Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:19
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ nhiệm Hảo giấu nổi sự phấn khích tột độ. Lễ hội văn hóa núi Thanh Đường chính là một hoạt động tiếp nối chuỗi sự kiện quảng bá thành công của thôn Lý Ngư. Trong năm nay, thành phố chỉ tập trung quảng bá thôn Lý Ngư mà còn nung nấu ý định khai trương một khu phố thương mại sầm uất ngay chân núi Thanh Đường. Nếu như thôn Lý Ngư chú trọng các sản phẩm văn hóa, nghệ thuật thủ công thì khu phố thương mại núi Thanh Đường tập trung tôn vinh những đặc sản địa phương trứ danh. Để chuẩn cho dự án , chính quyền thành phố tổ chức hàng loạt cuộc họp, các xã, phường đều thi tiến cử những sản phẩm mũi nhọn của địa phương. Trải qua một quá trình chọn lọc gắt gao, hàng chục mặt hàng xướng tên, và một thời gian dài đầu tư bao bì, nhãn mác, giờ đây các sản phẩm sản xuất với quy mô lớn.

Chủ nhiệm Hảo hào hứng thuyết minh: "Sự kiện chính là phát s.ú.n.g mở màn, nhân dịp lễ hội để quảng bá thương hiệu rộng rãi."

Dù Chủ nhiệm Hảo thuyết phục hết lời, Ôn vẫn tỏ e dè, ngập ngừng. "Hay là thôi ạ, tiệm xin phép tham gia, thấy cũng liên quan gì đến chủ đề lắm ạ."

Chủ nhiệm Hảo vẫn cố gắng khuyên nhủ, nhưng Ôn kiên quyết lung lay.

"Nếu chị tham gia thì tiếc lắm đấy, hôm đó còn b.ắ.n pháo hoa hoành tráng lắm."

Mẹ Ôn: ...

Sau khi tiễn Chủ nhiệm Hảo về, Ôn trầm ngâm, vẻ mặt đầy suy tư. lúc đó, Ôn Phạn từ trong bếp bước . Trời dạo oi bức, cô nàng bắt đầu thèm những thức uống mát lạnh. Dò xét nét mặt , cô rón rén lấy hai viên đá lạnh từ khay đá trong tủ lạnh, thả cốc nước ngọt ga ngụy trang lốt thanh nhiệt, lén lút uống một ngụm. Mát lạnh cả !

Những ngày hè nóng như đổ lửa, Quý Bách Ý chu đáo mang từ nhà đến vô thảo d.ư.ợ.c thanh nhiệt, ngày nào cũng ninh một nồi giải khát to. Mọi trong tiệm ai nấy đều thích thú, rảnh rỗi tự tay rót một ly. Chẳng nhờ thảo d.ư.ợ.c xịn , mà một thời gian dài việc cật lực, chẳng thấy ai trong tiệm than vãn mệt mỏi ốm đau gì. Duy chỉ Ôn Phạn là kỳ phùng địch thủ với loại thảo mộc . Cô chịu cái nóng hầm hập của nó, cứ than phiền là uống thêm nực nội. Thường thì cô ép uống, nhưng hễ sơ hở là cô lén lút tìm đến những thức uống ga mát lạnh. Nước đá trôi xuống dày, Ôn cũng đưa quyết định.

"Từ ngày mốt, tiệm sẽ tạm nghỉ."

Ôn Phạn: ???

Đang yên đang lành tự dưng nghỉ bán?

"Nghỉ mấy ngày ạ?"

Chỉ còn vài ngày nữa là cô nhập học . Mẹ Ôn liếc con gái. Ôn Phạn chột , vội vàng giấu nhẹm ly nước ngọt ga pha đá phía lưng. Giấu kỹ phát hiện và tịch thu tang vật. May mà Ôn càu nhàu gì, chỉ để ly nước sang một bên, tự tay rót cho cô một ly thanh nhiệt. Nhét ly nóng hổi tay cô con gái đang xị mặt, Ôn tuyên bố dõng dạc: "Nghỉ bán năm ngày."

