Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:01:11
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Ôn chút ngập ngừng. Tay nghề của ba Ôn bà hiểu rõ, món lớn cũng chỉ dịp Tết, một mâm cơm gia đình thịnh soạn thôi. Nói là xuất sắc thì đúng là dối. Còn về phần con gái... Ôn Phạn mắt sáng rực lên. Bà hiểu ngay .

Mẹ Ôn ngập ngừng hỏi: "Chỗ nhà dì cũng chật hẹp như thấy đấy, nhận vài bàn nhỏ thì còn .". Nói là vài bàn nhỏ còn là khách sáo, chứ dọn hết bàn ghế để kê bàn tròn đại thì cùng lắm cũng chỉ hai bàn thôi.

Khúc Tình Tình: "Bố ơi, họ hàng nhà cũng chẳng bao nhiêu, hai bàn là đủ ạ." Ông Khúc cuống lên: "Thế mà đủ! Bạn bè bao nhiêu cơ chứ, lão Vương câu cá, lão Viên dắt chó, cả ông cột chèo của lão Chương lầu nữa... Toàn là em chí cốt của cả đấy."

Khúc Tình Tình mặt cảm xúc ông bố, sang : "Mẹ, con thấy hai bàn là xinh , nếu chật quá thì dọn dẹp chỗ một chút, cố lắm thì ba bàn là cùng, thấy ?". Mẹ Khúc ngoại hình khá giống con gái, nhưng vì vẻ bướng bỉnh trong ánh mắt của Khúc Tình Tình, bà mang vẻ hiền thục hơn nhiều. "Ba bàn cũng , mời bác cả với gia đình dì út, cả bà ngoại nữa. Còn bên phía bố con... tùy ông mời ai thì mời."

Khúc Tình Tình chẳng thèm quan tâm đến họ hàng bên nội, cô vốn chướng mắt bà nội thiên vị và mấy ông chú lười biếng ham ăn, nên chỉ kéo Ôn sang bàn bạc về kinh phí.

Trong lòng Ôn Phạn đang rạo rực thôi. Mấy ngày nay ăn chay nhiều quá, nàng bỗng thấy nhớ những món mặn cầu kỳ lâu . Vừa khéo dịp , nàng tính toán món ăn thấy ngứa nghề. Thời gian qua đồ xào đơn giản, dù việc khám phá các loại gia vị và nguyên liệu mới ở hai thế giới là trải nghiệm thú vị, nhưng với Ôn Phạn, nàng đang khát khao tìm cảm giác những đại yến cung đình năm xưa.8

Gia đình Khúc Tình Tình tuy chỉ một tiệm t.h.u.ố.c nhưng bố cô hồi trẻ chịu khó lụng, giờ tuy cả hai nghỉ hưu nhưng thực chất là "đại gia ngầm" con phố , tóm thiếu tiền. Quả nhiên, Khúc Tình Tình chốt ba bàn, mỗi bàn kinh phí hai nghìn đồng. Mẹ Ôn thấy giá cao quá, giờ khách sạn đặt tiệc, hơn một nghìn một bàn là tươm tất . Khúc Tình Tình hào sảng : "Vì chuyện nhà cháu mà dì Hạ đóng cửa tiệm một ngày, cái giá là hợp lý ạ."

Quán họ Ôn bây giờ đang đắt hàng, Khúc Tình Tình chỉ nhẩm tính sơ qua là con bù đắp doanh thu cho gia đình Ôn ngay. Sáu nghìn đồng cho ba bàn tiệc, khéo bù khoản thu nhập một ngày của quán. Hơn nữa, Khúc Tình Tình tin rằng với tính cách thật thà của nhà họ Ôn, cái giá chắc chắn sẽ mang cho cô nhiều bất ngờ.

Hai bên đều là sảng khoái nên nhanh chóng chốt hướng , thời gian thì đợi nhà họ Khúc xem ngày báo . Ông Khúc bên cạnh cứ định xen nhưng chẳng ai thèm để ý. Ông đành sang con trai: "Anh xem chị với kìa!". Khúc Hiểu Vũ lẳng lặng né sang một bên, ngẫm nghĩ một lát hỏi bố: "Bố ơi, bố từng ăn đồ nhà họ Ôn nấu ?". Giờ nghĩ mới thấy đúng thế thật, chị thỉnh thoảng mang cơm về cũng chỉ mang phần , còn bố ngày nào câu cá thì cũng chơi lông bông, xong bữa là tụ tập vài ba bạn nhậu nhẹt ở đó.

Ông Khúc: "Sao ăn? Hồi mới khai trương còn sang trông quán hộ cơ mà!". Nghĩa là từ đó về ăn thêm nào. Khúc Hiểu Vũ chẳng buồn giải thích nữa, chỉ : "Cứ lời chị con ạ.". Đừng Khúc Tình Tình trẻ tuổi mà lầm, giờ cô mới là chủ gia đình thực thụ, Khúc Hiểu Vũ nể sợ chị còn hơn cả sợ bố. Vả , nếu nhờ chị, mùa hè ngày nào cũng ăn ngon thế chứ?

