Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:01:13
Lượt xem: 145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa tiệc ai nấy đều khen ngợi hết lời, gia đình bác gái họ Khúc khi về còn đặc biệt kết bạn với Ôn để giữ liên lạc. Bác gái của Khúc Tình Tình bắt đầu lải nhải về chuyện năm tới: "Thằng Thông nhà sang năm cũng thi đại học , lúc đó cũng cứ đặt ở đây ông nhỉ?". Bác trai Khúc sang bà cụ đang phía : "Chuyện đó thì đơn giản... , còn lễ thượng thọ tám mươi của nữa...". Bác gái Khúc bất lực đáp: "Cái đó thì còn hơn một năm nữa cơ mà.". "Thì cứ đặt chỗ cho sớm, thấy quán chắc chắn sẽ đông khách đấy.".

Khúc Hiểu Vũ cùng, ngoài mấy cái bao lì xì của họ hàng trong túi còn quà của đám Dương Thao tặng tay. Dương Thao, Đại Trương và Cao Vân góp tiền mua tặng một chiếc tai , còn Trương San và Dương Phỉ thì tặng một chiếc ví tiền của một thương hiệu nhỏ. Khúc Hiểu Vũ định ở giúp Ôn dọn dẹp bàn ghế nhưng mấy bạn đuổi về ngay: "Việc cần gì đến chú, mau về mà tiếp khách .".

Mẹ Ôn hớn hở dọn dẹp xong xuôi, cho mấy bạn trẻ nghỉ nửa buổi. Đương nhiên là gia đình bà cũng nghỉ ngơi. Cả nhà dọn dẹp quán xong thì cùng về nhà. Mẹ Ôn nấu một nồi chè đậu xanh lớn, Ôn Phạn và ba Ôn trong phòng khách, cuối cùng họ bật tivi lên xem. Nghe tiếng tivi, Ôn mới chợt nhận thời gian qua bận rộn suốt, dù thỉnh thoảng nghỉ ngơi cũng là tranh thủ lúc rảnh tay, dường như lâu lắm cả nhà ba mới thư thả xem tivi cùng như thế .

Ba Ôn chuyển kênh liên tục mà chẳng tìm thấy chương trình nào ưng ý, chợt thấy con gái vẻ hứng thú với một bộ phim cung đấu nên ông dừng , gượng gạo xem bộ phim mà chẳng hiểu gì. Mẹ Ôn bưng chè đậu xanh cũng xuống. Ôn Phạn theo bản năng bưng chè húp vài ngụm, mắt rời khỏi màn hình. Xem một hồi, Ôn Phạn tựa hẳn . Cho đến khi bản nhạc kết phim vang lên, Ôn Phạn mới luyến tiếc sực tỉnh. "Cái bộ phim ...". Thôi bỏ , Ôn Phạn nuốt lời định trong. Dù phim ảnh hiểu về hoàng cung vẫn còn quá phiến diện, nhưng khi thấy cách đời nhận về "cung đấu", Ôn Phạn vẫn thấy cuốn hút. Kết quả của việc quá say mê là — Ôn Phạn đảo lộn nhịp sống thường ngày của , nàng xem phim một mạch đến tận tối mịt.

Màn đêm buông xuống, Ôn Phạn bấy giờ mới nhớ hôm nay học bài bài tập gì cả. Nàng c.ắ.n môi, thấy hối hận vì sự thiếu tự chủ của bản . Mẹ Ôn khuyên nàng: "Nghỉ một ngày cũng chẳng con, thôi, hôm nay nhà nấu cơm nữa, ngoài ăn .". Bà dắt cô con gái đang xị mặt khỏi cửa, ba Ôn và Ôn mỗi một chiếc xe điện, cả nhà ba thẳng tiến đến khu chợ đêm gần đó. Đêm thành phố rực rỡ ánh đèn, đang kỳ nghỉ hè nên chợ đêm cũng đông nghìn nghịt, hai bên đường là đủ các loại sạp đồ ăn vặt. Tâm trạng tệ hại của Ôn Phạn nhanh chóng những món đồ ăn lạ lẫm chinh phục, ba Ôn cứ theo ánh mắt mong chờ của con gái mà mua hết sạp đến sạp khác. Nào là bánh tuộc nhỏ , đậu phụ cá nướng, sách bò , mì gạo... Ôn Phạn món nào cũng nếm thử một chút, nàng đ.á.n.h giá cao trình độ đồ ăn vặt của xã hội hiện đại. Tuy món nào cũng cực ngon nhưng nghề nấu nướng quý ở sự sáng tạo. Ăn từ đầu phố đến cuối phố, Ôn Phạn thì thấy nhưng ba Ôn thì no đến mức khó chịu .

