Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:07
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn sốt bánh ú Ôn Ký chỉ mới là khúc dạo đầu cho một chuỗi những bất ngờ thú vị. Vừa mới tung tin Ôn Ký nhận đặt hộp quà bánh ú, những vị khách dù phi như bay đến tiệm trong ngày cũng đành ngậm ngùi về tay trắng.

"Không tiệm thông báo bán hộp quà ?"

Mẹ Ôn áy náy giải thích: “ Tiệm bán hết ạ." Thật ban đầu tiệm hề ý định kinh doanh hộp quà bánh ú. kể từ lúc món tôm hùm đất tạm ngưng bán, mấy cô mấy dì hàng xóm thêm ở tiệm bỗng chốc rảnh rỗi, mất một khoản thu nhập kha khá. Thấy , Ôn quyết định giao phó bộ công đoạn gói bánh ú cho họ. Tiệm chỉ đảm nhận phần chuẩn nguyên liệu, phần còn khoán hết cho các cô các dì. Đội ngũ thợ gói bánh ú lành nghề tụ tập ngay cửa tiệm, thoăn thoắt thao tác. Vài vị khách ngang qua thấy lạ mắt bèn lấy điện thoại chụp ảnh, phim đăng tải lên mạng xã hội. Nhờ mà thông tin Ôn Ký bán bánh ú lan truyền chóng mặt. Chưa kịp để Ôn Ký đăng thông báo chính thức, những vị khách quen thuộc, nhanh tay lẹ mắt gom sạch sành sanh lượng hộp quà ít ỏi. Những thực khách chậm chân đành ngậm ngùi lùi bước, tìm cách chữa cháy: mua hộp quà đóng sẵn, tự mua bánh ú về tự đóng gói ? Mua mấy chiếc bánh ú về nhà, tự tay hút chân cẩn thận. Dù là gửi biếu ở quê tặng bạn bè, cũng là chút tấm lòng thành nhân dịp Tết Đoan Ngọ. Bánh ú mặn thì đậm đà, béo ngậy; bánh ú ngọt ăn kèm mứt quả mơ thì ngon ngất ngây. Ngay cả món mới cá diếc kho tộ thịt băm cũng nhận cơn mưa lời khen, ngon đến mức thực khách chỉ nuốt luôn cả lưỡi.

"Quái lạ thật, tự nấu ở nhà mà mãi cái mùi vị thần thánh nhỉ!"

Ôn Ký sử dụng hai loại cá diếc khác để chế biến món . Một loại là cá diếc cỡ lớn, thường ôm một bụng trứng căng tròn. Cá diếc lớn thịt chắc, thích hợp để nhồi thịt băm; cá diếc nhỏ thịt mềm, ngọt nước. Có những vị khách khoái ăn cá, tiệm gọi món cá diếc kho tộ thịt băm, chỉ chăm chăm gắp sạch phần thịt băm nhồi bên trong, lấy nước sốt chan cơm ăn, gắp vài miếng thịt cá ở phần lưng nạc mỡ đan xen, phần đầu và xương còn thì gói cẩn thận mang về. Ra khỏi cửa Ôn Ký, rẽ trái đến cuối đường là một con hẻm cụt. Ngay đầu hẻm, những bụng đặt sẵn vài chiếc tổ mèo từ thùng giấy cũ để cưu mang lũ mèo hoang. Khách hàng bụng thả những mẩu cá thừa tổ, một lúc sẽ những chú mèo đến đ.á.n.h chén. Ôn Phạn cũng để ý thấy lượng mèo hoang lảng vảng quanh tiệm ngày một đông. Chuyện cũng dễ hiểu, thời tiết bắt đầu ấm lên, lũ mèo hoang bước mùa sinh sản, mèo con đẻ hết lứa đến lứa khác. Thêm đó, Ôn Ký dạo mở bán đồ ăn đêm ngoài vỉa hè, lượng khách tấp nập, thức ăn thừa vương vãi cũng nhiều hơn, thu hút lũ mèo kéo đến kiếm ăn. Khách lỡ tay rơi mẩu thức ăn xuống đất, mèo chớp thời cơ lao đến ngoạm chặt chạy biến. Hàn Lộ Lộ nhà điều kiện, thường xuyên các đại lý phân phối tặng hàng dùng thử thức ăn cho mèo. Cô nàng cũng yêu động vật, mang thức ăn cho mèo hoang ăn. Thế là, cô nàng rủ thêm vài bạn cùng lớp, cộng thêm Ôn Phạn, chung tay đóng vài chiếc tổ mèo chắc chắn đặt ở góc đường, phân công định kỳ hạt và nước sạch. Ban đầu, đám mèo hoang tỏ khoái với hạt thức ăn mèo. kể từ khi món cá diếc kho tộ thịt băm của Ôn Ký lên sóng, chúng bắt đầu trở chứng kén cá chọn canh. Khách hàng thấy mèo cứ quẩn quanh chân cọ cọ, kêu meo meo t.h.ả.m thiết, cũng mủi lòng, bao nhiêu cá thừa trút hết góc đường cho chúng ăn. Ôn Phạn mặt lạnh tanh về phía góc đường, một chú mèo mướp to béo lông vàng óng ả đang l.i.ế.m láp bộ lông mượt mà, tung nhảy từ bờ tường xuống đất, "bịch" một tiếng rõ to. Mễ Hiểu giật thốt lên: "Ái, con mèo béo ghê."

