Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 185
Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:22
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Na giữa biển , lòng rộn ràng một niềm xúc động khó tả. Gần một năm trời chờ đợi đằng đẵng! Có trời mới cô vượt qua thời gian như thế nào! Kể từ đợt thêm dịp hè ở Ôn Ký hồi năm ngoái, Ngô Na một thưởng thức tài nghệ nấu nướng tuyệt đỉnh của cô chủ nhỏ! Với nhiều , món ăn của Ôn Ký thể chỉ đơn thuần là những món ăn ngon, nhưng với những thực khách ruột như Ngô Na, nếm qua hương vị do chính tay Ôn Phạn chế biến thì những quán ăn khác chỉ còn là hư vô. Trọn một năm ròng rã! Ngô Na cứ dăm bữa nửa tháng tương tư mùi vị quen thuộc của Ôn Ký. Giờ đây, sự chờ đợi mỏi mòn cuối cùng cũng đền đáp xứng đáng khi Ôn Ký chính thức khoác lên diện mạo mới, khang trang và bề thế hơn.
Nhìn thấy Ôn Phạn tấm bảng hiệu rực rỡ, trái tim Ngô Na đập rộn ràng vì phấn khích. Cô vội vàng lấy điện thoại định lưu khoảnh khắc đáng nhớ thì vô tình một ngang qua va , đối phương rối rít xin .
"... Ủa, là !"
Dương Thao tươi rạng rỡ chào hỏi Ngô Na: "Lâu quá gặp!"
Ngô Na mím môi tủm tỉm, chợt nhớ hình ảnh shipper Dương Thao tất tả giao đồ ăn hai năm về . Theo lý mà , giờ giải nghệ nghề shipper, còn dãi nắng dầm mưa nữa thì nước da trắng trẻo lên mới đúng, ai ngờ nó ngược quy luật! Nước da của Dương Thao giờ đây ngăm đen bóng bẩy, cứ tưởng du lịch từ châu Phi về ! Ngô Na cố nhịn nhưng thành công: "Sao đen nhẻm thế ?"
Dương Thao gãi đầu hì hì: "Giờ tớ rong ruổi khắp nơi review ẩm thực, nắng gió tia cực tím mạnh quá nên da mới bánh mật thế đây."
Tài khoản review ẩm thực của Dương Thao nổi lên như cồn, vài năm nay trở thành một hot vloger đình đám má trong nghề. Năm nay, cũng vật vã thành nốt khóa luận nghiệp ngành xây dựng dân dụng, trần ai khoai củ mới rinh tấm bằng cử nhân. Sự tình là gọi điện báo tin Ôn Ký sắp sửa khai trương , còn dặn dò nhất định sắp xếp thời gian về ủng hộ.
"Cậu cũng nghiệp đại học nhỉ? Tìm việc ?"
"Có , tớ đang thực tập ở bệnh viện."
"Vậy thì quá, bệnh viện nào thế?"
"Bệnh viện Nhân dân thành phố."
Cả Dương Thao và Ngô Na đều cảm thấy cuộc trò chuyện nhạt nhẽo vô cùng, nhưng kỳ lạ , chẳng ai chịu tìm cớ kết thúc, hai cứ đực đó mà buôn dưa một cách gượng gạo! Mẹ Ôn đang rôm rả trò chuyện cùng nhóm thiết Phùng Tuệ Quyên, Tống Tuệ và Diêu Thanh Cầm ở ngoài sảnh. Diêu Thanh Cầm khẽ huých tay Ôn, nháy mắt hiệu. Mẹ Ôn bật , khẽ kéo tay Tống Tuệ. Sau khi sang nhượng cửa hàng văn phòng phẩm, Tống Tuệ cũng dành nhiều thời gian du lịch đây đó, lúc thì một , lúc thì cùng con trai. Cô luôn chú trọng việc chống nắng bảo vệ làn da nên nước da vẫn trắng trẻo, bắt nắng như quý tử. Nhìn thấy con trai đang say sưa trò chuyện cùng một cô gái lạ, mắt Tống Tuệ sáng rực lên, siết c.h.ặ.t t.a.y Ôn:
" nhắc nó như hát là đường che chắn cẩn thận mà nó thèm ... giờ thì đen nhẻm như cục than!"
