Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:01:08
Lượt xem: 155
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Đoàn T.ử đến cửa tiệm nhà họ Ôn, kịp gì thì phòng chat nổ tung.
【Vãi thật, đây chính là cái trò nhặt vỏ đạn nãy ? Lần đầu tiên chứng kiến tận mắt luôn đấy!】 【Đến trang trí cũng gần như y hệt! Đây chẳng là lừa ?】 【Tởm quá, cái hạng như thì nấu món gì t.ử tế chứ!】 【 thế, kiểu là kéo tụt hết đ.á.n.h giá của xuống, ai mà nhầm chẳng sẽ về mạng review chê thậm tệ ?】 【May mà hôm nay Đoàn T.ử đặt cả hai nhà, chứ em dám nghĩ mấy quán ăn chân chính sẽ sống nổi.】 【Không kiện họ ? Quê em cũng chuyện thế , giờ nghĩ đúng là kiểu 'đồ dỏm đuổi đồ thật'.】 【Kiện bạn ơi, cái vẻ ngoài chẳng , kiện tụng thì quy trình phức tạp, tốn thời gian, dân buôn bán nhỏ lấy sức mà theo?】 【Tức thật sự, tội nghiệp gia đình quá.】
Đại Đoàn T.ử quanh một vòng, thấy mặt đất cửa chút vết nước, đoán là quán buổi tối cũng bày bàn vỉa hè, nhưng điều kiện vệ sinh thì hơn hẳn cái nhà họ Ngô lúc nãy. Bước trong, một luồng khí lạnh từ điều hòa phả ngay mặt, lập tức Đại Đoàn T.ử thiện cảm hơn hẳn.
Mẹ Ôn thấy khách liền áy náy: "Xin , cơm trưa quán bán hết sạch ạ. Giờ chỉ còn món nguội với đồ kho thôi ạ."
Đại Đoàn T.ử định bụng chỉ xem thôi, nhưng thấy quán xá sạch bong, tủ kính đựng món nguội sáng loáng, phía tủ còn lắp cả rèm lưới chống ruồi nhặng. Cái nồi kho lớn cũng đặt gần cửa nhưng khác ở chỗ nước kho nhiều, chỉ sâm sấp mặt đồ ăn, bên bếp lửa nhỏ liu riu giữ nhiệt.
"... Cho một cái đùi gà kho với đĩa món nguội thập cẩm." Mẹ Ôn: "Tiếc quá, đùi gà hết ạ, giờ chỉ còn ít đồ chay thôi." "Vậy cho đồ chay ." "Món nguội cũng chỉ còn hai loại là đậu que xào và lạc luộc thôi ạ." "Sao cũng ạ."
Mẹ Ôn nhanh nhẹn đóng gói, Đại Đoàn T.ử thì theo thói quen đưa mắt tìm tờ giấy chứng nhận vệ sinh dán tường. Khi thấy cả giấy phép vệ sinh cho mảng món nguội, nhịn mà bắt chuyện với Ôn. "Quán còn cẩn thận cả cái giấy phép cơ ?".
Mẹ Ôn sang: "Phải chứ, bên phường dặn mà, quán xá phân chia đồ sống đồ chín riêng biệt, quán hẳn một khu riêng để món nguội đấy ạ." Có lẽ tưởng Đại Đoàn T.ử lo lắng cho con nhỏ nên Ôn chẳng ngần ngại vén luôn rèm bếp lên: " Cháu xem, phân chia đấy rõ ràng lắm.".
Làm review bao lâu nay, đây là đầu tiên chủ động mở bếp cho xem như , Đại Đoàn T.ử kinh ngạc rón rén bước tới. Thấy bên trong cũng sạch sẽ y như bên ngoài, còn chút nghi ngờ nào nữa, cảm thán: "Tiệm của đúng là sạch nhất trong những quán cháu từng thấy đấy.".
