Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:32
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày đầu tiên của học kỳ mới, Ôn Phạn hiếm khi chú trọng đến diện mạo của như . Gu thẩm mỹ của nguyên chủ vốn ở hai thái cực: trong tủ quần áo nếu là những bộ áo thun quần dài đơn giản thì là mấy chiếc váy phần lòe loẹt. Ngoài là mấy bộ Ôn mới mua gần đây. Ôn Phạn lục lọi một hồi, cuối cùng chọn một chiếc váy trông khá trang trọng. Bên trong là áo sơ mi trắng, bên ngoài là váy yếm màu xanh than, đơn giản mà thanh lịch, hợp với mái tóc ngắn của nàng. Ôn Phạn sắp xếp ba lô, chỉ hết sạch bài tập hè mà nàng còn để thêm vài cuốn sách bài tập đang dở. Chuẩn xong xuôi thứ, sáng sớm nàng bước chân trường.

Đối với nơi , nàng thấy quen thuộc thấy lạ lẫm. Đi qua các dãy nhà học, ký túc xá, sân vận động... Trường Quần Anh diện tích lớn, riêng dãy nhà học mấy tòa, qua nhiều năm phát triển, trong khuôn viên cũng thấy cây cối hoa cỏ xanh mướt. Ôn Phạn ngắm, điều nuối tiếc duy nhất là hôm nay bố bận việc ở quán nên cùng nàng . Trong sân trường cũng ít phụ đưa con em khối mười mới nhập học đến trường. "Này bạn học ơi!" Ôn Phạn ngẩng đầu lên, phụ phía đối diện càng thêm niềm nở: "Em nhà ăn lối nào ?" Ôn Phạn còn bộ trang phục của tỏa khí chất của một "con nhà " học giỏi, nàng thật thà đáp: "Bác cứ thẳng con đường rẽ trái... để con dẫn luôn cho tiện ạ."

Đã gần đến giờ trưa, hôm qua cũng dặn nàng là giờ trưa ở quán bận rộn nên bảo nàng dạo đừng về tiệm nữa. "Cơm nhà ăn trường tiện lắm con ạ, với ba con dạo cũng ca , tiệm món mới nên theo dõi lượng khách chuẩn đồ hàng ngày thế nào cho khớp..." Thực chất là Ôn lo con gái trưa về thấy tiệm bận nhảy giúp. Chuyện học hành là quan trọng nhất, Ôn nhất quyết để Ôn Phạn vướng bận chuyện ăn. Ôn Phạn nắn nắn cái ba lô, bên trong ngoài tiền học phí còn nhét thêm cho nàng mấy trăm đồng để nạp thẻ cơm. Ôn Phạn dẫn vị phụ tân sinh viên đang đỏ mặt tới nhà ăn, chào tạm biệt xong thì tìm cửa sổ nạp thẻ.

Rút hai trăm đồng nạp thẻ cơm xong, Ôn Phạn bắt đầu tìm bữa trưa cho . Nhà ăn trường Quần Anh lớn, xứng danh là trường tư thục hàng đầu, lúc xây dựng còn từng quảng bá khái niệm "nhà ăn học sinh nhất thành phố" Nhà ăn ba tầng, lượng quầy hàng lên tới gần trăm cái. Cơm mì đồ xào, món nguội đồ ăn vặt, món gì cũng . Vì là ngày đầu khai giảng nên nhiều quầy đến tối mới hoạt động, quầy đang mở chỉ lèo tèo vài cái. Ôn Phạn cuối cùng dừng quầy bán mì. "Cho em một phần mì trộn gà cay ạ."

Trời vẫn còn nóng, khi lấy mì Ôn Phạn phát hiện một "lục địa mới": ngay cạnh quầy mì là quầy bán nước giải khát. Ôn Phạn hớn hở gọi một ly chanh muối, kèm với bát mì gà cay, nếm thử một miếng lặng lẽ đặt đũa xuống. Nói một cách khách quan, nguyên liệu ở quầy hàng trong trường thì đảm bảo, nhưng hương vị thì... Nước sốt quá mặn, dầu ớt thơm, vị tê rõ, thịt gà thì nấu quá lửa. Dù Ôn Phạn vốn kén ăn nhưng nàng luôn trân trọng thực phẩm nên đó vẫn cố gắng ăn cho đủ no bụng. Nghĩ đến chuyện thời gian dài sắp tới chỉ ăn cơm nhà ăn, Ôn Phạn thấy đau đầu. Không sang góp ý cho nhà ăn liệu nhỉ?

