Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:01:00
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba Ôn lo lắng xoa tay: "Liệu ba con?". Mấy ngày nay con gái dạy ông cách vài món nguội, kỹ năng dùng d.a.o của ba Ôn thì điêu luyện , món nguội cái khó duy nhất là nêm nếm. Ngặt nỗi con gái giống như lúc đồ xào là gì dùng nấy, mà bắt đầu kén chọn cả nguyên liệu lẫn gia vị, khiến các kiến thức trong buổi học trở nên rắc rối và dày đặc. Chọn rau thế nào, bột gia vị xay , nhiệt độ dầu nóng đến mức nào, ngay cả đường trắng nàng cũng mua của ba bốn nhà về nếm thử mới chọn một nhà. "Đường của hai nhà đủ ngọt." Thậm chí Ôn Phạn còn tự nước tương: "Nước tương thị trường vị đều bình thường quá.". Cuối cùng ba Ôn là nhà chỗ để, mấy cái chum lớn nàng cũng bê lên lầu , nàng mới chịu thôi.

Mẹ Ôn cũng tò mò con gái đột nhiên kén chọn thế, Ôn Phạn nếm thử một ngụm nước trộn mới : "Trước đây đồ xào, con thể dựa gia vị để điều chỉnh, nhưng ba chắc chắn là như thế ạ.". Dù mỗi nhãn hiệu gia vị đều là sản phẩm định của nhà máy nhưng vị giác nhạy bén của Ôn Phạn vẫn thể nếm sự khác biệt nhỏ trong từng bao gia vị, thỉnh thoảng một lô hàng ớt hương liệu của nhà sản xuất chỉ cần đổi vùng cung ứng hoặc xử lý tới là nàng đều thể điều chỉnh kịp thời. "Vả , món nguội vốn dĩ yêu cầu chất lượng rau củ cao hơn một chút ạ.". Vài loại rau tươi qua nhiệt độ xào nấu thì nhận , nhưng món nguội thì lộ rõ mồn một. Ôn Phạn từng chút một truyền dạy kinh nghiệm cho cha .

Ba Ôn con gái tăng cường huấn luyện, tối mơ cũng thấy tỷ lệ bột gia vị. Giờ huấn luyện mới vài ngày con gái đẩy "chiến trường", lòng ông chẳng yên tâm chút nào. "Ba chỉ sợ... ngon thôi."

Ôn Phạn nhàn nhạt liếc cha: "Làm ngon con sẽ hủy bỏ hết đấy, ba cứ yên tâm." Đùa , nàng sẽ để thành quả tồi tệ của ba Ôn ảnh hưởng đến danh tiếng của ! Vả Ôn Phạn chẳng tin ba Ôn nổi. Riêng bột gia vị nàng là phiên bản cuối cùng bao nhiêu nàng cải tiến và hỏi han các vị đại sư giỏi nghề ở kiếp . Hiện giờ nàng cũng cùng nếm thử món ăn suốt mấy ngày nay, Ôn dù lý lẽ gì nhưng đ.á.n.h giá cũng ngày một hơn.

Lời của Ôn Phạn chẳng những an ủi ba Ôn mà còn ông vã mồ hôi hột. Hủy bỏ hết ? Một bữa trộn nhiều như thế mà hủy hết thì tốn bao nhiêu tiền cơ chứ! Ba Ôn nghiến răng: "Ba nhất định sẽ thật !".

...

Thế là ngày hôm , khách quen của tiệm cơm nhà họ Ôn cửa phát hiện sự đổi. Quầy thu ngân bằng gỗ thịt vốn dời sang một bên, chỗ đó giờ đặt một cái tủ kính trong suốt, tuy chức năng bảo quản nhưng là một cái tủ trưng bày đơn giản đèn led bên trong. Bên trong xếp ngay ngắn bốn cái khay inox lớn, mỗi khay là một loại món nguội. Từ trái sang lượt là: Mì căn sốt vừng, Đậu que khô xào cay, Ngó sen trộn, Lạc luộc muối. Phía bên tủ kính dán một tờ giấy in: 【Món nguội thập cẩm, 15 đồng tự chọn】.

Bà chủ nhà Dương Hồng - dăm ba bữa đến báo danh - thấy liền khen ngay: "Cuối cùng cũng lên thêm món ." Cơm suất mì suất tuy ngon nhưng tinh bột nhiều quá, Dương Hồng ăn liên tục ở đây năm sáu ngày, đến cái cân bà còn chẳng dám . Bà chỉ tay ngay mấy khay đồ: "Cho một đĩa thập cẩm!".

Mẹ Ôn nhanh nhảu đáp một tiếng, lấy một cái đĩa, mỗi loại gắp một ít đầy ú nụ bưng lên bàn cho Dương Hồng. Dương Hồng ngửi mùi thơm thanh mát của món nguội liền khen: "Tay nghề Tiểu Phạn vẫn giỏi như ."