Thế là cả nhà rẽ sang một con phố khác, nơi đây những sạp bán đồ chơi hoặc trò ném vòng. Biển hiệu của chủ sạp ghi: 【Ba mươi đồng mười vòng】. Ôn Phạn thấy hứng thú hẳn lên. Thời cổ đại cũng trò gọi là "quan phác" . Các thương gia dịp lễ hội thường dựng lều bằng gấm màu, bên trong bày biện đủ thứ mũ nón, lược cài, trang sức châu báu, thậm chí cả hoa tươi, ủng, và các món đồ chơi trẻ em. Người ném vòng hoặc bốc thăm, xoay vòng , ném xu để thắng đồ mang về. Kiếp Ôn Phạn chỉ kể về sự náo nhiệt của các lễ hội, chứ thực tế chứng kiến thì chỉ đúng một duy nhất. Mà giờ đây, bày mắt nàng là dãy dài các sạp ném vòng, b.ắ.n bóng, ném bao cát.

Ba Ôn thấy nàng hứng thú liền bỏ ba mươi đồng mua mười cái vòng. "Con chơi thử xem.". Chủ sạp mang bộ mặt tươi hớn hở, đưa mười cái vòng xong còn đon đả mời chào: "Nhà chú nhiều mẫu mã lắm, xem, cả thỏ nữa .". Mỗi sạp một kiểu đồ khác , sạp thì là mấy bộ đồ chơi rẻ tiền, sạp thì là cá vàng rùa nhỏ. Sạp thì đúng kiểu thập cẩm, cái gì cũng , chẳng cái nào giống cái nào. Ôn Phạn ném mấy cái vòng nhưng chỉ trúng một khối rubik. Ném liên tiếp mấy cái đều trượt, đến cái cuối cùng Ôn Phạn nín thở, vèo một cái, vòng bay , nhưng bay quá đà. Chủ sạp định bảo trúng thì thấy cái vòng cứ tròn quanh chỗ đó, cuối cùng rơi xuống đúng một ổ ch.ó nhỏ phía sạp. Cả đám ồ lên, chủ sạp cũng bật . " là duyên thật đấy.".

Chú cúi xuống nhặt vòng, tiện tay vuốt ve mấy cái để trấn an ch.ó đang cảnh giác, sang bảo Ôn Phạn: "Ổ ch.ó con hiện giờ còn nhỏ quá, nếu cháu lấy thì đợi nửa tháng nữa nhé. Lúc đó qua đây mà chọn.". Ôn Phạn vốn định thôi nhưng tiếng ch.ó con rên rỉ ư ử từ trong ổ truyền , nàng theo thấy bụng ch.ó là đám ch.ó con màu sắc gần như giống hệt . Chủ sạp thêm: "Ổ ch.ó cũng chú nuôi, là nó cứ bám theo cái sạp của chú thôi, nếu cháu lấy thì sớm muộn chú cũng cho khác.". Chó lang thang ngoài phố an bằng mèo lang thang, ổ ch.ó cũng giống ch.ó , mấy chú ch.ó con đôi tai dài trông cực kỳ đáng yêu. Chủ sạp là sạp lưu động, tháng ở thành phố , tháng chẳng dạt , ch.ó lớn mang chứ ch.ó nhỏ theo thì cực quá.

Ba Ôn và Ôn , dịu dàng với con gái: "Nếu con nuôi thì nuôi, cả quán lẫn nhà đều chỗ để mà.". Ôn Phạn ngoài miệng thì bảo "quán đồ ăn mà nuôi ch.ó thì sạch ạ", nhưng mắt thì rời . Ba Ôn : "Yên tâm con, giống ch.ó hiền lắm, chịu khó dọn dẹp là bẩn .". Đám ch.ó con b.ú mớm trông ghét kinh khủng, ch.ó tuy cảnh giác nhưng sạp cũng chẳng sủa một tiếng, giống ch.ó ngoan. Chủ sạp xách một chú ch.ó con cho Ôn Phạn sờ thử, chú ch.ó nhỏ mới mở mắt bụng căng tròn với lớp mỡ sữa đặc trưng, đôi tai to rủ xuống hai bên tim Ôn Phạn như tan chảy. "Vâng ạ, nửa tháng nữa con qua đón em về.".

Tối hôm đó cả nhà chơi ở chợ đêm vui vẻ, còn quyết định thêm thành viên mới cho gia đình. Vừa về đến nhà Ôn định chuẩn ổ cho ch.ó con ngay. Ba Ôn xung phong bảo sẽ tìm gỗ đóng cho nó một cái chuồng hẳn hoi. Mẹ Ôn mở điện thoại định tìm mẫu chuồng chó, sẵn tiện xem luôn trang quản trị ứng dụng giao hàng và tin nhắn nhóm. Vừa xem xong Ôn ôm điện thoại dứt. "Mấy đứa nhỏ buồn quá mất.".