Gia đình họ Khúc ồn ào về, bấy giờ Ôn mới kéo con gái hỏi kế hoạch. "Ba bàn tiệc con xuể ?". Đây chuyện đùa, đồ xào hàng ngày dù cũng đơn giản, tiệc mừng tân khoa món lên dồn dập, vóc dáng nhỏ bé của con gái, Ôn lo lắng thôi.

Ôn Phạn thì tràn đầy tự tin: "Không , ba giúp con mà, vả nhiều thứ chuẩn ạ.". So với sức lực, Ôn Phạn quan tâm đến chuyện khác hơn: "Mẹ ơi, hai ngày tới bảo ba dắt con dạo chợ hải sản nhé?". Làm tiệc mà thiếu hải sản ! Ôn Phạn đang tìm những nguyên liệu cao cấp.

Mẹ Ôn: "Chuyện đó thì dĩ nhiên . À đúng , hôm đó bàn ghế các thứ còn thuê mượn thêm nữa...". Để chuẩn cho buổi tiệc nhiều việc , nhưng thấy Ôn Phạn vẻ hào hứng, Ôn cũng thêm gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-27.html.]

Rất nhanh đó, thời gian buổi tiệc nhà họ Khúc ấn định. Chính là ba ngày tới. Ba Ôn tất tả mượn bàn ghế từ các đồng nghiệp, sắm thêm bát đĩa dụng cụ. Mẹ Ôn thì sớm dán thông báo nghỉ một ngày cửa quán, đồng thời báo tin nhóm bếp ăn nhỏ. Ôn Phạn xe ba gác của cha đến chợ đầu mối. Giữa đám đông nhộn nhịp, ba Ôn dẫn Ôn Phạn luồn qua mấy con hẻm nhỏ. "Bên là chợ hải sản, bên là khu đồ khô.".

Ôn Phạn dạo một vòng quanh chợ hải sản, đôi chân mày nhíu thành một vệt sâu. "Những thứ là hải sản đấy ạ?". Nàng thấy chất lượng quá đỗi bình thường. Ba Ôn ngạc nhiên khi thấy con gái ý: "Đây là nơi tập trung lớn nhất mà con, chủng loại đều đầy đủ đấy chứ.". Ôn Phạn lắc đầu, nàng kiêu kỳ đến mức coi thứ gì gì, mà là trong tầm kinh phí, nàng vẫn tìm thứ thực sự ưng ý. "Sang khu đồ khô xem ạ.". Các sạp đồ khô san sát , hai cha con liền mấy nhà, họ bán lẻ thì là Ôn Phạn trúng. Mãi cho đến một nhà nọ, Ôn Phạn bốc mấy hạt cồi sò điệp lên chà chà nếm thử, lúc mới lộ vẻ hài lòng. "Ông chủ, cái bán thế nào ạ?".

Sau một hồi mặc cả, Ôn Phạn xe ba gác, trong lòng bắt đầu phác thảo thực đơn buổi tiệc. Mấy món đồ khô đủ, còn thiếu thứ gì nữa đây... Ngày buổi tiệc, Ôn Phạn bắt đầu dùng nồi lớn của quán để hầm một thứ mới. Một nồi nước dùng hầm đến khi mùi thơm lan tỏa khắp nơi, Ôn Phạn vẫn liên tục cho thêm nguyên liệu , cho đến khi thấy ý mới cất thìa, tỉ mỉ canh chừng. Dương Phỉ và Trương San mỗi bưng khay ngang qua đều hít một thật sâu, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.

Buổi tiệc của Khúc Hiểu Vũ , cả vì việc công lẫn việc tư, đều mời trong quán đến dự. Dương Phỉ và Trương San thì , tiệm bận rộn hai cô vốn giúp việc , lời mời của Khúc Hiểu Vũ chủ yếu là các cô đừng khách sáo mà hãy xuống cùng ăn. Còn đám Dương Thao thì khác. Dương Thao phấn khích vỗ bôm bốp lưng Khúc Hiểu Vũ: "Anh em , chuyện là nhớ đến ngay!".

Vốn dĩ Khúc Tình Tình Khúc Hiểu Vũ mời bạn học ở trường, nhưng Khúc Hiểu Vũ ngẫm nghĩ thấy ba năm cấp ba thực sự chẳng mấy bạn thiết, tính thời gian việc ở nhà họ Ôn là quãng thời gian vui vẻ nhất trong mười mấy năm qua của . Đừng Dương Thao mồm mép tép nhảy thế thôi chứ ngày thường chăm sóc chu đáo, cả Đại Trương và Cao Vân đến cũng đều là những dễ mến. Suy tính , Khúc Hiểu Vũ chỉ mời mấy em ở tiệm thôi. Khúc Tình Tình nghẹn một ngụm m.á.u ở cổ, suýt chút nữa định kéo thằng em ngốc nhắc nhở: Mấy đó là nhà họ Ôn mời, kể cả nó mời thì vợ chồng họ Ôn cũng chẳng để họ thiệt thòi . lời đến môi thôi, Khúc Hiểu Vũ mặt lớn vốn ít , đây là đầu tiên chủ động đề xuất mời khách. Khúc Tình Tình đành xua tay: "Thích mời ai thì mời, em mời thì em tự tiếp đãi đấy nhé."