Mang theo thắc mắc đó, buổi chiều Ôn Phạn là đầu tiên bước lớp báo danh. Trường Quần Anh phân chia khối tự nhiên và xã hội từ cuối kỳ hai lớp mười, Ôn Phạn hiện đang ở lớp 11A2 khối tự nhiên. Thành tích thi cấp ba của nàng vốn khá nên mới diện tuyển thẳng của trường. cùng với sự sa sút diện ở lớp mười, khi Ôn Phạn bước lớp, nàng chẳng nhận một vẻ mặt t.ử tế nào từ cô giáo chủ nhiệm. À , vị chủ nhiệm chính là cô Vương dạy Văn mà Ôn Phạn đến xin rút tiền học thêm đợt hè. Cô Vương lạnh lùng : "Bài tập hè, giấy thông báo học kỳ và tiền học phí." Ôn Phạn lượt lấy từng thứ , nhớ đến các phu t.ử thời xưa kính trọng thế nào nên lúc đưa đồ nàng đều dùng cả hai tay, cung kính đến mức cô Vương chẳng tìm lý do gì để thể hiện sự chán ghét thêm nữa.

Trong lớp lục tục thêm vài học sinh đến, thấy Ôn Phạn đến sớm nhất, phía xì xào bàn tán, rõ ràng tin đồn Ôn Phạn bỏ nhà theo trai lan truyền khắp nơi. Cô Vương nhíu mày lật xem bài tập hè của Ôn Phạn, hành động cô vô cùng ngạc nhiên. Mấy cuốn bài tập đều kín mít. ".. Em hết ?" Cứ mỗi đợt hết hè là việc thu bài tập biến thành hiện trường "vạch mặt" quy mô lớn, kẻ thì đáp án bừa bãi, kẻ thì xé mất mười mấy trang ở giữa, kẻ dùng keo dán các trang với hòng qua mắt giáo viên, đủ chiêu trò.

Ôn Phạn đáp "Vâng ạ" Cô Vương thần sắc phức tạp: ".. Được , tìm chỗ tên , học kỳ tập trung học hành. Đừng tơ tưởng đến mấy chuyện vớ vẩn nữa." "Vớ vẩn" Ôn Phạn ngoan ngoãn tìm chỗ của , ở dãy gần cửa sổ, hàng áp chót. Khi học sinh đến đủ, cô Vương bục giảng nhắc nhở các lưu ý đầu năm, phát sách mới thông báo tan học. Ngày đầu gặp , ít học sinh xì xào, bạn trao đổi chuyện nghỉ hè, buôn dưa lê đủ thứ, than vãn về áp lực bài vở năm học mới. Ôn Phạn như đang ở một hòn đảo cô độc, thỉnh thoảng những ánh mắt liếc vội vã dời , những tiếng bàn tán nhỏ nhẹ loáng thoáng lọt tai nàng. "Oa, nó thực sự thế thật ?" "Chậc chậc, Kim Duệ bảo , nó đại tiểu thư, ngày thường màu thôi." "Phó Xuyên..." "Ôn Phạn..." "Phương Vi Nguyệt..."

Ôn Phạn ngay ngắn, mùi mực sách mới tỏa hương thơm mát, nàng cẩn thận cầm bút tên lên bìa sách. Hai chữ "Ôn Phạn" ngay hàng thẳng lối. Phó Xuyên và Phương Vi Nguyệt đều phía nàng hai hàng, giữa hai một học sinh khác. Phó Xuyên tựa lưng bàn , tay gõ lạch cạch cây bút lên mặt bàn, còn Phương Vi Nguyệt đằng thì cúi đầu, mái tóc dài thi thoảng vén lên để lộ vành mắt đỏ hoe. Cậu Kim Duệ ngay lưng Ôn Phạn bằng giọng đủ : "Hai cái thật là, cãi nữa ." Thằng cùng bàn hi hi: "Thương lắm c.ắ.n đau mà."

Ôn Phạn liếc đối phương một cái. Kim Duệ giọng càng lớn hơn: "Có đừng tưởng bở là cơ hội nhé, Xuyên dù chia tay bạn gái thì cũng chẳng đến lượt..." Ôn Phạn: "Cậu thể câm mồm ?" Kim Duệ vẻ mặt giễu cợt: "Hả? thật mà, lọt tai thế nhỉ? Chậc chậc, lời dối đau ai, sự thật mới là nhát d.a.o sắc nhất." Ôn Phạn đột ngột giơ tay. Cô Vương: ".. Chuyện gì thế em?" "Thưa cô, bạn Kim Duệ cứ chuyện suốt em chẳng thấy cô gì cả ạ." Cô Vương vốn bực : "Kim Duệ! Ra cuối lớp cho ." Kim Duệ: ...?? "Thưa cô em..." "Em cái gì mà em, bài tập hè một chữ, khai giảng lo buôn chuyện, em đến trường để học để chuyện? Đứng cuối lớp ngay, mai bảo em lên gặp !"

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-35.html.]

Buổi họp lớp kết thúc, Kim Duệ nghiến răng nghiến lợi chặn đường Ôn Phạn. "Cậu thấy vui lắm ? Cậu cứ xen giữa Xuyên và Phương Vi Nguyệt, sai chỗ nào?" Cả lớp cơ bản vẫn ai về, ai nấy đều vểnh tai hóng hớt. Phó Xuyên hai tay đút túi quần, như thể chuyện chẳng liên quan gì đến . Phương Vi Nguyệt thì c.ắ.n môi, ánh mắt chất chứa nỗi oán hận vô bờ.