Sáng tinh mơ hôm , Chủ nhiệm Hảo bật dậy với tinh thần tràn đầy năng lượng, chuẩn đến thị sát công trường. Lễ Thất Tịch đang đến gần, khu phố thương mại chân núi Thanh Đường cũng sắp sửa khai trương, hiện tại tâm huyết của ông đều đổ dồn dự án . Ngồi xe, trợ lý khỏi cảm thán:

"Thành phố từ bao giờ mà nhộn nhịp, sầm uất thế sếp nhỉ?"

Đường lớn ngõ hẻm xe ngoại tỉnh, xe buýt cũng chật cứng hành khách. Thấy cảnh những trẻ tuổi dạo bước phố, thỉnh thoảng đưa điện thoại lên chụp ảnh check-in, thành phố như khoác lên một diện mạo mới, tràn đầy sức sống. Chủ nhiệm Hảo cũng thấy tự hào: "Cứ từ từ, tương lai thành phố sẽ còn phát triển hơn nữa."

Giữa lúc hai thầy trò đang mải mê trò chuyện, điện thoại của Chủ nhiệm Hảo bỗng reo liên hồi. Nghe xong điện thoại, Chủ nhiệm Hảo thốt lên một tiếng "Á", cúp máy lệnh tài xế đầu xe khẩn cấp.

"Sếp ơi, núi Thanh Đường nữa ạ?"

Chủ nhiệm Hảo cuống cuồng như đống lửa: "Núi Thanh Đường gì tầm nữa, Ôn Ký! Nhầm, đến thẳng nhà họ!"

"Có chuyện gì gấp ạ?"

"... Ôn Ký đóng cửa ."

Nằm mơ Chủ nhiệm Hảo cũng ngờ, niềm tự hào chớm nở ban nãy tan biến nhanh chóng đến . Bây giờ trong lòng ông chỉ còn sự lo lắng tột độ. Cuộc điện thoại là từ nhân viên ủy ban phường phụ trách khu vực Ôn Ký.

"Sao đang yên đang lành đóng cửa?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-182.html.]

Nhân viên phường cũng mếu máo than vãn: "Hôm qua họ báo là sẽ nghỉ bán, cứ đinh ninh họ chỉ nghỉ ngơi một ngày thôi, ai ngờ sáng nay đến xem thì thấy dán thông báo nghỉ tận năm ngày."

Năm ngày! Chủ nhiệm Hảo xong mà hoa mắt chóng mặt. Trên đường đến Ôn Ký, ông lướt điện thoại xem tin tức, mạng xã hội địa phương tràn ngập những chủ đề bàn tán xôn xao. Ngoài những câu hỏi thắc mắc về lý do đóng cửa, phần lớn đều là những lời ca thán, phàn nàn. Thậm chí nhiều khẳng định họ cất công đến thành phố chỉ vì Ôn Ký.

【Biết đóng cửa thế thì hủy vé xe !】

Điện thoại của Chủ nhiệm Hảo reo liên tục báo tin nhắn đến, nhưng ông nào tâm trí để xem. Khi đến Ôn Ký, đập mắt ông là cửa tiệm đóng kín bưng, mấy cánh cửa cuốn của các gian hàng cũng kéo xuống. Thế thì hỏng bét! Dò la địa chỉ nhà gia đình họ Ôn, Chủ nhiệm Hảo lập tức tới chặn cửa. Hai vợ chồng họ Ôn khó khăn lắm mới tận hưởng ngày nghỉ hiếm hoi, mới hơn 10 giờ sáng gõ cửa rầm rập. Mở cửa , hai thấy Chủ nhiệm Hảo đó với vẻ mặt hằn học, trách móc.

"Sao hôm nay tiệm nhà mở cửa ?"