Sao béo cho ? Mới mấy ngày mà đàn mèo hoang quanh đây vỗ béo đến mức lông lá mượt mà, con nào con nấy béo núc ních như quả bóng bơm căng . Ôn Phạn tự lẩm bẩm một : "Đến lúc đem tụi nó triệt sản ."

Hàng tá mèo hoang tụ tập trong một khu vực nhỏ , nếu triệt sản thì chỉ ba tháng nữa thôi, dân mèo con sẽ tăng lên vùn vụt thể là mấy chục con chừng. Mùa hè thời tiết ấm áp thì dễ kiếm ăn, chứ mùa đông rét mướt thì sống ? Mễ Hiểu loáng thoáng hỏi: "Woa, bà chủ nhỏ, em định cho Đản Hoàng "thiến" ?"

Ôn Phạn: ...

Mễ Hiểu dặn dò thêm: "Em nhớ diễn kịch cho sâu nhé, là sẽ Đản Hoàng giận em đó nha." ... Gác những bộn bề về việc triệt sản cho lũ ch.ó mèo, Ôn Phạn trở căn bếp quen thuộc. Trên bếp đặt một chiếc thùng nhựa cỡ lớn, đậy kín bằng vung nồi. Mở vung , bên trong là một rổ lươn sống đang ngoe nguẩy. Đỗ Mẫn cạnh đang mải mê tỉa hoa củ cải, liếc mắt thấy đống lươn nhung nhúc liền giật thót , tay run lẩy bẩy. Cô nàng thở hắt một , một củ cải trắng khác tiếp tục công việc, thì thầm:

"Chị vẫn quen cảnh ."

Lúc Trương Hải Ngưu bên sạp hải sản giao lươn tới, cô đưa tay đỡ lấy túi lươn, kết quả một con lươn trơn tuột rơi xuống đất. Cô nàng bò rạp sàn nhà vất vả lắm mới tóm nó. Cảm giác trơn nhớt, lạnh ngắt của con lươn khiến cô nàng rùng , tim đập chân run. Nhìn sang Ôn Phạn, vẻ mặt tỉnh rụi như , chẳng hề tỏ sợ hãi chút nào. Cô thò tay vớt một con lươn lên, động tác nhanh như chớp mổ phanh bụng, lọc bỏ xương sống chỉ giữ phần thịt lươn, phần ruột gan vứt sang một bên. Thao tác thoăn thoắt, điêu luyện, chẳng mấy chốc Ôn Phạn xử lý gọn ghẽ bộ rổ lươn. Cô phân loại thịt lươn và xương lươn hai khay riêng biệt. Những thực khách may mắn đặt bàn tiệc tư gia tối nay, sẽ cơ hội thưởng thức hai món ăn đặc sắc từ lươn: Lươn xé phay rưới mỡ hành và canh xương lươn ngọt thanh. Lươn thái sợi mỏng xào sơ qua, đó rưới một lớp bột năng mỏng để tạo độ sánh. Khi dọn lên mâm, món ăn phủ một lớp nước sốt bóng bẩy, hấp dẫn. Điểm nhấn cuối cùng là một muỗng dầu sôi sùng sục rưới trực tiếp lên đĩa lươn. Tiếng xèo xèo vang lên giòn giã, tựa như một nhát d.a.o rạch ngang bầu khí tĩnh lặng, đ.á.n.h thức hương thơm tiềm ẩn bên trong bung tỏa mạnh mẽ. Phần thịt lươn vốn trơn tuột, mềm mại, khi tắm qua lớp dầu nóng, bề mặt trở nên cháy xém, dai giòn sần sật. Lớp vỏ cháy xém nhẹ nhàng ôm trọn lấy phần thịt lươn béo ngậy, dai ngon, hòa quyện cùng nước sốt đậm đà, mang đến một trải nghiệm ẩm thực đa tầng, phong phú. Dù là ăn kèm với cơm trắng trộn mì đều mang cảm giác ngon miệng tuyệt vời. Không ít thực khách quan tâm đến sức khỏe, khi thưởng thức xong món lươn xào, họ tiếp tục oanh tạc bát canh xương lươn bổ dưỡng. Ôn Phạn giữ khá nhiều xương lươn, một hồi cân nhắc, cô quyết định biếu một nửa cho cụ Đoàn.