Ôn Phạn thấy hai bên thái dương giật giật vì khó chịu: "Cậu rảnh quá ?" Kim Duệ tức nổ phổi, định cãi thì Ôn Phạn lạnh lùng : "Bạn học Kim , thời gian thì lo mà bài tập ? Học kỳ thứ 15 từ lên, còn là bét bảng đấy. Có thời gian diễn viên quần chúng cho chuyện tình của khác mà thời gian xem cái thành tích nát bét của ?" Mặt Kim Duệ đỏ bừng lên vì nhục nhã.

Ngặt nỗi Ôn Phạn chịu buông tha, nàng quanh một lượt, thấy cần thiết rõ ràng chuyện hôm nay. "Có thích diễn kịch thì mà đóng phim, đừng suốt ngày tự thêm diễn biến đời khác nữa. Mọi ạ, đây mắt mù thật, nhưng giờ nghĩ thông . Học tập là ưu tiên một, đừng yêu đương sớm gì." Ôn Phạn buông một câu "đừng yêu sớm" cả lớp c.h.ế.t lặng, bóng lưng nàng hiên ngang rời , Kim Duệ vẫn thể tin nổi. "Cậu cái gì cơ? ảo giác ?" Thằng cùng bàn vỗ vai : "Không ảo giác ." "Không, nó điên ! Tự dưng bày đặt trưởng thành, còn bảo yêu sớm, thời đại nào chứ!" "Cũng chắc , bộ dạng nó hình như là nghĩ thông thật đấy." Kim Duệ bực dọc vò đầu bứt tai: "Mẹ kiếp, đúng là..." Tự dưng kẻ coi thường giáo huấn cho một trận.

Phó Xuyên tựa lưng lan can hành lang, theo bóng lưng Ôn Phạn với vẻ đăm chiêu. Còn Phương Vi Nguyệt sự an ủi của mấy bạn nữ bên cạnh cũng mang thần sắc phức tạp. Ôn Phạn - một nữa trở thành tâm điểm của cơn bão - trở về quán nhỏ của gia đình, bước cửa thấy tiếng bố đang trò chuyện. "Không dắt Tiểu Phạn nhập học liệu bà? thấy bao nhiêu phụ đưa con kìa." "Đấy là phụ lớp mười, lớp mười một mấy đưa ?" "Haizz... chỉ sợ con đến trường ." "Biết giờ? Trường giờ cũng chẳng cho đổi lớp." ".. Bà nó , bà cho dắt con vẫn còn nghĩ đến chuyện năm ngoái ."

Chuyện năm ngoái... Ôn Phạn bỗng nhớ trong ký ức về buổi họp phụ mấy vui vẻ đó. Kỳ một lớp mười, nguyên chủ gia cảnh nhà nghề gì nên dối là cần họp, tự bỏ tiền thuê bên ngoài đóng giả bố đến dự. Sau Ôn thấy hàng dài ô tô cổng trường, hỏi mới họp phụ bèn hớt hải chạy tới, đúng lúc bắt gặp "bố giả" mà Ôn Phạn thuê đang trong lớp...

Mẹ Ôn im lặng hồi lâu mới : "Chuyện đó qua bao lâu , tin con gái giờ thế nữa, chỉ là... những đứa trẻ ở trường đó điều kiện quá, ngày chỉ tính đến chuyện theo chăm con chứ ngờ Tiểu Phạn áp lực đến thế." Ôn Phạn lúc mới vỡ lẽ, hóa chuyện đưa nàng , bảo nàng ăn cơm nhà ăn trường đều là do bố vẫn còn nỗi lo lắng đó trong lòng. Nàng đẩy cửa bước : "Ba ơi, con về đây!"

Mẹ Ôn vội vàng đón, hỏi han xem việc nhập học thuận lợi . Ôn Phạn: "Thuận lợi lắm ạ." Mắng mấy thằng con trai lẻo mép, nhận sách mới, ừm, lắm. Ôn Phạn lập tức ôm lấy cánh tay nũng nịu: "Mẹ ơi, cơm nhà ăn trường chán kinh khủng luôn, trưa nay con ăn cái gì ." Qua lời kể của Ôn Phạn, bữa trưa món gà cay đó dở đến mức . Mẹ Ôn còn thắc mắc: "Lạ nhỉ, lớp mười con vẫn ăn suốt một năm đó thôi?" Ôn Phạn: ".. Ai mà , chắc mấy quầy đó đổi chủ hết ạ. Con chịu , trưa con nhất định về tiệm ăn cơm!" Ba Ôn xót con vô cùng: "Thế thì cứ về ăn, con ăn gì cứ bảo ba, ba chuẩn cho." Ôn Phạn rạng rỡ: "Thế mai con ăn cá ạ!" "Được, sáng mai ba mua ngay!"

 

 

 

 

Loading...