Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 204: Tuyến truyện giả định - Bố mẹ Ôn Phạn xuyên về cổ đại (10)

Cập nhật lúc: 2026-05-22 05:31:41
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả ngoài dự đoán, chỉ vài ngày , câu chuyện Công chúa hưu phò mã trở thành chủ đề rôm rả khắp hang cùng ngõ hẻm kinh kỳ. Trước đây còn kẻ chê bai Công chúa ương ngạnh, cái chuyện đàn bà con gái bỏ chồng quả là kinh thiên động địa hiếm thấy. nay thì...

"Nghe đồn tên phò mã núp bóng Công chúa, gây thù chuốc oán, ức h.i.ế.p dân lành, nên Công chúa uất ức hết chịu đựng nổi !"

"Nghe còn dám chiếm đoạt ruộng đất, đưa liền đê hèn phóng hỏa đốt nhà nữa kìa!"

"Đường đường là Vương Thái sư, tại sinh cái thứ súc sinh thế cơ chứ!"

"Ha, lão Vương Thái sư cũng là loại t.ử tế gì cho cam? Nghe thằng con cả nhà lão còn dám che giấu tin lũ lụt thiên tai ở Giang Nam nữa cơ! là thượng bất chính hạ tắc loạn, ngưu tầm ngưu mã tầm mã!" ...

Tên phò mã còn cho rằng đây chỉ là rắc rối nhỏ mà thôi, dù Đại Công Chúa cũng chẳng hề hấn gì.

"Con vì nàng cơ mà!"

Lý do hùng hồn kịp xong ăn cú tát trời giáng từ cha .

"Thằng ngu!"

Vương Thái sư mặt xám xịt như tro tàn, tự cao vỗ n.g.ự.c khôn ngoan mưu mô sắc sảo, thế mà vấp ngã thê t.h.ả.m bởi một cái chuyện cỏn con . Sóng gió bủa vây, mà cái thứ súc sinh vẫn còn vênh váo vỗ n.g.ự.c tự hào.

"Chỉ vì một cái công thức thôi, mà mày định kéo sập cả cái cơ ngơi nửa đời của tao xuống mồ đấy... tao tự hỏi đứa con ngu ngốc như mày cơ chứ."

"Sẽ ?" Phò mã lúc bấn loạn khiếp vía: "Con thực lòng là vì nàng mà, chẳng nhẽ Công chúa cảm kích ư? Trên đời phụ nữ nào thấy đàn ông hi sinh dốc sức vì xao xuyến chứ?"

Đầu óc phò mã tài nào lý giải nổi! Một bán hàng rong liên quan gì đến Công chúa! Một tên dân đen bươn chải kiếm ăn vỉa hè khiến cha của kinh hãi đến ! Vương Thái sư đứa con trai đần độn của , trái tim cũng lạnh ngắt, chẳng buồn thêm gì nữa, vẫy vẫy tay bảo cút .

" Để con tìm Công chúa giải thích." Phò mã tính bước chân cửa thì thánh chỉ tới cửa.

Nhận lấy thánh chỉ hưu chồng, phò mã c.h.ế.t lặng, chuyện coi như xong thật .

Chưa đầy một tháng, Công chúa bỏ chồng, Vương Thái sư bệnh yếu xin từ quan, con trai cả Vương gia thất thế, lật thêm đống tội danh nhận hối lộ bấy lâu nay, móc nối bè đảng... Vương Thái sư là trụ cột ba triều, cuối cùng cũng sụp đổ .

Vị tân đế dường như sớm chấn chỉnh nếp sống mục ruỗng thối nát bấy lâu. Gia tộc Vương Thái sư thoát tội c.h.é.m đầu, nhưng bộ gia sản tịch biên, cả đại gia đình cho về quê quán, cấm ba đời khoa cử.

Trong cung, Thái hậu tin báo khỏi thở dài chua xót. Trên đời ai ngờ cơ ngơi vĩ đại sụp đổ chỉ vì một bát mì lạnh chứ? Đáng tiếc, sạp hàng nọ dường như sợ hãi thế lực của phò mã nên cũng bặt vô âm tín.

"Ngược cũng thông minh đấy."

