Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:00:44
Lượt xem: 186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Phạn bưng bát cơm của , chậm rãi trả lời: "Dạ cho gì đặc biệt ạ, chỉ là gia vị bình thường thôi."

Thời gian gấp gáp, nàng cũng rảnh để thu thập từng loại hương liệu tự chế biến, may mà các loại gia vị đóng gói sẵn tuy hương vị bằng do chính tay nàng , nhưng cái phong phú, chỉ cần kết hợp đơn giản là thể tạo nên một món ăn khá .

Dương Hồng bán tín bán nghi, thực sự đơn giản thế thôi ?

Bát cơm rõ ràng ngon một cách bất thường mà!

Ban đầu, sự mỹ vị của bát cơm chiên khiến trong đầu Dương Hồng lập tức hiện lên đủ loại bài báo nhỏ mà bà từng xem và chia sẻ.

《Món nộm da lợn thơm ngon săn đón, ai ngờ bên trong cho thứ 》 《Vị t.h.u.ố.c bắc chính là nguồn cơn gây nghiện cho 》 《Ăn ăn? Cảnh sát cảnh báo đừng ăn nhầm đồ cấm》 ...

khi thấy Ôn Phạn cũng ăn ngon lành, Dương Hồng còn lo lắng như nữa.

Điều duy nhất khiến bà cảm thấy buồn là bát quá nhỏ, những hạt gạo cuối cùng nơi đáy bát vơi dần, lòng Dương Hồng như thắt .

Sao món cơm chiên đơn giản ngon đến thế chứ?!

Ôn Phạn thấy bà ăn hết một bát lớn vẫn còn thòm thèm, liền ngoan ngoãn đề nghị lấy thêm cho bà một chút.

Dương Hồng vất vả lắm mới dứt ánh mắt khỏi nồi cơm chiên , bà uể oải xua tay: "... ăn nữa ..."

Trong nồi cũng chẳng còn bao nhiêu, hai vợ chồng nhà họ Ôn đặc biệt cho con gái. Bà ăn một bát, thực sự nỡ lấy thêm bát nữa.

Giống như đ.á.n.h mất thứ gì đó quan trọng, Dương Hồng thẫn thờ rời .

Trước khi còn quên hỏi Ôn Phạn: " nhớ ba cô bán mì mà? Món cơm chiên nhà cô định đưa thực đơn bán ?"

Nói đến đây Dương Hồng cũng chút cạn lời: " cái nhà cô , tay nghề chiên cơm đỉnh thế lo cho , cứ bày vẽ mấy thứ linh tinh gì?"

Tiệm cơm nhỏ nhà họ Ôn bà cũng từng ghé qua, chủ yếu bán cơm suất và mì suất, kinh doanh ở cổng trường chỉ mong nhanh gọn, học sinh thời gian ít, chỉ cần chuẩn sẵn thức ăn kèm là giờ cơm lo cập rập.

Dương Hồng ăn thử xong là ngay, sạch thì sạch thật, nhưng hương vị thì quá bình thường.

Miệng lưỡi học sinh bây giờ tinh lắm, thức ăn kèm vị nhạt nhòa, đủ thơm cay đậm đà, ở cổng trường thực sự chẳng sức cạnh tranh nào.

Dương Hồng bình thường tính tình thẳng thắn, nghĩ đến vẻ mềm mỏng, ôn hòa của hai vợ chồng nhà nhịn thêm vài câu: "Khuyên ba , đừng một mực cứng nhắc như thế, mau tranh thủ lúc học sinh đang nghỉ hè mà cái gì cần sửa thì sửa ..."

Nói nửa chừng, Dương Hồng hậm hực: "Tất nhiên tiền nhà vẫn nộp đúng hạn nhé, trong vòng một tu... nửa tháng nữa, nộp lấy nhà thật đấy, cũng già trẻ cần nuôi..."

Ôn Phạn chăm chú lắng , cuối cùng nở một nụ chân thành, nụ toát lên vẻ rạng rỡ của cô gái nhỏ.

"Cảm ơn dì, con sẽ báo với ba ạ."

Nàng cơm là do chiên, mà trịnh trọng cảm ơn Dương Hồng, dáng vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện khiến Dương Hồng cái thiện cảm hơn hẳn với nàng.

Dương Hồng , Ôn Phạn nhanh chóng ăn xong cơm, ủ phần cơm còn trong nồi rửa sạch bát đũa.

Ba Ôn vẫn về, Ôn Phạn mở ba lô, tự xem sách.

Chưa xem nổi nửa tiếng, Ôn Phạn buồn bã gục xuống giường.

Cũng do ký ức hòa nhập vấn đề, là do kiếp nàng chỉ học lỏm vài chữ tên , mà khi xem sách một lúc, Ôn Phạn cuối cùng cũng nhận một hiện thực phũ phàng.

