Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:12
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả nhà Ôn Phạn đang đinh ninh tiễn cô nàng khách quý là hết khách, cô liền đem mấy phần da heo trộn tự tay thưởng thức. Da heo trộn sốt ớt đỏ, rưới đều lên những sợi miến xào mềm mại. Ôn Phạn tự tay xay bột miến nên thành phẩm độ dai ngon đặc trưng, khác hẳn loại mua sẵn ngoài chợ. Dưa leo thái sợi ăn kèm mang đến vị thanh mát, giải nhiệt cho mùa hè. Mẹ Ôn cả nhà trong bộ đồ cổ trang, quây quần bên đĩa da heo trộn, bật thích thú.

"Cảm giác giống như cả nhà xuyên về thời cổ đại đó."

Ôn Phạn khựng một nhịp. Ba Ôn cũng theo:

"Bà đúng thật, nhỡ mà xuyên thật, chắc nhà cũng đành mở quán bán da heo trộn thôi."

Cả nhà đang dùng bữa vui vẻ thì chợt thấy Tô Điềm Điềm bao lâu . Lần cô nàng xách theo một túi tiền xu leng keng, phong thái nghênh ngang dáng kẻ nghèo mới phất, bước cửa đập mạnh túi tiền lên bàn. "Cô chủ, cho một phần đồ ngọt tráng miệng!"

Dù cách một cái quầy, cô nàng vẫn tinh mắt bắt gặp gia đình Ôn Phạn đang ăn da heo trộn thơm ngon. Bụng rõ ràng no căng, nhưng thấy món da heo hấp dẫn, Tô Điềm Điềm vẫn kìm mà tò mò hỏi giá. Ôn Phạn đáp gọn lỏn:

"Da heo trộn giá năm đồng xu."

Đạo diễn chương trình chỉ một nguyên tắc duy nhất về giá cả, đó là vượt quá hai mươi đồng xu, thế nên Ôn Phạn cứ tùy ý định giá thôi. Tô Điềm Điềm hô lên: "Á á á á, thèm quá mà!"

Cô nàng đưa ánh mắt cún con Ôn Phạn, nài nỉ: "Tối nay ăn ?" Tức thật! Sao bụng vẫn thấy đói cơ chứ! Ôn Phạn chần chừ một lúc: "... Được chứ." Số da heo trộn cô chuẩn dư nhiều lắm, cả nhà ăn no bụng mà vẫn còn thừa một nửa, đang ngoan ngoãn trong tủ lạnh chờ khách. Đón tiếp vị khách "ruột" thứ hai, thái độ của Ôn Phạn cũng niềm nở hơn hẳn, cô chủ động hỏi Tô Điềm Điềm chọn loại đồ ngọt nào.

"Hiện tại quán đang tàu hũ đá và nước chanh pha lá kinh giới."

Thời tiết oi bức, sẵn mớ lá kinh giới tươi mới giao đến, Ôn Phạn nhanh tay một bình nước chanh kinh giới mát lạnh. Tô Điềm Điềm chẳng cần đắn đo suy nghĩ, trẻ con mới chọn lớn lấy hết liền chốt ngay: "Lấy cả hai luôn!"

Nước chanh kinh giới Ôn Phạn tính giá hai đồng xu, tàu hũ đá thì ba đồng xu. Tàu hũ trắng muốt, mát lạnh phủ lên một lớp đậu đỏ sên đường. Nguyên liệu tuy đơn giản nhưng điểm nhấn ở phần mật ong hoa quế thơm lừng, ngọt ngào hòa quyện, tạo nên hương vị khó quên. Tô Điềm Điềm ăn hết sạch phần tàu hũ, quyến luyến ôm ly nước chanh kinh giới do chính tay Ôn Phạn pha chế, vui vẻ bước khỏi quán. Vị lá kinh giới chút the mát đặc trưng, ai quen sẽ khó lòng uống , nhưng Tô Điềm Điềm thích. Ly nước chanh pha thêm kinh giới càng cô nàng thêm mê mẩn. Cô tung tăng dạo phố, mục tiêu trong đầu giờ đổi từ "nhất định chiến thắng" thành "nhất định ăn thêm thật nhiều món ngon nữa".

Vừa , cô ôm khư khư túi tiền, mắt dáo dác quan sát xung quanh, chỉ sợ chạm mặt hai khách mời ban nãy. Kết quả là mải men theo con hẻm nhỏ, một lúc lạc đến cửa một "Thanh Lâu". Nhìn từ xa, cô thấy Châu Tuyên Lễ đang mấy cô nàng NPC trong trang phục cổ trang yểu điệu lôi kéo, chèo kéo trong. Châu Tuyên Lễ vùng vằng, hét toáng lên " chốn ", giật tay , co giò bỏ chạy thục mạng. Anh chạy mất dạng, mấy cô nàng NPC trơ mắt .

