Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:43
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Niềm vui bất ngờ từ những chiếc bánh bao nhân nước dùng nhanh chóng bọn trẻ khám phá . Thế là, khi ăn sạch món gà nướng lò đất thơm lừng, cả đám nhóc tì liền chuyển mục tiêu, xúm xít quanh xửng bánh bao nóng hổi. Ngay cả cô bé hạt tiêu mới ba bốn tuổi cũng ưu ái chia cho một chiếc bánh xinh xinh bát. Viện trưởng Bạch cẩn thận thổi nguội từng chút một mới xé nhỏ đút cho cô bé ăn.

Ăn xong một miếng ngon lành, cô nhóc khoái chí chạy loăng quăng một vòng quanh sân, lon ton chạy về níu tay Viện trưởng Bạch, há miệng đòi ăn tiếp. Chẳng mấy chốc, hai xửng bánh bao nhân nước dùng tiêu diệt hết sạch. Trương Nguyệt ôm cái bụng căng tròn, xoa xoa đầy mãn nguyện. Hôm nay cô ăn quá nhiều , chỉ ăn no một bụng gà nướng lò đất, mà còn xử liền ba chiếc bánh bao tạo hình đủ kiểu.

Nào là chiếc bánh màu vàng ươm tròn xoe mà Tiểu Hồ Lô khăng khăng gọi là mặt trăng bắt cô ăn cho bằng , đến chiếc bánh hình chú khủng long con màu xanh mướt mát, và cả một chiếc hình bé thỏ ngọc trắng xinh xắn nữa. Vừa thưởng thức bánh bao, nhâm nhi mấy món ăn kèm: chả tôm cuộn chiên giòn tan béo ngậy, thịt heo xào chua ngọt đưa cơm, cá viên dai giòn sần sật, thịt tôm tươi rói mọng nước...

Hơn chục đứa trẻ ăn uống hăng say đến mức Viện trưởng Bạch sợ chúng no quá sinh bệnh, đành thiết quân luật cất hết đồ ăn , dỗ dành để đến tối ăn tiếp, lúc bấy giờ cả đám mới chịu dừng đũa.

Hầu hết bọn trẻ đều ăn no căng rốn, ngay cả Trương Nguyệt cũng no đến mức chẳng buồn nhúc nhích.

"Viện trưởng, ngài đặt tiệc ở nhà hàng nào mà nấu ăn ngon thế ạ?"

Viện trưởng Bạch hiền hậu, đáp lời: "Thì chính là tiệm Ôn Ký mà đợt cháu kể cho dì đấy. Trùng hợp dì chút quen với nhà họ, nên ngỏ lời mời họ đến."

Trương Nguyệt: ...

Viện trưởng Bạch quơ quơ tay mặt Trương Nguyệt. Chỉ thấy Trương Nguyệt ôm mặt, rên rỉ một tiếng não nề: "Trời ơi, ban nãy cháu lỡ ăn nhanh quá chẳng kịp thưởng thức mùi vị gì cả!"

Á á á á! Biết là món ngon của Ôn Ký thì cô nhai kỹ nuốt chậm, từ từ cảm nhận ! Hu hu hu, ai mà ngờ chỉ một câu vu vơ của , Viện trưởng mời Ôn Ký đến thật chứ? Trương Nguyệt, một tấm chiếu mới bước chân chốn công sở, cũng chỉ quanh quẩn ăn vặt lề đường cùng đồng nghiệp. Còn những món ăn tinh hoa nên tên tuổi của Ôn Ký, cô từng cơ hội nếm thử. Một phần vì thời gian eo hẹp, chỗ ở cách tiệm khá xa; phần khác là do cô thường xuyên tăng ca sấp mặt, lúc tan ca đến nơi thì Ôn Ký bán sạch từ đời thuở nào ! Thật thể ngờ , hôm nay cô cơ hội thưởng thức tay nghề nấu ăn đỉnh của chóp của Ôn Ký ngay tại đây!