Mẹ Ôn tự hào: " Quán thì gì khác chứ chuyện sạch sẽ là ưu tiên hàng đầu." Ngay cả Ôn Phạn thực cũng chú ý điểm . Trước khi Ôn giấy tờ, nàng phân chia thớt và d.a.o riêng cho món nguội và món chín . Chẳng qua diện tích quán nhỏ, chứ nếu là ngày xưa, nàng đồ sống đồ chín ở hai phòng riêng biệt cơ.
Đại Đoàn T.ử buôn chuyện thêm với Ôn: "Quán ngày thường khách đông ạ?". "Buổi tối thì đông khách tại tiệm hơn, còn trưa thì chủ yếu là giao cơm suất với đơn ứng dụng, trời nóng quá mà."
"Tối bày bàn ngoài vỉa hè ạ?". "Có chứ, nhưng để muộn quá , thường hơn mười giờ là dọn ."
"Dọn sớm thế ạ?"
"Cạnh trường học mà, vả đồ của quán cũng bán đến muộn , quá tám giờ rưỡi là chẳng còn mấy thứ ." ...
Mẹ Ôn đóng gói xong, hộp nào cũng đầy ắp đưa cho : "Cảm ơn cháu, hẹn gặp nhé."
Đại Đoàn T.ử khỏi cửa, bấy giờ mới thời gian xem kỹ bình luận điện thoại. 【Bà chủ nhà tính tình thật đấy, hàng xóm hạng như mà chẳng thấy bà than vãn câu nào.】
【Đồ cho nhiều quá! Cái hộp đóng đầy ú nụ luôn kìa!】
【Người ăn là , , tám giờ rưỡi tối gần hết đồ .】
【Hôm nay em tan sớm, tối nay nhất định qua xem thử!】
【Sẵn tiện qua cái nhà họ Ngô nhổ toẹt một cái cho bõ ghét, hạng gì !】
Đại Đoàn T.ử bình luận, dù trong lòng cũng nghĩ nhưng vẫn mấy câu khách sáo. "Mọi đừng nóng nảy quá, hôm nay hai quán , ủng hộ nhà họ Ôn là đúng, nhưng đừng lên mạng tấn công tiệm nhé.".
【Em tấn công nó, em chỉ hỏi xem, nhà đó cũng bán món nguội, giấy phép ?】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-24.html.]
【 đấy! Cả mấy cái bao sốt chế biến sẵn nữa, dùng hàng xịn hàng ba trôi nổi?】
【Vệ sinh đạt chuẩn ?】
【PCCC thì ?】
Trong làn sóng phẫn nộ của khán giả, Đại Đoàn T.ử tặc lưỡi tắt livestream, chuẩn về nhà dựng video. Trước khi khỏi phố, còn ngoái đầu , lắc đầu : " là đa hành bất nghĩa tất tự tì.". Dù thì hạng như cũng chẳng bền lâu .
Buổi chiều, Ôn Phạn đến quán thì ngẩn . Bình thường tầm gì khách, mà giờ cửa kín bốn năm bàn. Mẹ Ôn mồ hôi nhễ nhại: "Toàn là khách xem livestream tìm đến đấy con... Tiểu Thao Tiểu Thao, cháu xem hộ dì xem họ bảo livestream của ai, dì chẳng thấy ai livestream hết ...".
Thanh niên địa phương thường tinh thần trượng nghĩa cao. Nếu chỉ là một quán ngon và một quán dở, lẽ họ chỉ trừ, nhưng livestream hôm nay nhiều thấy phẫn nộ. Lý do ở sự cạnh tranh công bằng giữa hai nhà. Một bên ăn chân chính, dùng tay nghề tạo dựng uy tín, còn một bên chẳng chịu gì chỉ chực chờ nhái . Trong phút chốc, nhiều tự đặt vị trí của Ôn, chỉ mắng c.h.ử.i kẻ giả mạo một trận tơi bời.
