Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:00:46
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Phạn hành động xóa bỏ dứt khoát của khiến nam chính và đám tay sai kinh ngạc đến nhường nào, sắc mặt Phó Xuyên đen như nhọ nồi, cả bọn hậm hực giải tán trong khí chẳng mấy vui vẻ.
Sau khi ăn xong bữa trưa đơn giản, ba Ôn vì sáng sớm dậy nên cả hai bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Ôn Phạn đẩy họ ngoài: "Con ở quán xem sách, ba về nghỉ ngơi một chút ạ."
Mẹ Ôn tròn mắt: "Thế !" Mặc dù giờ cao điểm buổi trưa qua, nhưng buổi chiều thỉnh thoảng cũng sẽ một vài vị khách ghé qua ăn.
Ôn Phạn: "Chẳng chỉ là nấu bát mì thôi ? Ba chuẩn sẵn mì , cơm trong quán cũng sẵn, còn gì mà yên tâm chứ?"
Mẹ Ôn chút do dự. Trước đây bà và chồng thường phiên trông quán, về chợp mắt một lát, đúng là đồ đạc trong quán đều sẵn cả. Lúc bà trông quán, nếu khách gọi món xào thì nấu bát mì bà cũng . còn Ôn Phạn...
Ba Ôn: "Để trông cho, hai con về nghỉ ngơi ."
Ôn Phạn chút bất lực: "Ba... trong quán điều hòa mà."
Ba Ôn lập tức nghẹn lời, chút áy náy: "Vậy... , với con về ."
Cả gia đình năm ngoái mới thuê nhà ở đây, trong nhà chẳng đồ đạc gì đáng giá, khi mở quán cũng thắt lưng buộc bụng, nên chỉ lắp một chiếc điều hòa cây cũ ở quán.
Ôn Phạn vẻ áy náy sắp hiện rõ mồn một của ba , cảm thấy chút buồn nhưng cũng đầy xót xa. Dù mới chung sống vài ngày nhưng Ôn Phạn thông thạo cách giao tiếp với ba giúp họ thoải mái hơn. Đôi khi nàng cố ý khơi dậy lòng áy náy của họ, mà chỉ cách họ mới theo ý nàng.
Đây là hai bậc cha luôn dành những điều nhất cho con cái. Có lẽ "Ôn Phạn" nguyên bản sẽ thấy tình yêu phần ngột ngạt, nhưng nàng của hiện tại chỉ thấy tình cảm nồng đượm thật vặn .
Sau khi ba Ôn khỏi, Ôn Phạn lấy sách tiếng Anh , nắn nót chép từ vựng một lượt, đó dựa theo ký ức mờ nhạt của nguyên chủ mà vài , những phần đó trở nên đơn giản hơn nhiều.
Ôn Phạn đặt danh sách từ vựng chép lên bàn để che phần nghĩa tiếng Trung, lặp lặp việc đ.á.n.h vần từng từ, tay nàng ngừng việc.
"Abandon, a-b-a-n-d-o-n... từ bỏ..."
Xoẹt —— Những tép tỏi trắng nõn bóc , thả trong nước, tạo nên những vòng sóng lăn tăn.
"Exchange, e-x-c-h-..." Liếc sổ từ vựng: "a-n-g-e, trao đổi, giao dịch!"
Cộc cộc cộc —— Những trái ớt chỉ thiên tươi giòn băm nhỏ thành từng vòng ớt chỉ bằng móng tay.
"Lecture, l-e-c..." Đun sôi nước hoa tiêu bếp nóng, chảo dầu chiên thơm gừng miếng, hành tây, hành lá, rau mùi...
Ôn Phạn tìm một đôi đũa sạch, nhúng phần nước sốt pha để nếm thử vị giúp món ăn thêm đậm đà. Sau khi gật đầu hài lòng, nàng cho những vòng ớt ngâm.
Vừa ngâm nửa tiếng thì thấy tiếng cửa lớn vang lên.
"Chào mừng quý khách!"
Cô gái trẻ bước cửa ăn mặc kín mít, áo chống nắng từ đầu đến chân, cả toát vẻ mệt mỏi rã rời.
"Chủ quán, còn gì ?" Buổi chiều nắng gắt thế , nếu việc ngoài, cô thà ở nhà bật điều hòa đặt đồ ăn nhanh cho xong.
Ôn Phạn niềm nở đưa thực đơn tới giúp cô gái dễ lựa chọn: "Hiện tại cơm suất và mì suất ạ, nếu ăn món khác thì đợi một lát." Nàng vẫn quen thuộc với việc sử dụng bếp núc hiện đại, dù bếp lò ngày nay đủ tiện lợi nhưng dãy vòi nước bệ bếp vẫn khiến Ôn Phạn chút lúng túng. Vì để cho chắc chắn, Ôn Phạn vẫn giới thiệu những món ba Ôn chuẩn sẵn.
