Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 186
Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:23
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuyên qua bức tường cách âm của căn phòng VIP, Chủ nhiệm Hảo bạn phục vụ cất lời giới thiệu sáng rực ánh mắt, nôn nóng gặng hỏi.
"Vịt hun khói Chương... dùng lá của vùng núi Thanh Đường đúng ?"
Bạn phục vụ mới mỉm gật đầu: "Dạ đúng ạ, thịt vịt khi tẩm ướp gia vị sẽ đem hun khói bằng củi gỗ long não và lá , lá dùng để hun khói là loại non đầu mùa thu hoạch từ vùng núi Thanh Đường quê ạ. Trải qua công đoạn hun khói, thịt vịt sẽ đem hấp cách thủy, và cuối cùng là chiên ngập dầu cho da giòn."
Nghe qua thì vẻ đơn giản, nhưng thực chất đây là một quá trình chế biến cực kỳ công phu và tỉ mỉ, chỉ riêng khâu hun khói ngốn trọn vẹn thời gian từ ngày hôm qua đến tận hôm nay. Những miếng thịt vịt vàng ươm, bóng bẩy xếp ngay ngắn đĩa, điểm xuyết vài búp non xanh mướt trông vô cùng mắt. Anh cán bộ cùng Chủ nhiệm Hảo hít hà hương thơm thoang thoảng của lá , khỏi tấm tắc khen ngợi:
"Chà, Ôn Ký đúng là cách sáng tạo thật đấy."
Khu chợ dân sinh chân núi Thanh Đường khai trương gần một năm trời, ngoại trừ thời gian ba tháng mùa đông thời tiết khắc nghiệt khiến tình hình kinh doanh phần chững , thì kể từ lúc lập xuân đến nay, khí mua bán luôn tấp nập, nhộn nhịp. Các tiểu thương liên tục tung những mặt hàng đặc sản địa phương mới lạ, du khách đến tham quan ai nấy cũng khệ nệ xách về đủ thứ quà cáp. Ngay cả mấy món đồ đóng gói của Ôn Ký vốn chỉ bày bán ở thôn Lý Ngư, cũng đem mở hẳn một gian hàng riêng chân núi Thanh Đường để phục vụ du khách. Bên cạnh các gian hàng cố định và những buổi khám bệnh miễn phí định kỳ, ban quản lý khu du lịch núi Thanh Đường còn linh động quy hoạch thêm một khu vực dành riêng cho các hộ kinh doanh thời vụ, tạo điều kiện cho bà con nông dân quanh vùng mang nông sản tự trồng buôn bán. Mùa thu năm ngoái, khi bàn bạc kỹ lưỡng với Ôn, Diêu Thanh Cầm và Phùng Tuệ Quyên mạnh dạn dời gánh bánh nướng của sang khu vực . Món bánh hồng bán đắt như tôm tươi trong suốt cả tháng trời, đến mức lượng hồng nhà Phùng Tuệ Quyên đủ cung cấp, hai đành cất công thu mua thêm hồng từ các thôn lân cận mới đủ đáp ứng nhu cầu của thực khách.
