Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 189

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:26
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"654 điểm!" Con vượt xa kỳ vọng của , bố Ôn vui mừng khôn xiết.

"Cao... cao thế cơ á!"

Với điểm , con gái họ dư sức đỗ bất cứ trường đại học nào trong thành phố, ngành học nào cũng thể thoải mái lựa chọn mà sợ rủi ro. Mẹ Ôn dang tay ôm chầm lấy con gái, tươi rạng rỡ: "Tuyệt vời quá! Con gái giỏi quá mất!"

Ba Ôn thì mừng rỡ đến mức tới lui quanh phòng, chà xát hai bàn tay , mãi một lúc mới thốt lên một câu: "Bà xã ơi, ngày mai tiệm giảm giá tri ân khách hàng nhé."

Ông lan tỏa niềm vui sướng đến tất cả , thực khách đến quán đều thể chung vui cùng Ôn Phạn! Mẹ Ôn đồng ý ngay tắp lự: "Giảm giá! Mai đặt cái băng rôn treo cửa tiệm luôn!"

Ôn Phạn mỉm bẽn lẽn, thầm nghĩ trong bụng, hèn gì các bậc sĩ t.ử ngày xưa thường ví von đỗ đạt là một trong bốn niềm vui lớn nhất đời . Giờ đây, khi tên đề bảng vàng, cô mới thấu hiểu niềm sung sướng tột độ, vỡ òa từ sâu thẳm tâm hồn.

"Gió xuân đắc ý vó câu mau, một ngày ngắm hết hoa Tràng An." (Trích bài thơ "Đăng Khoa Hậu" của Mạnh Giao) Chiếc điện thoại của Ôn reo liên tục ngớt, bà tíu tít gọi điện thông báo tin vui cho Tống Tuệ, Diêu Thanh Cầm và những bạn thiết khác. Điện thoại của ba Ôn cũng bận rộn kém, cuộc gọi đầu tiên ông gọi ngay cho sư phụ Đại Kim. Phùng Tuệ Quyên chúc mừng: "Em đoán chắc là đêm nay điểm thi nên nãy giờ cứ cầm điện thoại chờ cuộc gọi của chị."

Tống Tuệ cũng rôm rả: "Tiểu Phạn nhà giỏi thật đấy, với điểm thì chắc chắn là đỗ nguyện vọng 1 ?"

Diêu Thanh Cầm thì nắm c.h.ặ.t t.a.y bé Diêu Hoàng, bảo cô bé lời chúc mừng giòn giã qua điện thoại. Bên , sư phụ Đại Kim cúp máy liền sang dặn dò học trò Tiểu Cát: "Ngày mai con gọi điện cho nhà ông Đặng, bảo họ chở cái đùi lợn muối ủ ba năm của đến đây."

Tiểu Cát xong mà há hốc mồm kinh ngạc. Sư phụ quý cái đùi lợn muối đó như vàng, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, lúc nào cũng bảo đến thời điểm thích hợp để thưởng thức, thế mà hôm nay hào phóng mang thiết đãi .

Bố đang bận rộn với những cuộc điện thoại chia vui, điện thoại của Ôn Phạn cũng liên tục báo tin nhắn đến. Trong group chat của lớp, tin nhắn lướt nhanh như gió, Ôn Phạn chỉ kịp lướt qua một vài tin báo điểm. Hàn Lộ Lộ nhắn một tràng "Aaaaaa", vẻ như cô nàng cũng đạt điểm khá cao. Tần Hòa cũng là một trong những đầu tiên nhắn tin riêng chúc mừng Ôn Phạn. Ôn Phạn trả lời bằng con điểm cô nhận .

【Tần Hòa: Chúc mừng nhé, thế là xứng đáng với những bữa sáng mang cho tớ hồi lớp 11 đấy.】

【Ôn Phạn: Cảm ơn .】

Vừa nhắn tin xong cho Tần Hòa, Ôn Phạn nhận cuộc gọi từ cô giáo chủ nhiệm. Sau khi điểm của Ôn Phạn, cô giáo giấu nổi sự xúc động: "Tốt lắm, điểm thi cao hơn hẳn so với điểm thi thử các kỳ ."