Ngô Na cái nóng cho chán ăn, Ôn Phạn tên món nhíu mày: "Còn món gì khác ? Có món mì lạnh ?" Trời nóng thế , cô thực sự chẳng ăn miếng đồ nóng nào.
Ôn Phạn lắc đầu: "Xin quý khách, quán món mì lạnh ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-4.html.]
Ngô Na chút thất vọng, sớm cái tiệm nhỏ ngay cả mì lạnh cũng thì cô chẳng . với tinh thần " đến đây ", cô tiện tay chỉ món cơm bò xào bắp cải.
"Cái , mang về ... cho thêm một lon Coca lạnh."
"Có ngay ạ!" Ôn Phạn lấy hộp xốp quầy , ước chừng lượng cơm đầy hộp lấy thêm một lon Coca từ tủ lạnh. "Tổng cộng là mười lăm đồng ạ."
Ngô Na nhận lấy túi đồ, dứt khoát trả tiền kéo sụp mũ che nắng, nhanh chóng đạp xe điện rời .
Nắng gắt như thiêu như đốt, Ngô Na gần như tháo chạy về tới nhà. Việc đầu tiên khi bước cửa là cởi áo chống nắng mà là vội vàng bật điều hòa xuống mười sáu độ.
"Cái thời tiết quỷ quái nóng nực ! Rốt cuộc bao giờ mới mưa đây!" Dự báo thời tiết về những cơn mưa cứ như đang chơi trốn tìm, nóng khiến con chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào.
Ngô Na tắm rửa nhanh bộ đồ ngủ, mở máy tính bảng chọn bộ phim để xem lúc ăn. Chọn mất tận hai mươi phút. Cuối cùng cô đành chấp nhận chọn bộ phim cung đấu kinh điển, những lời thoại mà gần như thuộc lòng, Ngô Na mở hộp cơm .
Sau gần một tiếng đồng hồ ủ trong hộp, rau và cơm còn ranh giới rõ ràng, dù ăn thấy lạnh nhưng tuyệt đối bằng nóng hôi hổi lúc mới lò giúp món ăn ngon hơn. Ngô Na ăn hai miếng, cảm thấy thà về nhà nấu mì gói còn hơn. Chí ít mì gói kèm Coca cũng coi như là một bữa ăn hạnh phúc khi ở nhà.
Đang lúc buồn chán, Ngô Na chợt thấy trong túi đựng đồ ăn một chiếc túi nilon trắng đựng dưa muối. Ngô Na định vứt dưa muối thì cùng với một tiếng "meo meo", "vị đại ca" trong nhà chẳng từ lúc nào sán gần. Chú mèo Golden mặt tròn xoe hít hà bên trái ngửi bên , "bộp" một tiếng nhảy vọt lên bàn, lon Coca phát tiếng xì xì của bọt khí.
Chú mèo rướn mũi về phía cơm của Ngô Na, ngửi đủ bắt đầu đưa chân khều. Ngô Na kêu lên "ây ây ây": "Đừng ngửi nữa, gì cho mày ăn ." Đồ ăn ngoài nhiều dầu muối, Ngô Na tự ăn thì chứ cho đại ca ăn thì cô dám. Chú mèo tính tình cũng hiền lành, Ngô Na đẩy thì ngượng ngùng l.i.ế.m liếm móng vuốt, kêu meo meo tìm thứ khác.
Ngô Na chú ý, chú mèo chui túi đồ ăn từ lúc nào. Đôi má phúng phính phập phồng, chú mèo Golden ngậm chiếc túi nilon thắt nút c.h.ế.t kêu "mì u mì u". Ngô Na liếc thấy liền cuống quýt, sợ con "lợn mèo" nuốt cả túi nilon bụng nên nhanh tay tóm lấy cổ nó. Chú mèo vẻ phục, kêu to hơn.
Ngô Na giật lấy túi dưa muối, hậm hực búng nhẹ đầu nó một cái dạy dỗ giúp chú mèo ngoan hơn: "Cái gì mày cũng ăn là ." Cái gì cũng nếm thử mặn nhạt mới chịu.
Cầm túi nilon lên kiểm tra, may mà mèo ăn mất, nước sốt màu nâu bên trong cũng đổ ngoài. Ngô Na vẫn yên tâm, định mang túi nilon vứt thùng rác nắp trong bếp, nhưng đột nhiên cô khịt khịt mũi, chắc chắn, cô đưa túi lên gần mũi ngửi thử. Ngô Na chút bối rối, cô cảm thấy... dưa muối còn thơm hơn cả cơm lúc nãy nhỉ?