Mọi hoạt động giao thương tại khu chợ đều diễn suôn sẻ, duy chỉ một vấn đề khiến Chủ nhiệm Hảo đau đầu nhức óc. Đó chính là đầu cho sản phẩm của núi Thanh Đường. Người dân vốn quen thuộc với hương vị đậm đà của các loại trứ danh như Mao Tiên, Phổ Nhĩ, Hồng , Bạch , nên chẳng mấy ai mặn mà với loại trồng ở vùng núi Thanh Đường. Du khách ghé thăm thường tiện tay mua đủ loại đặc sản, nhưng riêng với thì họa hoằn lắm mới mua một gói nhỏ về quà biếu, coi như là đồ đính kèm. Tình trạng ế ẩm kéo dài khiến Chủ nhiệm Hảo yên, ông lo sợ nếu bán , bà con nông dân sẽ nản lòng chặt bỏ vườn để chuyển sang trồng cây khác. Năm nay ông cất công khuyên can mãi bà con mới chịu giữ vườn , nhưng sang năm thì tình hình sẽ . May mắn , sự sáng tạo của Ôn Phạn mang đến cho ông một tia hy vọng mới, một hướng đầy hứa hẹn. Trà bán để pha uống, thì thể tận dụng nguyên liệu chế biến món ăn cơ mà! Món Vịt hun khói Chương tỏa ánh hào quang bóng bẩy, quyến rũ, lớp da vàng ươm, căng bóng phản chiếu ánh đèn. Da vịt giòn rụm, thịt vịt mềm ẩm, sự mềm mại đến từ việc ninh nhừ mà là độ săn chắc, mọng nước hòa quyện cùng hương vị khói xông đặc trưng. Vị mặn ngọt đậm đà đan xen với mùi thơm thanh tao của gỗ long não và lá , tất cả hòa quyện tạo nên một trải nghiệm ẩm thực độc đáo. Đặc biệt, những chú vịt chọn lọc kỹ càng, thịt béo ngậy, chỉ cần xé nhẹ một miếng, lớp mỡ vịt béo ngậy tươm từ lớp da giòn tan, hòa quyện cùng phần thịt mềm mại, mang đến một hương vị thơm ngon khó cưỡng. Chủ nhiệm Hảo càng ăn càng thấy ghiền, nhất là phần đùi vịt thịt dày, xương nhỏ, ông chẳng màng đến hình tượng, dùng tay cầm ăn một cách ngon lành.
"Thịt vịt ngon thật đấy."
Không vịt chăn thả tự nhiên ở vùng ... À đúng , hình như quanh khu vực Phương Gia Trang mấy trang trại chăn nuôi vịt quy mô lớn thì ? Chắc hôm nào rảnh rỗi qua đó khảo sát xem , móc nối mối cung cấp cho Ôn Ký. Thưởng thức xong món Vịt hun khói Chương, bắt đầu chuyển sang oanh tạc đĩa Bồ câu da giòn. Nói về hình thức, hai món ăn nét tương đồng nhưng cũng mang những điểm nhấn riêng biệt. Cả hai đều sở hữu lớp da đỏ au, giòn rụm, nhưng lớp da của Bồ câu mỏng tang, trong veo như pha lê, một kỹ thuật chế biến đỉnh cao mà ai bí quyết! Vừa c.ắ.n , lớp da mỏng manh vỡ vụn trong miệng tạo thành âm thanh "rôm rốp" vui tai, lớp vỏ màu đỏ sậm mỏng như cánh ve sầu, giòn tan tựa như kẹo hồ lô. Ẩn giấu bên trong lớp vỏ giòn rụm là phần thịt bồ câu mềm mại, mọng nước, hương vị thơm ngon ngây ngất. Chỉ cần dùng tay bóp nhẹ, nước thịt tươm từ những thớ thịt, chảy tràn xuống kẽ tay. Món bồ câu thơm lừng, mọng nước , mỗi chỉ chia đúng nửa con. Cuối cùng, chẳng ai nỡ ăn hết phần thịt một cách nhanh chóng, đều tỉ mẩn gặm nhấm từng chút thịt còn sót xương.
"Món kiểu gì mà da giòn đến mức nhỉ?"
Lớp da giòn tan tựa pha lê quả thực là một màn phô diễn kỹ thuật nấu nướng đỉnh cao và sự kết hợp hương vị hảo. Không chỉ ở phòng VIP , mà ở các phòng khác, những tiếng xuýt xoa khen ngợi tương tự cũng liên tục vang lên. Giới sành ăn luôn sự đ.á.n.h giá khắt khe đối với ẩm thực, nhưng món Bồ câu da giòn nhanh chóng chinh phục cả những vị khách khó tính nhất. Tại phòng VIP cuối cùng tầng hai, Trần Gia Hòa, một quen lâu năm của tiệm, cũng đang đắm chìm trong hương vị tuyệt hảo hiếm . Dư âm tuyệt vời của món Bồ câu da giòn kịp lắng xuống, bạn phục vụ nhanh chóng dọn lên món mới.
