Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 162
Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:39
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước sang trung tuần tháng Năm, nhiệt độ bên ngoài bắt đầu tăng vọt, thời điểm cái nóng oi ả đang dần bủa vây. Ôn Ký một nữa đón đợt bùng nổ, đông nghẹt khách mới. Tôm hùm đất vụ rộ, đến cũng thấy bày bán la liệt. Tôm vỏ xanh thì mập mạp, nhiều thịt, tôm vỏ đỏ thì thớ thịt dai chắc, tôm đực thường đọ tôm cái về độ mỏng và mềm của vỏ, kích cỡ tôm cũng tuyển chọn vô cùng khắt khe. Mới chỉ tháng Năm, tôm hùm đất ngoài chợ lớn lắm, nhưng bù vỏ mềm dễ bóc, tuy kích thước khiêm tốn nhưng tôm hùm đất của Ôn Ký đảm bảo độ tươi và sạch sẽ vô cùng. Hạt lúa mì non cũng khó lùng mua, dân địa phương chủ yếu trồng lúa mì, nên nhiều cũng thích mua hạt lúa mì non về nấu ăn. Lúa non mua về tươi mơn mởn, nấu canh nấu cơm đều ngon tuyệt cú mèo. Lại thêm dạo gần đây rộ lên tin đồn lúa mì non khả năng kiểm soát đường huyết và giảm mỡ, nối tiếp làn sóng bàn luận về công dụng giảm cân của món lúa mì non giã đợt , nên giờ đường thấy mấy sạp hàng rong bán lúa mì non mọc lên như nấm mưa. Chỉ riêng món tóp mỡ chiên giòn... nhiều mới c.ắ.n một miếng đinh ninh nó chỉ là tóp mỡ rán bình thường. Thế nhưng tóp mỡ của Ôn Ký quá đỉnh, giòn tan thơm lừng mà hề ngấy mỡ. Rất nhiều thực khách thích đến mức lân la hỏi nhỏ Ôn xem bán riêng tóp mỡ .
Mẹ Ôn đành mỉm từ chối khéo từng một, thực tình công đoạn tóp mỡ giòn quá kỳ công, mất nhiều thời gian. Lượng thịt heo nhập từ chỗ Phùng Tuệ Quyên, ngoài phần mỡ thừa giữ cho nhà dùng, bộ thịt thăn thịt ba chỉ đều dùng để tóp mỡ hết cả. Thế mà vẫn xuể, đợt bà đang nhắm đến một trang trại nuôi lợn gần núi Thanh Đường để thương lượng việc cung cấp thịt heo lâu dài. Nói thì việc đặt mua thịt heo cũng chẳng dễ chút nào. Trang trại lợn vốn là nguồn cung cấp thịt độc quyền cho mấy nhà hàng khách sạn lớn trong thành phố. Ôn Ký tự nhiên vác mặt đến đặt vấn đề, ban đầu họ còn lắc đầu từ chối. Phùng Tuệ Quyên mỏi miệng thuyết phục một hồi, chỉ phán một câu xanh rờn: Ôn Ký lấy lượng ler tẻ, hôm nhiều hôm ít, phiền phức lắm.
Giữa lúc Ôn chán nản định bỏ cuộc, thì một chuyện bất ngờ xảy giúp gỡ rối êm xuôi. Người dàn xếp chính là sư phụ của Tiểu Cát, ông nhờ vả các mối quan hệ của . Kể cũng lạ, sư phụ Đại Kim ở nhà tịnh dưỡng nửa năm trời. Suốt nửa năm qua, từ thái độ hừng hực khí thế vực dậy bảng hiệu Kim Ngọc Lâu lúc ban đầu, dần dà ông trở nên mất tự tin, ủ dột. Cậu học trò cưng thì ngày một béo ở Ôn Ký, thỉnh thoảng mang về vài món ăn của quán. Sư phụ Đại Kim thưởng thức xong cứ trăn trở mãi, tự hí hoáy trong bếp theo cũng giống bảy tám phần, nhưng luôn vài điểm tinh túy chẳng thể nào với tới . Tức đến mức sư phụ Đại Kim bứt tóc bứt tai, chạy ngay đến hỏi bí quyết của Ôn Phạn, nhưng sĩ diện dám mở lời.
Về phần Tiểu Cát, giờ vui như trẩy hội chẳng nhớ đường về. Công việc ở Ôn Ký quá vất vả, học hỏi bao điều ho, kể khí việc vui vẻ, hòa đồng. Nhìn bộ dạng hớn hở của học trò, sư phụ Đại Kim bất giác chạnh lòng, xen lẫn chút ghen tị. Cũng may học trò quên lời hứa ngày , từng bảo tiến cử sư phụ ở Ôn Ký, vẫn luôn ghi tạc điều đó trong lòng. Nghe ngóng chuyện Ôn Ký gặp khó khăn trong việc đặt nguồn thịt heo, Tiểu Cát lén lút tuồn tin cho sư phụ. Sư phụ Đại Kim ăn hết sạch bách bát cơm lúa mì non mà học trò mang về, đám mây mù trong lòng cũng tan biến còn dấu tích.