Mãi , Đại Công chúa mới từ Cẩm Sắt rằng, thì tiểu nương t.ử bán mì lạnh đó chính là Ôn Phạn mà Tam Công chúa khổ công tìm kiếm bấy lâu.

"Nô tỳ nhớ mang máng bảng hiệu hàng mì lạnh hai chữ Ôn Ký, do hỏi xung quanh một chút, quả nhiên bảo nàng tên là Ôn Phạn."

Chẳng ai rõ Ôn Phạn tìm cha , tại đầu quân cho tửu lầu sang trọng mà rong ruổi bày hàng bán vỉa hè. Ngẫm chuỗi biến cố dồn dập đan xen, Thái hậu khẽ lắc đầu cảm thán: "Chả trách năm xưa Thái hoàng Thái hậu ban cho cái tên , quả thật là phúc tinh giáng thế, trời định."

Đám thư sinh Quốc T.ử Giám quấy loạn, Công chúa bỏ phò mã, kịp mở quán mà Ôn Phạn thể khấy đảo kinh thành mịt mù bằng tài năng thiên bẩm của .

"Phái thêm lùng sục nàng , nếu tìm , Ai gia trọng thưởng cho nàng ít bảo vật."

Trước đây cô nương thể sợ rằng thể xuất cung, vì tránh tị hiềm mà chỉ mang mấy chục lượng bạc, giờ nghĩ Thái hậu mới thấy hồ đồ bất cẩn. Người ngoài nhưng Thái hậu thừa , nếu Thục phi vô tình dùng đồ của Ôn Phạn thì cũng chẳng ...

Tóm , bà nhớ món nợ phần ân tình của Ôn Phạn.

...

Phía Đông con phố Đồng Hoa, Ôn Phạn ngước căn tiệm tàn tạ xiêu vẹo, trong lòng liền chính là nơi . Tay cò mồi môi giới e dè thăm dò sắc mặt gia đình họ Ôn, cố dăm ba câu dẻo miệng cho mớ đổ nát vớt vát đôi chút giá trị.

"Hồi chỗ là hiệu buôn vải lụa, quý vị xem, khung cửa từ gỗ tro hẳn hoi, mặt tiền thoáng đãng bề thế, nếu mở hàng ăn thì kê hơn hai mươi cái bàn lớn... Phía là cái sân nhỏ, thêm hai gian phòng phụ nhỏ, còn thừa mấy cái bàn ghế thì cũng tiết kiệm ít tiền sắm sửa đấy..."

"Thềm đá là kiệt tác của ông lão Lưu Tây Phố! Lão Lưu qua đời năm , giờ thuê thằng con cụ cũng như cụ ."

"Bệ đá... phía sân còn giếng đấy!"

Thật sự thì chẳng còn gì để , tay môi giớ mở luôn của cho nhà họ Ôn tự xem. Nói trắng , nếu là gã thì gã cũng chả thèm đoái hoài nơi . Lợi thế thì lợi thế, ngay mặt tiền phố lớn, khổ nỗi từng lửa thiêu rụi ám khói đen sì. Ôn Phạn dạo quanh sân , một thế giới thu nhỏ bên trong sân, còn thấy một cây hoa quế già vững chãi đó. Ba Ôn gật gù bảo: "Bố chọn chỗ ."

Mẹ Ôn cũng đồng tình: "Mặt tiền dễ buôn bán, sân rộng rãi."

Về khoản trang trí đại sảnh, Ôn Phạn cũng chẳng gì lo ngại: "Đằng nào cũng sửa sang từ đầu."

Cả ba nở miệng : "Chốt chỗ nhé."

Tay môi giới cũng chẳng thể nào ngờ rằng, gia đình chọn tới chọn lui cả một tháng trời, cuối cùng chọn chỗ . Lơ mơ dẫn đến nha môn để thủ tục định ấn. Khi nhận chìa khóa, cả nhà mới từ từ bắt tay việc sửa sang trang trí. Quầy hàng của Ôn Phạm tái xuất giang hồ; đằng nào thì gia đình Vương Thái sư đuổi , nên cô cũng chẳng sợ ai tìm đến trả thù. Gian hàng dựng ngay cửa tiệm, vẫn bán món mì lạnh như . Thời gian qua, món mì lạnh lan truyền khắp thành; nhiều tuy từng ăn, nhưng cũng danh. Thế là mở hàng, tới hỏi thăm.