Kể từ học kỳ , ông cụ Đoàn bận rộn với công việc hướng dẫn sinh viên thực tập. Bệnh nhân tuy đông, nhưng đa phần là từ các tỉnh thành khác lặn lội tìm đến nhờ danh tiếng của ông, dân địa phương hiếm ai đến sự hiện diện của một vị danh y tài ba như . Ông cụ Đoàn cũng cảm thấy thoải mái với nhịp sống thanh bình . Khi nào rảnh rỗi, ông kê đơn t.h.u.ố.c bổ, nấu món ăn bài t.h.u.ố.c mang sang Ôn Ký mời cùng thưởng thức. Lượng khách tuy đông, chỉ dăm ba , nhưng Ôn Phạn luôn chu đáo chuẩn sẵn nguyên liệu để Tiểu Cát bếp nấu nướng. Nhờ , thu nhập hàng tháng của gia đình cũng dư dả thêm chút đỉnh. Kể từ lúc nhận ba phương t.h.u.ố.c bí truyền, ông cụ Đoàn lúc nào cũng canh cánh trong lòng, mong ngóng xem còn phương t.h.u.ố.c thần kỳ nào khác . gửi phương t.h.u.ố.c cứ như bốc khỏi thế gian, bặt vô âm tín, chẳng thấy tăm . Nhìn túi xương lươn Ôn Phạn mang sang biếu, ông cụ Đoàn vui mừng mặt.

"Món là đồ đại bổ đấy nhé.”

Canh hầm từ xương lươn chỉ giúp tăng cường hệ miễn dịch, bồi bổ sức khỏe mà còn công dụng sáng da, mờ thâm nám hiệu quả. Nồi canh xương lươn của Ôn Phạn nấu, mỗi nhân viên trong tiệm đều chia một bát đầy. Ngày ở trong cung cấm, mỗi độ Tết Đoan Ngọ về, Ngự thiện phòng đều chuẩn mâm cỗ "Ngũ Hoàng thái". Ngũ Hoàng thái bao gồm: lươn (hoàng thiện), cá chim vàng (hoàng ngư), dưa chuột (hoàng qua), trứng vịt muối (hàm áp đản) và rượu hùng hoàng. Bây giờ quanh, Ôn Phạn thấy ít ai chuộng uống rượu, trứng vịt muối và dưa chuột thì lúc nào cũng sẵn, lươn thì hôm nay cũng thưởng thức . "Bố ơi, ngày mai bố dặn chú Trương Hải Ngưu giao thêm một ít cá chim vàng loại nhỏ nhé?"

Giữa trưa hè oi ả, những cột khói bếp mỏng manh bắt đầu uốn lượn bay lên từ những nếp nhà ngói đỏ tươi trong làng Quá Hà. Giờ đây, máy gặt đập liên hợp len lỏi khắp các cánh đồng, thế sức trong vụ mùa thu hoạch, và gia đình bà Lưu cũng ngoại lệ. Hai ông bà chăm sóc mấy sào ruộng như chăm sóc cháu chắt trong nhà. Năm nay trời hạn hán ít mưa, ông bà phiên bơm nước tưới tiêu đến dăm bảy bận mới mong cứu vãn mùa màng. Cũng may là lúa mì kết hạt trĩu bông, máy gặt chạy rầm rập qua một lượt, bà Lưu và ông bạn già lom khom nhặt những hạt lúa mì vương vãi sót ruộng.