Mẹ Ôn: "Hôm nay Tiểu Phạn , là lão Ôn nhà trộn đấy ạ."

Lời thốt , sắc mặt Dương Hồng bỗng khựng . Bà Ôn, lời nghẹn nơi cổ họng. Không con gái bà trộn món nguội mà bà đòi mười lăm đồng ? Chẳng qua chỉ là đĩa món nguội, cùng lắm là mười đồng thôi, quầy ngoài chợ mua một khay cũng chỉ mười một mười hai đồng là cùng! Dương Hồng khó chịu, bà nhiều nhà cho thuê thật đấy nhưng ngày thường cũng tiết kiệm, bỏ mười lăm đồng mua tay nghề của Ôn Phạn thì bà cam tâm tình nguyện, chứ mua tay nghề của lão Ôn thì bà cứ thấy lỗ thế nào !

Dương Hồng bặm môi gắp một miếng mì căn, thầm nghĩ nhà họ Ôn giờ cũng "lươn lẹo" , con gái tay nghề giỏi là tính mượn gió bẻ măng bán đồ ngon... Ừm? Đồng t.ử Dương Hồng đột nhiên giãn . Mì căn sốt vừng loại ăn bao nhiêu , nhưng nào như thế cả! Miếng mì căn thấm đẫm nước sốt vừng, vị thơm ngậy của vừng quyện với vị mặn ngọt hài hòa, vị ngọt tuy nổi bật nhưng hề ảnh hưởng đến vị mặn thơm vốn ! Ngược nhờ thêm một tầng vị ngọt mà món ăn càng thêm đưa miệng! Ăn thêm miếng đậu que xào, những miếng đậu chiên đến cháy cạnh mang vị thơm cay của hoa tiêu và ớt khô chiên giòn, vừng trắng rắc bên cũng vặn, ăn một miếng ăn thêm miếng nữa. Ngay cả lạc luộc bình thường cũng ngon hơn những chỗ khác! Hạt lạc căng tròn, nêm nếm , mặn đúng độ, dùng món nhắm rượu thì hợp nhất!

Dương Hồng ăn hết nửa đĩa mới sực tỉnh . Thật là, Ôn Phạn ở đây, ba Ôn Ôn Phạn thì gì khác chứ? Ôn Phạn chắc chắn là dạy ba ! Dương Hồng ăn sạch một đĩa mà còn kịp gọi món chính. Bà thực sự tâm phục khẩu phục, cái quán nhỏ bé , bỗng dưng nảy sinh một cảm giác nguy cơ. Có tay nghề thế , sợ rằng nhà họ Ôn sẽ sớm hài lòng với việc chỉ mở một quán nhỏ ở cổng trường nữa. Nghĩ đến chuyện tương lai nhà họ Ôn khi nào sẽ trả phòng dời , lòng Dương Hồng hẫng một nửa.

"Anh Chi , tay nghề lão Ôn nhà em cũng lên nhé. Món nguội mà trộn ngon thế nhỉ? Có bí quyết gì ?" Dương Hồng nhịn hỏi. Lời nếu là để ý thấy thì chắc chắn sẽ tưởng chủ nhà đến dò hỏi bí phương. Dương Hồng xong mới thấy kỳ, đang định tìm lời đỡ thì Ôn thẳng thắn đáp: "Cũng chẳng bí quyết gì , nếu chị em kể chị ."

Ngay lập tức, mấy vị khách cũng đang cắm cúi ăn đều vểnh tai lên . Mẹ Ôn giơ ngón tay tính toán: "Món mì căn sốt vừng thì chủ yếu mì căn ngon, dùng loại mì từ bột mì địa phương nhiều cái dùng , nhất là mua loại mì căn khô từ bột mì mới năm nay, bên trong đừng cho thêm gì cả. Nước ngâm cũng kiểm soát nhiệt độ... Sốt vừng là chúng em tự thu mua hạt vừng về nên mới nguyên chất, lúc hòa sốt chú ý, thêm nước từng chút một một nhiều , khuấy theo một hướng. Lạc cũng là chúng em về tận nông thôn thu mua đấy, đặc biệt chọn loại lạc ngon. Nước sốt thì càng phức tạp hơn, nhất định ..."

Mẹ Ôn xong Dương Hồng nhức hết cả đầu . "Thôi thôi thôi... chị cứ đến quán em ăn cho nhanh." Từng thứ từng thứ một, phiền phức đến đau cả đầu, ai mà rảnh rỗi tự cơ chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-17.html.]

Mẹ Ôn bất lực : "Chẳng thế , nếu phức tạp thế thì em cũng chẳng định giá tới mười lăm đồng gì."

