng chẳng , đổ thì ai . Ôn tin tưởng nàng, hễ nàng gật đầu là bà yên tâm con sẽ uống nước.

Mang theo chiếc bình nước hình gấu mới tinh đến trường, Ôn Phạn lớp thấy tiếng Kim Duệ đang ba hoa. "Anh Xuyên nhà còn cả máy chơi game phiên bản giới hạn cơ!" "Vãi thật các ông , suýt thì c.h.ế.t đuối trong bể bơi nhà đấy." "Phòng chiếu phim gia đình ? Thứ đó cũng thường thôi, nhưng màn hình lớn chơi game chung đúng là sướng thật..." ... Ôn Phạn lớp là giọng Kim Duệ càng to hơn, cứ như thể nhà giàu là nhà . Hàn Lộ Lộ thì thầm hỏi Ôn Phạn: "Bài tập cuối tuần xong ?" Ôn Phạn lấy vở : "Xong ." Làm xong thì xong thật nhưng Ôn Phạn cảm thấy rõ ràng phần Toán của sai khá nhiều. Hàn Lộ Lộ chẳng màng gì hết: "Nữ hiệp cứu mạng!" Tuần cô nàng mải đuổi theo thần tượng, đến tối qua mới tin thầy Toán giao tận ba tờ phiếu bài tập chứ hai tờ, tờ cuối cùng cô cố lắm cũng mới một nửa. Ôn Phạn đắn đo: "Thực tớ thì nhưng chắc chẳng đúng mấy ..." Nàng học mạng giờ mới tới chương trình lớp chín. Toán cấp ba nàng chỉ hiểu lờ mờ, chắc chẳng bằng nguyên chủ ngày . Hàn Lộ Lộ: "Không !" Miễn là đừng để trống là ! Thế là Ôn Phạn đành cho bạn chép, còn thì lôi sách Toán lớp chín xem .

Cảnh hai thì thầm to nhỏ lọt mắt Kim Duệ thấy bứt rứt khó chịu vô cùng. Chuyện đúng chút nào! Sao Ôn Phạn mắng nhỉ? Kim Duệ nghiến răng, trong lòng nghĩ là đợi Ôn Phạn kiếm chuyện là sẽ hỏi thẳng nàng đang gây chú ý với Phó Xuyên . Nếu , nàng gây sự với ai khác mà chỉ nhằm mỗi ? Chẳng là để Phó Xuyên nàng bằng con mắt khác ? Kim Duệ nhớ lúc ở nhà Phó Xuyên, hội bạn đại ca nhận xét về Ôn Phạn thế : "Chẳng qua là đổi chiêu thôi. Thấy đeo bám ăn thua là chuyển sang chơi trò lạt mềm buộc chặt mà." "Cười c.h.ế.t mất, quanh quẩn cũng chỉ mấy cái bài đó thôi." "Trước thì trốn học với bỏ trốn theo trai, giờ bày đặt học sinh ngoan ? Lừa ai chứ!" Kim Duệ hùa theo đám bạn đó mỉa mai Ôn Phạn, bỗng thấy "đại ngộ" còn gì nữa, Ôn Phạn giờ bày đặt thanh cao chẳng qua là Phó Xuyên chú ý thôi! Nếu nàng cứ nhằm ! Kim Duệ càng nghĩ càng hăng, hạ quyết tâm tìm thể diện. Ôn Phạn thế mà thèm tiếp chiêu? Tâm cơ thật thâm sâu! Kim Duệ chằm chằm bóng lưng Ôn Phạn. Cho đến khi chuông học vang lên, Ôn Phạn vẫn chẳng thèm liếc lấy một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-40.html.]