"Cố nốt sào nữa là xong việc ."

Nghĩ đến cảnh những bao lúa mì vàng óng chở về nhà, lòng bà Lưu rộn ràng niềm vui sướng khôn tả. "Tối nay về nhớ gọi điện cho Tiểu Mai, bảo nó đợi qua tuần sẽ gửi cho ít bột mì mới xay."

Lúa mì mới gặt đem xay xát, bột mì cho sẽ màu ngả vàng, nhưng bánh bao hấp lên thì thơm nức mũi, mềm xốp khó cưỡng. Bà Lưu hai cô con gái, cô cả nay lấy chồng lập nghiệp thành phố, cô thứ hai thì đang học đại học ở tỉnh xa. Ấy thế mà bà vẫn nhất quyết bám trụ mảnh đất quê hương, nỡ rời xa tấc đất quê hương . Nhìn lúa mì chất đầy sân, bà Lưu vui như mở cờ trong bụng. Ngay tối hôm đó, bà tự tay nhào bột, cán mì nấu một bát mì sợi thơm ngon đãi ông bạn già nhà . Khi bóng tối bắt đầu buông xuống bao trùm gian, bà Lưu bưng bát cơm cửa nhà hóng gió. Khoảng sân rộng rãi nhà bà từ lâu trở thành nơi tụ tập quen thuộc của các bậc cao niên trong làng. Mọi quây quần bên , ăn cơm rôm rả chuyện trò, từ chuyện mùa màng thất bát đến chuyện con cái học hành, lập gia đình.

"Bà Lưu , Đoan Ngọ năm nay mấy đứa nhỏ nhà bà về chơi ?"

Bà Lưu nhíu mày, giọng điệu phần khó chịu: "Cái con lớn nhà bận tối mắt tối mũi với công việc, con thứ hai thì học xa tít tắp, nghỉ một ngày, lặn lội đường xa về cái gì?"

"Chậc chậc, bảo bà từ sớm mà bà , bà chỉ hai mụn con gái, cho chúng nó học cao hiểu rộng lấy chồng xa tít mù tắp gì? Gả quách cho trai làng hơn ? Lâu lâu còn chạy về thăm nom bố ."

Bà Lưu liếc bát cơm tay, cố nén cơn giận, đáp trả hàng xóm nhiều chuyện bằng một tràng pháo tay giòn giã: " thích thế đấy, bà ý kiến gì? Có ảnh hưởng đến mâm cơm nhà bà ? Gái trai nhà bà thì quanh quẩn ở nhà đấy, thế Tết nhất lễ lộc đứa nào mua biếu bà hộp bánh hộp mứt nào t.ử tế , moi tiền hưu trí của bà?"

"Ấy dà, bà chuyện gắt thế gì. Hai đứa nhà tuy học hành đỗ đạt cao siêu, nhưng cái ở gần gũi chăm nom. Bà xem , đôi giày là con gái mua tặng đấy, hôm nó còn xách về cho chục cân thịt lợn, hai con gà mái đẻ nữa cơ."

Bà Lưu chúa ghét cái thói khoe khoang kệch cỡm , mấy trong làng ghen tị với sự thành đạt của hai cô con gái nhà bà, mỉa mai, so sánh để hạ bệ bà bằng những món quà vật chất tầm thường. Thật nực , đem những thứ đó so đo thì ích lợi gì cơ chứ? Bà Lưu định mở miệng phản bác vài câu, thì bỗng thấy một chiếc ô tô sang trọng dừng cách đó xa. Một thanh niên bảnh bao bước xuống xe, cất tiếng gọi lớn:

"Bác Lưu Phượng Hà nhà ạ?"

Bà Lưu vội đặt bát cơm xuống, mừng rỡ đáp lời: "Có đây!" Cậu thanh niên tươi tiến gần: "Trùng hợp ghê, đúng lúc đang dùng bữa tối, các bác ăn uống ngon miệng quá."

Sau màn chào hỏi xã giao, thanh niên sang bà Lưu, dõng dạc báo: "Bác Lưu ơi, chị Triệu Xảo Linh con gái bác nhờ cháu mang ít quà về biếu bác nhân dịp lễ đây ạ!"

