Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:29
Lượt xem: 128
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi cơn sốt cơm bò nạm đạt đỉnh cũng là lúc kỳ nghỉ hè dần hồi kết. Chỉ còn năm sáu ngày nữa là đến mồng một tháng chín, ngày "đau khổ" nhất của trẻ em cả nước. Dương Thao giao cơm mà cũng cảm thán thấy đứa nhỏ nào cũng đang vùi đầu đống bài tập bù. "Chẳng hiểu mấy đứa nhỏ ngày nào cũng thư viện mà nợ bài tập nhiều thế ." là cái cảm giác công trình bỏ hoang giờ tăng ca cho kịp tiến độ.
Cũng may cái nắng nóng gay gắt của mùa hè dịu , mấy ngày nay trời lất phất mưa phùn, nhiệt độ vốn định ở mức bốn mươi độ giảm xuống còn hơn ba mươi độ . Mẹ Ôn tranh thủ thời gian tính toán sổ sách, thu nhập thời gian qua thực sự đáng kinh ngạc. Trừ hết các khoản chi phí, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, thu nhập của cả nhà tăng một bậc lớn, chạm mốc sáu con .
Dù Ôn con sáu chữ chỉ là tạm thời, vì sắp tới năm học mới sẽ tốn bộn tiền học phí cho con gái, chồng bà còn tính mua một chiếc xe bán tải cũ để lấy rau cho tiện, tiền lương nhân viên mấy tháng tới, chi phí sinh hoạt... Trừ hết những thứ đó thì trong tay vẫn còn dư vài vạn tiết kiệm. Mẹ Ôn thầm hài lòng gấp sổ . Bà là tham lam, khoản thu nhập , hai vợ chồng cứ cần mẫn kinh doanh món nguội, đồ kho và cơm niêu, đợi năm học khách khứa định thì đến sang năm kinh tế gia đình chắc chắn sẽ khấm khá hơn nhiều.
"Tiểu Phạn, c.ắ.n đầu bút!" Ôn Phạn "ồ" một tiếng, ngoan ngoãn bỏ bút . Thấy đang vui vẻ, Ôn Phạn định bụng xin một ly sữa trân châu sữa đậu nành full đường. lời kịp thốt bảo Trương San và Dương Phỉ sắp nghỉ việc sớm.
Dương Phỉ vẻ mặt xúi quẩy: " là đầu óc vấn đề mà, năm ngoái hâm hố Hội sinh viên , giờ thì , trường đột ngột thông báo bắt em lên sớm để hỗ trợ đón tân sinh viên." Trường của Dương Phỉ ở ngay thành phố bên cạnh, xa lắm nhưng nhận thông báo đột xuất, vì mục tiêu bảo lãnh học thạc sĩ nên cô nàng chỉ c.h.ử.i thầm chấp nhận.
Còn Trương San nghỉ là vì chuyện gia đình. Thời gian qua việc chung, cô bé hợp tính với Dương Phỉ nên chuyện nhà cửa cũng kể hết cho cô . Trương San trầm giọng: "Thực dạo bố cứ gọi điện cho tớ suốt, em thì họ nhắn tin. Đại ý vẫn là bảo họ vẫn yêu tớ, đứa em trai chỉ là ngoài ý , tớ tuổi lỡ thì đành để đẻ chứ bỏ cũng chẳng khác gì sinh. Họ chuyện tớ tổn thương nên mong tớ về nhà để chuyện hẳn hoi..."
Dương Phỉ nhíu mày: "Thế nghĩ ?"
Trương San cúi đầu: " Tớ chẳng nữa... Tớ thấy hận họ lắm, nhưng bao năm qua bố cũng đối xử với tớ ." Sự hoang mang hiện rõ khuôn mặt Trương San, đó là điều cô bé khó thấu hiểu nhất. Bố rõ ràng yêu cô, nhưng hành động tổn thương cô. Cảm giác mâu thuẫn đó cô đau đớn. Nếu thái độ của họ luôn nhất quán từ đầu là nhất quyết con trai, lời và hành động thống nhất, lẽ cô chẳng hoang mang đến thế. họ thể nhẫn tâm đ.â.m cô một nhát ngay lúc cô đang tin tưởng tình yêu của họ nhất cơ chứ?