Hàn Lộ Lộ khẽ thì thầm tai Ôn Phạn: "Kim Duệ cứ lườm suốt kìa." Ôn Phạn lườm một cái: "Cứ để lườm cho rách mắt ." Thành tích bết bát thế mà cũng mặt mũi lườm khác, đáng lẽ nên dành thời gian đó mà lườm cái cuốn vở bài tập của thì hơn! Quả nhiên đến lúc thu bài tập, Kim Duệ một nữa nộp bài. Cậu hớn hở nháy mắt với lớp trưởng môn Toán: "Đại mỹ nhân ơi, xin đấy, đừng báo với thầy nhé!" Lớp trưởng môn Toán ngoại hình bình thường, Kim Duệ tuy trong lòng chê nhưng ngoài miệng thì lời đường mật tuôn cả rổ. "Tiên nữ ơi, phúc đức hộ với!" Cậu chỉ nghĩ cho , nhưng hành động đó mặt cả lớp lớp trưởng môn Toán thấy khó xử và hổ. Thằng bạn chơi với Kim Duệ cách đó vài bàn còn trêu chọc: "Nhìn kìa, tí nữa ông lớp trưởng yêu ông say đắm cho mà xem!" Lớp trưởng môn Toán quẳng đống bài tập xuống, về chỗ vì tủi . "Ấy , nào."

Ôn Phạn thấy thật chướng mắt, nàng ngẩng đầu lên, thản nhiên ghi nhớ gương mặt của mấy kẻ . Tốt lắm, là một giuộc với Kim Duệ cả, đây trong lớp chính mấy đứa hùa trêu chọc nguyên chủ nhất. Kim Duệ vẫn cứ hớn hở: "Thôi ông, kìa mau mà dỗ ?" "Oa oa, thu bài tập cho ông đấy nhé, ông dỗ..." Mấy nam sinh tranh thủ mười phút giờ học mà năng vô tội vạ. Bạn cùng bàn lớp trưởng môn Toán đang nhỏ giọng an ủi cô bạn, thì Ôn Phạn dậy. Kim Duệ và đám nam sinh như bóp nghẹn cổ, im bặt. Ôn Phạn thu mấy tờ bài tập của lớp trưởng, ánh mắt kinh ngạc của Hàn Lộ Lộ, nàng tiến thẳng đến bàn của lớp trưởng môn Toán. Cô bạn đeo kính gọng đen to bản đang đỏ cả mắt. Ôn Phạn rút từ trong túi một viên cơm tròn nhỏ: "Cơm nắm ăn ?" Nàng thực sự an ủi khác thế nào, cách duy nhất để bày tỏ thiện chí là tặng đồ ăn.

Cô lớp trưởng ngẩn , vô thức nhận lấy viên cơm. Ôn Phạn hỏi thêm: "Cậu cần tớ mang bài tập lên văn phòng hộ ?" Cô bạn sụt sịt một tiếng "ừm" rõ to, nhỏ giọng : "Cảm ơn nhé." Ôn Phạn cầm xấp bài tập bước khỏi cửa. Đám Kim Duệ gượng gạo buông mấy câu: "Làm màu gì chứ!" " đấy, cứ như mỗi ." "Chẳng ." vì chẳng Ôn Phạn định gì nên mấy đứa im bặt. Cả lớp vểnh tai chờ Ôn Phạn . Một lúc Ôn Phạn bước lớp. Ngay lưng nàng là thầy giáo dạy Toán. Lớp trưởng môn Toán học giỏi nhưng tính tình nhút nhát, lúc nộp bài thường chỉ ghi tên những nộp một mẩu giấy nhỏ. Thỉnh thoảng thầy Toán bận việc gấp còn chẳng thèm mẩu giấy đó. Ôn Phạn thì khác. Lớp trưởng môn Toán cứ thế thầy giáo bước . "Kim Duệ, Vu Cường, Lương Thao... mấy em nộp bài tập cuối lớp cho !" "Đã bài còn cãi lý, hôm nay bù hết cho , xong mai tiếp!"

...

Ôn Phạn chăm chú giảng, dù nàng chẳng hiểu bao nhiêu. Hàn Lộ Lộ ôm trái tim đang đập thình thịch, nghiêng khuôn mặt Ôn Phạn như một vị thần, cô nàng giấy: "Đám Kim Duệ đang lườm cháy mặt ở đằng kìa." Ôn Phạn c.ắ.n đầu bút, ghi những kiến thức hiểu vở, lòng lo lắng bao giờ mới đuổi kịp đến phần . "Cứ để bọn họ lườm cho lồi mắt ." Cái loại hạng đó cứ bắt cuối lớp cho đến tận cuối kỳ mới đáng! Hàn Lộ Lộ giơ ngón tay cái tán thưởng.

 

 

 

Loading...