"Xin mời quý khách thưởng thức món Hoa cô hầm chân ngỗng." Bạn phục vụ cẩn thận đặt những chiếc đĩa nhỏ xinh xắn lên bàn, mỗi khách hàng phục vụ một đĩa riêng biệt gồm một cây nấm hương (hoa cô), một chiếc chân ngỗng và một con bào ngư. Nước sốt bào ngư thơm lừng, sánh quyện, khi dùng thìa múc lên rưới xuống tạo thành một dòng thác nhỏ óng ánh, Trần Gia Hòa thậm chí còn thể thấy tiếng thở dài mãn nguyện từ sâu thẳm tâm hồn . Trợ lý Tăng nhanh tay lẹ mắt, lấy ngay vài chiếc bát con và thìa từ chiếc tủ nhỏ đặt góc phòng, chia cho mỗi một bộ.
"Bạn phục vụ ơi, cho xin một tô cơm trắng nhé!"
Sau khi thưởng thức vô món ngon, trợ lý Tăng cũng tự rút cho những bí quyết ẩm thực riêng. Lấy ví dụ như món Hoa cô hầm chân ngỗng , nếu bỏ phí phần nước sốt bào ngư đậm đà thì quả là một sự lãng phí to lớn, bữa ăn cũng vì thế mà bớt phần trọn vẹn. Cách thưởng thức đúng điệu là bắt đầu với chiếc chân ngỗng, chân ngỗng tẩm ướp gia vị đậm đà, chứa nhiều collagen, hầm nhừ trong nước sốt bào ngư suốt nhiều giờ liền, nước sốt thấm đẫm từng thớ thịt, xương, chân ngỗng mềm rục, róc xương, béo ngậy mang hương vị thịt thơm lừng. Xử lý xong chân ngỗng, tiếp đến là phần bào ngư, thịt bào ngư tươi ngon, dai giòn sần sật, trợ lý Tăng ăn một nửa, cố tình để một nửa. Vừa vặn lúc đó bạn phục vụ mang cơm trắng lên.
"Xin quý khách, bếp trưởng dặn là khi thưởng thức món , nhất nên dùng bát lớn để đựng cơm ạ."
Lời giải thích của bạn phục vụ kịp dứt, trợ lý Tăng lịch sự mỉm cảm ơn và nhận lấy bát cơm. Trần Gia Hòa chần chừ, úp ngược bát cơm nhỏ xíu kích thước chỉ bằng nắm tay lên chiếc đĩa của , trộn đều cơm với phần nước sốt bào ngư sánh mịn như màu hổ phách còn sót . Ông thầm thán phục sự tinh tế của Ôn Phạn khi nâng cấp nhà hàng, cô bé chỉ chú trọng đến chất lượng món ăn mà còn tính toán tỉ mỉ đến cả khẩu phần tinh bột ăn kèm. Lượng cơm trắng đủ để quyện lấy chút nước sốt còn đọng đáy đĩa, hương vị đậm đà của nước sốt bào ngư ngấm từng hạt cơm dẻo thơm, gắp một đũa cơm, đặt thêm miếng bào ngư lên , c.ắ.n một miếng là cảm nhận sự thỏa mãn dâng trào. Về phần cây nấm hương nãy giờ vẫn ngó lơ, khi ăn kèm với cơm, nấm hầm mềm nhũn, vị ngọt thanh tao của nấm còn vượt trội hơn cả hương vị thịt cá, mang đến một kết cấu tròn đầy, tạo nên nốt thăng hoa cuối cùng cho món ăn tuyệt hảo . Tỉ mẩn vét sạch đến từng hạt cơm cuối cùng đĩa, Trần Gia Hòa lúc mới thong thả sang trò chuyện cùng trợ lý Tăng.
"Hương vị hề thua kém mấy nhà hàng lâu đời bên Hồng Kông."
Đặc biệt là khi gian nhà hàng nâng cấp, ánh sáng trong phòng VIP thiết kế tinh tế, chiếu rọi lên những chiếc đĩa sứ trắng tinh khôi, khiến món ăn chỉ hảo về mặt hương vị mà còn vô cùng bắt mắt, mãn nhãn. Trợ lý Tăng gật gù đồng tình: " giá cả thì mềm hơn mấy nhà hàng bên đó nhiều."
Nhà hàng Ôn Ký mới khai trương, nâng cấp diện nên giá cả cũng sự điều chỉnh. Tuy nhiên, trong mắt Trần Gia Hòa và trợ lý Tăng, mức giá vẫn vô cùng hợp lý và chăng. "Anderson , dự định sẽ đơn từ chức lên công ty..."