Dương Phỉ hừ một tiếng, lạnh lùng dập tắt ảo tưởng của Trương San: "Bố gì chuyện ngoài ý , tuổi đó mà còn sinh con thì nhờ công nghệ can thiệp mà ? Đừng bảo là tin thật nhé. Vả , em trai kém tận mười chín tuổi đấy, hiểu mười chín tuổi là khái niệm gì ? Nói câu khó nhé, bạn trai, còn dò hỏi xem đứa trẻ đó là em là con trai riêng của đấy."
Ngay cả các ngôi trong giới giải trí cũng chẳng thiếu những tin đồn kiểu , chị em cách quá nhiều tuổi thì bạn cái gì chứ. Một đang mải mê tìm việc , một còn đang b.ú sữa, bạn kiểu gì? Chẳng qua là biến thành "bình máu" cung phụng cho thôi. Trương San rùng một cái.
Dương Phỉ tiếp tục: "Nói thật, chuyện thế tớ thấy nhiều . Cậu nhà tớ thuộc diện đền bù giải tỏa mà đúng ? Những năm đó nhà nào ở khu cũng giàu sụ, nhà nào cũng cả chục căn nhà. Tiền nhiều sinh chuyện, mấy vở kịch luân lý gia đình xem từ sáng đến tối chẳng hết. Có nhà nọ cũng cố đẻ cho thằng con trai, vốn dĩ hai vợ chồng đều công việc định, giàu lên thì nghỉ việc ở nhà chăm con trai thứ hai. Cô con gái đầu lúc đầu cũng đồng ý, nghĩ thêm đứa em cũng chẳng vì nhà nhiều đất cát lo gì ăn mặc. Bố họ cũng hứa hẹn ngọt ngào là tài sản chia đôi cho hai chị em. Kết quả đến lúc thằng em lên cấp hai, bố đổi ý ngay, nhà chẳng chia cho chị căn nào mà đến cả bảo hiểm nhân thọ cũng tên thằng em hết."
Trương San gượng: "Nhà tớ gì nhiều tiền thế ."
" là nhiều tiền, nhưng tài nguyên của một gia đình là hạn. Trọng tâm cuộc đời vài chục năm tới của bố sẽ chỉ xoay quanh đứa em trai thôi." Một đứa trẻ từ lúc tập đến lúc tự lập cần bao nhiêu lâu? Trong vài chục năm đó, bố ngày một già yếu sẽ chẳng còn tâm trí mà lo cho cuộc sống của con gái nữa. Thậm chí khi bố sức cùng lực kiệt, trách nhiệm chăm sóc đứa em trưởng thành sẽ đổ hết lên vai chị. "Với , họ thực sự yêu ? Nếu nghĩ thông thì cứ bà chủ nhỏ và bố em kìa."
Trương San về phía cửa tiệm, thấy cô chủ nhỏ đang bài tập ở cửa, bà chủ thỉnh thoảng bưng nước , lúc cô bé nũng nịu đòi uống sữa, bà chủ mười thì chỉ miễn cưỡng từ chối một, còn đa phần là con gái với ánh mắt bất lực đầy yêu chiều. Thậm chí cô còn thấy bà chủ lén chụp ảnh lúc cô chủ nhỏ đang ngủ. Ai bảo tình yêu thể thấy? Nếu thấy thì tình yêu đó còn là tình yêu ?
"Cậu cứ suy nghĩ cho kỹ , chuyện ngoài khó mà quyết định , nhưng nghĩ cho thông, đừng để bản trở thành bàn đạp cho cuộc đời kẻ khác."
