Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 201: Tuyến truyện giả định - Bố mẹ Ôn Phạn xuyên về cổ đại (7)
Cập nhật lúc: 2026-05-22 05:31:38
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khỉ thật, ông nghĩ ông là ai hả! Ôn Phạn trong lòng thật sự hét thẳng câu đó mặt . Thế nhưng Chu Học quan vẫn lên mặt dạy đời, cái điệu bộ chiều thế là nể mặt bọn dân đen các lắm . Ánh mắt ba Ôn lạnh hẳn: "Vậy xin hỏi kẻ hèn phạm luật gì mà ngài đòi đuổi chúng ?"
Chu Học quan chắp tay lưng, như điều đó là hiển nhiên: "Đương nhiên là vì tội gây trở ngại các học trò sách! Có sách là việc tế thế cứu dân , dùng mấy thứ để dụ dỗ khiến học trò hư hỏng tâm trí, chẳng lẽ đáng đuổi ?"
Ba Ôn cố kiềm nén ngọn lửa giận dữ: "Nếu cái ý chí tế thế cứu dân mà hỏng chỉ vì một bát mì lạnh, thì hiểu mấy vị phu t.ử dạy dỗ học trò kiểu gì nữa."
Bị một kẻ dân đen chặn họng, Chu Học quan lập tức bốc hỏa. Ngặt nỗi chẳng tìm lý lẽ nào để bật , chỉ đành hậm hực vứt mấy chữ "thứ dân đen ngu ngốc", "chỉ hám tiền mà màng đại nghĩa thiên hạ", tức giận phất tay áo bỏ . Ôn Phạn hừ lạnh, trong bụng thầm gào thét thứ một vạn câu c.h.ế.t tiệt hỡi cái xã hội phong kiến thối nát . ...
Tên đạo đức giả của xã hội phong kiến - Chu Học quan - bước Quốc T.ử Giám, hậm hực định bụng một bài luận mắng c.h.ử.i đám dân đen hẹp hòi cho bõ tức, ngờ gã Chưởng soạn đợi sẵn từ thuở nào. "Hắn bảo ?"
So với vẻ ung dung tự đắc mấy ngày , tên Chưởng soạn nay rối như tơ vò, học trò hiện giờ những chịu ăn trưa mà ngay cả bữa sáng cũng chẳng thèm đến! Ngày ba bữa, những kẻ quá quắt đến mức trưa thì ăn luôn hai suất mì lạnh, tối thêm cái bánh nướng là no căng bụng. Cả tuần lễ chẳng ai thèm ngó ngàng đến lão đầu bếp! Cứ đà , cái chức Chưởng soạn của khéo dẹp tiệm mất! Hắn sốt ruột chạy đôn chạy đáo, cuối cùng đành cầu cứu họ .
Chu Học quan ranh mãnh hơn, tự nhủ nhờ cậy Tế tửu cũng chẳng ăn thua, thà tự mặt dọa nạt đám tiểu thương , dăm ba cái đồ dân đen thấp cổ bé họng chỉ cần lớn tiếng dọa dẫm vài câu là sợ mất mật ngay. Ai ngờ gặp trúng nhà dai như đỉa đói!
Chu Học quan: "Bọn điêu toa! Lũ vô !"
Chưởng soạn: ...
Hiểu luôn, đuổi . "Phải đây hả trời? Cứ thế thì nhà bếp cắt tiền ăn mất." Dẫu rằng học trò đóng thêm tiền ăn, nhưng hậu trù vẫn phát kinh phí theo đầu . Chưởng soạn vốn ăn chặn ít từ khoản tiền béo bở , nay học trò tẩy chay đến, cũng lo sốt vó.
Chu Học quan lúc lấy vẻ bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay vẫn nắm chặt kìm nén cơn thịnh nộ: "Lão phu nhất quyết dâng sớ kiện việc !" Đuổi khéo Chưởng soạn ngoài, Chu Học quan trải giấy mài mực, bút lướt nhanh như bay, chỉ trong nháy mắt tất tờ cáo trạng. Thế nhưng xong, Chu Học quan chau mày vo viên vứt : "Lí sự với lũ dân đen cái quái gì?"