Sau đó, cô dặn dò Ôn Phạn ngày mai đến trường để hướng dẫn chi tiết về cách thức điền nguyện vọng xét tuyển đại học. Những cuộc điện thoại gọi đến tấp nập, mãi đến lúc mở hộp thư tin nhắn , Ôn Phạn mới để ý thấy tin nhắn của Quý Bách Ý trôi tuột xuống tận cùng. Quý Bách Ý gửi một chiếc nhãn dán chú mèo con lắc lư đầu, đính kèm dòng chữ "Bé mèo đang hoang mang". Chờ mãi thấy Ôn Phạn hồi âm, gửi tiếp một chiếc nhãn dán "Bé mèo đang lo lắng". Ôn Phạn bật khúc khích, tâm trạng đang vui vẻ liền gửi một chiếc nhãn dán hình chú ch.ó Đản Hoàng nhà cô. "Bé cún thông báo thứ đều ."

Ngay lập tức, Quý Bách Ý gọi điện thoại đến. "Chắc chắn đỗ nguyện vọng 1 chứ?" Ôn Phạn hắng giọng: "Ừm, giờ thể thoải mái chọn ngành học yêu thích ."

"Chúc mừng em nhé, cô chú chắc hẳn đang tự hào lắm."

Ôn Phạn liếc bố vẫn đang bận rộn gọi điện thoại báo tin vui ở đằng xa, mỉm đáp: "Bố vui lắm."

"Thế còn em? Có vui ?"

"... Anh thấy lúc thôi, nếu thấy, sẽ tưởng là một quả bóng bay sắp nổ tung vì hạnh phúc đấy."

Vui sướng đến mức bay lên chín tầng mây. Quý Bách Ý bật sảng khoái: "Vậy ngày mai sẽ tặng em một hòn đá để neo nhé, kẻo em bay mất tìm ở ."

Hai trò chuyện rôm rả một hồi, ba Ôn đang gọi điện thoại bỗng như giác quan thứ sáu mách bảo, vội vàng cúp máy sang lay tay vợ. "Bà xem, con gái đang gọi điện cho ai mà tươi thế ?"

Mẹ Ôn đang chìm đắm trong niềm vui sướng, chẳng buồn bận tâm đến sự đa nghi của chồng: " ông cứ lo bò trắng răng! Chắc ông định nghi ngờ thằng bé Bách Ý chứ gì? Làm gì chuyện đó!"

Ba Ôn chạnh lòng, phân bua rằng dù ông nghi ngờ Quý Bách Ý thì những con trai khác cũng khả năng mà! Con gái ông ưu tú, xinh như , trai nào đem lòng yêu thương cũng là chuyện hết sức bình thường. Ba Ôn lân la gần con gái, lúc Ôn Phạn cúp máy định rót nước uống thì suýt nữa ông dọa cho giật . "Bố gì thế!"

Ba Ôn ghen tị mặt: "Vừa nãy con gọi điện cho ai đấy?"

Ôn Phạn định mở miệng trả lời là Quý Bách Ý thì điện thoại đổ chuông, gọi đến là Hàn Lộ Lộ. "Là bạn con, chuyện với bố nữa, con đang bận lắm."

Nhấc máy điện thoại của Hàn Lộ Lộ, hai nhanh chóng say sưa buôn chuyện.

Ba Ôn: ...Cứ cảm giác sai sai thế nào .

Sau hai năm miệt mài đèn sách, Ôn Phạn cuối cùng cũng gặt hái thành quả xứng đáng, vươn lên vị trí thứ tám của lớp trong kỳ thi đại học. Dù điểm đủ để cô tự do lựa chọn các trường đại học top đầu quốc, nhưng với các trường đại học trong thành phố thì cô thể thoải mái cân nhắc. Cô giáo chủ nhiệm hớn hở tư vấn cho Ôn Phạn: "Với điểm , nộp hồ sơ các trường đại học ngoại tỉnh thì phí. Lựa chọn tối ưu nhất là trường đại học A ở thành phố , em thể tự tin đăng ký các ngành mũi nhọn của trường như Tài chính Ngân hàng hoặc Kỹ thuật Xây dựng..."

Ôn Phạn dứt khoát đáp lời: "Em đăng ký ngành Quản trị Kinh doanh ạ."

Cô giáo thoáng chút ngạc nhiên: "... Cũng hợp lý, dù gia đình em cũng đang sở hữu một cơ ngơi mà."