Trương San suy nghĩ lâu, cuối cùng trịnh trọng cảm ơn Dương Phỉ: "Cậu quyết định ?" Trương San lắc đầu: "Mục tiêu cụ thể thì vẫn còn mờ mịt lắm, nhưng tớ hiểu một vài chuyện ." Cô mới sinh viên năm hai, chuyện thoát ly gia đình rời bỏ thứ thì còn quá xa vời, điều duy nhất cô là rõ con đường phía là gì. Trương San thở phào một cái, cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu bỗng chốc nhấc bỏ. , chỉ cần còn dằn vặt chuyện yêu yêu, khó khăn cũng chỉ là tạm thời thôi. " Tớ cũng sắp về nhà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-32.html.]
Trốn tránh hơn một tháng qua, họ hàng chẳng mấy ai về phía cô, thừa bố rêu rao về cô thế nào ở ngoài : tính tình ích kỷ, hẹp hòi, điều. So với việc cứ giằng co mù quáng thế đó hòa giải một cách mập mờ, Trương San thấy cần về đối mặt trực tiếp với thực tại. "Sắp khai giảng , tớ về đòi tiền học phí chứ ." Vốn dĩ cô định hỏi thủ tục vay vốn sinh viên, nhưng giờ nghĩ , việc gì khổ thế.
Dương Phỉ vỗ vai Trương San: "Có gì buồn cứ nhắn tin cho tớ, trường chúng cũng gần mà." Hai học cùng thành phố, chắc chắn sẽ còn nhiều dịp gặp gỡ.
Dương Phỉ và Trương San chốt ngày nghỉ việc với Ôn, Dương Phỉ còn nhất quyết dặn nếu kỳ nghỉ đông cần thì nhất định gọi cô đầu tiên. "Ngành của cháu nghỉ sớm lắm!" Mẹ Ôn đáp: "Được , lúc đó nhu cầu dì sẽ tìm cháu tiên."
Cùng với việc sinh viên lượt nhập học, chỉ mấy bạn trẻ trong tiệm nghỉ mà việc kinh doanh của quán cũng hạ nhiệt đôi chút. Mẹ Ôn thanh toán lương cho , trong nhóm chỉ Khúc Hiểu Vũ đỗ đại học là nhập học muộn nhất nên là nghỉ cuối cùng.
Ba ngày khi khai giảng, Ôn nhận điện thoại liền gọi Ôn Phạn: "Chú chủ sạp ở chợ đêm bảo nhà qua đón ch.ó đấy con." Chó con tròn một tháng tuổi, giờ thể tách . Ba Ôn dẫn Ôn Phạn một chuyến, chọn một chú ch.ó đực, đặt cái giỏ mang về.
Ôn Phạn lâu mới thấy lúng túng như . Trong cung nàng từng thấy mèo ch.ó của các chủ t.ử chăm sóc còn sướng hơn cả , khi còn tiêu d.a.o hơn cả đám cung nữ các nàng. để nàng tự tay nuôi một con chó, nàng bỗng chẳng bắt đầu từ . Ba Ôn đặt chú ch.ó lòng nàng: "Nó mới xa , buổi tối chắc chắn sẽ kêu rên đấy."
Ôn Phạn vuốt ve bộ lông ấm áp của chú ch.ó nhỏ, ngẩng đầu hỏi: "Chó con ăn gì ạ?" "Ăn hạt cho chó... cũng ăn cơm nhưng đừng cho ăn mặn quá, tuyệt đối cho ăn socola..." Ôn Phạn tỉ mỉ ghi nhớ hết thảy. Chú ch.ó nhỏ trong lòng nàng nhanh chóng quen, đôi tai to rủ xuống, hình ngắn tròn mẩy, bàn chân cũng to. Nó cũng kêu ư ử, nhưng tiếng kêu đó mang tính nũng nịu nhiều hơn là tìm . Tim Ôn Phạn như tan chảy. "Để con chút đồ cho nó ăn."