Gặng hỏi Viện trưởng Bạch xem mối thâm giao gì với Ôn Ký, nhưng bà chỉ đáp. Trương Nguyệt đưa mắt ngoài sân, thức ăn bàn, lòng hạ quyết tâm sắt đá.

"Tối nay cháu nhất định ăn thêm bữa nữa."

Cô quyết bám trụ đây, ăn chực thêm một bữa tối thịnh soạn nữa mới cam lòng! Viện trưởng Bạch bước khỏi phòng sinh hoạt chung, về phía nhà bếp định gửi tiền công cho ba Ôn. ba Ôn nhất quyết xua tay từ chối: "Tiệm nhà mãi đến năm ngoái mới bắt đầu phát triển, đáng nhẽ đến thăm Viện trưởng và các cháu sớm hơn mới ."

Viện trưởng Bạch lý: "Cậu gì lạ , nếu nhận tiền thì hóa gọi đến giúp đỡ là ý lợi dụng . Cậu cứ nhận lấy , cô nhi viện bây giờ cũng còn khó khăn như ngày xưa nữa."

Nhớ những ngày tháng khó khăn , đúng là nghèo rớt mồng tơi. Hồi đó, thành phố lượng lớn lao động nhập cư, sinh con đủ sức nuôi dưỡng, cứ thế nhẫn tâm bỏ rơi cổng cô nhi viện nhiều vô kể. Lúc quả thật muôn vàn gian truân, ngay cả quần áo của Viện trưởng Bạch cũng chắp vá chằng chịt. bây giờ, chế độ phúc lợi xã hội ngày càng thiện, chỉ nguồn kinh phí hỗ trợ từ chính quyền, mà còn nhiều nhà hảo tâm thường xuyên quyên góp vật tư, nên cuộc sống trong cô nhi viện cũng dần sung túc hơn. Lấy ví dụ như Trương Nguyệt hiện tại, chỉ cần còn học là thể yên tâm ở cô nhi viện, nghiệp xong nếu tìm chỗ trọ cũng thể xin gia hạn thêm. Khi việc , còn hỗ trợ đăng ký thuê nhà ở xã hội hoặc chung cư dành cho thu nhập thấp. Kể cả những em khả năng học cao, cũng tạo điều kiện tham gia các khóa đào tạo nghề phù hợp.

Viện trưởng Bạch khăng khăng dúi tiền tay ba Ôn, hai bên giằng co qua một hồi, cuối cùng ba Ôn đành nhận một nửa tiền coi như tiền nguyên liệu. Thấy ba Ôn quả quyết nhận thêm, Viện trưởng Bạch mới chịu thôi.

Ôn Phạn và Đỗ Mẫn bận rộn xong xuôi, đang dọn dẹp để ăn cơm, Viện trưởng Bạch thấy chút áy náy. "Hai đứa thật thà quá mức, nãy giờ chừa chút thức ăn cho , ăn mì thế ..."

Giọng Viện trưởng Bạch nhỏ dần im bặt, bởi bà rõ bát mì của Ôn Phạn. Tiết trời lúc bắt đầu oi bức, trong bếp máy lạnh. Nấu nướng xong xuôi, Ôn Phạn chỉ cảm thấy trong bứt rứt, nóng nảy. Nhìn mấy món chiên xào dầu mỡ, cô chẳng nuốt trôi nổi món nào. Thế là cô quyết định trộn một bát mì lạnh thanh đạm để ăn cho mát. Sợi mì dai ngon cán thủ công tại tiệm mang tới, vốn dĩ định đợi ăn xong các món mặn sẽ luộc lên ăn kèm. Dù hôm nay cũng là sinh nhật chung của mấy đứa trẻ, bát mì trường thọ thì gọi là trọn vẹn? Ngặt nỗi cuối cùng ai nấy đều ăn no ứ hự, cái gọi là "mì trường thọ" cũng chỉ luộc đủ hai bát nhỏ xíu, chan chút nước dùng thanh đạm đựng trong chiếc âu tráng men to dọn lên bàn, mỗi gắp hai đũa là hết. Phần mì còn dư , Ôn Phạn đem luộc chín xé nhỏ chút ức gà, thái sợi dưa chuột và cà rốt, thêm ít rau kinh giới tươi mới hái, và một nhúm lạc rang giòn.