Nếu học sinh nào cũng định hướng rõ ràng như Ôn Phạn thì mấy, cô giáo thầm cảm thán trong lòng. Sau đó, cô dành trọn một ngày để tư vấn, định hướng nghề nghiệp cho bốn, năm học sinh còn . Kỳ thi đại học năm nay, Hàn Lộ Lộ cũng tỏa sáng bất ngờ, đạt điểm vượt trội ngoài mong đợi, tuy thấp hơn Ôn Phạn vài chục điểm nhưng cũng dư sức đậu nguyện vọng 1 với điểm 600. Với điểm , cô nàng bài toán hóc búa: chọn ngành yêu thích chọn trường danh tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-189.html.]

Hàn Lộ Lộ trốn đến Ôn Ký tìm Ôn Phạn chơi, tiện thể than thở với cô bạn : "Bố tớ cứ như phát rồ , thì chạy vạy nhờ trung tâm tư vấn, thì nhờ họ hàng tư vấn, mỗi một ý, tớ chẳng chen ngang câu nào!"

Hàn Lộ Lộ chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp, Ôn Phạn xào nấu mà khỏi ngưỡng mộ: "Giá mà tớ cũng định hướng rõ ràng như và Tần Hòa thì mấy."

Cả hai đều mục tiêu học tập rõ ràng, ngược với cô nàng, từ bé đến lớn lúc nào cũng bố đốc thúc học hành. Hồi nhỏ thì bố ép, lên cấp ba nếu Ôn Phạn kèm cặp thì chẳng tương lai sẽ về . Ngay cả sở thích, đam mê cũng đổi xoành xoạch. Bây giờ may mắn thi điểm cao, nhưng việc chọn ngành học là một thử thách khó nhằn đối với cô.

Bố quyết định thế nào, cô nàng đều ậm ừ cho qua. Đang chìm trong sự bế tắc, Ôn Phạn bỗng lên tiếng ngắt lời: "Há miệng ."

Hàn Lộ Lộ ngoan ngoãn theo, ngay lập tức một miếng bánh thơm lừng, béo ngậy lấp đầy khoang miệng. "... Cái là bánh gì ?"

Cố gắng nhai nuốt trôi miếng bánh, Hàn Lộ Lộ hai mắt sáng rực lên hỏi. Ôn Phạn đang dùng xẻng lật những chiếc bánh nhỏ chiếc chảo nướng phẳng, chiếc bánh nào cũng phồng to, vàng ươm trông vô cùng hấp dẫn. "Bánh thịt đinh cửa."

Nói xong, cô múc một chiếc bánh nhỏ chiếc bát con, đặt mặt Hàn Lộ Lộ. "Ăn cẩn thận kẻo bỏng nhé."

Hàn Lộ Lộ dùng cả hai tay nâng niu chiếc bánh nóng hổi, tuy bỏng tay nhưng khi ăn cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cắn một miếng, nước cốt thịt tuôn trào từ lớp vỏ giòn rụm, phần nhân thịt bò đậm đà, nêm nếm miệng, nước cốt nóng hổi khiến kìm húp trọn.

"Suỵt... Sao gọi là Bánh thịt đinh cửa nhỉ?"

"Cậu xem, chiếc bánh giống những chiếc đinh đồng khổng lồ đính cổng của các ngôi nhà cổ ?"

Hàn Lộ Lộ thích thú: "Công nhận giống thật."

Thảo nào cái tên độc đáo như . Chiếc bánh tuy nhỏ nhưng phần nhân thịt đầy đặn, Hàn Lộ Lộ ăn một chiếc thấy lưng lửng bụng. Nhìn Ôn Phạn mở nắp một chiếc nồi to đùng, bên trong là nồi cháo đang sôi sùng sục.

"Ủa, tiệm định mở thêm dịch vụ điểm tâm sáng hả?"

Cháo với bánh nướng, combo chuẩn chỉnh cho một bữa sáng. Hạt gạo nở bung, dẻo quánh. Ôn Phạn mở nắp vung, nhanh tay thả nồi gan lợn tẩm ướp đậm đà, thịt heo nạc, lòng lợn, thịt viên nhỏ xinh, điểm xuyết thêm chút đậu phộng rang giòn và quẩy chiên cắt nhỏ. Chỉ trong nháy mắt, nồi cháo sôi sùng sục, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp gian bếp. Ôn Phạn múc cho Hàn Lộ Lộ một bát: "Nếm thử xem, Cháo Trạng Nguyên đấy."