Chu Học quan trong lòng thầm tính kế, dẹp nhà họ Ôn thì chắc chắn sẽ kẻ khác tiếp tục. Lỗi là tại lũ học trò ranh con ! Chu Học quan khoa tay múa bút một tờ sớ dài ngoằng, nhưng vì dâng lên Tế tửu, nhét thẳng tay mấy tên đồng liêu. Hắn Học quan chức quèn, lẽ dĩ nhiên cái quyền trực tiếp dâng tấu sớ, nhưng xét cho cùng cũng xuất từ khoa bảng, mấy ông bạn đồng môn đang ghế Ngự sử. Chu Học quan dán mắt bài văn, trong lồng n.g.ự.c tựa như ngọn gió đắc ý thổi lên. Nhỡ Hoàng thượng coi trọng áng văn , vời triều cũng nên? Lúc thì... Tuyệt bao nhiêu! ...
Lại một ngày thượng triều, tân hoàng đế chễm chệ ngai vàng, chán nản chứng kiến cảnh đám văn quan bên cãi vã om tỏi. Đợi hai bên cãi cọ chán chê, ông mới thủng thẳng lên tiếng, chỉ một vài câu dẹp tan tranh cãi, hỏi tiếp quần thần xem ai còn chuyện gì bẩm báo , nếu thì bãi triều, cãi nhức hết cả đầu.
"Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần việc cần tấu!" Một tên Ngự sử nhỏ bé bước . Hoàng thượng nheo mắt mãi nghĩ hoài chẳng nghĩ tên của là gì, đầu óc mù tịt chút ấn tượng nào. Kẻ chìm nghỉm thì ắt hẳn từ đến nay tìm cách né tránh công việc là giỏi. Hoàng thượng thẳng lưng: "Khanh cứ ." Tên Ngự sử nhỏ cất cao giọng thao thao bất tuyệt: "... Dạo gần đây thái độ của học trò ở Quốc T.ử Giám bê trễ, đam mê chè chén, cúi xin Hoàng thượng theo lệ cũ mà xử, đ.á.n.h roi và đuổi một vài về quê, để gương cho kẻ khác!"
Hoàng thượng: ...
Cố đè nén bực bội, phất tay: "Để hẵng bàn." Tưởng chuyện đại sự gì to tát, thì chỉ là chuyện đám học trò chê cơm ở bếp! Về đến hậu cung, Hoàng thượng bực bội than vãn với Thái hậu: "Trẫm phát bổng lộc cho chúng, mà chúng giải quyết việc gì hồn ? À, quan tham thì chẳng thấy vạch mặt ai, tố cáo chuyện học trò chê cơm nhà bếp? Ai mà khu hậu trù ngày nào cũng nấu nướng trò lấy lệ !" Hoàng thượng nhấn mạnh hai chữ "lấy lệ" vô cùng gay gắt.
Thái hậu con trai, mỉm : "Hôm nay thấy Tĩnh Vân nhỉ?"Bà khẽ hắng giọng: "À, con bé bảo Ngự Thiện phòng dạo nấu ăn tệ lắm, nó nuốt trôi nên xuất cung ăn ."
Hoàng thượng: ...
Thái hậu đặt chén xuống, thở dài: "Chẳng Phạn cô cô bây giờ đang ở phương nào . Tĩnh Vân bảo lục tung các tửu lâu trong thành mà tin tức gì về nữ đầu bếp nào cả." Sớm thế thì chẳng để nàng xuất cung.
Trong lòng Hoàng thượng bỗng nảy một suy tính, trở về tẩm cung, lôi ngay bản tấu của tên Ngự sử xem. Trên tấu sớ nhắc đến, bảo học trò tẩy chay đồ ăn của hậu trù là do một hàng bán mì lạnh nhỏ bày bán cửa. Một gia đình? Hoàng thượng quẳng bản tấu , lát nhặt lên, gọi gã thái giám cận tới dặn dò. "Ngươi mua mấy suất về đây cho trẫm."