Người dân địa phương chuộng ăn rau kinh giới, Ôn Phạn cũng hề bài xích loại rau mùi vị nồng . Buổi trưa nay, cô chỉ món mì lạnh gà xé trộn kinh giới, mà còn nấu hẳn một nồi nước kinh giới to để giải nhiệt, thanh lọc cơ thể cực kỳ hiệu quả. Nói về bát mì lạnh gà xé trộn kinh giới, hương thơm the mát của kinh giới quyện cùng những thớ thịt gà xé nhỏ xốp mềm, rưới thêm chút nước sốt sa tế đỏ au trộn đều tay. Sợi mì khi luộc ngâm qua nước lạnh nên giữ độ dai. Trong chiếc bát to bự, những sợi mì vàng óng ả e ấp lớp dưa chuột xanh mướt, cà rốt thái sợi vàng tươi, điểm xuyết màu xanh ngọc của rau kinh giới, tất cả đắm chìm trong thứ nước sốt sa tế óng ánh, thấm đẫm từng nguyên liệu.

Lúc Viện trưởng Bạch bước tới, Ôn Phạn và Đỗ Mẫn đang mải mê trộn mì. Tiếng nước sốt và sợi mì quện theo từng nhịp đũa tạo âm thanh đầy kích thích. Bát của Đỗ Mẫn còn thêm chút bơ đậu phộng và sốt mè rang, hai loại nước sốt thần thánh càng cho bát mì thêm phần sánh mịn, sền sệt. Âm thanh đầy khiêu khích khiến hai chữ "tạm bợ" mắc kẹt nơi cuống họng Viện trưởng Bạch, thốt nên lời.

Đỗ Mẫn trộn đều bát mì ngay một gắp thiệt to. Sợi mì mát lạnh trôi tuột miệng, những sợi rau củ tươi giòn và thịt gà dai dai lớp dầu ớt thuần hóa trở nên mềm mại, hòa quyện cùng thứ nước sốt cay tê, đậm đà, nâng tầm giá trị của bát mì lên bội phần. Lúc , c.ắ.n trúng một ngọn kinh giới, vị the mát đặc trưng của nó quả là một sự kết hợp hảo tì vết với món mì lạnh. Khóe miệng dính vệt nước sốt, Đỗ Mẫn cảm giác như đầu óc mụ mị nửa ngày cuồng trong căn bếp đầy dầu mỡ bỗng chốc bừng tỉnh, sảng khoái hẳn .

Ăn một gắp mì lạnh, uống một ngụm đá giải nhiệt. Cái nóng hầm hập của buổi trưa hè oi ả dường như bay biến mất. Ôn Phạn gắp hai đũa, ngước lên thấy Viện trưởng Bạch bèn gật đầu chào, thuận miệng mời bà một bát. Viện trưởng Bạch cảm thấy chắc phát điên mất , rõ ràng lúc nãy no căng cả bụng, thế mà giờ phút , vị giác phản chủ, bà còn "cho dì xin một bát"?

"... Thôi, no lắm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-166.html.]

Khó khăn lắm mới thốt lời từ chối, Viện trưởng Bạch nháy mắt hiệu với ba Ôn, ý là chuyện trao đổi riêng. Ba Ôn ngẫm nghĩ một lát bước theo bà ngoài. Đỗ Mẫn đang mải mê ăn bát mì lạnh, ngẩng lên thì thấy trong bếp chỉ còn và Ôn Phạn.

"Sư phụ, ông chủ ?"

Ôn Phạn đầu : "Không nữa... chị còn ăn nữa ?"