"Đây sạp hàng mì lạnh thần thánh bán bên cạnh cổng thành với cổng Quốc T.ử Giám ?"

Ôn Phạn đáp một tiếng.

"Sao dọn hàng đến đây thế?"

Ôn Phạn mỉm , khẽ lau tay: "Tất nhiên là vì mở tiệm ạ, phía chính là cửa tiệm."

Đối với những hàng xóm mới, Ôn Phạn tỏ vô cùng niềm nở. Nàng chu đáo múc vài bát nhỏ mời dùng thử.

"Sau nếu ai hỏi thăm, phiền đỡ giúp gia đình một tiếng."

Người hàng xóm vốn là chủ tiệm sách, dĩ nhiên danh vụ các học sinh Quốc T.ử Giám văn tế dạo , ngay trong tiệm của ông bây giờ vẫn còn đang trưng bày vài bản. Nghe , ông sảng khoái vỗ n.g.ự.c đảm bảo nhất định sẽ quảng cáo giúp.

"Thảo nào đám học sinh mê ăn đến thế, món mì lạnh quả thực là mỹ vị xao xuyến lòng ."

Ôn Phạn cứ thế ung dung mì lạnh, lắng tai ông chủ tiệm sách thao thao bất tuyệt, kể chuyện nhóm học sinh dạo nọ văn mắng c.h.ử.i Chu học quan đến mức văng cả nước bọt.

Ôn Phạn: "..."

Mấy chuyện học sinh quậy phá nhà ăn nọ, nàng thật sự lường !

Ông chủ tiệm sách quệt miệng , ngay hôm mang tin tức báo cho mấy thư sinh quen mặt. Chỉ hai hôm , sạp hàng của Ôn Phạn rộn ràng bóng dáng những thiếu niên quen thuộc.

"Hóa là dọn đến đây, may quá may quá, cũng chỉ cách ba con phố."

"Cô chủ, dạo mất ?"

Ôn Phạn hiền hòa, ôn tồn giải thích rằng dạo nhà nàng dọn sạp là để tìm mua mặt bằng mở tiệm.

"...Vậy đổi chỗ nữa chứ?"

"Không đổi nữa ."

Thực lúc cọc tiền thuê chỗ , Ôn Phạn dò hỏi . Chủ nhân căn nhà vốn dĩ cũng bán đứt, kẹt nỗi nơi từng vướng hỏa hoạn nên chẳng ai mua. Ôn Phạn thầm nhủ trong lòng, cùng lắm là một năm thôi, nàng nhất định sẽ mua trọn mảnh đất . Có một cửa tiệm thuộc về riêng , cả nhà mới thực sự coi như bám trụ chốn kinh kỳ .

Đám học trò ùn ùn kéo tới, đến cả Vương tú tài cũng tìm đến.

Nước mắt nước mũi oán hờn trách móc xong xuôi, Vương tú tài ôm khư khư bát món mới, thạch cá chua cay, ăn lấy ăn để đến là ngon lành.

"Nhà chuyển nữa nhỉ?"

Ba Ôn vác một khúc gỗ thừa , đáp: "Không chuyển nữa."

Khác với những nơi khác, cả nhà họ Ôn đồng lòng bàn bạc, quyết định cứ treo biển hiệu lên . Bốn chữ "Ôn Ký Thực Tứ" tung bay trong gió, tin tức nhanh chóng lan truyền khắp cả thành.

Phía là cửa tiệm, phía là hậu viện, nhà ba cứ thế dọn sinh sống, nên công việc mỗi ngày cũng dần phân chia rạch ròi. Mẹ Ôn theo sát việc trang trí tu sửa, cha Ôn lui về hậu viện chuyên tâm mì lạnh và thạch cá, còn Ôn Phạn thì trông nom sạp hàng. Năng suất dần tăng, thực khách kéo đến cũng ngày một đông.

Tam công chúa rốt cuộc cũng tìm sạp hàng của nàng. Cô nàng ăn mấy bát mì lạnh đến no căng, gói thêm vài phần xách về. Lúc , tiểu công chúa hì hì, dúi mấy thỏi vàng tay Ôn Phạn.