Đứng cạnh cô gái trắng trẻo, xinh xắn, ai tưởng đài truyền hình đang phỏng vấn công nhân mỏ than đen nhẻm nào đó. Sợ phiền cục than đen nhà đang tán gẫu cùng , Tống Tuệ kéo tay Ôn nhanh nhẹn trong tiệm. Lượng khách đổ về dự lễ khai trương hôm nay quả thực vượt ngoài sức tưởng tượng, dọc hai bên lối là những lẵng hoa chúc mừng xếp thành từng hàng rực rỡ sắc màu. Ngoài những lẵng hoa của đối tác, bạn bè thiết, còn lẵng hoa của bạn học Ôn Phạn, và của cả những thực khách ruột lâu năm. Sau khi chào hỏi , Ôn ân cần dẫn những bạn thiết phòng VIP.
"Bữa trưa nay cứ ở đây dùng bữa nhé, hôm nay chính tay Tiểu Phạn sẽ trổ tài nấu nướng đấy."
Giống như tục lệ "tân gia nhóm bếp", ngày khai trương tiệm mới cũng cần đỏ lửa để lấy may mắn. Trong ngày đầu khai trương, gia đình họ Ôn ưu tiên dành một phòng VIP đặt , còn dành để tiếp đón bạn bè. Hàn Lộ Lộ bước phòng VIP ré lên thích thú.
"Woa! Quán decor sang xịn mịn quá mất!"
Căn phòng bài trí gọn gàng, sạch sẽ, mỗi phòng đều thiết kế cửa sổ đón ánh sáng tự nhiên, bên bậu cửa sổ còn đặt vài chậu cây cảnh xanh tươi mướt mắt. Tần Hòa vẫn điềm tĩnh vị trí, quên nhắc nhở Hàn Lộ Lộ:
"Bớt nhún nhảy bà nội, coi chừng bung chỉ giờ."
Sau khi nghiệp cấp 3, Hàn Lộ Lộ quyết định cắt mí mắt, sẵn tiện b.ắ.n laser xóa mấy nốt tàn nhang lấm tấm má, tuy ảnh hưởng gì đến sức khỏe nhưng khiến cô nàng cảm thấy thiếu tự tin. Hàn Lộ Lộ xuống, lấy tay kéo nhẹ mí mắt cho Tần Hòa xem:
"Bung mà bung, lành gần hết nè, xem, tự nhiên !"
Hà Vũ Trân cách đó hai ghế cũng cắt mí, chẳng mấy chốc, hai cô nàng chụm đầu chia sẻ bí quyết . Tần Hòa cảm thấy thú vị vô cùng, chỉ đầy một tháng mà dường như ai nấy đều một màn lột xác ngoạn mục. Đám con trai thì thi đổi kiểu tóc, vuốt keo chải chuốt bóng lộn, phe con gái thì bắt đầu chăm chút áo quần, trang điểm điệu đà. Sự đổi khiến khí thanh xuân rực rỡ lan tỏa khắp căn phòng, thể nào che giấu nổi. ... mà câu chuyện vẫn chuyển hướng sang chủ đề chính.
"Cậu định nộp hồ sơ trường nào ?"
"Điểm thi còn mà, tính !"
"Phương Vi Nguyệt du học , kỳ lạ thật đấy, nếu ý định từ sớm thì cất công ôn thi đại học gì cho mệt?"
"Cô giành học bổng phần đấy, mà hình như trường cô chọn cũng khác trường của Phó Xuyên thì ?"
"Ai mà , phong phanh là bố Phương Vi Nguyệt phá sản, nếu phá sản thì chắc cô cũng du học từ khuya ."
"Bố cô cũng kỳ thật, hình như ổng chuyện con gái du học , mấy hôm còn đến tận trường tìm, tìm thì ầm ĩ lên. Nghe ổng cứ nằng nặc bắt Phương Vi Nguyệt về quê lấy chồng, chậc chậc, thời buổi nào mà còn giữ cái tư tưởng cổ hủ, lạc hậu đến ."
"Nghe đồn bố Phương Vi Nguyệt phá sản là do ông nội cô lúc qua đời hiến tặng bộ tài sản cho quỹ từ thiện, ổng tức điên lên, trút giận lên đầu Phương Vi Nguyệt, mắng c.h.ử.i cô té tát."
"Mắng cô gì? Có cô xúi giục ông nội hiến tài sản ."