Bà Lưu phắt dậy, đôi mắt sáng rực lên niềm tự hào, thanh niên nhanh nhẹn mở cốp xe: "Cháu danh sách quà biếu, bác kiểm tra xem thiếu sót gì nhé!"

Bà Lưu luôn miệng dặn dò thanh niên cẩn thận, cuống quýt gọi ông bạn già trong nhà phụ giúp. "Hai thùng sữa tươi, mười cân thịt bò tươi, hai bộ quần áo mới, hai con gà sạch..."

Mấy bà hàng xóm nãy còn lớn tiếng khoe khoang con cái hiếu thảo, giờ mặt mũi xám ngoét, im thinh thít nên lời. Bà Lưu tươi nhận từng món quà mang nhà. Món quà cuối cùng thanh niên lấy là bốn hộp quà bánh ú gói sang trọng, tinh tế. Lòng bà Lưu lúc ngọt ngào như rót mật, miệng thì cằn nhằn con gái nhưng ánh mắt ngập tràn niềm vui sướng: "Cái con bé , mua sắm nhiều thế gì, bố già ăn uống bao nhiêu !"

Cậu thanh niên khéo léo vài câu chúc mừng nhanh nhẹn lên xe rời . Bà Lưu ngẩng cao đầu tự hào, cảm giác lâng lâng khó tả, rút ngay điện thoại gọi cho con gái ngay mặt đám đông.

"Cái con bé , mua sắm gửi về mà chẳng báo cho một tiếng!"

Đầu dây bên , cô con gái vang: "Thì con tạo bất ngờ cho mà, để dịp nở mày nở mặt với xóm làng chứ." Mẹ cô vốn tính tình nóng nảy, bộc trực, ít xích mích với hàng xóm láng giềng. Ngặt nỗi ở quê, tính so đo, tọc mạch. Triệu Xảo Linh tình cờ xem video của một dịch vụ giao hàng tận nơi mạng. Anh giao hàng lập hẳn một kênh riêng, chuyên nhận chở hàng hóa, quà cáp về các vùng quê, đồng thời kiêm luôn việc video lưu khoảnh khắc trao quà đầy ý nghĩa. Triệu Xảo Linh thấy dịch vụ khá nên quyết định đặt hàng. "Mẹ ơi, mấy món đó cứ để dành mà ăn bồi bổ sức khỏe nhé. Năm nay công việc bề bộn quá, con thu xếp thời gian về thăm bố ." Bà Lưu vội vàng an ủi con gái: "Công việc bận rộn thì cứ ưu tiên công việc con ạ. Mẹ dặn bố mày , ngày mai xay xong bột mì mới, sẽ gửi lên cho con một ít, kèm theo mấy chục quả trứng vịt muối tự nữa... Mẹ vẫn canh chừng giàn nho con thích đấy, lúc nào chín gọi điện con về ăn nhé..."

Triệu Xảo Linh cúp máy, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Bỗng nhiên cô sực nhớ , quên dặn giữ mấy hộp bánh ú đừng đem biếu ai. Để mua những hộp bánh ú , cô nhờ vả mấy đồng nghiệp tranh đặt hàng mỏi tay mới . Sợ một hộp sáu chiếc ăn bõ, cô c.ắ.n răng đặt hẳn bốn hộp gửi về quê cho bố thưởng thức.

"... Thôi kệ, tính tiết kiệm quen , chắc bà sẽ đem cho ai ." Đáng tiếc là Triệu Xảo Linh đ.á.n.h giá sai về . Bà Lưu kiểm kê đống quà cáp con gái gửi về, thịt thà đắt đỏ bà nỡ đem cho, quần áo sữa sùng thì cũng chẳng lý do gì để mang biếu. Quanh quẩn , ánh mắt bà dừng ở bốn hộp bánh ú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-170.html.]

"Món ăn dễ ngán lắm, đem chia cho nếm thử một chút cũng ."

Bà Lưu xé bao bì, luộc mấy chiếc bánh ú: "Chà, mùi vị cũng thơm quá nhỉ."

Hai hộp bánh ú bóc mười hai chiếc, bà Lưu hào phóng mang sân mời : "Quà của cái Xảo Linh gửi về đấy, ăn thử cho vui."