Trời nóng hầm hập, thêm việc Ôn Phạn rời khỏi cung, dạo đừng là Tĩnh Vân, ngay cả bản cũng ăn chẳng bao nhiêu. Chẳng cần món mì lạnh là thứ gì, mang về ăn cho giải nhiệt cũng . Tiểu thái giám mệnh, hớn hở chạy . đến cổng Quốc T.ử Giám, sững sờ ngơ ngác. Sạp bán mì lạnh biến mất dạng ở chỗ nào ?
Bèn lân la đến hỏi cặp vợ chồng bán bánh hấp, vợ ấm ức : "Đừng nhắc nữa, họ đuổi !"
Tiểu thái giám hiểu chuyện gì, gặng hỏi thêm thì vợ tỏ vẻ hốt hoảng: "Chu Chưởng soạn với Chu Học quan dẫn theo quan binh tới dọa dẫm, bảo là dâng tấu lên Hoàng thượng , cấm chúng bán thức ăn ở đó đó nữa. Chắc nhà họ Ôn phong thanh nên mấy bữa nay thấy đến..."
Cô vợ họ Ngô kể sụt sùi rơi lệ. Đứa con ốm đau trong y quán bệnh tình khá lên đôi chút thì túi tiền nhẵn sạch, nay gặp chuyện . Hôm Chu Học quan tìm thấy nhà họ Ôn, liền sai đập nát bếp lò của nhà cô, cấm tiệt luôn món bánh hấp kẹp rau.
"Lũ học trò ngoan hiền đều bọn ngươi cho đổ đốn cả !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-201-tuyen-truyen-gia-dinh-bo-me-on-phan-xuyen-ve-co-dai-7.html.]
Hai vợ chồng họ Ngô sợ mất mật, đến khi bọn quan binh rút mới dám nhặt nhạnh đống nồi niêu xoong chảo vỡ nát. Đáng tiếc chiếc nồi thủng đáy, thể xài nữa. Tiểu thái giám thấy tội nghiệp, toan bước ngoái , lấy hạt đậu bạc dắt túi dúi cho đôi vợ chồng nghèo. Họ cuống quýt dập đầu tạ ơn, tên thái giám thẳng một mạch. Trong lồng n.g.ự.c đ.á.n.h lô tô liên hồi, Hoàng thượng dặn mua đồ mà về tay thì tính bây giờ? Cuối cùng c.ắ.n răng đ.á.n.h liều với lòng nhân từ của vị tân quân. Quỳ mọp điện bẩm báo bộ sự việc, hồi lâu thấy Hoàng thượng mở kim khẩu. Giữa lúc tiểu thái giám tim đập thình thịch như rớt ngoài, Hoàng thượng mới bảo dậy.
"Ngươi lắm, Trẫm ban cho ngươi mười lạng bạc... Lui ." Tiểu thái giám ôm nỗi khấp khởi mừng thầm trong lùi ngoài. Trong điện, Hoàng thượng qua quanh ngai vàng mấy vòng. "Người , truyền Tế tửu của Quốc T.ử Giám yết kiến!"
Tế tửu vội vàng cung, lên điện quỳ rạp xuống tạ tội. "Xin Hoàng thượng khai ân, đám học trò cũng chỉ vì lòng trượng nghĩa bất bình mà bênh vực cho phường tiểu thương... Vi thần gom hết bài luận của chúng mang tới đây, từ nay xin hứa sẽ nghiêm ngặt dạy dỗ."
Lại bài luận gì nữa đây? Hoàng thượng điềm nhiên như , để mặc vị Tế tửu mồ hôi nhễ nhại phân trần sự tình. Hóa từ dạo nhà họ Ôn nghỉ bán, lũ học trò ngóng chuyện Chu Học quan và Chu Chưởng soạn hùa đuổi , uất hận trào dâng, cả bọn đồng loạt tẩy chay luôn cơm canh của hậu trù. Đã thế, bọn chúng còn hùa các bài báo c.h.ử.i rủa xỉa xói hai tên họ Chu, dán chằng chịt khắp các vách tường bếp.