" là đồ thần kinh, may mà Phương Vi Nguyệt chạy thoát , chạy càng xa càng ! Nhớ hồi họp phụ , bố cô vênh váo, hống hách lắm, thế mà gặp Phó Xuyên là xun xoe, khúm núm nịnh nọt như cún con."
"Phó Xuyên dạo cũng lao đao lắm, bố ngoại tình phanh phui, cổ phiếu công ty rớt giá thê thảm, chuỗi cung ứng vốn cũng đứt đoạn luôn."
"... Ê, tự nhiên nhắc đến Phó Xuyên thấy xui xẻo ghê? Đổi chủ đề ."
"Này Tần Hòa, nhàn hơn tụi nhiều nhỉ? Được tuyển thẳng sướng ghê, ghen tị với quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-185.html.]
Tần Hòa thở dài não nuột: "... Tháng là tớ khăn gói lên trường nhập học ."
Cả nhóm bạn học trố mắt : ...
Tần Hòa mặt biến sắc: "Thầy giáo bảo tớ đến trường thủ tục nhập học sớm."
"... Lớp trưởng nhỉ? Ai đó gọi điện giục ."
"Tớ vệ sinh, cùng ?"
"Đói bụng quá, khi nào mới lên món đây."
Câu của Tần Hòa suýt chút nữa khiến cả đám chấn thương tâm lý. Khó khăn lắm mới vượt qua cửa ải lớp 12 đầy giông bão, lên đại học mà vẫn vùi đầu sách vở như mọt sách thì đúng là ác mộng! Chỉ nghĩ đến thôi thấy rùng ! Tần Hòa thì đón nhận chuyện một cách bình thản. Cô tuyển thẳng học kỳ 2 năm lớp 12 nhờ thành tích xuất sắc trong kỳ thi học sinh giỏi Toán cấp Quốc gia. Khoảng thời gian cuối cấp cô phần thảnh thơi hơn bạn bè đồng trang lứa, nhưng với chuyên ngành Toán học mà cô theo đuổi, 4 năm đại học sắp tới hứa hẹn sẽ là một hành trình gian nan, đầy thử thách. Cả đám rôm rả trò chuyện, Ôn Phạn sắp xếp hai phòng VIP cho các bạn, nhưng khăng khăng chung một phòng cho vui, khiến bạn phục vụ mới lúng túng xử lý đành gọi Đỗ Mẫn hỗ trợ. Đỗ Mẫn linh hoạt đổi cho nhóm bạn một phòng VIP lớn hơn, bên trong kê sẵn ba bàn tiệc, đủ chỗ cho hơn ba chục thoải mái.
Trước khi bắt đầu dọn món, Ôn Phạn ghé qua phòng VIP để chào hỏi . Vừa bước phòng, cô cảm giác như đang lớp học, một khung cảnh quần ma loạn vũ ồn ào, náo nhiệt.
"Ôn Tiểu Phạn đến !"
"Hôm nay diện chiếc váy đỏ xinh lắm luôn á!"
"Ôn Tiểu Phạn ơi tớ thèm ăn thịt kho tàu!"
Ôn Phạn dở dở : "Đã bảo đừng gọi tớ là Ôn Tiểu Phạn nữa cơ mà... Có thịt kho tàu nhé."
Sau khi chào hỏi bạn bè xong xuôi, Ôn Phạn bước khỏi phòng thì đụng mặt Quý Bách Ý. Ông cụ Đoàn và gia đình nhà họ Khúc hôm nay cũng đến chung vui, Quý Bách Ý nghiễm nhiên xếp chung bàn với họ. Quý Bách Ý chẳng ý thức của một vị khách, nóng chỗ chạy lon ton bếp để phụ giúp một tay. Thấy bưng bê khay bát, Ôn Phạn trêu đùa:"Sao nào? Vẫn chán phục vụ bàn thời vụ ?"
Quý Bách Ý tươi đáp: " đó, đang định hỏi xem kỳ nghỉ hè năm nay tiệm tuyển thêm nhân viên thời vụ đây."
Ôn Phạn liếc đồng hồ, sắp đến giờ phục vụ món , bèn quăng một câu "Có tuyển" vội vã chạy bếp. Quý Bách Ý thì thầm một câu gì đó, nhưng Ôn Phạn kịp rõ. Vào bếp, Ôn Phạn nhanh chóng đồng phục bếp, hiên ngang giàn bếp, trong lòng trào dâng một nguồn cảm hứng dạt dào. Ngoài Tiểu Cát và sư phụ Đại Kim, ba Ôn và Đỗ Mẫn cũng đang khoác bộ đồng phục bếp gọn gàng, sạch sẽ, cùng với đó là vài gương mặt trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết đang theo học nghề, danh nghĩa là t.ử của ba Ôn.