Gan lợn nên ninh quá lâu, vì trong bếp đều thưởng thức một bát cháo nóng hổi. Ngay cả các bạn phục vụ bàn cũng lượt chạy bếp để xin một bát.

"Trời ơi, cháo thơm quá mất!"

"Em vốn hảo cháo mặn , nhưng tô thì em thể ăn liền ba tô!"

"Công nhận cháo ngon quá, tiệm định bán kèm món cô chủ?"

Mẹ Ôn cũng đang bưng một bát cháo, liền đáp: "Không bán! Tiệm sẽ tặng miễn phí cho mỗi bàn!"

Trước đó bà rủ ba Ôn in băng rôn chúc mừng, nhưng nhiều khuyên nên đợi đến lúc kết quả trúng tuyển hẵng treo. Mẹ Ôn thấy cũng lý, đợi đến lúc đó treo hai băng rôn, một cái thông báo điểm thi, một cái thông báo giấy báo nhập học, thế mới hoành tráng! băng rôn thì thể đợi, còn việc ăn mừng thì Ôn thực hiện ngay và luôn. Vì thế, Ôn Phạn quyết định nấu nồi Cháo Trạng Nguyên . Chỉ vài giờ , những vị khách ghé tiệm dùng bữa tối thưởng thức món Cháo Trạng Nguyên nóng hổi. Cháo sánh mịn, đậm đà, dùng thìa khuấy nhẹ là thể thấy ngay những viên thịt heo, lòng non và gan lợn hấp dẫn. điều thu hút nhất của tô cháo chính là lớp quẩy chiên giòn và hạt đậu phộng rang rắc lên . Quẩy chiên đến độ phồng xốp, cắt thành từng miếng nhỏ, bên ngoài thì ngấm đều nước cháo, bên trong vẫn giữ độ giòn tan, béo ngậy. Sự kết hợp giữa độ mềm dẻo của cháo và độ giòn rụm của quẩy tạo nên một trải nghiệm vị giác vô cùng thú vị, thậm chí còn hấp dẫn hơn cả việc chấm quẩy với sữa đậu nành. Một tô Cháo Trạng Nguyên đầy ắp hương vị, bạn phục vụ bưng luôn nở nụ tươi rói kèm theo câu :

"Đây là phần quà đặc biệt ông bà chủ chuẩn để ăn mừng cô chủ nhỏ thi đại học đạt điểm cao ạ"

Các vị khách cũng giấu niềm vui mừng, ríu rít chúc mừng gia đình, đó mới bắt đầu thưởng thức tô cháo thơm ngon. Vừa nếm thử một miếng, ai nấy đều thốt lên kinh ngạc. Nhiều thực khách ăn thèm còn xin thêm một bát, nhưng ngại ngùng hỏi giá tiền, bởi lẽ Ôn Ký tặng miễn phí một bát là quý lắm , giờ xin thêm e rằng cho lắm. Thế nhưng, bạn phục vụ vẫn niềm nở trả lời: "Dạ tiệm phục vụ miễn phí ạ."

"Ông bà chủ dặn , quý khách dùng thêm bao nhiêu cũng ạ."

Nếu vì chỗ để xe cửa tiệm quá chật hẹp, chắc ba Ôn dựng hẳn một rạp phát cháo miễn phí ở ngoài đường ! Khách hàng bưng tô cháo về bàn, xuýt xoa cảm thán: "Ôn Ký đúng là hào phóng, hiếu khách thật, cháo nấu đầy ắp nhân thịt thế cơ mà."

Nếu đem bán ở các nhà hàng khác, một tô cháo như thế ít nhất cũng giá hai mươi tệ, đằng tiệm tặng miễn phí, còn cho ăn thỏa thích nữa chứ. Mẹ Ôn ngờ rằng, chỉ với một tô cháo miễn phí, lòng hiếu khách của tiệm ghi điểm tuyệt đối trong lòng thực khách, danh tiếng Ôn Ký mạng xã hội càng thêm vang dội. Nhiều tìm đến đây để thưởng thức bữa ăn ấm cúng, cũng những gia đình dẫn theo con nhỏ đến để hưởng ké chút khí may mắn. Tòa nhà mới của Ôn Ký vị trí đắc địa, hai bên là những siêu thị lớn và cửa hàng hoa quả sầm uất, phía lưng là một khu dân cư đông đúc. Giữa trưa, lúc đang ở quầy thu ngân, Ôn vô tình để ý thấy một phụ nữ trong trang phục nhân viên siêu thị dắt theo đứa con nhỏ cứ lấp ló ở cửa, dường như dám bước . Mẹ Ôn ân cần bước , nở nụ hỏi: "Chào chị, chị và bé dùng cháo ạ?"