Hôm nay quán nghỉ một ngày, Ôn vì thông báo nên khách quen đến tiệm đều cả, nhưng những chuyên sống dựa đồ ăn ngoài thì đúng là một phen "hú hồn". Từng một phần bình luận than vãn t.h.ả.m thiết. 【Trời sập , hôm nay đợi đến tận hai giờ chiều mà vẫn thấy quán mở cửa. quá!】

【Mị cũng đây , ăn quen miệng ở đây giờ chẳng tìm quán nào ý cả!】

【Huhu chủ quán ơi tự dưng nghỉ thế,bà chủ là sẽ c.h.ế.t đói bao nhiêu ?】

【Sáng nay còn đặc biệt đặt báo thức để canh đơn buổi trưa, ai ngờ thông báo nghỉ một ngày?】

【Ngay lúc , già đây đang ở bàn việc công ty, ăn suất đồ ngoài dở tệ mà nước mắt tuôn rơi hối hận —— hôm qua dở xin nghỉ phép ! Nghỉ một ngày những ăn cơm ngon mà hôm nay còn đối mặt với tin dữ .】

【Nói thật , chủ quán nghỉ một ngày thế, chỉ bảo là việc riêng, còn định nghỉ tiếp ạ?】

【Lầu đừng dọa , nghỉ thì em ăn gì đây!】 ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-29.html.]

Mẹ Ôn thấy bàn tán xôn xao cả một tràng dài liền vội vàng trả lời một câu. 【Chủ quán trả lời: Sẽ thế ạ, hôm nay chủ yếu là việc riêng và cả nhà nghỉ ngơi một chút thôi, ngày mai quán sẽ hoạt động bình thường nha.】 Mẹ Ôn cứ ngỡ giờ muộn chắc ít thấy, ai dè bà trả lời xong điện thoại báo ting ting liên tục, các phản hồi nối đuôi hiện lên. 【Huhu mai mở cửa là , đầu tiên ước một cái quán mở cửa suốt 24 giờ đấy.】

【Tuyệt vời, mai em sẽ đặt món đắt nhất!】 【Lầu ơi, món đắt nhất là món gì thế? Cơm bò ?】

【Nói thật, chủ quán quá tâm luôn, đắt hàng thế mà chẳng thấy tăng giá. Cái tiệm mì gần nhà em từ lúc nổi mạng là tăng giá ba liên tiếp đấy.】

【Thực ... tăng chút cũng mà, hôm nọ em đặt cơm bò, em nếm thử một miếng bảo bà chợ cũng chẳng nỡ mua loại bò ngon đến thế .】

【Nói quá đấy, tiệm ngon thật nhưng gì đến mức nguyên liệu xịn thế? Nếu thế thì chủ quán lấy lãi nữa.】 ...

Mẹ Ôn thấy các bình luận bắt đầu lệch hướng liền mỉm lắc đầu. Không xem app giao hàng nữa, Ôn chuyển sang nhóm chat, trong đó cũng đang rôm rả kém. 【Người nhà của Khoai Tây: Mau về ~ Một gánh nổi~】 【Em cột chèo của Bí Đao là Dưa Hấu: thực sự hết cách , trưa nay ăn cái thứ gì , định đặt phở nguội thì giao tới chua, vứt đặt mì gạo thì giao tới đổ hết nước dùng, cuối cùng ăn no máy bán hàng tự động mua nước thì nước kẹt!!!】

【Vợ của Cà Chua là Trứng Gà: ... Tội quá, cho xin cái ảnh bác.】

【Em cột chèo của Bí Đao là Dưa Hấu: Ảnh.jpg】

【Người trong mộng của Sầu Riêng: Huhu chủ quán bao giờ mới về, em chứng khó lựa chọn tái phát , trưa nay lướt app đồ ngoài cả tiếng đồng hồ mà chẳng ăn bụng cả.】

【Vợ của Cà Chua là Trứng Gà: Chứ còn gì nữa, lướt cả tiếng chẳng gì, cuối cùng máy bán hàng tự động giải quyết bằng combo khoai tây chiên và Coca!】 ...