Đứng một gian bếp chuyên nghiệp, đầy đủ tiện nghi, Ôn Phạn cuối cùng cũng tìm cái cảm giác oai phong lẫm liệt, hô mưa gọi gió như thời còn cai quản Ngự Thiện Phòng.
"Chúng bắt đầu thôi."
Tô Điềm Điềm đeo chiếc kính râm to bản, trộn dòng xếp hàng rồng rắn, mãi mới lách căn phòng VIP đặt . Vừa đóng cửa phòng , cô nàng vội vàng tháo kính, cởi mũ , thở phào nhẹ nhõm.
"Trời ơi, đông kinh khủng khiếp."
Chị quản lý đối diện, đảo mắt bực bội: "Biết đông chịu dời vài hôm nữa hẵng đến?"
Tô Điềm Điềm kiên quyết lắc đầu: "Em chịu ! Em nhất định là một trong những thực khách đầu tiên ăn trong ngày khai trương!"
Cánh cửa phòng khẽ mở, bước là vị đạo diễn của show truyền hình thực tế, ông cũng khéo léo che giấu danh tính bằng một chiếc mũ lưỡi trai sụp xụp.
"Chà, tiệm đông khách thật đấy."
Chị quản lý vội vàng dậy đón tiếp, niềm nở bắt tay, miệng ngớt lời cảm ơn: "Cảm ơn đạo diễn ưu ái giới thiệu Điềm Điềm nhà tham gia chương trình của đài, đạo diễn cứ yên tâm, tụi em sẽ dốc hết sức phối hợp để thành vai trò của trong những tập phát sóng sắp tới!"
Đạo diễn xuề xòa, xua tay: "Chuyện nhỏ thôi, cô đừng bận tâm."
Châu Tuyên Lễ tháng dính phốt to đùng, bốn cô gái đồng loạt lên tiếng tố cáo, sự nghiệp tiêu tùng, kéo theo hàng loạt tập phim của chương trình tốn công tốn sức chỉnh sửa, cắt ghép từng khung hình để loại bỏ sự xuất hiện của . Đài truyền hình nổi giận lôi đình, lập tức quyết định phong sát, gạch tên khỏi chương trình. Cần gấp một thế, đạo diễn nhớ ấn tượng về diễn xuất và độ lanh lợi của Tô Điềm Điềm trong những tập phim đó, liền liên hệ mời cô tham gia, tuần Tô Điềm Điềm chính thức bắt đầu ghi hình. Bữa tiệc hôm nay cũng là do chị quản lý của Tô Điềm Điềm chủ động đặt tiệc, mục đích là để bày tỏ lòng ơn đối với đạo diễn và ê-kíp chương trình. Một lúc , vài vị phó đạo diễn của chương trình cũng lượt mặt đông đủ. Cùng lúc đó, Ôn Ký cũng bắt đầu phục vụ các món ăn. Bạn phục vụ bưng hai đĩa đồ nguội khai vị.
"Xin chào quý khách, đây là món Tôm càng xanh luộc ướp rượu và món Rau củ lăn bột luộc."
Món "Tôm càng xanh luộc ướp rượu" tên vẻ dễ chịu hơn so với món "Tôm say rượu"truyền thống. Hơn chục con tôm càng xanh sơ chế sạch sẽ, xẻ dọc sống lưng, ngâm trong hỗn hợp rượu Hoa Điêu thơm lừng suốt nhiều giờ liền. Thịt tôm thấm đẫm hương vị tinh túy của nước ướp, sự kết hợp hảo giữa vị ngọt tự nhiên của tôm và vị cay nồng, đậm đà của rượu tạo nên một trải nghiệm ẩm thực độc đáo. Đĩa tôm đặt xuống bàn, chị quản lý kìm nuốt nước bọt. Dù Tô Điềm Điềm khen ngợi tài nấu nướng của tiệm hết lời, nhưng chị vẫn bán tín bán nghi, một quán ăn nhỏ ở tỉnh lẻ thì sánh bằng các nhà hàng sang trọng thành phố lớn? Thế nhưng, khi đĩa tôm luộc ướp rượu dọn lên, sự hoài nghi của chị tan biến , ánh mắt chị như thôi miên bởi đĩa thức ăn hấp dẫn. Hương rượu thoang thoảng kích thích khứu giác, chị cố gắng kiềm chế cơn thèm, định vài lời xã giao chúc tụng. Ly rượu nâng lên thì bắt gặp ánh mắt sáng rực của vị đạo diễn.