"Cậu chạy mất dép , phân đoạn tiếp theo kiểu gì bây giờ!"

Cả đám đành ngậm ngùi thu dọn đạo cụ. Đạo diễn màn hình, sắc mặt sa sầm. Dù mang danh là chương trình thực tế kịch bản, nhưng thực chất ban biên tập vẫn ngầm sắp đặt một vài tình huống sườn để giúp khách mời tỏa sáng. Ví dụ như vai trò " bán dầu" của Châu Tuyên Lễ, ý đồ của đạo diễn là tái hiện câu chuyện "Anh bán dầu chung tình với nàng hoa khôi" kinh điển. Đã cất công chuẩn sẵn một cô hoa khôi xinh tuyệt trần chờ sẵn, ai dè Châu Tuyên Lễ bỏ chạy ngay phút chót?

Phó đạo diễn cạnh thì thầm to nhỏ: "Thằng nhóc giữ kẽ quá mức cần thiết . Bình thường quảng bá là mọt sách, mọt phim, đến cả câu chuyện 'Tỉnh Thế Hằng Ngôn' nổi tiếng thế mà cũng . Cho dù tiểu thuyết thì giờ cũng chuyển thể thành phim điện ảnh, phim truyền hình rần rần đó, lúc nãy còn thấy lân la quen với mấy diễn viên gạo cội..."

Trong khách mời hôm nay vài vị tiền bối từng tham gia các bộ phim chuyển thể từ "Tỉnh Thế Hằng Ngôn", Châu Tuyên Lễ lúc mới gặp mặt tung hô họ lên tận mây xanh, bảo là thần tượng tuổi thơ các kiểu. Thế mà bây giờ diễn cái cảnh ? Đạo diễn tức tối cầm bộ đàm lệnh cho nhóm NPC khu vực đó chuyển sang bối cảnh khác, thầm nhủ từ nay cạch mặt mấy cái "hình tượng học bá" rởm đời mà các ngôi tự tô vẽ cho , thật là mất mặt! Nhìn sang các khách mời khác, hầu hết đều tinh ý nắm bắt dụng ý của đạo diễn, nếu tương tác với nhân vật của khách mời khác thì cũng khéo léo lồng ghép nội dung liên quan đến dự án phim mới của , tiện thể quảng bá luôn cho nét văn hóa đặc sắc của thôn Lý Ngư. Phó đạo diễn chỉ tay về phía màn hình của Tô Điềm Điềm, khẽ chép miệng. Cô bé cũng hài hước phết, lúc đầu thực hiện nhiệm vụ khá trơn tru, cũng coi như thành vai trò quảng bá. từ lúc ăn no nê xong, mạch truyện của cô nàng bỗng chốc như con ngựa đứt cương, chạy lung tung chẳng theo quy củ nào. Giờ thì chẳng thèm ngó ngàng gì đến chuyện đ.á.n.h cá nữa, mà cứ ôm khư khư túi tiền lượn lờ khắp thôn. Lượn lờ nhiều tất nhiên sẽ phát hiện, và hai khách mời tóm gọn cô nàng. Tô Điềm Điềm cửa trốn thoát, đành nở nụ lấy lòng. Hai khách mời:

"Bọn đói meo từ sáng đến giờ đây !"

Vừa giật lấy túi tiền, mở xem thì tá hỏa, tiền lúc nãy vơi mất năm đồng! Hai em hì hục cả buổi sáng mới kiếm chút đỉnh, tổng cộng trong túi chỉ hơn bốn mươi đồng xu. Tô Điềm Điềm vội vàng xoa dịu: "Thôi để em dẫn hai ăn một bữa ngon lành nhé!"

Tô Điềm Điềm dẫn theo hai vị khách mới bước quán, Ôn Phạn cảnh cũng lấy ngạc nhiên nữa. Hai khách mời càu nhàu, than vãn. Đã đến giờ , hai xác định là đội sổ chắc chắn, ngặt nỗi cô nàng Tô Điềm Điềm đang chót bảng với 0 tròn trĩnh tỏ vô cùng lạc quan, còn rôm rả giới thiệu món ngon cho họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-175.html.]

"Quán đồ ăn ngon cực! Em một ăn phần cá chép nướng mì, ngon nuốt luôn cả lưỡi!"

Hai tò mò hỏi giá, ôi trời, một suất cá chép nướng mì những mười lăm đồng!

"Cho chúng hai phần cơm trắng, một đĩa cá chiên giòn và một phần rau xanh xào nhé."