Chẳng hiểu tin đồn lọt ngoài kiểu gì mà đám tú tài mò chép trộm... Tế tửu chua chát: "Bây giờ khắp thành, học trò nào cũng chuyện ." Dẫu đám học trò khôn ngoan giấu tên thật nhưng những áng văn kiệt xuất nhất nay theo gió bay sang phủ thành lân cận, lan truyền tận tai giới sĩ phu bên đó.
Hoàng thượng day day trán: "Sao ai dâng tấu?" Tế tửu nào dám thừa nhận bản tấu của khi vẫn còn trong đống hồ sơ chờ duyệt, đành lấp l.i.ế.m rằng học trò việc đó lưng . "Chu Học quan tức lộn ruột, đêm nào cũng sai gác, mà sáng vẫn kẻ lén lút dán thơ." Cứ xé dán, dán xé, Chu Chưởng soạn dạo còn chẳng dám mò khỏi cửa. Tế tửu sợ tái xanh mặt, một mặt cố trấn an đám học trò, mặt khác vội vàng tấu báo cáo, lo sợ giải trình suôn sẻ nên còn cẩn thận gom hết bài luận của chúng dâng lên. Chính lão Tế tửu cũng thấy oan ức, chuyện do Chu Học quan giấu giếm gây , đến khi vỡ lở thì muộn màng. Học trò thì sục sôi căm phẫn, còn Chu Học quan thì cứ lôi lệ cũ đòi xử phạt. Tế tửu cúi gầm mặt rạp xuống nền: "Xin Hoàng thượng định đoạt."
Định đoạt thì cũng thời gian. Cho Tế tửu lui , Hoàng thượng sai thái giám dâng , tự chậm rãi những bài văn đó. Đọc đến , Hoàng thượng tỉnh cả ngủ đến đấy. "Táo quân minh mục đầu trứ tẩu, chúng sinh thường bãi niệm chân kinh." (Táo quân nhắm mắt buông đũa chạy, chúng sinh nếm xong niệm chân kinh). Hoàng thượng chỉ câu thơ, phá lên. "Ranh mãnh thật!" Nhìn tên tác giả, Dương Hằng, cũng quen quen. Lật xem danh sách Tế tửu dâng lên, , hóa là quý t.ử nhà Viên ngoại lang bộ Hộ. Hoàng thượng thầm mắng, sách vở thánh hiền chắc học đến nơi đến chốn, nhưng cái tài c.h.ử.i đúng là bậc thầy!
Đọc xong mấy bài luận, trong bụng Hoàng thượng thông tỏ. Đám học trò vốn bất mãn với nhà bếp từ lâu , cứ thử thêm mấy câu mà xem. "Lạp nguyệt tam đông tuyết tố chúc, thử nhiệt tam phục sưu phạn thái." (Tháng Chạp giữa đông cháo như tuyết, tháng Sáu đổ lửa cơm canh thiu). Với khẩu phần ăn tệ hại như , trách học trò tẩy chay ăn.
"Truyền chỉcủa , lệnh điều tra tên Chưởng soạn, bọn đầu bếp, và cả tên Chu Học quan nữa, tra xét rõ xem ăn đút lót của tên Chưởng soạn ! hỏi tội đội binh mã ty, gặp dân buôn bán dạo là ngang nhiên đập phá sạp hàng ? Bắt chúng đền bù thỏa đáng! Nếu , Trẫm tước sạch bát cơm của chúng!"
Phiên triều sớm ngày hôm , Hoàng thượng nhếch mép mỉa mai Viên ngoại lang bộ Hộ: "Ái khanh đứa con trai tài giỏi quá nhỉ." Với cái miệng lưỡi sắc lẻm , ở nhà chắc tránh khỏi ăn đòn liên miên. Dương đại nhân ngớ chẳng hiểu mô tê gì vì bỗng nhiên Hoàng thượng lôi trêu đùa.