Dương Thao Ôn kéo hỏi, chỉ vài câu ánh mắt từ ngơ ngác chuyển sang phấn khích tột độ. "Dì bảo ai cơ? Đại Đoàn T.ử ạ?". Mẹ Ôn: "Hình như tên là Đại Đoàn Tử, bảo là livestream gì đó, mà trưa nay dì thấy ai livestream ... À chỉ một thanh niên cầm cái điện thoại, dì cứ tưởng đang chơi game cơ!".
Dương Thao nắm chặt cánh tay Ôn: "Dì Hạ ơi, nhà phất thật !". Anh nhanh chóng tìm kiếm nền tảng livestream, chẳng mấy chốc thấy tài khoản của Đại Đoàn Tử, đó cả video lộ mặt. "Có ạ?". Mẹ Ôn nhận diện một hồi: " . Chính là cái trưa nay sang mua món nguội với đồ kho đấy.".
"Hahahahaha!". Dương Thao phấn khích cực độ: " là trúng độc đắc .". Phí quảng cáo của Đại Đoàn T.ử rẻ, thuê một mất ít nhất vài chục nghìn đồng, mà đồ ăn ngon mới nhận. Giờ tự dưng quảng cáo miễn phí, Dương Thao thấy chuyện phiền toái bỗng chốc tan biến hết. Việc kinh doanh nhà họ Ôn sắp bay cao bay xa !
Ôn Phạn lúc đám đông trong quán cũng thấy hoang mang. Hỏi họ ăn gì, mười thì chín bảo ăn cơm thịt hầm. "Em gái ơi, thể bảo ba em cho thêm nhiều khoai tây lát thịt hầm ?". Trưa xem livestream, cái món đó là thèm nhất đấy. Một đám ham ăn đắm đuối, hôm nay mà ăn cơm thịt hầm chắc tối nay ngủ ngon mất.
Ôn Phạn lặng lẽ đếm , cầm điện thoại gọi cho ba Ôn. "Ba ơi, mua thêm thịt ba chỉ về ạ... mua mười cân, , ba mua hẳn ba mươi cân về ạ.". Ba Ôn đang ở chợ, xong cứ tưởng nhầm. Đến khi xách ba mươi cân thịt về, thấy tám cái bàn trong quán kín mít, thậm chí đang ghép bàn, ông mới bừng tỉnh.
Ôn Phạn nhẹ nhàng đỡ lấy túi thịt từ tay ba . Ba Ôn ngơ ngác: "Chuyện... chuyện gì thế ?". Ngày thường đắt hàng thật nhưng gì đến mức ! Ôn Phạn cân nhắc một lát, dùng đúng lời Dương Thao : "Đây chính là sức mạnh của mạng xã hội đấy ạ.".
Đại Đoàn T.ử hối hả dựng xong video livestream và tung lên ngay tối hôm đó. Video lên là chuyện ngay. Tôn Mộng Vân còn đang thắc mắc tiệm đột ngột sụt giảm đơn hàng nghiêm trọng, cho đến khi thấy ánh mắt kỳ lạ từ nhà bán bánh kếp bên cạnh và bóng gió rằng bà "nổi tiếng" . Tôn Mộng Vân bấy giờ mới thấy tiệm nền tảng video ngắn. Bà trợn tròn mắt, chằm chằm màn hình.
Công tâm mà , Đại Đoàn T.ử cẩn thận, dù là đặt đồ ăn tiệm đều dùng hiệu ứng mờ những phần chính yếu, ít nhất video thì rõ là hai quán nào. cư dân mạng thì vốn giỏi truy lùng dấu vết, bên bình luận dán hết tên quán lên. 【Hàng thật là tiệm họ Ôn nhé, cạnh tiệm tạp hóa và hiệu thuốc. Nhà họ Ngô là giả đấy, cạnh quán bánh kếp, đừng nhầm!】 【Tối nay em qua nhà họ Ôn ăn xong, đông khủng khiếp luôn, em còn bảo cái bà họ Ngô chặn khách ở phía , đến nhớ đừng bà linh tinh nhé!】 【 Chu choa mạ ơi, đồ kho nhà họ Ôn ngon nhứt nách luôn á, em thề là em từng ăn quán mô ngon như rứa.】 【Hức hức em tan muộn, đến nơi thì hết sạch đồ .】 【Ngon xỉu, ngon đến mức vả mặt cũng buông đũa luôn.】 ...
