Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-04-11 01:20:27
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hành động của Ôn coi như chặn đường lui của bà ngoại Tráng Tráng. Bà chằm chằm dòng thông báo điện thoại, vẫn thể tin nổi là Ôn thực sự thèm ăn với nữa. Oái oăm , lúc Tráng Tráng cho một trận đòn, đang nức nở xúc vài miếng cơm, còn sang hỏi bà mai đặt cơm . Mặt bà ngoại Tráng Tráng hết đỏ trắng. Thực ban nãy bà chỉ là đang trút giận thôi.

Tráng Tráng vốn chiều hư, một ngày đặt cơm là trưa nó quấy chịu ăn, nhưng tối về nhà cũng ăn chút đồ ăn vặt . Ngặt nỗi Tráng Tráng tan về thấy con những kén ăn mà lúc ăn còn yên, chốc chốc vứt rau xuống đất, lúc nhè cơm , nên bà bực túm cổ áo con lôi phòng. Một lát tiếng la mắng, đòn roi vang lên chan chát.

Bà ngoại Tráng Tráng xót cháu đòn, dỗ dành đứa bé đang đòi ăn ngon, nên mới lên nhóm tìm Ôn. Ban đầu bà cũng tính bỏ chút tiền nhờ Ôn thêm giờ, nhưng vài câu cơn giận dữ trút hết lên đầu vô tội. Bà vốn bao giờ thắng nổi Ôn, dường như cái quán nó "kỵ" với bà ngay từ đầu. Khổ nỗi thằng cháu cứ nhất quyết bảo cơm quán ngon, chẳng ngon ở chỗ nào mà bà ngoại Tráng Tráng cứ thấy tức ách, lời vì thế cũng đầy gai góc. Ai mà ngờ Ôn vốn tính hiền lành thẳng tay đuổi bà khỏi nhóm như chứ?

Thế thì từ giờ ! Bà ngoại Tráng Tráng mắt tối sầm . Tráng Tráng vẫn là ngày mai sẽ suất cơm để ăn, lúc bé đang chan nước mắt ăn cơm, trong đầu chỉ mong mỏi đến ngày mai để ăn một bữa thật ngon lành.

Mẹ Ôn khi kích khỏi nhóm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Bà hỏi con gái xem mai thể món gì đặc biệt để tặng thêm cho khách , coi như là món quà dành cho đám "mướp đắng" đang ôn thi . Ôn Phạn nghiêng đầu suy nghĩ một lát: "Vậy mai món canh súp ạ." Ôn Phạn nhớ đợt nóng trong, suy từ sang , đám học sinh ôn thi chẳng khác nào mấy "khổ tú tài" thời xưa, học đêm học ngày, chẳng mấy ai sức khỏe cường tráng cả.

Ôn Phạn quyết định nấu một nồi Chè ngô mã thầy ngân nhĩ. Ngô ngọt tươi tách hạt, lấy lõi ngô và râu ngô cho nồi đun lấy nước nửa tiếng vớt , phần nước dùng lúc mang màu vàng trong trẻo. Dùng sống d.a.o đập dập hạt ngô cho vỡ cho nồi, mã thầy gọt vỏ băm nhỏ lựu cho cùng với ngân nhĩ và đường phèn vàng hầm kỹ. Chè ngân nhĩ cần thời gian nấu lâu, trong quá trình hầm thường xuyên đậy nắp ủ để ngân nhĩ tiết chất keo sánh mịn. Hầm cho đến khi nước chè bắt đầu đặc thì rắc thêm chút hoa quế lên . Mẹ Ôn dùng những hộp nhỏ đóng chè . Vị ngọt thơm của món chè hợp với thực đơn món chính hôm nay.

Món chính hôm nay Ôn Phạn là Cà tím cuộn thịt và Gà xào thì là . Cà tím để nguyên quả rửa sạch, thái lát mỏng theo chiều dọc. Thịt lợn băm nhỏ, thêm rượu nấu, hành gừng, hạt tiêu trắng nêm nếm đơn giản, đó múc một thìa nhân thịt phết đều lên lát cà tím cuộn tròn . Những cuộn cà tím nhúng qua lớp bột áo chiên trong chảo dầu đến khi lớp vỏ vàng giòn rụm. Tiếp đó pha nước sốt vị cá , cho các cuộn cà tím chiên đảo đều là thể lò. Món kết hợp giữa cách cà tím vị cá và cà tím xào thịt băm, ăn giòn và đưa miệng.

Món còn là gà xào thì là, Ôn Phạn cũng chọn cách chiên qua , đùi gà chặt miếng nhỏ chiên trong dầu, đó mới xào cùng bột thì là. Tuy là món xào nhưng mang đậm hương vị của đồ nướng. Một món mặn cay, một món mặn ngọt đậm đà, món nào cũng cực kỳ tốn cơm. Mẹ Ôn chuẩn xong xuôi bảo đám Dương Thao giao cơm, quên dặn trưa nay sẽ ít một suất.