Một đám "mướp đắng" thế Ôn cũng thấy mủi lòng, bà định nhắn nhóm báo mai chuyện bình thường và gửi thực đơn ngày mai lên, thì thấy trong nhóm nhảy liên tiếp mấy tin nhắn. 【Bà ngoại Tráng Tráng: @Trưởng nhóm, chủ quán đó ? Cháu nhà hôm nay cứ nhất quyết chịu ăn cơm, tối đói quá thút thít đây , chị thể cho cháu chút gì ăn , giờ chạy qua lấy ngay.】 【Bà ngoại Tráng Tráng: @Trưởng nhóm, thằng bé đến mức nấc cụt đây .】 【Bà ngoại Tráng Tráng: @Trưởng nhóm, cơm nhà chị rốt cuộc cho cái thứ gì một ngày ăn là thằng bé thèm thuồng đến mức cơ chứ!】 ...

Nếu hai tin nhắn đầu còn Ôn thấy mủi lòng, thì tin nhắn cuối cùng của bà ngoại Tráng Tráng rõ ràng Ôn thấy bực . Từ lúc bếp ăn nhỏ bà ngoại Tráng Tráng ít gây chuyện. Mấy hôm khi vợ chồng Tôn Mộng Vân đ.á.n.h trận chiến về giá, bà còn nhảy lên nhảy xuống đòi nhà họ Ôn giảm giá theo. Sau thấy Ôn kiên quyết nhượng bộ, bà còn dọa dẫm sẽ đặt cơm nữa. Tuy đó bà vẫn cứ thản nhiên đặt cơm hàng ngày như chuyện gì xảy , nhưng Ôn cứ thấy lấn cấn trong lòng. Hôm nay thế. Mẹ Ôn cũng chẳng hiểu nào bà ngoại Tráng Tráng cũng cái thái độ "đương nhiên" như . Bà nhíu mày gõ chữ: 【Xin bác hiện giờ quán đóng cửa ạ, nhu cầu xin mời bác đặt cơm ngày mai, vả nếu bác nghi ngờ về an thực phẩm của quán, xin bác hãy đưa bằng chứng...】

Chữ gõ xong Ôn thấy nhóm chat đang nhảy tin nhắn mới với tốc độ chóng mặt. 【Người nhà của Khoai Tây: Này! Ở cái hạng thần kinh thế , mơ thấy câu nào là câu đấy ? Cháu nhà bà háu ăn cũng đổ cho khác ? Sao bà tự trách cái miệng chỉ vu khống khác thế hả?】

【Em cột chèo của Bí Đao là Dưa Hấu: Mở miệng là chụp mũ khác, còn bắt đồ công cho nữa chứ. Bắt tăng ca, nếu bà điều chuyển khoản cho chủ quán cái bao lì xì hai trăm đồng thì còn , đằng ngày nào cũng chỉ đặt suất mười lăm đồng mà cứ hở là sai bảo như đầy tớ, thế, nước Trung Hoa mới thành lập mà ai thông báo cho bà ?】

【Người trong mộng của Sầu Riêng: Đi chỗ khác chơi bà ơi, lo lắng vấn đề thì đừng đặt, đằng đặt mắng, bộ não trái với não đang tranh chủ trong đầu bà đấy ?】 ...

Bà ngoại Tráng Tráng ngẩn , bà chẳng thể ngờ nổi một câu phàn nàn vu vơ của gây sóng gió lớn như trong nhóm. Chủ quán kịp gì mà cái đám khách hàng vốn dĩ cùng phe với bà sang c.h.ử.i bà xối xả. 【Mấy ! Thật là kính lão đắc thọ là gì cả!】 Câu thốt , đám thanh niên đang ôn thi đầu óc căng thẳng như đeo đá càng bùng nổ dữ dội hơn. 【Muốn kính lão thì hết bà một già đáng kính , suốt ngày cứ tìm chuyện gây hấn mà thấy mệt !】 【 chướng mắt bà từ lâu , cũng là bà cứ nhảy ngược lên đấy thôi, ăn thì rời nhóm cho rảnh!】 【 đấy, rời nhóm !】

Bà ngoại Tráng Tráng bàng hoàng, qua cái màn hình điện thoại đám thanh niên chẳng thèm nể mặt bà tí nào, chỉ , ngay cả mấy phụ quen bà từ đầu trong nhóm cũng im lặng tiếng, rõ ràng là họ cũng về phía đám thanh niên . Mẹ Ôn lúc mới chính thức lên tiếng: 【Cảm ơn sự ủng hộ của . @Bà ngoại Tráng Tráng, nếu bác nghi ngờ gì xin hãy đưa bằng chứng, nếu bằng chứng chúng cũng thấy mệt mỏi khi đối phó với những phỏng đoán của bác, xin chúng thể tiếp tục phục vụ bác nữa ạ.】 Nói đoạn Ôn phần quản lý nhóm, xóa bà ngoại Tráng Tráng khỏi nhóm chat

Loading...