Tranh thủ lúc nghỉ ngơi giữa các món ăn, Trần Gia Hòa cuối cùng cũng chia sẻ quyết định mà ông ấp ủ bấy lâu nay. Quyết định do bốc đồng một bữa ăn ngon, mà là kết quả của quá trình phân tích, đ.á.n.h giá kỹ lưỡng về tình hình hoạt động của công ty, ông quyết định chuyển hướng đầu tư, tập trung phát triển sự nghiệp tại thị trường Đại lục. Trợ lý Tăng chăm chú lắng , gửi gắm lời chúc chân thành đến sếp của : "... tin chắc sếp sẽ gặt hái nhiều thành công."
Bên , Diêu Thanh Cầm bón xong cho con gái ăn món Hoa cô hầm chân ngỗng, Tống Tuệ hạ giọng tò mò hỏi thăm chuyện về chồng cũ của cô. Diêu Thanh Cầm bĩu môi, dỗ dành con gái giao cho Dương Thao, nhờ thanh niên dẫn bé sảnh lớn mua một cây kem. Dương Thao vốn đang rục rịch ôm máy sảnh vài thước phim tư liệu, liền vui vẻ dắt bé Diêu Hoàng ngay. Đợi con bé khuất bóng, Diêu Thanh Cầm mới trút một tràng bức xúc về gia đình chồng cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-186.html.]
"Em từng thấy cái gia đình nào trơ trẽn, mặt dày đến thế. Trước đây lúc ly hôn, rõ ràng họ rũ bỏ trách nhiệm, thèm nhận bé Diêu Hoàng, em hai bàn tay trắng, chỉ xin quyền nuôi con. Vậy mà giờ đây, chồng cũ thấy em ăn khấm khá, kiếm tiền, bỗng dưng lật lọng, mò đến tìm em nài nỉ chuyện tái hợp."
"Chị Tuệ xem nực ? Bọn em ly hôn hơn cả năm trời , con bé cũng đổi sang họ . Bà đến gặp em, giở trò thao túng tâm lý, bảo em dù kiếm nhiều tiền đến mấy thì vẫn mang tiếng ở nhờ nhà đẻ, sắc mặt bố mà sống, phụ nữ dù cũng cần một mái ấm gia đình... Nghe cái giọng điệu sặc mùi chia rẽ, khích bác là em sôi máu. Bố em đối xử với em , cả khu phố ai mà ? Suốt hơn một năm qua, nếu nhờ bố em dang tay cưu mang, hỗ trợ, công việc buôn bán của em phát triển như ngày hôm nay!"
"Em tức điên lên, đuổi thẳng cổ bà về. Thế nhưng, đuổi bà thì đến thằng con, ngày nào cũng mặt dày đến chặn đường em..."
Tống Tuệ bôn ba bên ngoài suốt nên đây là đầu tiên cô tỏ tường ngọn ngành sự việc, đập bàn đầy phẫn nộ: "Em đến tận cơ quan rùm beng lên cho chị! Xem còn thiết giữ cái cần câu cơm nữa ?"
"Hả? Em rùm beng cũng chịu c.h.ế.t."
Diêu Thanh Cầm hả hê khinh bỉ đáp: "Cái gã đó công ty sa thải từ hồi Tết !"
Tống Tuệ: ...
Tống Tuệ: "Chị cứ thắc mắc dạo giở chứng lưu manh, hóa là cùng quá hóa rồ. Hồi lương ba cọc ba đồng mà lúc nào cũng lên mặt dạy đời, giờ đến đồng lương c.h.ế.t đói cũng chẳng còn nên mới sinh mưu hèn kế bẩn."
Diêu Thanh Cầm: "Chứ còn nữa? Bị quấy rầy phiền quá, em đành mua luôn một căn hộ mới, đón cả bố dọn sang đó sống cho yên tĩnh. Giờ thì , cả nhà họ nhảy đổng lên, đòi chia phần trong căn nhà mới của em, còn dọa kiện em tòa nữa cơ."
Phùng Tuệ Quyên câu chuyện say sưa, chỉ tiếc trong tay nắm hạt dưa để cắn, hai mắt sáng rực hóng hớt: "Rồi nữa em?"