Ôn Phạn nhanh tay chuẩn và dọn món lên. Tô Điềm Điềm cũng tự nhiên cầm đũa lên, ý đồ ăn chực quá rõ ràng. Vừa đưa miếng cá chiên giòn miệng, cả ba đều trố mắt ngạc nhiên. Vì gọi suất nhỏ nên đĩa cá chỉ vài miếng, nhưng miếng cá nào miếng cá nấy đều to bản, tẩm ướp đậm đà đem chiên giòn. Sau khi chiên, cá ngâm trong một loại nước sốt đặc biệt một lúc, hương vị mặn, ngọt, chua hài hòa thấm đẫm từng thớ thịt. Khác với kiểu cá tẩm bột chiên thông thường, cá chiên giòn của Ôn Phạn hề dùng đến bột, đòi hỏi đầu bếp kỹ năng canh lửa cực kỳ điêu luyện. Những miếng cá chiên lớp vỏ ngoài giòn rụm, vàng ươm, nhưng phần thịt bên trong vẫn giữ nguyên hương vị tươi ngon đặc trưng. Cá khi ướp đem chiên ngâm sốt, vị mặn mà tự nhiên của cá hòa quyện nhanh chóng với nước sốt, lớp da cá dai ngon, thịt cá săn chắc, đậm đà khó cưỡng. Món cá chiên giòn mà ăn kèm với cơm trắng thì đúng là chuẩn bài, thêm đĩa rau xanh xào tỏi mộc mạc nhưng hao cơm vô cùng. Chẳng mấy chốc, hai đĩa thức ăn sạch sẽ.

"Ngon quá mất!"

vẫn cảm giác thiêu thiếu cái gì đó. Tô Điềm Điềm vội lấy giấy ăn lau miệng, hào hứng tiến cử món nước chanh kinh giới mà cô nàng thưởng thức lúc nãy. Thế là nửa tiếng , các khách mời khác bắt gặp hình ảnh ba họ mỗi ôm một ly nước lạnh, uống sảng khoái mặt. Được uống ké một ly nước chanh kinh giới miễn phí, tâm trạng Tô Điềm Điềm phơi phới, chuyện đang chót bảng xếp hạng cũng chẳng mảy may bận tâm. Thật trong các khách mời, cũng chẳng ai quan trọng hóa thứ hạng. Mấy vị khách mời tự lên núi nấu nướng, một bữa trưa chật vật, gian thương chèn ép, lừa gạt, trong túi giờ cũng chỉ còn lèo tèo vài đồng bạc lẻ. Trong nhóm tám , chỉ Châu Tuyên Lễ là rủng rỉnh nhất với hơn năm trăm đồng xu. Số tiền vốn dĩ ban tổ chức cố tình tạo điều kiện để dễ dàng trải qua thử thách gặp gỡ hoa khôi, ai ngờ ôm khư khư chịu tiêu một đồng, nghiễm nhiên leo lên vị trí dẫn đầu. Châu Tuyên Lễ trong bụng mừng thầm, nhưng chợt nhận xung quanh chuyển chủ đề sang món nước mà nhóm Tô Điềm Điềm đang cầm tay. Tô Điềm Điềm nhiệt tình quảng cáo cho quán của Ôn Phạn, còn c.h.é.m gió đòi một đồng xu tiền công dẫn đường.

"Em giá quá !"

"Hu hu hu, hì hục sửa cái ghế mệt lắm mới kiếm hai đồng xu đó em gái ơi." Cuối cùng Tô Điềm Điềm cũng thu về bốn đồng xu, chỉ Châu Tuyên Lễ là kiên quyết giữ chặt hầu bao, thà nhịn đói đến tối để bảo vị trí 1! Tô Điềm Điềm phát hiện một địa điểm thú vị khác, rủ rê hai khách mời tách đoàn, theo hướng ngược . Đạo diễn thẳng lưng, lệnh: "Bọn họ tìm thấy sòng bạc , mau cử chăm sóc chu đáo."

Đây cũng là một điểm nhấn của chủ đề tập : tiền kiếm từ mồ hôi nước mắt dễ dàng đội nón vì cờ bạc. Tô Điềm Điềm và hai sòng bạc đầy mười phút bào cho cháy túi. Hai cay cú vì thua đậm, thậm chí còn định tháo luôn cả chiếc micro đang đeo để gỡ gạc. Tô Điềm Điềm khí ngột ngạt trong sòng bạc, thấy mấy nhân viên NPC sòng bạc mồ hôi nhễ nhại, bỗng nảy một kế hoạch táo bạo. Cô nàng gần, tươi thương lượng: "Hay là vầy , chúng mua đồ ăn ngon đãi mấy , đổi mấy cho tụi cơ hội gỡ gạc ?"

Mấy NPC cũng đang nóng nực, khát nước, liền gật đầu đồng ý, thế là Tô Điềm Điềm kéo hai ba chân bốn cẳng chạy như bay ngoài. " tụi gì còn tiền? Hay là tiệm cầm đồ, tớ đem cầm cái micro luôn!"