Dương Thao xác nhận danh sách nhảy lên xe điện xuất phát. Cơm tới nơi, Ngô Na và Lâm Miêu Miêu là những đầu tiên xuất hiện. Dương Thao quen với sự hăng hái của Ngô Na trong chuyện ăn uống, trao túi cơm lấy thêm hai hộp chè từ thùng . "Chủ quán tặng đấy ạ." Ngô Na mừng rỡ: "Oa, hôm nay còn cả chè nữa!" Hai cô nàng nhanh chóng mang cơm tìm chỗ , ngang qua đại sảnh còn thấy tiếng trẻ con thét chói tai. "Tiếng to thật đấy, lật cả mái nhà luôn."

Họ nhanh chóng hội quân với đám Đại Hoàng, mở nắp hộp là tất cả đều một động tác thống nhất: Hít một thật sâu. "Chẳng trách bảo những thứ mất mới trân trọng, hôm qua ăn mà đêm em mơ cũng thấy nó đấy." Lâm Miêu Miêu thấy giấc ngủ của gần đây chuyển biến theo một hướng kỳ quái, vốn dĩ áp lực quá ngủ , giờ thỉnh thoảng mất ngủ là vì thèm ăn. Tối nào cũng nhẩm nhẩm xem trưa nay ăn món gì, đoán xem mai ăn món gì. Cứ thế, ngày tháng dù đơn điệu nhưng thấy vững tâm.

Đại Hoàng cũng cảm thán: "Chứ còn gì nữa, tối qua tớ suýt chút nữa định phi thẳng tiệm xem họ mở cửa đấy." Một bạn nữ bên cạnh khẩy: "Thế là còn bạo hơn ông, phi thật luôn nhé." Nhà cô gần đó, tối qua cam lòng nên định xem vận may thế nào, kết quả đến nơi thấy cửa đóng then cài thật. cô cũng nắm một tin tức khác. " hỏi thăm quanh đấy mới , hôm qua chủ quán nghỉ là để nhận một bữa tiệc mừng tân khoa đấy."

Đại Hoàng trợn tròn mắt: "Á? Sao ?" Cô bạn đáp: "Thì hỏi chứ ." Người dân quanh đó kể rõ, chỉ bảo là nhận tiệc mà còn mô tả sơ qua mấy món trong bữa tiệc đó nữa. Cô bạn vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Chỉ họ kể thôi mà tớ thèm nhỏ dãi ." Mọi đều bắt đầu mơ tưởng, giờ ăn suất cơm gia đình ngon thế , thì đồ tiệc tùng chắc ... Có tiếng nuốt nước miếng ực một cái rõ mồn một.

Mắt Đại Hoàng nheo : "Cậu sớm là họ nhận tiệc chứ..." Đầu óc bắt đầu vận hành thần tốc, từ sinh nhật đến sinh nhật , đủ thứ lễ lạt hiếu hỉ. Lâm Miêu Miêu im lặng một lát đột ngột tuyên bố: "Đợi khi nào tớ thi đỗ, tớ sẽ đây đặt bàn khao cả nhà một bữa." Câu cả đám cô với ánh mắt kỳ lạ, cô thấy ngại ngùng. ".. Tớ đúng mà." "Quán ăn bao lâu nay , thi đỗ mà đây tiệc thì... chà, ý nghĩa lắm đấy chứ." "Tớ thấy bài nhiều quá nên mụ mị đầu óc , tớ chẳng quan tâm ý nghĩa gì hết, tớ chỉ ăn đồ ngon thôi!" " thế, nghĩ đến bữa tiệc bao nhiêu là món... chắc chắn nhiều món từng thấy bao giờ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-30.html.]

Cả nhóm bỗng dưng thấy hừng hực khí thế. "Quyết định thế nhé! Sau bất kể ai thi đỗ cũng mời em tiệm nhà họ Ôn đ.á.n.h chén một bữa!" "Nhất trí luôn!"

Phía bên đám thanh niên đang tràn đầy nhiệt huyết quyết tâm, thì ở góc Tráng Tráng đang đến thương tâm ngay tại sảnh thư viện. Cậu bé thể ngờ nổi trưa nay phần cơm của ! Cậu cứ đợi shipper gọi tên mãi mà chẳng thấy , thế là suy sụp , gọi điện cho bà nội xong là bệt xuống sàn thư viện nức nở. "Oa oa oa, con ăn cơm!" "Huhu cơm của con!" "Bà nội xa!"

Bà ngoại Tráng Tráng tin chạy vội tới xót xa vô cùng, bế thốc cháu lên định dỗ dành, nhưng thằng bé cứ nhắm tịt mắt mà gào, bất kể gì nó cũng chỉ nhắc nhắc một câu: Tại mất phần cơm của nó. Bà ngoại Tráng Tráng hết cách, đành gọi điện cho con gái ruột. Chuyện đến nước chẳng giấu nữa, bà khai hết ngọn ngành sự việc.