Ôn Phạn gấp gáp từ chối, nhưng Tam công chúa xua tay bảo đó là do Thái hậu ban thưởng.

"Cầm lấy , mẫu hậu bảo lúc xuất cung tỷ mang theo bao nhiêu vốn liếng, coi như bù đắp thêm cho tỷ."

Thái hậu ban thưởng quá nhiều, chỉ nghĩ thầm hẳn là Ôn Phạn đang khó khăn, nên ban cho mấy đĩnh vàng, mỗi đĩnh mười lạng, tổng cộng là năm mươi lạng. Ôn Phạn từ chối , đành dặn dò Tam công chúa: "Ta một món mới, hai ngày nữa ghé qua mang về cho Thái hậu nương nương nếm thử nhé."

...

Tam công chúa khệ nệ xách theo một hộp đựng thức ăn siêu to, qua thấy nặng. Vậy mà nàng kiên quyết cho ai bê giúp, tự thở hồng hộc đặt lên bàn.

Thái hậu giật , ngay đó nhíu mày xót xa:

"Đồ nặng thế , đám hạ nhân bên cạnh con để cảnh cả ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-204-tuyen-truyen-gia-dinh-bo-me-on-phan-xuyen-ve-co-dai-10.html.]

Tam công chúa nũng nịu sà vònh tay Thái hậu: "Đâu nặng lắm. Với , vận động gân cốt một chút cũng mà. Mẫu hậu mau xem , chắc chắn đoán Ôn tỷ tỷ món gì !"

Thái hậu lộ rõ vẻ bất lực: "Con gọi là Ôn tỷ tỷ ."

Tam công chúa: "Người xuất cung , thể cứ gọi là cô cô mãi . Vả , Ôn tỷ tỷ tính tình vô cùng . Bỏ qua chuyện đó , mau tới xem !"

Nói đoạn, Tam công chúa mở nắp hộp. Trong chiếc hộp hình tròn rộng cỡ một sải tay, chễm chệ một khối tròn vo to tướng mang hai sắc trắng hồng đan xen... là bánh ngọt ?

Một luồng hương thơm ngọt ngào ập thẳng mặt, Thái hậu bất giác ngẩn .

"Cái... cái là vật gì?"

Tam công chúa đắc ý: "Là bánh kem đó! Lợi hại ?"

Nhớ mấy mẩu bánh nhỏ nếm thử ở chỗ Ôn Phạn, Tam công chúa hận thể giục mẫu hậu cắt ăn ngay lập tức.

"Ôn tỷ tỷ món từ sữa của bò, bên trong điểm xuyết chút màu nhuộm từ quả đào non. Người xem, mặt bánh còn cả một chữ Thọ nữa kìa!"

Ánh mắt Tam công chúa dính chặt chiếc bánh kem khổng lồ rời, miệng liến thoắng truyền đạt tấm lòng của Ôn Phạn: "Ôn tỷ tỷ gửi lời tạ ơn vàng ban thưởng, nhớ mấy ngày nữa là tới dịp mừng thọ của , nên chiếc bánh kem coi như chút quà mọn dâng lên mừng thọ... Mẫu hậu, chúng ăn liền luôn ?"

Thái hậu vốn định chiều theo ý cô con gái út, nhưng ngẫm một chút, bà liền phái cung nhân truyền gọi Hoàng đế và Đại công chúa tới.

"Ai gia trải qua ngần dịp mừng thọ , đồ vật như đúng là đầu tiên thấy."

Con gái bà bảo nguyên văn lời Ôn Phạn là " một chiếc bánh thật lớn, mang ý nghĩa gia đình đoàn viên sum vầy". Đã mang ý niệm sum vầy đoàn tụ, thì ắt để cả nhà cùng quây quần thưởng thức.

Chiếc bánh kem khổng lồ cắt , thái giám tiến lên nếm thử độc . Tiểu thái giám ngậm một miếng kem bơ, khoang miệng lập tức thứ hương vị xốp mềm, ngọt ngào mà béo ngậy chinh phục . Chờ một lát dị thường, tiểu thái giám mới khom lui xuống.

Thái hậu, Công chúa và Hoàng đế mỗi xắt một miếng nhỏ từ từ thưởng thức. Bánh ngọt thơm lừng, thử hỏi ai say mê cho ?