"Thôi , về nhắn với họ, bảo là sư phụ đảm bảo vụ thịt heo cứ để lo cho!" Sư phụ Đại Kim vốn dĩ là tiếng tăm trong giới ẩm thực địa phương, mối quan hệ rộng rãi. Ông đích mặt bắc cầu cho Ôn Ký, đầy hai ngày , trang trại lợn gọi điện thoại đến thông báo đồng ý cung cấp hàng, hẹn Ôn ngày mai đến ký hợp đồng. Mẹ Ôn ngớ cả , hiểu đầu đuôi câu chuyện thế nào, thì Tiểu Cát hào hứng giơ tay nhận công, khoe rằng đây đều là công lao của sư phụ .
Mẹ Ôn: "Vậy thì gửi lời cảm ơn sư phụ một tiếng ." Bà đang suy nghĩ nên hậu tạ thế nào cho phép? Nên biếu ông lão chút quà cáp là đưa tiền mặt cho gọn? Nào ngờ, câu trả lời của Tiểu Cát khiến bà há hốc đầy kinh ngạc.
"Sư phụ cháu ngày thường chẳng thú vui gì, chỉ đam mê mỗi chuyện bếp núc. Hay là cô chú cho ông rảnh rỗi thì qua tiệm phụ việc một chút? Sức khỏe ông yếu, chắc chắn thể việc theo giờ giấc cố định , nhưng ông cũng thiếu tiền, cô chú cần trả lương , lo cho ông bữa cơm là ."
"Sư phụ ông ..."
Mẹ Ôn ngập ngừng, đưa ngón trỏ xoay xoay mấy vòng bên thái dương. Nếu đầu óc bình thường, ai đời nghĩ cái trò trả phí để kiểu ? Tiểu Cát trừ vài tiếng, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích ngọn ngành cho Ôn. Khi nhắc đến Kim Ngọc Lâu, Ôn bỗng chốc hiểu , cảm thấy chuyện tuy bất ngờ nhưng vô cùng hợp lý. Nếu là lúc , lẽ bà sẽ sinh lòng đa nghi, cho rằng vị đầu bếp lão làng ôm hận chuyện Kim Ngọc Lâu sụp đổ nên tính kế báo thù. Tiểu Cát việc ở tiệm lâu, nhân phẩm thế nào ai cũng rõ, nên Ôn còn đắn đo thêm nữa.
"Được thôi, cháu cứ bảo ông đến đây nhé."
Dù thì bây giờ tiệm cũng đang bận rộn, thêm bao nhiêu cũng đủ. Chỉ tính riêng khoản tôm hùm đất, mỗi ngày hì hục chà rửa sơ chế đủ mệt bở tai, nhân viên trong tiệm xuể. Mẹ Ôn thuê thêm mấy bán thời gian, là hàng xóm giới thiệu. Mỗi ngày hai tiếng buổi sáng, hai tiếng buổi chiều. Kê mấy chiếc bàn nhỏ ghế đẩu cửa tiệm, vài rôm rả chuyện trò sạch tôm. Những con tôm hùm đất tươi rói khua khoắng cặp càng to tướng. Khách ngang qua, dù ghé tiệm ăn cũng nán ngoái mấy . Lại khách tò mò video đăng lên mạng, chứng thực Ôn Ký xài tôm tươi sống 100%.
[Mộc Mộc: Quá là tâm luôn, nhiều quán chỉ dùng tôm đông lạnh để lấy phần đuôi thôi, bóc tôm tươi tại chỗ thế ... ai bữa chê Ôn Ký bán mắc thì đây chuyện!]
[Thượng Lâm: Thật giá cũng áp mà, một suất cơm om giá 48 tệ, cơm lúa mì non thì thêm thoải mái miễn phí. Chưa kể Ôn Ký bán suất siêu to khổng lồ, thường hai gọi một suất là ăn no căng .]
[Trần Hi Hi: Trời ơi là trời, đến mấy ngày liền mà hôm nào ăn, nào tới cũng thông báo hết hàng...]
[Thượng Lâm: Ặc, bà chị mua cơm om thì gọi món khác ăn tạm ?]
[Trần Hi Hi: chỉ thèm ăn món đó thôi! Nhất là phần cơm lúa mì non ! Nhìn là thấy ngon xỉu lên xỉu xuống !]