Ôn Phạn bếp, nghĩ ch.ó ăn mặn nên nàng lấy ức gà luộc chín, bóp vụn trộn thêm hai cái lòng đỏ trứng gà cùng các loại rau củ thái hạt lựu đem hấp chín trộn đều. Ôn Phạn vẫn thấy ăn thế nhạt nhẽo, nàng tìm thêm vài thứ gia vị trong bếp, cuối cùng trộn một bát "cơm chó" thơm phức. "Ăn nào." Chú ch.ó nhỏ hít hít mũi, dường như mặt là đồ ngon, nó lập tức dúc đầu bát, chân dẫm cả bát cơm, ăn phát tiếng gầm gừ "ư ư" sướng rơn.
Ba Ôn ngạc nhiên: "Nó giữ miếng ăn cơ ?" Ông bộ định lấy bát , chú ch.ó cuống quýt chạy quanh chân ông nhưng tuyệt nhiên hề nhe răng dọa dẫm. Ba Ôn thử vài , xác định nó c.ắ.n mới yên tâm. "Chó ngoan đấy, đặt tên cho nó con?" Cả nhà cùng vắt óc suy nghĩ, cuối cùng ánh mắt dừng ở cái lòng đỏ trứng gà chú ch.ó l.i.ế.m sạch sành sanh. Chó còn nhỏ nên ăn nửa bát là cái bụng tròn căng. Trong bát ngoài lòng đỏ trứng là sạch bách, còn rau củ với ức gà thì vẫn còn dư khá nhiều. "Gọi là Đản Hoàng ạ." Ôn Phạn gọi thử "Đản Hoàng! Đản Hoàng!", chú ch.ó ngơ ngác ngẩng đầu , nàng liền mỉm : "Quyết định , tên em là Đản Hoàng nhé."
Cả nhà vây quanh chú ch.ó ăn xong lon ton chạy khắp nơi hít hà, ai nấy đều vô cùng vui vẻ. Chú ch.ó trông cực kỳ đáng yêu, là thấy mến ngay. Ba Ôn còn kể, hôm nay đón ch.ó ông chủ sạp cũng bảo giống ch.ó là nuôi. Chẳng hiểu chạy lạc ngoài, ông cũng hỏi thăm quanh đó xem ai mất ch.ó mà chẳng thấy ai nhận. Ông chủ sạp còn cảm thán: "Giống ch.ó cảnh ngốc lắm, lúc ăn đ.á.n.h cũng chẳng sợ , nên tính mang con ch.ó theo, còn ch.ó con thì ai tâm nuôi thì tặng. Sau nếu tìm chủ cũ thì sẽ liên lạc với gia đình ."
Cả nhà cứ xoay quanh con chó. Chỉ Khúc Hiểu Vũ đến là ngơ ngác. "Con ch.ó ..." Ba Ôn hớn hở: "Đẹp cháu? Tên là Đản Hoàng đấy!" "Dạ , cháu hỏi về giống ch.ó của nó ạ..." Mẹ Ôn cũng thấy thú vị: "Chắc là ch.ó lai thôi cháu. Đản Hoàng, Đản Hoàng, đây nào." Khúc Hiểu Vũ sang Ôn Phạn: "Con ch.ó là giống Be..." Ôn Phạn đầy vẻ tự hào: "Tớ chọn con nhất trong cả ổ đấy!"
Khúc Hiểu Vũ: ... Trời ạ, đây là giống Beagle mà! Sao bạn nuôi Beagle cơ chứ! Tuy giờ nó đang trong 'thời kỳ ngọt ngào' nhưng tương lai nó sẽ biến thành 'đại ma vương' phá hoại đấy! Đang lúc suy sụp thì chú ch.ó nhỏ bắt đầu lộ rõ bản tính, tiếng sủa mang theo âm hưởng "wer wer" đặc trưng. Khúc Hiểu Vũ: Tới tới , tiếng sủa như lừa kêu huyền thoại!
Ôn Phạn thì tán thưởng: "Đản Hoàng sủa thật đấy!" Khúc Hiểu Vũ: ... Thôi bỏ , cũng chẳng giải thích nổi.