Mọi nếm thử, ai nấy cũng đều tấm tắc khen ngon. "Cái lòng đỏ trứng vịt muối thơm bùi, béo ngậy quá, thua kém gì trứng vịt nhà tự muối."

"Chuẩn luôn, cái nhân ngọt cũng ngon lắm. Bà hỏi Xảo Trân xem nó mua ở mà ngon thế."

Bà Lưu mải mê tiếp chuyện, mời bánh , bản kịp ăn miếng nào. Đợi tản bớt, bà mới kéo ghế xuống, nhẩn nha đáp lời: "Để mai gọi điện hỏi nó xem, chắc bánh ú thành phố khéo tay hơn..."

Bà Lưu c.ắ.n một miếng bánh ú, đôi mắt bỗng trợn tròn vì ngạc nhiên. Hương vị đậm đà, mặn ngọt đan xen hài hòa, nếp dẻo thơm lừng, thịt mỡ béo ngậy tan chảy trong miệng. Bà Lưu ngay lập tức nhận hớ nặng . Những hàng xóm ăn xong bánh ú, quyến luyến về còn quên nhắc nhở: "Bà Lưu nhớ hỏi Xảo Trân địa chỉ mua bánh nhé!"

Bánh ú ngon thế , dù giá đắt đỏ cỡ nào cũng ráng mua vài hộp về cho gia đình nếm thử. Bà Lưu: ... Hỏi hỏi cái gì mà hỏi, bà đang hối hận xanh cả ruột đây ! Cảnh tượng dở dở chỉ xảy ở mỗi gia đình bà Lưu. Trên trang mạng của nhà Ôn Ký, hàng loạt bình luận oán thán, dở dở của thực khách xuất hiện nườm nượp.

[Khoai Tây Chiên: Tức hộc máu! Tui cất công chầu chực đặt mua hộp quà bánh ú gửi về biếu bố , cuối cùng tui đem biếu nhà bác cả! Á á á, tui xếp hàng ròng rã mới mua đấy!]

[Chúc Chúc: Chuyện nhà y chang nhà , cũng tiện tay xách hộp bánh ú mua quà biếu ngày lễ. Báo hại cãi một trận tưng bừng với bà, đây là hàng hiếm mua sang tay với giá cao c.ắ.t c.ổ đấy.]

[May Mắn Quá: Hehe, may mà lanh trí giấu nhẹm hộp bánh ú , đợi đến sáng nay mới lôi . Ban đầu còn càu nhàu mắng tớ vung tay quá trán mua bánh ú đắt tiền gì. Ai dè nếm thử một miếng xong bà im re luôn mấy bồ ạ.]

[Sủi Cảo: Nếm thử một miếng xong im re +1, bố còn dặn dò sang năm nhớ canh mua thêm vài hộp nữa. định bụng phản pháo là chỉ riêng việc săn một hộp thôi đủ vắt kiệt sức lực con gái bố !]

[Lười Biếng: Khoan mấy bồ, bộ ai thèm để ý đến chiếc bánh Ngũ Độc thần thánh ? Chiếc bánh đó ngon bá cháy bọ chét luôn, còn kiến nghị Ôn Ký đưa thực đơn bán lẻ luôn !]

[Y-: Công nhận ngon xỉu lên xỉu xuống, nhân đậu đỏ bên trong hình như do tiệm tự sên, ngọt thanh mà thơm lừng. Có điều họa tiết in vỏ bánh rùng rợn, con trai thấy sợ ré lên dám ăn. ăn cố đến miếng cuối cùng thì nhá cho cu thử một xíu, kết quả cu ghiền quá đòi ăn tiếp, ăn lăn lóc ăn vạ...]

[Mẹ Tiểu Mãn: Nghe mấy bồ review mà tui thèm nhỏ dãi, khẩn thiết cầu xin Ôn Ký mở bán lẻ bánh Ngũ Độc!]

[Lam Lan: Khẩn thiết cầu xin +1]

[Kỳ Viên: Khẩn thiết cầu xin +2]

Chiếc bánh Ngũ Độc đang mưa gió cộng đồng mạng, giờ đây đang chễm chệ bàn ăn của gia đình Ôn Phạn. Năm chiếc bánh xếp ngay ngắn đĩa, ba Ôn lấy một chiếc, c.ắ.n một miếng nhỏ gật gù khen ngợi: "Nhân đậu đỏ tự sên khác, thơm ngon hơn hẳn."