Tôn Mộng Vân cầm điện thoại mà tay run bần bật, bà quệt nước mắt, quẳng điện thoại xuống định chạy sang tính sổ với Ôn. Ngô Đại Năng từ ngoài bước , thấy liền cản . "Bà định đấy?". Tôn Mộng Vân gào lên: " liều mạng với bà !". Bà hiểu nổi Hạ Anh Chi ác thế, chỉ nhái một chút, ăn còn chẳng bằng nhà bà mà bà điều thế? Cái video tung thì bà còn mở tiệm gì nữa? Chẳng là hại c.h.ế.t bà ? “ Hạ Anh Chi quá thâm hiểm, quá độc ác, chúng sống đây!".
Tôn Mộng Vân thật, chút hối hận tên, nhưng oán hận nhà họ Ôn thì nhiều hơn. Ngô Đại Năng như rút hết sinh khí một đêm, nhưng thấy vợ suy sụp thế ông cũng chẳng nỡ lời nặng nề. "Tìm gì? Người ép thế ?". Ông ho khẽ hai tiếng, rệu rã xuống: "Mộng Vân , bà sống hơn, nhưng chuyện từ đầu đến cuối chủ động gì .".
Lúc mới cướp mối, gì. Sau đó nhái tiệm, cũng chẳng sang gây chuyện. Giờ đưa lên mạng, Ngô Đại Năng bình luận bên mà hoa cả mắt. Thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn mà , hai vợ chồng ông chuyện đúng là quá thất đức, là chủ động tìm review đến bóc phốt, mà kể cả tìm thì ? Người cũng sai.
Tôn Mộng Vân tủi đến nghẹn ngào: "Thế giờ tính ? Nếu bà cúi đầu thì cúi đầu, nhưng liệu bà bảo chuyện của ?". Mà kể cả đính chính thì tiệm còn mở tiếp ? Ngô Đại Năng khổ: "Không mở nữa .". Ông chỉ về phía đầu phố: "Cái tiệm trống cạnh quán cắt tóc , đang treo biển hiệu , chính là mở tiệm mì gạo đấy.".
Tôn Mộng Vân rụng rời tay chân, ôm mặt nức nở. Ngô Đại Năng cũng thấy bàng hoàng. Rốt cuộc đến bước từ lúc nào ? Tại mì gạo đang bán đột nhiên gây hấn với khác? Trước đây ông dường như cũng từng tuyệt đối dùng đồ chế biến sẵn, con nhà mới bốn năm tuổi, "thương như thể thương ", dù là để tích đức cho con cũng dùng mấy thứ ba hại đó. Thế mà từ lúc nào ông coi những lời đó như gió thoảng bên tai? Là vì lòng tham, vì áp lực cuộc sống? Đến nước thì chẳng còn gì để nữa .
Vợ chồng Tôn Mộng Vân đóng cửa tiệm, chỉ trong vòng một tuần, mặt bằng cũ treo biển cho thuê. Mẹ Ôn ngang qua cũng khỏi bùi ngùi: "Đang yên đang lành, haizz.".
Ôn Phạn xe điện, chẳng thấy gì xúc động sự biến mất của gia đình trong cuộc đời . "Mẹ ơi, trưa nay con uống một ly sữa kem trứng giòn ạ?". "Hôm qua uống xong còn gì." "Vậy... sữa tươi khoai môn trân châu ?". "Ba phần đường thôi nhé." "Ba phần đủ ngọt ạ!". "Thế thì khỏi uống." "... Ba phần thì ba phần ạ."