Vừa về tới nhà, lão xách gậy tìm quý tử: "Mày nên chuyện tày trời gì ?"
Dương Hằng: ???
Cậu nhóc gì ! Bị ăn no đòn oan uổng, mãi Dương Hằng mới vỡ lẽ bài văn tế của đến tay Hoàng thượng.
"Con thề là con oan mà!"
Ai ngờ Hoàng thượng cơ chứ? Rõ ràng nhóc chỉ định c.h.ử.i cái tên Chu Học quan điều thôi mà! Trong lòng Dương Hằng uất ức chút hãnh diện. chỉ mấy hôm , Chu Học quan bặt tăm bóng dáng. Dương Hằng ngóng từ hai bạn mới tên Chu Học quan và Chu Chưởng soạn Hoàng thượng tước quan chức, bãi miễn chức vụ.
"Gã Chưởng soạn ăn xén ăn bớt phần lớn kinh phí, ngay cả Chu Học quan cũng nhận hối lộ mấy bức thư họa đắt tiền!"
Quý Nguyên ấm ức hậm hực: "Chu Học quan suốt ngày rả nhân nghĩa đạo lý, mà nhận tiền lót tay thì cũng nhanh nhẹn lắm!"
Sau khi hai tên sâu mọt quét sạch, Chưởng soạn mới nhậm chức là công tư phân minh, tuyển chọn những đầu bếp lành nghề, sa thải đám ăn hại hưởng lộc, bữa ăn ở khu hậu trù giờ đây chất lượng ngang ngửa đồ ăn hàng quán bên ngoài. Giờ học trò tra ngoài ăn cũng chẳng ai ngăn cấm. Trước cổng mọc thêm hàng loạt sạp bán bánh hấp kẹp rau, bánh nướng kẹp rau, bánh giáp kẹp rau... Chỉ điều, tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng hàng mì lạnh cả. Đám học trò ngày đêm mong ngóng nhưng hàng đó chẳng bao giờ .
"Trời đất ơi, thèm mì lạnh c.h.ế.t mất thôi!" ...
Bên , gia đình Ôn Phạn mảy may về những chuyện kinh thiên động địa . Tuy vẫn chọn mặt bằng ưng ý, nhưng cả nhà đồng tình chuyển hướng khảo sát khu vực phía nam thành. Khu nam địa thế đắc địa, phần lớn dân cư sống ở đây nếu phú hào thì cũng là quan quyền quý.
Ba Ôn: "Dù cũng nắm thói quen chi tiêu của vùng chứ."
Thế là cả nhà chuyển mà chẳng năng tiếng nào. Chỗ bán hàng mới lọt thỏm phía một trạch viện hoang vắng. Ngôi nhà ở, nay trở thành tụ điểm quen thuộc của những bán hàng rong. Khác biệt với các chợ thông thường, những kẻ bán hàng ở đây bán đồ hiếm khó tìm.
Quả đào vỏ mỏng đỏ rực, một tô như gáo nước thôi cũng ngốn tận năm mươi văn. Con gà rừng sấy khô, một con tới tám mươi văn. Lại sành sỏi nghề muối dưa, bày bán mơ muối tự , một gáo cũng trị giá mấy chục văn. Chưa kể đủ loại sản vật núi non săn bắt theo mùa, nay mai .
Nhờ cạnh tranh giành giật mối ăn, bà con tiểu thương ở đây ai nấy đều xởi lởi hòa đồng. Thấy nhà họ Ôn tới, họ vui vẻ dẹp gọn đồ nhường chỗ, thậm chí còn chia cho nhà cô nếm thử vài trái đào mọng nước đồ ăn vặt của nhà . Người hào phóng thì ắt gặp kẻ hào sảng, Ôn tay thoăn thoắt vài bát mì lạnh mời . Thức quà lạ miệng khiến ai nấy xuýt xoa khen ngợi hết lời:
"Món đảm bảo bán chạy như tôm tươi cho xem."