Diêu Thanh Cầm đảo mắt: "Em mà sợ ? Em thuê hẳn luật sư , thế mà gia đình rén ngay, tự động rút đơn kiện."
Giờ cô đến mấy chi nhánh cửa hàng, công việc bù đầu bù cổ, con gái cũng chuyển sang một trường mẫu giáo khác, họ tìm cô cũng chẳng đường nào mà . Hơn nữa, tòa thì Diêu Thanh Cầm chẳng ngán, cô tham khảo ý kiến luật sư, luật sư khẳng định cô nắm chắc phần thắng. Vị luật sư nọ còn hiến kế khuyên cô khởi kiện ngược gia đình chồng cũ, đòi tiền cấp dưỡng nuôi con. Diêu Thanh Cầm chút e ngại, bởi lúc ly hôn hai bên thỏa thuận rõ ràng là con gái đổi họ thì cần chu cấp tiền nuôi dưỡng.
Luật sư phân tích: "Cô ngốc quá, thỏa thuận ly hôn ghi rõ ràng hai bên còn dính líu gì đến , thế mà vẫn rắp tâm nhòm ngó căn nhà của cô, cô còn giữ chữ tín với loại đó gì. Cứ kiện , kiện cô thì cô kiện ngược . Vụ án đòi tiền cấp dưỡng cứ đưa lên tòa , mà dám tìm cô gây sự thì cô cứ nhè tiền cấp dưỡng mà đòi. Như thế, ý định giành giật quyền nuôi con cũng dè chừng."
Phùng Tuệ Quyên vỗ tay tán thưởng: "Làm là quá chuẩn!"
Diêu Thanh Cầm ngẩng cao đầu tự tin: "Nghe đồn nhà họ giờ cũng lâm bước đường cùng, đang rục rịch rao bán nhà cửa để trả nợ ."
Từ lúc chồng cũ mất việc, áp lực trả nợ ngân hàng ngày càng đè nặng, cộng thêm việc thường xuyên đến quậy phá Diêu Thanh Cầm khiến danh tiếng gia đình họ ở khu phố trở nên tồi tệ. Hết cách, gia đình chồng cũ đành rao bán cả hai căn nhà, dự định chuyển đến một nơi khác sinh sống, cưới vợ mới cho con trai để mong kiếm đứa cháu trai nối dõi tông đường.
Tống Tuệ thở dài ngao ngán: " là phước mà hưởng." Đều là cùng khu phố, Diêu Thanh Cầm khôn lớn trưởng thành, ai mà ngờ đường tình duyên của cô trắc trở đến . dẫu chuyện giờ cũng êm xuôi, Ôn rõ ràng tin tưởng khả năng của Diêu Thanh Cầm, mạnh tay đầu tư mở hàng loạt chi nhánh quán ăn vặt, quán nào cũng ăn phát đạt, tiền vô như nước. "Dạ xin phép, món Cá sư t.ử vàng xin dọn lên ạ."
Diêu Thanh Cầm lập tức cầm đũa lên: "Nhắc đến cái đám xui xẻo đó gì cho mệt, thưởng thức đồ ăn thôi , ôi chao, món bắt mắt quá nhỉ." Quả đúng như lời khen ngợi. Toàn bộ phần thịt dọc hai bên con cá chép khía thành những sợi nhỏ li ti, bọc qua một lớp bột năng đem chiên giòn, những sợi thịt cá cong tự nhiên. Từng sợi từng sợi tơi xốp, đan xen tựa như chiếc bờm sư t.ử dũng mãnh. Cái tên "Cá sư tử" quả là xứng đáng. Tống Tuệ ân cần lấy điện thoại gọi cho con trai, giục dắt bé Diêu Hoàng phòng.
"Có món ngon nè con."
Món cá sốt chua ngọt với hình thức bắt mắt như thế , chắc chắn là món khoái khẩu của bọn trẻ con. Bé Diêu Hoàng diện chiếc váy màu vàng nhạt hình chú gà con đáng yêu, vì chiều cao khiêm tốn nên chật vật leo lên ghế, xuống thốt lên tiếng "Oa" đầy ngạc nhiên. "Cá... con cá to quá ơi!"