Nhân đậu đỏ bán sẵn ngoài chợ thường ngọt gắt, ăn dễ ngán, thiếu hương thơm tự nhiên. Bánh Ngũ Độc biến tấu với nhân các loại hạt dinh dưỡng như hạt óc chó, hạt thông, hạt dưa. Vị bùi béo của các loại hạt hòa quyện hảo với vị ngọt thanh của nhân đậu đỏ. Buổi sáng chỉ cần lót một chiếc bánh là nạp đủ năng lượng cho nửa ngày việc. Mẹ Ôn vươn vai ngáp dài một cái: "Rõ ràng mùng 1 tháng 5 xả mấy ngày, mới đầy một tháng mà thấy rã rời cả thế ."

Nhân dịp Tết Đoan Ngọ, Ôn quyết định cho bộ nhân viên nghỉ phép, Ôn Ký cũng treo biển đóng cửa nghỉ lễ. Cả gia đình kế hoạch du lịch xa, quanh quẩn ở nhà đ.â.m thấy buồn chán. Bánh ú và bánh Ngũ Độc chuẩn sẵn sàng từ , đến bữa chỉ cần hâm nóng là xong, khiến cho hoạt động gói bánh ú truyền thống năm bỗng chốc trở nên dư thừa. Loanh quanh xem tivi một chốc, cả nhà về chủ đề muôn thuở: trưa nay ăn gì? Ôn Phạn sắp sẵn những nguyên liệu dự định nấu cho bữa trưa lên bàn bếp. Mẹ Ôn lên tiếng hỏi:

"Trưa nay con định trổ tài món gì thế?"

Ôn Phạn cầm lấy con d.a.o phay: "Mì Ngũ Hoàng ạ."

Suy tính , cất công nghỉ lễ thì tổ chức cho trò. Trên cổ tay Ôn Phạn vẫn còn đeo chiếc vòng chỉ ngũ sắc cầu may do Ôn mua tặng, con d.a.o phay trong tay cô đưa thoăn thoắt, thái nguyên liệu đều tăm tắp. Thịt lươn, cá chim vàng cỡ nhỏ, dưa chuột thái sợi chuẩn đầy đủ. Cá chim vàng đem chiên vàng giòn hai mặt, rưới thêm một muỗng rượu vàng tạo mùi thơm vớt đĩa. Tiếp đó, tán nhuyễn lòng đỏ trứng vịt muối xào đến khi nổi bọt, trút tôm nõn tươi đảo đều cho thấm gia vị tắt bếp. Sợi mì cán thủ công luộc chín tới vớt bát, lượt xếp tôm xào trứng muối, cá chim vàng om rượu, thịt lươn chiên giòn lên , cuối cùng là một nhúm dưa chuột thái sợi điểm xuyết. Thế là thành xong bát mì Ngũ Hoàng hấp dẫn cho bữa trưa. Phần thịt lươn chiên giòn rụm, Ôn Phạn cố tình chừa vài miếng chiên kỹ cho thật khô, dùng muôi nghiền nát thành bột. Bột lươn màu nâu sậm rắc đều lên đĩa đậu phụ thái sợi mỏng luộc chín, tạo thành món gỏi đậu phụ bột lươn lạ miệng. Món gỏi thích hợp để nhâm nhi cùng chút rượu nhạt. Bột lươn chiên giòn rụm mang hương vị biển cả đặc trưng, đậu phụ thái sợi mềm mượt thấm đẫm bột lươn, mang đến một trải nghiệm ẩm thực tinh tế, đậm đà vị ngọt thịt. Mẹ Ôn vốn dĩ mấy mặn mà với các món lươn do sợ mùi tanh, thế nhưng món gỏi đậu phụ bột lươn khiến bà mê mẩn, gắp ngừng đũa. Còn về bát mì Ngũ Hoàng, thịt lươn chiên dai giòn sần sật, cá chim vàng tươi ngọt, dưa chuột thanh mát, tôm nõn giòn sực. Sợi mì áo một lớp lòng đỏ trứng muối bùi béo, mang đến một hương vị tuyệt diệu khó cưỡng. Ba trong gia đình quây quần bên mâm cơm, mỗi thưởng thức một bát mì Ngũ Hoàng to bự, kèm theo một đĩa bánh ú nhỏ xinh. Mẹ Ôn nhấm nháp bánh ú tấm tắc khen: " là kinh doanh mùa lễ hội thật."