Mẹ Ôn mời ông nhà: "Làm việc mệt mỏi quá, nghỉ ngơi vài hôm cho sức."

Chủ nhiệm Hảo: ... Nghỉ ngơi á? Không ! Cố nặn một nụ hiền hòa, Chủ nhiệm Hảo bắt đầu thương lượng với vợ chồng ông bà Ôn. Lời qua tiếng , tựu trung cũng chỉ một ý: Tuyệt đối đóng cửa!

"... Gia đình gặp khó khăn gì cứ thẳng thắn chia sẻ, chúng sẽ hỗ trợ giải quyết hết ."

Đây là đầu tiên Ôn gặp tình huống trớ trêu như thế , buôn bán phát đạt đến mức khách hàng đến tận nhà réo gọi bắt mở cửa. Bà dở dở giải thích:

"Con bé Tiểu Phạn sắp bước lớp 12 , việc học hành vô cùng căng thẳng, vất vả. cho cháu nghỉ ngơi vài ngày. Nghe mấy hôm nữa ở núi Thanh Đường tổ chức lễ hội, định dẫn cháu chơi cho khuây khỏa."

Chủ nhiệm Hảo ngờ sự việc liên quan đến , cảm thấy vô cùng bất lực. " hiểu và thông cảm cho tâm lý của chị, nhưng sự kiện sắp tới thực sự quan trọng đối với thành phố. Lễ Thất Tịch cận kề, nếu tiệm nhà đóng cửa lúc , sợ rằng những du khách dự định đến đây sẽ hủy chuyến hết... Gia đình thể xem xét mở cửa ? Bán thời gian ngắn hơn một chút cũng ." Chủ nhiệm Hảo dùng đủ lời lẽ nài nỉ, nhưng Ôn Phạn vẫn ngơ như thấy. Thấy sắp đến giờ trưa, cô bếp vài món ăn nhẹ nhàng. Chủ nhiệm Hảo tất bật từ sáng sớm, bụng đói meo, còn hao tổn tâm sức thuyết phục vợ chồng ông bà Ôn, càng càng thấy đói cồn cào. Đang lúc đói lả, một mùi thơm nức mũi bỗng xộc đến, ngay đó Ôn Phạn bưng một chiếc mâm.

"... Món gì đây cháu?"

Chủ nhiệm Hảo thấy một khay những chiếc bát , mỗi bát chứa một thứ nước sốt ớt đỏ au. Ôn Phạn dùng một chiếc d.a.o nhỏ, khéo léo rạch một đường lớp thạch màu nâu nhạt, dày cộm bám sát thành bát. "Bánh đúc chén ạ."

Đầu óc Chủ nhiệm Hảo còn kịp phản ứng, tay ông tự động vươn đón lấy chiếc bát. Sau khi rạch , món bánh đúc chén bỗng trở nên vô cùng hấp dẫn. Ôn Phạn hai loại: bánh đúc bột mì và bánh đúc bột kiều mạch. Bánh đúc bột mì trắng mịn, núng nính, khi rạch trông hệt như một lớp kem tuyết phủ lên , tỏa ánh sáng bóng bẩy, mềm mại. Còn bánh đúc bột kiều mạch màu ngả xám, nhưng cũng dẻo dai, đàn hồi kém. Ôn Phạn lấy hết bát đĩa trong nhà bánh đúc, mỗi chia một chiếc nĩa. Dùng nĩa xắn một miếng bánh đúc dày cộm, dai ngon, chấm đẫm nước sốt đưa miệng. Cảm giác như đang thưởng thức một món thạch rau câu mặn. Chút dầu ớt cay nồng, thơm lừng hơn cả dầu ớt dùng để trộn mì lạnh, mang đến một hương vị mặn, cay, thơm mùi cháy xém đặc trưng. Chỉ một phần nhỏ, ăn mát rượi, xua tan ngay cái nóng oi ả. Chủ nhiệm Hảo ăn xong một bát, thỏa mãn thở dài, chủ động nhượng bộ:

"Nghỉ 5 ngày thì lâu, là nhà chỉ bán vài món ăn nhẹ thôi ?"