Một chiếc bánh kem to chừng mười tấc, thoắt cái bốn ăn sạch sành sanh.

Đại công chúa nén trầm trồ: "Quả thật vô cùng xuất sắc, ngoại hình cũng bắt mắt vô cùng."

Thái hậu cả đời từng nếm qua thứ bánh nào hợp ý đến . Nghe con gái , bà gật gù tán đồng: "Trước đây thực nhận nha đầu đôi bàn tay khéo léo nhường ."

Tam công chúa vẫn thòm thèm , lẩm bẩm: "Đợi tới sinh thần của nhi thần, nhi thần cũng ăn."

Hoàng đế phì châm chọc: "Trẫm sai , nên phong Quý nhân bánh ngọt, mà nên phong Cao công chúa mới đúng."

Tam công chúa: "..."

"Vậy hoàng chính là Cao hoàng đế! Mẫu hậu, xem kìa!"

Vỗ vỗ lên bờ vai nhỏ của cô con gái nhỏ, Thái hậu thầm nghĩ, e là nhi t.ử nhà giờ phút cũng tiếc nuối ít .

Bao năm qua, bà ban thưởng cho kẻ bao nhiêu , nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai giống như Ôn Phạn, dâng ngược đồ đáp lễ cho bà. Chỉ điểm thôi cũng đủ thấy tâm tính của Ôn Phạn trong sáng, thông tuệ đến mức nào.

"Vài ngày nữa đợi tiệm của nha đầu đó khai trương, Ai gia sẽ ban tặng một bức thư pháp."

Thái hậu hướng mắt sang Đại trưởng công chúa: "Trước đây con từng đề cập thả bớt tỳ nữ ngoài quản sự đúng ? Ai gia ân chuẩn."

Lúc Tiên đế còn tại thế, ông luôn cho rằng phận nữ nhi an phận thủ thường là điềm chẳng lành. Nào ai đời còn bao cô gái giống như Ôn Phạn, mang trong một bản lĩnh chẳng hề kém cạnh đấng nam t.ử chút nào.

"Cũng đến lúc đổi lề thói cũ ."

...

"Xuân quyết thu tùng quy ngọc trợ,

Diệu thủ thiên thành tứ hải hương."

Ngày khai trương, Ôn Phạn ngước cặp câu đối rồng bay phượng múa mắt, thành kính quỳ gối tạ ơn.

Cửa tiệm trấn tọa bằng đôi câu đối ngự ban thế , e là đến cả Binh Mã Ty Ngũ Thành từ nay cũng thường xuyên lui tới để mắt bảo vệ. Có lá bùa hộ mệnh vững chắc , Ôn Phạn nhẹ nhõm thở phào một .

Ngược , thực khách tề tựu cửa chút chùn bước do dự. Vốn tưởng chỉ là một quán ăn nhỏ bình dân, nay mới vỡ lẽ nơi chống lưng to đến nhường nào, trong chốc lát chẳng ai dám mạo bước .

May Ôn Phạn chuẩn sẵn tuyệt chiêu mới. Một chiếc bánh kem khổng lồ bưng cửa, nàng cất cao giọng chào mời, chỉ cần hôm nay tiêu dùng tại tiệm, thực khách sẽ tặng kèm một miếng bánh.

"Số lượng hạn, ai đến thưởng thức !"

Rào một tiếng, đám đông khách khứa lập tức ùn ùn ập trong tiệm.

Ba Ôn cất giọng sang sảng: "Món lạnh mười văn, món kho hai mươi văn." Ai gọi món thì bảng gỗ treo ngay quầy hàng do Ôn đang .

Nhờ tranh thủ học cấp tốc kỹ năng gảy bàn tính, Ôn nay lanh lẹ, nhiệt tình giới thiệu cho từng một.

"Món là lòng gà chua cay, còn đây là thăn heo sốt chua ngọt."

Bảng thực đơn tuy dài, nhưng phần lớn đều là những món ăn quá mới mẻ với thời đại , khiến ít thực khách chần chừ mãi chẳng nên chọn món nào.

"Cho một đĩa cà xào trứng ."