Mắt Khúc Hiểu Vũ sáng rực lên. Đám Dương Thao cũng , chẳng ai nghi ngờ gì về tay nghề nhà họ Ôn cả, ngược ai nấy đều vô cùng háo hức. Sự háo hức đó cứ tăng dần theo từng món nguyên liệu Ôn Phạn mua về hàng ngày, cho đến ngày buổi tiệc, mấy họ thể đợi thêm nữa. Giao cơm xong, mấy em túm tụm ở cửa phỏng đoán xem mai ăn món gì ngon. "Cái nồi canh trong bếp thơm quá mất, nãy chỉ múc luôn một thìa nếm thử thôi." "Nghĩ đến chuyện mai ăn ngon, quyết định tối nay nhịn đói luôn." " cũng thế, thắt lưng buộc bụng chờ đến mai chén một trận tơi bời!" ...

Ôn Phạn múc một muỗng nước dùng trắng đục như sữa, cảm thấy cuối cùng cũng tạm . Mẹ Ôn bưng mấy cái đĩa bếp: "Hôm nay mười hỏi đấy con ." Cái mùi thơm đó cứ quẩn quanh trong quán tan, khách nào cũng hỏi một câu là món gì. Mẹ Ôn cũng chẳng giải thích thế nào, Ôn Phạn cho nào hải sản nào sơn hào hải vị, bà chỉ cái nồi canh đó giá vốn rẻ, chứ kể hết bên trong những gì? Đành lấy cớ là đồ nhà để ăn thôi. cái cớ đó cũng chẳng đủ sức thuyết phục, khối khách bảo: "Bất kể bao nhiêu tiền, cứ cho một bát .". Mẹ Ôn vất vả lắm mới từ chối hết . Bởi Ôn Phạn bảo món canh vẫn đến bước cuối cùng. "Mẹ ơi, giờ ngửi thì thơm thế thôi chứ thực vẫn nêm gia vị ạ.". Ôn Phạn chuẩn xong xuôi, bọc kín nồi canh lớn cho tủ lạnh. "Đợi đến mai mới ạ.".

Sáng sớm hôm , gia đình họ Ôn dọn dẹp quán sạch sẽ, bằng những bộ bàn ghế dùng cho tiệc tùng. Ngay cả Ôn Phạn hôm nay cũng phá lệ dậy sớm rèn luyện học từ vựng mà đến quán bắt đầu nổi lửa nấu nướng. Mấy cái bếp trong bếp cũng chỉ đủ dùng, Ôn Phạn bảo Ôn mang một cái lò nhỏ bên ngoài cửa. "Hấp mấy món bánh ngọt sẵn lên nhé." Đã lâu đồ bột , Ôn Phạn chọn dùng nước quả và sữa tươi nhào bột nếp để vỏ bánh, nhân bên trong là các loại trái cây tươi. Chẳng nàng nhào nặn thế nào mà lớp vỏ mỏng dính bao bọc lấy nhân mà hề vỡ. Ôn Phạn vài chục cái, chia ba đĩa, còn để dành vài cái cho nhà .

Mẹ Ôn dùng lồng hấp mới đóng cẩn thận đặt mấy đĩa bánh . Trên cùng đậy một cái nắp nồi trong suốt. Theo làn nước bốc lên, qua nắp nồi, Ôn thấy rõ những đổi bên trong. Lớp vỏ bánh đủ màu sắc dần trở nên trong suốt làn nước, màu sắc nguyên bản càng thêm rực rỡ. Lần Ôn Phạn dùng khuôn mà nặn tay thành những hình thù đơn giản. Trong một đĩa bánh, những chiếc màu đỏ là dùng nước dưa hấu trộn sữa tươi, đun cho bay bớt nước mới gói nhân . Khi chín, phần nhân bên trong bắt đầu tan chảy , chỉ cần khẽ động đậy là thấy lớp nhân bên lớp vỏ bánh mỏng tang đang rung rinh chuyển động. Màu vàng là xoài, màu xanh là dưa lưới, màu xanh tím là việt quất... Những chiếc bánh nặn theo hình dáng của "Văn phòng tứ bảo" (bút, mực, giấy, nghiên). Tuy nặn giống hệt như thật nhưng qua là ngay hình dáng. Nhớ lúc nặn Ôn Phạn cũng thử nghiệm nhiều , cái khó nhất là giữ độ tan chảy của nhân bên trong nhưng quá lỏng. Nhiều nước thì dễ nát, ít nước thì nhân khô. Tỷ lệ cuối cùng nàng tìm cho lò những chiếc bánh thơm lừng mùi trái cây quyện với sữa tươi, nhưng kỳ lạ là hề cảm giác ngọt gắt. Mẹ Ôn vô thức nuốt nước miếng ực một cái.

"Tiểu Phạn ơi, bánh chín !".

 

 

 

 

Loading...