Cái món bánh đúc chén cũng ngon mà, chế biến đơn giản, dễ ăn còn mát mẻ. Mẹ Ôn đưa mắt con gái, Ôn Phạn nhún vai, hiệu đồng ý.

"... Vậy để sắp xếp."

Được Ôn gật đầu, Chủ nhiệm Hảo về với vẻ mặt lo âu. Mẹ Ôn hết cách, đành gọi điện cho Diêu Thanh Cầm. Diêu Thanh Cầm nhanh chóng mặt, Ôn hỏi mở rộng quy mô quán ăn vặt . Diêu Thanh Cầm: "... Bà chủ , thật lòng mà , em nung nấu ý định từ lâu ."

Nhìn thấy tiệm Ôn Ký ngày càng ăn phát đạt, Diêu Thanh Cầm cũng nơm nớp lo sợ Ôn sẽ dẹp luôn quán ăn vặt. Bởi lẽ so với doanh thu khổng lồ của tiệm, thu nhập từ quán ăn vặt quá đỗi ít ỏi và rườm rà. là mỗi tháng cô kiếm vài vạn tệ, nhưng với Ôn Ký hiện tại, chỉ cần bán vài hộp quà là thu về tiền đó , ai thèm bận tâm đến chút tiền lẻ ? nếu mở rộng quy mô, cô e ngại mở lời cho . Dù thì việc hợp tác hiện tại mang tiếng là chia hoa hồng, nhưng thực chất là cô đang hưởng sái lợi ích từ Ôn Kí, chứ ngoài cô , Ôn thiếu gì để giao phó quán ăn vặt? Vì những đắn đo đó, dự định của Diêu Thanh Cầm đều gác . Giờ Ôn chủ động đề xuất, cô cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Mẹ Ôn cũng thẳng thắn hỏi cô khả năng chi trả vài vạn tệ để thuê mặt bằng .

"Hiện tại khách đông quá, nếu thấy tiện thì thuê hẳn một mặt bằng. Lần chúng sẽ ký hợp đồng rõ ràng. Những món đòi hỏi kỹ thuật phức tạp, em tự tay từ A đến Z. Còn những món cần bí quyết riêng, tiệm sẽ cung cấp nguyên liệu qua sơ chế...Quán ăn vặt vẫn sẽ treo biển Ôn Ký, bù , các món đó sẽ độc quyền, tiệm chị cũng sẽ bán. phần chế biến sẽ do em đảm nhận, chi phí của quán ăn vặt em tự hạch toán."

Đôi mắt Diêu Thanh Cầm sáng rực: "Dạ ạ!" Mẹ Ôn mỉm : "Tốt, ngoài việc nhờ luật sư soạn thảo hợp đồng, sẽ can thiệp các việc khác nữa nhé? À mà, mấy ngày tới tiệm bán thêm vài món mới, em sắp xếp thời gian ?"

Diêu Thanh Cầm đang tràn đầy nhiệt huyết, thể từ chối. Món bánh đúc chén cũng quá khó, cô nhanh chóng học bí quyết. Thế là ngày hôm , Ôn Ký đăng thông báo chính thức mạng xã hội. Các món Bánh thịt nướng Tráng mô, bánh đúc chén, cuốn mì lạnh và một hộp quà tôm hùm đất sẽ bày bán tại quán ăn vặt. Dù vẫn còn một vài thực khách cảm thấy hài lòng với sự sắp xếp của Ôn Ký, nhưng ít họ cũng đồ ăn để lót . Và thế là, vài ngày nghỉ ngơi thư giãn, Ôn Phạn đón lễ Thất Tịch với tâm trạng hân hoan.

 

Loading...