[Đậu Giá: ... Ê mấy bà, tui chỉ cho một bài review hướng dẫn mạng nè. Nếu đặt cơm om, cứ mạnh dạn gọi một suất tôm hùm đất, mấy sạp ăn vặt cửa mua một suất lúa mì non giã, nhớ dặn đừng cho nước sốt nhé. Mang về thả lúa mì non giã nước sốt tôm hùm đất, đồn ăn vị mì lúa non kỳ diệu lắm đó.]
Hôm nay là cuối tuần, gần tối Ôn Phạn mới tới tiệm, và đập mắt cô là một cảnh tượng kỳ quặc từng thấy. Rất nhiều khách hàng gọi hai suất lúa mì non giã, dặn dò nhân viên tuyệt đối chan nước sốt, để yên nó bàn, cứ như thể đang chờ đợi một nghi thức lên món nào đó. Một lát , mấy phần tôm hùm đất bốc khói nghi ngút dọn lên. Họ gắp mấy con tôm hùm đất đĩa trống, đó trút hết lúa mì non giã tô tôm hùm đất? Ôn Phạn nhăn trán khó hiểu. Đến khi vỡ lẽ đây là thế cho bạch nguyệt quang của những thực khách mua Cơm lúa mì non om, cô đành bái phục sát đất. Phải ngả mũ thán phục IQ ẩm thực của những , cứ đụng đến chuyện ăn uống là não bộ nhạy bén lạ thường.
Lúa mì non giã vốn dai dai, dẻo dẻo, khuấy nhẹ trong nước sốt vớt ngay là chuẩn nhất. Nhất là với vị trứng muối, lớp trứng muối nhuyễn mịn, nước sốt vàng ươm đậm đà. Lúa mì non giã tuy dai bằng hạt lúa mì non nguyên vẹn, nhưng bù hương lúa mì thơm nức nổi trội hơn, bề mặt thô ráp giúp nó hút đẫm hương vị béo ngậy của trứng muối. Lúc cho thêm vài miếng đuôi tôm hùm đất bóc vỏ , trộn đều lên, chẳng khác nào một tô mì lúa non tôm hùm đất sốt trứng muối thứ thiệt. Áp dụng công thức tương tự, dùng sốt cay thì thành mì lúa non tôm hùm đất sốt cay, dùng sốt tỏi thì thành mì lúa non tôm hùm đất sốt tỏi. Khách hàng ăn nheo mắt mãn nguyện, còn bàn tán xôn xao xem thể nâng cấp thêm gì . Có thích lúa mì non giã thì gọi riêng cơm lúa mì non, rưới nước sốt tôm hùm đất lên, cũng tạo một hương vị tuyệt đỉnh khó cưỡng. Ôn Phạn lắc đầu trừ, đẩy cửa bước gian bếp . Tối nay cô còn tận ba bàn khách đang chờ phục vụ cơ đấy. Sư phụ Đại Kim đeo tạp dề trắng sạch sẽ, thấy Ôn Phạn bước thì vẻ lúng túng. Ngược , Ôn Phạn tỏ bình thản như , sai vặt ông cụ vô cùng tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-162.html.]
"Sư phụ Kim, ông bóc vỏ chỗ đậu Hà Lan giúp cháu với."
"Tôm thì bỏ đầu bóc vỏ nhé."
"Bóc luôn vỏ nhãn cho cháu nữa."
Lúc đầu sư phụ Đại Kim còn căng thẳng, dần dần đầu óc bắt đầu trống rỗng. Hai tay thoăn thoắt việc như một cái máy, trong tâm trí ông hiện lên những ký ức sống động về những tháng ngày học việc trong căn bếp của sư phụ khi xưa. Tuy Ôn Phạn và hình bóng sư phụ trong ký ức của ông cách hàng chục năm, nhưng giọng điệu dứt khoát và phong thái việc quyết đoán của cô, trong phút chốc khiến sư phụ Đại Kim ngỡ như đang sư phụ trực tiếp chỉ dạy.
"Khứa lưng tôm rắc một lớp bột khô mỏng, đó dùng cây cán bột đập nhẹ thế ." Ôn Phạn thị phạm một , sư phụ Đại Kim tự giác bắt chước theo. Nhìn ông cụ thoăn thoắt dùng gậy cán mỏng từng con tôm, Ôn Phạn gật gù hài lòng. Sư phụ Đại Kim dẫu cũng lăn lộn trong nghề bếp ngần năm, đôi bàn tay vẫn còn khéo léo chuẩn xác lắm. Nếu vì rào cản tuổi tác, Ôn Phạn nhắm ngay ông cụ đồ lý tưởng của ... Con tôm to đập dẹt thành một lớp mỏng, các thớ thịt vẫn gắn kết với , lấp ló những đường vân thịt tôm bắt mắt. Ôn Phạn bắc chảo nước sôi, thả những lát tôm mỏng tang chần sơ. Tôm đổi màu là cô nhanh tay vớt ngâm ngay nước đá lạnh. Thịt tôm từ màu trắng xanh chuyển sang màu hồng phấn trong trẻo, bóng bẩy mắt. Ôn Phạn cất gọn đĩa tôm đập dẹt sang một bên để dùng . Tiếp đến, cô xoay sang chuẩn ninh đậu Hà Lan... Trời sập tối, Ôn Ký dần trở nên tấp nập, huyên náo. Mễ Hiểu chạy vội bếp thông báo với Ôn Phạn là khách đặt bàn tới đông đủ.