Đó là…

Ngoại trừ Ngữ văn và Lịch sử, những nội dung khác nàng hiểu, mà ngay cả cho trôi chảy cũng thấy khó khăn.

Đặc biệt là môn Toán, đủ loại ký hiệu như sin, cos, thậm chí khiến Ôn Phạn cẩn thận lật bìa sách để kiểm tra xem cầm nhầm sách .

Tại trong môn Toán chữ nước ngoài? Tại gọi là ẩn ? Tại học Toán vẽ hình? ...

Ôn Phạn chợt nhớ tới tên tiểu thái giám chuyên quản lý sổ sách vật tư trong Ngự Thư Phòng ngày , khi đó nàng hiểu vì cứ đến cuối tháng là đầu bù tóc rối đuổi theo để đối soát con . Bây giờ học Toán, Ôn Phạn thế mà nảy sinh một sự đồng cảm sâu sắc.

Quá khó. Toán học thực sự quá khó.

Bị môn học khuất phục, Ôn Phạn ủ rũ rã rời, ngay cả khi ba Ôn về nàng cũng chẳng nhận .

Ôn Đào và Hạ Anh Chi bước cửa, trong nhà tĩnh lặng, bữa sáng bàn còn thấy .

Hai còn tưởng Ôn Phạn ngoài nên còn nén giọng chuyện nữa.

" ông , nhập nhiều ớt Nhị Kinh Điều thế gì? Dùng hết ."

"Thì tương , muối thêm ít ớt vòng nữa."

"... Hôm nay ông chuẩn ít thôi, còn cái ứng dụng đặt đồ ăn trực tuyến , chúng mở ?"

"Mở ."

"Vậy ông nghĩ cho kỹ, mới đầu hoạt động khuyến mãi là coi như bù tiền lỗ đấy."

Ôn Phạn buông bút dậy, đúng lúc thấy một tiếng thở dài thườn thượt của ba Ôn.

"Không mở thì bây giờ? Học sinh còn hơn một tháng nữa mới khai giảng, chỉ dựa chút khách tại quán thế thì trụ nổi ."

Tay Ôn Phạn định mở cửa khựng một chút.

Sự im lặng kéo dài trong phòng khách khiến cảm thấy áp lực, một lúc giọng của Hạ Anh Chi mới vang lên.

"Hay là... để giao hàng nhé?"

Ôn Đào cuống lên: "Sao thể để bà ? Có thì cũng là ."

Hạ Anh Chi lườm ông một cái: "Ông thì quán tính ? xào nấu gì ."

" cũng thể..."

"Thôi , cứ quyết thế . Giờ cơm ngoài chạy vài tiếng, ông ở quán trông chừng. Hai ngày tới lo mà nộp đủ tiền học thêm cho Tiểu Phạn..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-2.html.]

Ôn Đào cảm thấy lòng thắt , để vợ ngoài vất vả ông đành lòng, nhưng tiền học, tiền phụ đạo của con gái cũng đang gấp rút mắt.

"Ba, , con học thêm nữa ."

Ôn Phạn đẩy cửa , về phía hai đang sofa với vẻ mặt sửng sốt.

Ôn Đào trông khá thư sinh, dáng cao ráo, còn Hạ Anh Chi thì thấp hơn một chút, cả hai đều mặc bộ quần áo lấm lem bụi bặm, khiến lòng Ôn Phạn khỏi mềm yếu.

Kiếp nàng duyên phận mỏng manh, cứ ngỡ sự đổi trong cách xưng hô sẽ khó mở lời, nhưng ngay khoảnh khắc Ôn Đào và Hạ Anh Chi lo liệu cho cuộc sống học hành của , tiếng ba tự nhiên thốt khỏi miệng.

Ôn Phạn bước đến mặt ba , giọng kiên định: "Con thể tự học mà."

với trình độ học tập hiện tại của nàng, dù đến lớp phụ đạo thì cũng chắc theo kịp.

Hạ Anh Chi giật , đó cau mày: "Nói gì ngớ ngẩn thế, ba nãy là đùa thôi, con yên tâm, tiền trong nhà tuy nhiều nhưng chắc chắn đủ cho con học."

Hạ Anh Chi cho phân bua, đẩy Ôn Phạn phòng.

"Mẹ còn tưởng con học chứ, mau dọn dẹp , lát nữa để ba con đưa con đến chỗ cô giáo Vương."

Ôn Phạn Ôn giục quần áo, ba Ôn hộ tống đưa đến trung tâm phụ đạo.

Ôn Phạn cưỡng , chỉ đành để ba sắp xếp ngoan ngoãn mà xuất phát.

Sau khi con gái khỏi, Ôn mở nắp nồi trong bếp .

Cơm chiên nguội còn tỏa mùi thơm nồng nặc, Ôn vội vã mở quán nên tiện tay nhét phần cơm còn một góc tủ lạnh.

Hạ Anh Chi còn càm ràm chồng: "Sáng sớm cơm chiên gì, Tiểu Phạn ăn cái chẳng dinh dưỡng gì cả."