Bánh ú nhà bán lẻ tại tiệm giá cả cực kỳ chăng, nhưng khi khoác lên lớp bao bì đóng hộp quà tặng sang trọng, giá trị lập tức nâng tầm. Ấy mà vẫn đủ hàng để bán, cung đủ cầu. Chỉ trong vài ngày, tiệm chốt đơn bán hàng trăm hộp quà bánh ú, Ôn rảnh tay lúc nào là đóng hộp lúc đó. Tất nhiên, lượng hộp quà luôn dư dả một chút. Phần dư đó dành để quà biếu cho nhân viên trong tiệm, gửi tặng cô nhi viện, thậm chí Ôn còn hào phóng mang biếu hàng xóm láng giềng xung quanh. Văn hóa tặng quà đáp lễ dịp lễ tết trở thành một nét truyền thống ở khu phố . Mẹ Ôn nhận quà biếu từ hàng xóm, dĩ nhiên món quà đáp lễ lý tưởng nhất chính là những chiếc bánh ú do chính tay nhà .

"À nhắc mới nhớ, cô Tống Tuệ bảo Dương Thao gửi biếu cô ít quà, cô chế biến thế nào nên mang qua biếu nhà hết ."

Câu của Ôn thành công khơi gợi sự tò mò của Ôn Phạn: "Quà gì ?"

Mẹ Ôn với tay lên ngăn tủ lấy một lọ thủy tinh to đùng: "Mẹ bề ngoài thì giống như hũ dầu ngâm gì đó." Ôn Phạn nhận lấy chiếc lọ, quan sát kỹ: "... Dầu nấm mối." Đây đúng là một cực phẩm quý hiếm! Ôn Phạn vặn nắp lọ, một mùi hương nấm thơm phức, béo ngậy đặc trưng xộc thẳng mũi, khiến cô kìm cơn thèm.

"Đợi thi đại học xong, con nhất định một chuyến du lịch đến vùng đó để ăn thử hết các món nấm mới ."

Dù kiếp ở chốn cung đình xa hoa, cô thưởng thức vô vàn sơn hào hải vị, nhưng nấm rừng các loại hiếm khi xuất hiện trong thực đơn ngự thiện. Nấm mối xếp hàng những loại nấm quý hiếm nhất. Ôn Phạn cẩn thận đặt lọ dầu nấm mối lên kệ bếp, dự định tối nay sẽ trổ tài món mì trộn dầu nấm mối thơm ngon đãi cả nhà! Thấy Ôn nhấc điện thoại lên gọi cho ai đó, Ôn Phạn cứ đinh ninh là bà đang trò chuyện với cô Tống Tuệ nên chú ý lắng . một lát , cô thấy Ôn đáp lời với giọng điệu trầm ngâm:

"Ừm, hôm nay chị rảnh, lát nữa chị ghé qua xem ."

Ôn Phạn: ??? Cúp máy xong, Ôn vội vàng lấy áo khoác mặc : "Đi thôi con, dì Tuệ Quyên báo tin, chủ của đầm nuôi tôm hùm đất dạo nay ý định sang nhượng bộ khu đầm đó. Mẹ con qua đó xem tình hình thế nào."

Ôn Phạn càng thêm ngơ ngác hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy áo khoác mặc theo chân khỏi nhà. Trên đường , Ôn tóm tắt ngắn gọn câu chuyện cho cô . "Người tên thuê đầm tôm đó là ông chú Tư của dì Tuệ Quyên, giờ ông mất , hai đứa con trai chẳng ai ý định tiếp quản công việc chăn nuôi. Khổ nỗi nhà ngưng nhập tôm hùm đất của họ, tôm trong đầm ngày một lớn, hai em chúng nó lười nhác chăm sóc, nên đành tính nước bán tháo ."

"Thế con đến đó gì ạ?"

Mẹ Ôn dừng xe chờ đèn đỏ, trầm ngâm suy nghĩ: "Mẹ đang cân nhắc, đầm tôm đó sẵn cơ sở vật chất , nếu mua quyền khai thác, đó giao cho vợ chồng dì Tuệ Quyên quản lý... Hai bố con thấy phương án khả thi ?"

 

Loading...