Sự chú ý của Đỗ Mẫn lập tức dời , cô vội vàng chìa cái bát : "Có, cho chị thêm ít nữa"

Hiện tại cô đang theo Ôn Phạn học nghề bếp. Mặc dù Ôn Phạn giao cô cho ba Ôn rèn luyện kỹ năng d.a.o kéo cắt gọt, nhưng Đỗ Mẫn chẳng hề nửa lời ca thán. Chỉ trong một thời gian ngắn, trình độ thái gọt của cô tiến bộ vượt bậc, dáng đầu bếp thực thụ. Bát mì hôm nay, dưa chuột và cà rốt thái sợi đều do một tay cô đảm nhận, tự thấy đây là thành quả ưng ý nhất từ đến giờ. Quả nhiên, ăn xong bát mì, Ôn Phạn liền sai cô bắt đầu học tỉa hoa củ cải.

"Hoa củ cải ?"

Hoa củ cải thì hình thù thế nào nhỉ? Ôn Phạn tiện tay nhặt một củ cải trắng trong rổ rau, một tay cầm dao, một tay xoay tròn củ cải. Cổ tay cử động nhịp nhàng, thoắt cái bào một dải củ cải mỏng dính, dài thượt, gần như trong suốt. Từ một củ cải nguyên vẹn bào thành một dải dài ngoằng mà hề đứt đoạn, thế độ mỏng đều tăm tắp như thể cắt bằng máy! Ôn Phạn cuộn dải củ cải , uốn nắn một chút, thoắt cái biến thành một bông hoa củ cải trắng muốt tinh khôi.

Đỗ Mẫn: ...

Vừa mới phút còn đang tự mãn với trình độ múa d.a.o của , giờ đây trong đầu Đỗ Mẫn chỉ còn đọng hai chữ. “Quá khó!”

Thế nhưng, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm của Ôn Phạn lia tới, Đỗ Mẫn lập tức nghiêm trang như tượng.

"Chị học là mà!"

Ôn Phạn cất gọn bộ d.a.o hộp: "Cứ từ từ mà luyện, một năm nữa mà đạt trình độ là giỏi lắm ."

Đợi đến lúc đó, cô sẽ truyền thụ thêm những ngón nghề khác. Giao phó xong bài tập cho cô học trò, ba Ôn cũng vặn , điều sắc mặt trông chẳng vui vẻ, như đang chất chứa nhiều tâm sự. Ôn Phạn gặng hỏi vài câu nhưng thấy bố nửa lời, bèn thôi hỏi nữa. Dù về nhà bố cũng báo cáo với thôi. Thu dọn đồ đạc xong xuôi chất lên xe, khi khởi hành, Ôn Phạn nán dạo một vòng quanh cô nhi viện. Ba Ôn từng kể lúc nhỏ cô sống ở đây suốt một năm trời, nhưng khi dạo bước qua từng góc sân, ký ức trong cô chỉ là những mảnh ghép mờ nhạt. Duy chỉ chiếc cầu trượt cũ kỹ ở góc sân, khi chạm tay , một chút kỷ niệm xa xăm mới loé lên trong tâm trí. Lên xe, khi rời , Ôn Phạn bỗng dưng bùi ngùi xúc động, sang thủ thỉ với ba Ôn: "Bố ơi, đến dịp lễ tết, nhà cũng mang chút quà bánh đến thăm bố nhé?"

Ba Ôn khẽ gật đầu: "Nên thế con ạ."

... Trở tiệm, lúc đồng hồ mới điểm gần năm giờ chiều. Ba Ôn kiếm cớ vụng về bảo con gái về nhà nghỉ ngơi , mới nhăn nhó mặt mày kể câu chuyện Viện trưởng Bạch tâm sự với vợ.