Mấy chuyên gia , buổi sáng nhất là sữa và trứng gà.

Mẹ Ôn mở quán, lâu ba Ôn cũng tới nơi.

Nhân viên tiếp thị của ứng dụng đặt đồ ăn dùng tập tài liệu quảng cáo quạt phành phạch, hướng dẫn Ôn cách tạo gian hàng, cách đăng ảnh.

Loay hoay mãi, Ôn mới thiết lập xong những thứ cơ bản, các nút bấm từ trang quản trị phức tạp loạn xạ, Ôn đăng vài món cơm suất của quán lên.

Cơm bò xào bắp cải, mười tám đồng. Cơm gà xào ớt xanh, mười tám đồng. Cơm trứng xào cà chua, mười lăm đồng.

Mỗi món đều đắt hơn tại quán năm sáu đồng, trừ phí giao hàng và phần trăm hoa hồng cho ứng dụng thì cũng xấp xỉ giá tại quán.

Nhân viên tiếp thị bảo Ôn: "Cứ tìm mấy tấm ảnh mạng đăng lên là ."

Mẹ Ôn mồ hôi đầm đìa thiết lập xong, nhân viên tiếp thị cổ động họ tham gia hoạt động.

"Quán mới khai trương, là tham gia chương trình 'giảm mười lăm đồng cho đơn từ hai mươi lăm đồng' ạ? Hoạt động thể thu hút lượt xem, thời gian quảng bá trong một tuần."

Giảm mười lăm cho đơn hai mươi lăm, ba Ôn theo bản năng định từ chối.

"Giá mà trừ thêm phí giao hàng nữa là chúng bù lỗ c.h.ế.t."

"Thì mới khai trương đại hạ giá mà, giữ chân khách mới thì mới khách quen chứ ạ."

Ba Ôn vẫn lắc đầu: "Không , giá thấp thế chúng chẳng kiếm đồng nào cả."

Nhân viên tiếp thị chút tiếc nuối: "Vậy cô chú chuẩn tâm lý nhé, hoạt động thì thứ hạng của quán sẽ tụt đấy."

Ba Ôn nghiến răng: "Cứ thế mấy ngày , thì chúng mới tham gia ."

Nhân viên tiếp thị thu dọn đồ đạc rời , lúc còn quên mua hai phần cơm trứng xào cà chua mang về.

"Cháu việc với bao nhiêu quán, nhưng quán của nhà chú là sạch sẽ khỏi bàn luôn."

Lại còn là thực phẩm chế biến sẵn.

Phải bây giờ bao nhiêu tiệm chẳng bếp núc gì, bên trong đặt hai cái bếp từ, một cái chậu lớn đựng đầy nước nóng, những túi thức ăn chế biến sẵn cứ thế ngâm . Sau đó nấu thêm vài nồi cơm , đơn là múc cơm xé túi đổ .

Một mạch đầy ba phút là thể giao hàng.

Nhân viên tiếp thị cảnh như thế nên bình thường cũng chẳng buồn đặt đồ ăn ngoài nữa.

Tiễn nhân viên tiếp thị , ba Ôn chuẩn sẵn mỗi món năm sáu phần thức ăn kèm.

Buổi trưa lèo tèo vài khách, đa phần là quen phố. Ứng dụng đặt đồ ăn vẫn mở, Ôn sốt ruột chằm chằm trang quản trị nhưng mãi chẳng đơn nào.

Thấy giờ cơm sắp qua , thức ăn chuẩn từ trưa vẫn còn thừa bảy tám phần.

Ba Ôn liếc đồng hồ: "Tiểu Phạn sắp về , xào thêm hai món nữa, nhà cũng ăn thôi."

Kinh doanh , cũng là chuyện thường diễn , buôn bán cổng trường nhưng gặp lúc học sinh nghỉ hè là một thử thách mà ai cũng thể tránh khỏi.Cách một cây gần đây còn một trung tâm thương mại lớn. Có thể dù là ăn tại chỗ giao hàng tận nơi, ưu thế của họ đều lớn.

Ba Ôn bất lực , trong lòng thầm nghĩ là ngày mai cứ chạy chương trình khuyến mãi .

Nhìn mặt trời bên ngoài càng lúc càng gay gắt, ba Ôn bảo Ôn tắt ứng dụng giao hàng .

Mẹ Ôn reo lên vui sướng: "Có đơn , đơn !"

Kèm theo hai tiếng "ting ting", ứng dụng giao hàng nổ đơn.

Mẹ Ôn mở trang quản trị nhưng cả ngẩn tại chỗ.

Chỉ thấy đặt ba phần cơm suất, nhưng ở phần ghi chú : 【Làm ơn cho ba phần cơm chiên, cảm ơn】.

Mẹ Ôn , chắc chắn nhầm.

"Kỳ lạ thật, rốt cuộc là ăn gì đây?"

 

Loading...