Người gượng ngượng nghịu: "Dạ ... tiệm áp dụng chương trình mua theo nhóm mạng ạ?"

Mẹ Ôn lập tức hiểu , dắt con ăn nhưng sợ gọi cháo thì ngại, mà gọi thêm món thì sợ đắt tiền, nên mới đắn đo mãi cửa tiệm. Mẹ Ôn tinh tế lên tiếng: "Chị thông cảm, giờ cao điểm tiệm đông khách quá, sợ chỗ ... Tụi em kê một cái bàn nhỏ trong góc, chỉ đủ chỗ cho hai , chị và bé đó dùng cháo nhé? Nếu gọi món thì e là nhà bếp phục vụ kịp."

Người phụ nữ mừng rỡ, vội vàng rối rít cảm ơn, khi bước tiệm thì Ôn đích dẫn đến một chiếc bàn nhỏ đặt sát cửa sổ, đối diện chỉ đúng hai chiếc ghế đẩu nhỏ, nhưng khí cũng chẳng khác gì những chiếc bàn dành cho hai khác trong tiệm. Mẹ Ôn dặn phục vụ bưng hai tô cháo đầy ắp, bé ban đầu còn bẽn lẽn cúi gằm mặt, nhưng ngửi thấy mùi cháo thơm lừng liền giấu sự háo hức. Cùng với cháo là một đĩa đồ chua ăn kèm. Cô phục vụ những hề tỏ vẻ khó chịu vì hai con chỉ gọi cháo mà còn thiện dặn dò nếu ăn no thì cứ gọi cô để lấy thêm. Người thở phào nhẹ nhõm, lí nhí lời cảm ơn. Bát cháo sánh mịn, đậm đà của Ôn Ký, chỉ cần lấy thìa khuấy nhẹ là thấy ngay những viên thịt băm, gan lợn, lòng lợn thơm phức. Cậu bé húp vài thìa cháo, đôi mắt sáng rực lên, đưa chiếc thìa trong tay về phía : "Mẹ uống !"

Người âu yếm xoa đầu con: "Mẹ cũng phần , con cứ ăn ."

Hai con thưởng thức bát cháo một cách ngon lành. Cậu bé xoa xoa chiếc bụng no tròn, ghé tai thì thầm: "Mẹ ơi, con ăn cháo xong là cũng thi đỗ Trạng Nguyên giống cô chủ nhỏ luôn hả ?"

"Tất nhiên , nhưng nếu đỗ Trạng Nguyên cũng chẳng , Trạng Nguyên chỉ một thôi, con phấn đấu đỗ Á khoa Bảng nhãn cũng giỏi lắm ."

Món Cháo Trạng Nguyên nổi đình nổi đám vô tình mang một hệ lụy dở dở cho Ôn Ký: tiệm bắt đầu nhận hàng loạt yêu cầu đặt tiệc tri ân thầy cô giáo trong suốt hai tháng tiếp theo. Số lượng khách đặt tiệc đông đúc đến mức các phòng VIP của tiệm luôn trong tình trạng kín lịch mỗi ngày. Mẹ Ôn khó khăn lắm mới sắp xếp một phòng trống để tổ chức tiệc tri ân thầy cô giáo cho con gái. Trọn vẹn tháng Bảy, thời gian của Ôn Phạn trôi qua với những công việc bận rộn như hồ sơ xét tuyển đại học, lên thực đơn cho tiệc tri ân thầy cô giáo, và thấp thỏm chờ đợi giấy báo trúng tuyển. Giữa lúc giấy báo nhập học sắp sửa gửi đến tay, Chủ nhiệm Hảo một nữa ghé thăm tiệm, mang theo một lời mời hợp tác mới đầy hấp dẫn. "Sắp tới Lễ hội Văn hóa Núi Thanh Đường, tiệm nhà hứng thú mở một quầy bán hàng lưu động ?"

 

Loading...