Để xác nhận xem đúng là mùi thơm của dưa muối , Ngô Na nghiến răng tìm một cái bát, đổ dưa muối . Vừa đổ , đại ca trong nhà càng thêm hưng phấn, cứ cọ cọ ống quần kêu meo meo. Ngô Na hít sâu hai . Đôi đũa đưa , cẩn thận gắp một vòng ớt.
Ngô Na trợn tròn mắt. Vòng ớt cay nồng xen lẫn chút ngọt, tươi giòn sần sật, khi mới miệng là vị thơm mặn dịu dàng giúp kích thích vị giác, vị cay bùng lên đó nhưng hề nồng nặc sặc sụa. Chút vị chua càng khiến thêm khai vị, dường như khối nóng mùa hè vốn dồn nén nơi lồng n.g.ự.c ngọn lửa của ớt thiêu rụi sạch sành sanh, chỉ còn sự thèm khát đối với đồ ăn.
Ngô Na mắt sáng rực, chẳng còn mảy may chê bai món cơm suất nữa, mấy gắp ớt phủ lên cơm, vốn dĩ món cơm bình thường cũng như hồi sinh thứ hai, màu nước sốt thấm đẫm từng hạt gạo giúp bữa ăn thêm ngon miệng, Ngô Na lùa cơm lia lịa miệng. Con "lợn mèo" tức nổ đốm mắt, tung mấy cú đ.ấ.m "bộp bộp", ngặt nỗi chủ nhân của nó đang mải mê ăn uống, chẳng màng để ý đến nó.
Ngô Na một ăn sạch hộp cơm lớn, bụng no căng nhưng lòng vẫn thòm thèm. Đây là bữa cơm ý nhất của cô trong suốt thời gian qua. mà... Ngô Na chút hối hận, lúc nãy ăn nhanh quá, cô ăn sạch cả túi dưa muối mất . Buổi tối đây? Ngô Na nghiến răng thầm nghĩ, cùng lắm thì... cùng lắm chiều nay đợi nắng tắt cô mua một phần cơm nữa! Không đúng! Cô hỏi xem dưa muối ở tiệm đó bán lẻ !
Ôn Phạn trông quán, cả buổi chiều học thuộc chục từ vựng, hai bài hiểu tiếng Anh sai gần hết, tiễn hai vị khách ghé ăn cơm , cuối cùng cũng đợi ba Ôn tới. Bụi bẩn màu đen vai ba Ôn rõ rệt hơn cả lúc sáng. Ông đầy mồ hôi hột, cửa bảo Ôn Phạn về nhà nghỉ ngơi.
"Ba nấu cơm cho con , con về ăn sớm ngủ, đừng chơi điện thoại muộn quá nhé."
Ôn Phạn ngoan ngoãn thu dọn sách vở: "Ba ơi, chiều nay con việc gì nên theo hướng dẫn mạng muối một ít dưa, con để ở phía ạ."
Ba Ôn ngạc nhiên: "Con còn dưa muối nữa ?"
Ôn Phạn đeo ba lô lên vai: "Có gì khó ạ? Ba ơi, con chứ giờ hướng dẫn mạng đầy , chỉ cần theo các bước là đều cả." Ôn Phạn tự tin việc bộc lộ ngay tài nấu nướng sẽ khiến ba tin tưởng, vì nàng chỉ thể lựa chọn cách tiến hành tuần tự để ba tin rằng nàng là "thiên phú" qua rèn luyện, chứ là sinh thứ của một kẻ tái sinh giúp họ yên tâm hơn.
Ba Ôn vô cùng hài lòng với hành động của con gái, bất kể kết quả , việc Ôn Phạn chủ động như chắc chắn dùng hành động để bày tỏ rằng nàng thực sự còn chán ghét nghề nghiệp của cha nữa. Chỉ bấy nhiêu thôi là chuyện đại hỷ .
"Được , ba cảm ơn con giúp một tay ." Ba Ôn hiền từ vỗ vỗ vai Ôn Phạn: "Mẹ con ở nhà đấy, con mau về ."
Ôn Phạn , ba Ôn bước bếp, đầu tiên là sự sạch sẽ gọn gàng cho kinh ngạc. Ông tự nhận là một đầu bếp khá ưa sạch sẽ nhưng ngờ con gái còn sạch hơn cả ông. Không chỉ sạch sẽ mà Ôn Phạn còn chút cầu , gia vị trong bếp đều sắp xếp vị trí, các chai lọ cao thấp trật tự, mỗi cái đều lau chùi sạch bong chút dầu mỡ giúp gian bếp sáng sủa hẳn lên. Ba Ôn mãi, vành mắt bỗng đỏ hoe. Thật , con gái thực sự lớn .
Ôn Phạn đẩy cửa nhà , một luồng khí lạnh phả ngay mặt. Mẹ Ôn hớn hở ở cửa: "Mau đây Tiểu Phạn, chiều nay với ba con mua cái điều hòa cũ, con xem mát ?"