"Bà bảo tháng đến viện dò hỏi tung tích của Tiểu Phạn. Tầm tuổi trạc hai vợ chồng , là đàn ông, mở miệng tự xưng là tìm cháu gái. Bà cũng quy định của cô nhi viện đấy, thể tùy tiện tiết lộ thông tin cá nhân, qua khâu xác minh kỹ lưỡng. Người đàn ông đó bảo xác minh, thái độ vẻ mấy mặn mà, hờ hững bảo tìm nữa gót bỏ ."

"Viện trưởng Bạch cũng là cẩn thận, càng ngẫm càng thấy sự việc điều mờ ám, nên mới báo cho nhà để còn tính toán. Người đó nếu bỏ cuộc luôn thì chẳng , ngộ nhỡ vẫn quyết tâm tìm kiếm, mà Tiểu Phạn nhà thì sắp bước lớp 12 , bà dặn dò nhà nâng cao cảnh giác, đừng để kẻ lạ mặt tìm đến tận trường học, gây ảnh hưởng đến tâm lý thi cử của con bé."

Viện trưởng Bạch lòng nhắc nhở, nhưng ruột gan Ba Ôn bỗng chốc rối bời như tơ vò. Ông ngàn vạn thể ngờ , bao nhiêu năm trời êm ấm trôi qua, thế của con gái đột ngột nổi sóng gió? Lỡ như... lỡ như... Ba Ôn lòng nóng như lửa đốt, trái Ôn thoáng chốc hoảng hốt lấy vẻ bình tĩnh.

"Bây giờ lo lắng thái quá cũng chẳng giải quyết gì, Viện trưởng Bạch chí lý, nhà đó tự dưng mất tích tăm bao nhiêu năm, giờ con bé lớn khôn mới đến tìm? Nghe là thấy mùi bất minh . Đã điềm đáng ngờ thì nhà nâng cao cảnh giác, để ý những tiếp xúc với con bé, thà để bọn chúng tìm đến vợ chồng , tuyệt đối để chúng tiếp cận Tiểu Phạn."

Mẹ Ôn quả quyết: "Dù bọn họ ý định đòi Tiểu Phạn chăng nữa, thì tiên cũng bước qua xác hai vợ chồng , ăn cho rõ ràng mạch lạc, cớ năm xưa nhẫn tâm vứt bỏ núm ruột của bặt vô âm tín!"

Một đứa bé đỏ hỏn, sức khỏe ốm yếu, cứ thế nhẫn tâm vứt ngoài đường, đến mức đưa cô nhi viện cũng chẳng ! Nếu uẩn khúc gì sâu xa, Ôn chỉ cần nghĩ đến thôi xót xa, đau thắt ruột gan cho con gái. Những lời đanh thép của vợ như tiếp thêm ngọn lửa quyết tâm cho ba Ôn:

"Bà ! Tiền bạc thì kiếm bao nhiêu cho , cùng lắm thì tiệm thuê thêm , năm học tới bà dành nhiều thời gian quan tâm, chăm sóc Tiểu Phạn hơn nhé."

Hai vợ chồng thống nhất kế hoạch hành động, còn Ôn Phạn thì vẫn mù tịt về những sóng gió đang ngầm bủa vây. Cô thảnh thơi tận hưởng trọn vẹn kỳ nghỉ hè ngắn ngủi, ngày khai giảng, cô vô cùng kinh ngạc khi thấy Phương Vi Nguyệt cũng mặt ở lớp! Tuy nhiên, chỉ hơn một tháng gặp, Phương Vi Nguyệt dường như lột xác thành một con khác. Mái tóc dài thướt tha ngày nào cắt ngắn năng động, làn da cũng ngăm đen hơn chút đỉnh, nhưng toát lên vẻ tràn đầy sức sống, rạng rỡ, khác hẳn với vẻ yếu đuối, mong manh thường thấy. Ôn Phạn liếc một cái cũng để tâm nhiều, vội vàng mở sách vở chuẩn bài. Kỳ thi đại học chính thức khép . Và cô, Ôn Tiểu Phạn, giờ đây đường hoàng trở thành một sĩ t.ử lớp 12 thực thụ!

 

Loading...