"Mọi dùng tự nhiên nhé, xin phép khai đũa !"
Đôi đũa của ông gắp chính xác một con tôm căng mọng. Vừa đưa miệng, hương vị ngọt dịu của nước ướp rượu hòa quyện cùng vị cay nồng của rượu Hoa Điêu lập tức bung tỏa, đ.á.n.h thức giác quan. Lột bỏ lớp vỏ tôm, phần thịt bên trong săn chắc, tươi ngọt tự nhiên, vương vấn một chút hương thơm thanh khiết của quả mận! Đạo diễn mãn nguyện nheo mắt tận hưởng.
"Ngon tuyệt!"
Tôm càng xanh nổi tiếng với phần gạch tôm béo ngậy, ngâm trong rượu lâu ngày chuyển sang màu cam đỏ rực rỡ như ráng chiều, đầy ắp gạch tôm, vị tươi ngon đậm đà khiến ăn một là nhớ mãi. Tô Điềm Điềm lúc chẳng màng đến chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt để lên hình cho , cô hận thể ăn luôn cả vỏ tôm. Chị quản lý đảo mắt quanh, ai nấy đều đang cắm cúi ăn uống hăng say, bữa tiệc cảm ơn dường như lãng quên, mục đích duy nhất của lúc chỉ là: Ăn!
Cô thoáng chần chừ, thì đĩa tôm luộc ướp rượu tiêu diệt sạch sẽ, chuyển hướng sang đĩa "Rau củ lăn bột luộc", chị dám chậm trễ, vội vàng đưa đũa gắp lấy gắp để. "Rau củ lăn bột luộc" - một cái tên vẻ mộc mạc, bình dị. Đĩa thức ăn bày biện gọn gàng vài loại rau củ, điểm đặc biệt là chúng lăn qua một lớp bột mỏng luộc chín, tạo nên một kết cấu lạ miệng. Vì bọc trong lớp bột nên chị quản lý rõ nguyên liệu bên trong, cho đến khi đưa miệng mới nhận gắp một miếng bắp cải. Chấm miếng bắp cải bát nước sốt cà chua chua ngọt, vị chua thanh của cà chua hòa quyện cùng lớp bột dai dai. Bắp cải luộc mềm nhưng nhờ lớp bột bao bọc bên ngoài nên vẫn giữ độ giòn ngọt nhất định. Miếng bắp cải với hình dáng đồng đều thấm đẫm nước sốt, một mặt mang hương vị thanh mát của rau xanh, mặt đậm đà hương vị chua ngọt của nước sốt. Chị quản lý ăn xong miếng bắp cải tiếp tục gắp thêm miếng đậu cô ve. Miếng đậu cô ve tẩm bột kỹ lưỡng, chỉ chừa phần cuống vài centimet, so với bắp cải, đậu cô ve giữ độ giòn tự nhiên của rau củ hơn, khi luộc chín vẫn còn độ giòn sần sật thanh mát. Chị khéo léo đổi vị, chấm miếng đậu cô ve bát nước sốt ớt cay nồng. Hương vị chua cay của nước sốt cực kỳ hợp với đậu cô ve, khiến ăn mãi chán. Hai loại nước sốt mang đến hai trải nghiệm ẩm thực khác biệt, ai nấy đều ăn uống ngon lành. Đĩa "Rau củ lăn bột luộc" mà Ôn Phạn chuẩn gồm khoai tây, bắp cải, rau chân vịt, đậu cô ve, thoắt cái vét sạch còn một cọng. Chị quản lý lúc mới tiếc hùi hụi vì bỏ lỡ món tôm luộc ướp rượu, sang đĩa tôm trống trơn, cô thèm thuồng đến mức l.i.ế.m luôn cả phần nước ướp còn sót đĩa. May mắn , bạn phục vụ tiếp tục bưng món mới lên bàn.
"Xin mời quý khách thưởng thức món Vịt hun khói Chương và Bồ câu da giòn ạ."