"Có một vị khách tự xưng là quen của em, bảo món đồ gửi cho em." Ôn Phạn ngơ ngác hiểu gì, đành cởi tạp dề bước ngoài. Đứng mặt cô là chị gái nhiếp ảnh gia mà gia đình tình cờ gặp lúc leo núi hôm .
Chị gái mỉm đưa xấp ảnh: "Chị ngay mà, tay nghề nấu ăn xịn cỡ đó chắc chắn là kinh doanh nhà hàng , nhưng ngờ nhà em chủ tiệm Ôn Ký nổi tiếng . Nè, ban đầu chị định gói gửi chuyển phát nhanh, địa chỉ thấy ngay tiệm nên ghé qua đưa tận tay em luôn cho nhanh."
Ôn Phạn nhận lấy xấp ảnh, rối rít cảm ơn, lòng vui như nở hoa. Mễ Hiểu đang cạnh, mắt sáng rực khi thấy mấy tấm hình. " Úi, đây chẳng là Đản Hoàng nhà ?" Mắt Mễ Hiểu sáng rực: "Nhìn cưng quá mất!"
Mấy tấm ảnh chụp vô cùng điệu nghệ, lột tả trọn vẹn vẻ oai vệ của Đản Hoàng. Có cả tấm Ôn Phạn đang vui đùa cùng chú ch.ó cưng, trong khung hình, cô chủ nhỏ đang mặc chiếc áo gió leo núi xổm đất, Đản Hoàng thì ngẩng cao đầu, chóp mũi sắp sửa chạm mặt cô, cô chủ nhỏ tươi rạng rỡ xoa xoa đầu chú chó... Mễ Hiểu càng càng mê mẩn, liền sang xin phép Ôn Phạn cho vẽ một bức tranh dựa theo tấm hình . "Đến lúc đó, tụi sẽ dùng bức tranh ảnh nền cho tài khoản mạng xã hội của tiệm luôn." Ôn Phạn đương nhiên là đòng ý hai tay tán thành. Cô cẩn thận cảm ơn chị gái nhiếp ảnh gia nữa, sang nhờ Mễ Hiểu lấy hai hộp tosp mỡ giòn mang tặng khách quà.
"Ảnh chị chụp lung linh luôn, em thích lắm."
Hôm nay chị gái nhiếp ảnh gia hẹn bạn bè tới Ôn Ký ăn tối, Ôn Phạn tặng quà, cô liền vui vẻ, hứa hẹn dịp cứ ới chị một tiếng.
"Chị chỉ nghề chụp ảnh , thỉnh thoảng còn kiêm luôn cả bà mối giới thiệu bạn đời cho mấy bé cún nữa đó. Chị quen nhiều hội nhóm nuôi ch.ó Beagle lắm, tổ chức sự kiện offline nữa, hôm nào em rảnh dắt cún nhà tới giao lưu chơi."
Ôn Phạn gật đầu lia lịa, quả quyết cơ hội nhất định sẽ tham gia! Ôn Phạn bếp, chị gái nhiếp ảnh gia cũng về bàn với vẻ mặt vẫn còn ngây ngất. Mở hộp tóp mỡ , hương thơm giòn rụm, mằn mặn xộc thẳng mũi. Chị rón rén gắp một miếng bỏ miệng, c.ắ.n một cái giòn tan, nhai rôm rốp hệt như đang ăn bim bim.
"... Ngon xỉu!"
Cô bạn cùng cũng bon chen nhón thử hai miếng, xuýt xoa khen ngợi ngớt.
"Món ăn cũng chẳng thấy ngán tẹo nào." Thấy bàn tay cô bạn cứ thò thụt liên tục, chị gái nhiếp ảnh gia liền lén lút dịch hộp tóp mỡ xa một chút.
Cô bạn: ...
Đang định mở miệng mắng con bạn là đồ keo kiệt, thì thấy cửa đưa đồ ăn hé mở. Mễ Hiểu đang bê một chiếc khay bước .
"Món đầu tiên, đậu Hà Lan hạt kê xào thịt hun khói."