Các phim chạy theo : ...

Tô Điềm Điềm cốc đầu : "Anh ngốc thế! Không nhớ chiêu cũ ?"

Đi ăn cướp! Gia đình Ôn Phạn mắt chữ A mồm chữ O, ai thấy cảnh ba hùng hổ xông cướp sạch túi tiền của bốn còn cũng trố mắt ngạc nhiên. Tô Điềm Điềm cướp tiền, lập tức quăng hết lên quầy của Ôn Phạn. "Cô chủ, lên món ! Tụi mua mang !" Tiền trao tay NPC Ôn Phạn, coi như cá thớt, tiền trong két, bốn cướp chỉ dậm chân c.h.ử.i thề. Nhóm Tô Điềm Điềm vội vàng xoa dịu :

"Đi thôi, thôi, sòng bạc gỡ gạc nào!"

Đạo diễn thể ngờ kịch bản sòng bạc thiết kế công phu các khách mời phá nát bét hết như . Đoàn bảy ầm ầm kéo sòng bạc, và nhanh chóng phát hiện lỗ hổng của trò chơi. Hột xúc xắc "gài" sẵn, cứ chơi năm ván là sẽ một ván nhà cái nhả cho khách mời thắng. Thế là bảy chơi liền chơi chiêu, chia nhỏ tiền cược, chỉ đợi đến đúng ván thắng mới dồn tiền cược lớn. Còn mấy NPC thì ôm mấy tô da heo trộn ăn uống ngon lành, sảng khoái thưởng thức món tàu hũ đá và nước chanh kinh giới mát lạnh, xua tan cái nóng bức ngày hè.

Ôi chao, chương trình mà còn ăn đồ ngon thế , quả là hiếm khó tìm! Đạo diễn: ... Nhìn chằm chằm màn hình, đạo diễn tức giận đến mức bốc hỏa.

"Cho đổi xúc xắc ngay, lột sạch tiền của bọn họ cho !"

Phó đạo diễn cạnh thầm nghĩ, đạo diễn bực vì khách mời lách luật, vì ghen tị với đám NPC ăn đồ ngon mà thì miếng nào? Nhìn bát da heo trộn dọn lúc nãy, đạo diễn cũng nuốt nước bọt ực ực đấy thôi! Xúc xắc đổi, bảy vị khách mời bỗng chốc trở thành kẻ trắng tay. Có lẽ vì đường cùng, bảy quyết định bung lụa chơi hết . Họ bày đủ trò: lúc thì đ.á.n.h lạc hướng NPC để trộm cá vàng đem chợ bán, lúc thì lôi tài lẻ biểu diễn kiếm tiền ngay giữa đường phố. Thôi thì chẳng màng đến vị trí 1 nữa, cứ vui là chính! Và hễ kiếm đồng nào, bảy rồng rắn kéo đến quán của Ôn Phạn để đốt tiền đồ ăn. Ôn Phạn cứ đinh ninh nhiệm vụ của sẽ kết thúc êm tầm năm, sáu giờ chiều. Nào ngờ, bảy vị khách mời cứ phiên đến quán thăm hỏi. Nào là cá chép nướng mì, cá chiên giòn, cá xào tỏi, cá luộc cay... Họ thưởng thức sạch sành sanh món ăn trong thực đơn! Đến cả lượng da heo trộn tưởng chừng sẽ dư nhiều cũng trụ nổi, Ôn Phạn vội vàng bếp thêm mấy mẻ mới đủ phục vụ. Cuối cùng, khi màn đêm buông xuống, ê-kíp chương trình bơ phờ, mệt mỏi mới chính thức công bố chiến thắng. Châu Tuyên Lễ - miệt mài gánh dầu bán cả ngày trời - giành vị trí Quán quân. Thế nhưng, những còn chỉ vỗ tay lấy lệ, tâm trí họ đang lơ lửng với suy nghĩ nên đề nghị dời lịch trình một chút . Đồ ăn ở quán ngon quá sức tưởng tượng, nếu thưởng thức thêm vài bữa nữa, chắc chắn họ sẽ tiếc c.h.ế.t mất.

"Trời ơi, đồ ăn hôm nay đỉnh quá!"

Đạo diễn tự an ủi bản , dù sai lệch kịch bản đôi chút, nhưng mục tiêu của tập coi như thành 70-80%, như cũng coi là một tập chương trình thành công rực rỡ . Sau khi thành phần trao thưởng cho Châu Tuyên Lễ một cách chóng vánh, đạo diễn lập tức phi thẳng đến quán ăn của gia đình Ôn Phạn. Ông còn ăn gì từ sáng đến giờ cơ mà!

 

Loading...