Mọi lời Ôn lúc đều là để dọn đường cho câu cuối cùng . Khi định cái giá , Ôn với những khách quen thường tới thì chắc chắn là đắt. Giá thị trường hiện giờ đa phần mười đồng một đĩa thập cẩm, nhà bà bán mười lăm chắc chắn sẽ mua nhưng nhiều trong lòng sẽ lẩm bẩm cho rằng nhà bà thật thà, kinh doanh mới khởi sắc tăng giá. lời con gái như còn vang bên tai: Mẹ ơi, đừng thấy bán đắt, ba thái rau cũng mệt mà đồ dùng giá vốn cũng cao, bán mười lăm cũng chỉ là mức giá bình dân thôi, nếu lãi ít quá thì mấy hôm nữa bõ công ạ.

thế, nếu lãi ít thì chi bằng hàng ngày chuẩn thêm cơm mì cho xong, chí ít còn nhàn hơn. Mẹ Ôn thong thả giảng giải cách chính là để gián tiếp với khách quen rằng: quán định giá cao, mà là đồ nhà khác biệt với khác. Quả nhiên, cơn giận lúc đầu của Dương Hồng lập tức biến mất dấu vết, ngược còn thấy tội nghiệp cho Ôn: "Phức tạp thế bán mười lăm đồng còn rẻ chứ." Bà thầm nghĩ một đĩa thập cẩm thế mà đặt trong khách sạn lớn... Sợ là bán bốn mươi đồng cũng chẳng thấy ngại! Đã thế mấy khách sạn lớn đó chắc chắn sẽ liến thoắng kể cho bà đầu bếp món phức tạp thế nào.

Thay đổi tư duy, Dương Hồng đột nhiên thấy hời to. May mà quán nhà họ Ôn mở ở đây, cũng may bà con mắt tinh tường, nếu chắc tốn thêm bao nhiêu tiền nữa . Những khác cũng đa phần như , mấy vị khách quen lúc nãy im lặng thì giờ cũng tâm trí buôn chuyện với Ôn. "Cái món đậu que xào cay ngon thật, ở nhà thế nào cũng cái vị ." "Còn ngó sen nữa, ngon hơn cái quán tiệc cưới mấy hôm nhiều." "Này, quán nhà chị lên đồ xào nhỉ?".

Mẹ Ôn vội xua tay: "Làm xuể , giờ bận lắm ạ." Quán chỉ tám cái bàn nhỏ, đông thêm tí nữa là chỗ , còn đồ xào nữa thì lúc khách kín bà chẳng bưng món thế nào!

"Cũng đúng, chỗ của các chị chật quá." Nghe bảo chỗ chật, Dương Hồng bỗng thấy khó chịu . "... Chật... chật chỗ nào? Anh xem, cứ bới lông tìm vết thế!". "..."

Dương Hồng kéo tay Ôn: "Anh Chi , chỗ các em cứ yên tâm mà dùng, ý cứ bảo chị, đều thể thương lượng cả mà. Với buổi tối nếu đủ chỗ , các em cứ bày thêm mấy cái bàn cửa cũng ...".

Mẹ Ôn: "... Trước đây chẳng bảo...".

Dương Hồng vội ngắt lời: "Trước đây là sợ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của hai nhà bên cạnh mà, giờ chị thấy các em cũng thiết với , chỉ cần Tống Tuệ với Khúc Tình Tình ý kiến thì cứ bày , tối đóng cửa dọn dẹp sạch sẽ tí là !". Sự nhiệt tình của Dương Hồng Ôn đỡ nổi. nghĩ đến chuyện bày bàn ghế ngoài, Ôn cũng thấy mừng. "Thế thì quá, tối nay chúng em còn lên cả món kho nữa, lúc đó cứ kê mấy cái bàn thấp ngoài, bán kèm thêm chút bia bọt các thứ."

Món kho ? Mắt Dương Hồng sáng rực lên ngay lập tức. "Được , tối mấy giờ bắt đầu bán nhỉ?".

Mẹ Ôn: "Sáu giờ ạ."

Dương Hồng: "Được, để cho chị một bàn nhé. À , thể phiền Tiểu Phạn cho chị phần cơm chiên ? Đắt tí cũng !". Mẹ Ôn bếp hỏi Ôn Phạn, nàng đồng ý mới dám nhận lời. "Tiểu Phạn bảo cần lấy thêm tiền ạ, lúc chị lắp cho cái điều hòa em còn kịp cảm ơn chị đây." Nếu cái điều hòa đó, với cái đợt dự báo nắng nóng báo động đỏ liên tục năm nay thì chẳng mà qua nổi mùa hè.

Dương Hồng: "Ấy, tính chứ, vất vả cho Tiểu Phạn ." Dương Hồng thầm nghĩ: Đã đến lúc để mấy bà bạn chơi bài của đến đây mở mang tầm mắt . Kể từ đặt cơm chiên "vả mặt" , Dương Hồng mấy định đặt đồ giao đến sới bạc, nhưng nào cũng là món hết món thiếu, hôm nay coi như dịp để tụ tập một bữa. Dương Hồng quyết định tối nay sẽ dẫn mấy bà đó đến đây! Để cho họ xem xem đúng là món cơm chiên thần kỳ như lời đồn !

 

 

 

 

Loading...