Mẹ Ôn lanh lẹ ghi nhận. Món cà xào trứng , chính xác là cà chua tây xào trứng.

Ôn Phạn tỉ mỉ dò la khắp các hộ nông dân trồng rau, mãi mới tìm một trồng giống cà chua . Có điều, chẳng hiểu do quá trình gieo trồng biến dị mà quả nào quả nấy cứ xanh lè. Lão nông chê bai thứ quả nhỏ chát, nhưng Ôn Phạn nếm thử một nhận , ngoại trừ màu sắc kì lạ, thì đem xào với trứng hương vị chẳng khác gì cà chua kiếp .

Thế là món cà chua xào trứng ngang nhiên chễm chệ bảng thực đơn. Ôn Phạn ở phía còn kín đáo nhờ lão nông cố gắng tìm thêm xem loại củ quả nào mới lạ nữa .

"Có bao nhiêu cũng thầu hết!"

Cà chua xào trứng bưng lên, thực khách liền ngạc nhiên mở to mắt phát hiện món ăn chua chua ngọt ngọt vô cùng đưa miệng.

"Ăn kèm với cơm trắng quả thực là mỹ vị."

Đảo mắt sang các bàn bên cạnh, đại đa đều đang cắm mặt cặm cụi quét sạch đồ ăn. Có vài khi nếm thử thứ đồ vật gọi là bánh kem ở ngoài , ăn xong vẫn lưu luyến nỡ rời , nán gọi tiếp thêm vài món nữa.

"Cái bánh kem thật sự ngọt ngào, thơm ngon vô cùng!"

Chiếc bánh kem to bự chẳng mấy chốc phân phát vơi quá nửa. Ôn Phạn vô tình ngước lên đang mắt, chợt ngẩn đầy kinh ngạc.

Bị đôi mắt trong veo của nàng khóa chặt, thanh niên dáng cao ráo, tuấn dật phút chốc đỏ bừng cả khuôn mặt.

"Gia phụ sai tại hạ mang chút thanh nhiệt sang biếu... Quý thị y quán ở ngay sát vách chính là nhà tại hạ, dăm bữa nữa cũng sẽ mở cửa đón khách..."

"Huynh tên là gì?"

Vành tai trai đỏ ửng, bối rối chắp tay vái chào: "Tại hạ là Quý Bách Ý."

Mẹ Ôn đang lúi húi tính tiền cho khách, bỗng đ.á.n.h xoảng một tiếng, ba Ôn lỡ tay đ.á.n.h rơi cả chiếc muôi xào xuống đất.

"Ông thế?"

Ba Ôn trợn trừng mắt đăm đăm bên ngoài. Mẹ Ôn tò mò ngó đầu , lập tức thu trọn tầm mắt hình bóng thiếu niên tuấn lãng đang đỏ mặt tía tai .

Trong một cái chớp mắt, hai ông bà đồng loạt hóa đá.

Thế nhưng, vài câu hỏi, Ôn Phạn nở một nụ rạng rỡ. Nàng cắt một phần bánh kem tay, ân cần đưa cho trai.

"Tặng , Quý Bách Ý."

Ánh dương chan hòa kéo bóng hai dãn thật dài.

Mẹ Ôn khẽ huých cùi chỏ cánh tay ba Ôn.

"Đừng nữa, đang bận tối tăm mặt mũi đây ."

Bóng tịch dương dần buông xuống, biển hiệu "Ôn Ký Thực Tứ" đắm trong ráng chiều ánh lên rực rỡ, lấp lánh hơn bao giờ hết. Mùi thức ăn thơm nức lan tỏa trong trung, dòng ngược xuôi nhộn nhịp dường như từng ngơi nghỉ.

Giống như nghệ thuật ngũ vị dung hòa, dù trải qua bao tháng năm thăng trầm, thế gian vẫn luôn ngừng kiến tạo nên những hương vị tuyệt diệu đến lay động lòng .

Dẫu thì, thứ hiện tại đều đang ngập tràn viên mãn, Ôn Phạn thở một thở dài đầy thanh thản.

Chỉ cần gia đình luôn gắn bó kề vai sát cánh, thì dẫu , thảy đều .

【Lời tác giả】 Toàn văn tất, hẹn gặp ở bộ truyện tiếp theo.

Loading...