Mẹ Tráng Tráng về đến nhà, khoanh tay đẻ và con trai mỗi một câu kể tội . "Mẹ ạ, con bảo bao nhiêu , đừng lúc nào cũng chỉ tính kế chiếm chút lợi lộc của khác nữa?" Bà ngoại Tráng Tráng cúi đầu, lầm bầm: "Thì cũng chiếm ? Cái nhà đó đúng là hẹp hòi, chỉ lỡ miệng một câu mà họ thèm ăn với nữa."

Mẹ Tráng Tráng day day thái dương: "Nếu là ăn nhỏ mà suốt ngày lải nhải chịu nổi ? Đồ ngon, quán đông khách, dưng gây hấn gì?" Tráng Tráng nước mắt ngắn nước mắt dài hỏi: "Thế ơi, con ăn suất cơm đó nữa ạ?" Cậu bé vẫn còn ấm ức lắm, trưa nay bạn bè ai cũng mà mỗi . Bà nội định lấp l.i.ế.m bằng cách mua burger gà rán với Coca cho , nhưng giờ chẳng màng tới mấy thứ đồ ăn nhanh đó nữa! Cậu thấy hết , trưa nay bọn T.ử Hàm còn cả chè nữa! Cái chè ngô ngân nhĩ đó ngon cực kỳ, từ xa ngửi thấy mùi ngọt thơm nồng nàn . "Mẹ ơi, con vẫn ăn cơm ở đó."

Bà ngoại Tráng Tráng nhíu mày: "Cái nhà đó vấn đề gì thật chứ? Con xem thằng bé dạo lạ hẳn , giờ thèm ăn đồ ăn nhanh nữa mà chỉ chăm chăm đòi ăn cơm nhà họ thôi." Mẹ Tráng Tráng bực bội: "Thì thể là do tay nghề giỏi thật ?" " mà..." "Đừng nhưng nhị gì nữa ạ, mai con đặt thử một suất về ăn xem . Với nhé, chuyện gì cần trao đổi cứ đưa nhóm đó cho con lo."

" lo cho ai? Chẳng lo cho cô ! Cô xem suốt ngày cô chỉ cắm mặt ở công ty thôi! Công ty sắp thành nhà cô luôn đấy!" Mẹ Tráng Tráng chẳng thèm để ý: "Mẹ cũng ngành du lịch của bọn con là thế mà, lễ Tết mới là mùa cao điểm. Thôi con nữa, mai con bận lắm, cả ngày về ."

Tráng Tráng tràn đầy hy vọng: "Thế ơi... mai con ăn suất cơm đó đúng ạ?" "Không ." Mẹ Tráng Tráng búng mũi con trai: "Ai bảo bà ngoại con phạm chứ. Nhà là một gia đình, bà ngoại đắc tội thì con cháu cũng cùng cam cộng khổ với bà, mai cứ để bà đặt đồ ăn ngoài cho con nhé."

Nước mắt Tráng Tráng chực trào . Cậu bà ngoại đầy ủy khuất, trong lòng hỏi tại bà nội sai mà bắt chịu tội lây, nhưng câu đó chắc chắn sẽ mắng tiếp, nên đành nuốt ngược trong. Bà ngoại Tráng Tráng nghiến răng: "Chẳng qua là lỡ lời thôi mà, xin ?" Vì để thằng cháu ăn ngon, cái mặt già bà cũng chẳng thiết nữa.

Mẹ Tráng Tráng gàn : "Thôi ạ, lúc đó xin cũng thấy gượng gạo như nuốt ruồi thôi." Theo lời bà kể thì nhà đó cũng hiền lắm, nhịn mãi mới kích bà khỏi nhóm, giờ sang xin chẳng khác nào ép thế bí. "Thế giờ tính ?" Mẹ Tráng Tráng rút điện thoại : "Mẹ cứ đặt đơn lẻ của tiệm đó giao tới cho nó là mà." " đồ ăn ít hơn nhiều!" "Thì trách ai bây giờ."

...

Dọn dẹp xong chuyện nhà cửa, hôm Tráng Tráng , đến giờ trưa định đặt đồ ăn cô sực nhớ đến chuyện , bèn từ chối lời mời đặt chung của đồng nghiệp. Cô tìm kiếm ứng dụng một hồi lâu mới thấy quán của nhà họ Ôn. "Đánh giá cũng đấy chứ." Từ khi tiệm giả mạo của họ Ngô sập, gian hàng ứng dụng của nhà họ Ôn ngày một khấm khá, dù sánh với những tiệm nghìn đơn một tháng nhưng mỗi ngày cũng định mức bốn năm chục đơn. Và tất thảy đ.á.n.h giá đều cực kỳ tích cực. Mẹ Tráng Tráng xem lướt qua đặt cho một phần cơm bò hầm, hết ba mươi sáu đồng.

 

Loading...