Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 160
Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:36
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn gia đình họ Ôn ngơ ngác hiểu mô tê gì, cô chủ của bé Samoyed vội gãi gãi đầu giải thích.
"Quên mất giới thiệu, nghề nhiếp ảnh gia thú cưng..."
Nhiếp ảnh gia thú cưng, cái nghề lạ tai khiến Ôn Phạn khỏi ngạc nhiên. Cô gái lôi ngay máy ảnh , bấm nút xem để Ôn Phạn xem tận mắt.
Trong máy là muôn vàn khoảnh khắc đáng yêu: nào là chú cún con đang tung đón đĩa ném, nào là chú mèo mập đang vươn vai thư giãn, thậm chí cả vài chú chim nhỏ với bộ lông rực rỡ sắc màu, và cả một bé rắn trắng nhỏ nhắn đáng yêu ớn lạnh.
Mẹ Ôn vốn sợ rắn nhất trần đời, rùng xoa xoa cánh tay: "Có nuôi cả thứ cơ ."
Cô gái nhiếp ảnh gia : "Dạ , nhiều nuôi lắm cô ạ. Cháu mà theo nghề thì cũng chẳng thành phố nhiều chuộng nuôi thú cưng độc lạ đến thế ."
Thậm chí đây, cô còn từng vác máy chụp cho một nuôi cả cá sấu cơ đấy.
Người lớn thì mải mê trò chuyện, còn Đản Hoàng và Samoyed vẫn chịu hòa vụ tranh giành phao câu vịt. Hai đứa ngừng đ.á.n.h , nhưng mồm vẫn hoạt động hết công suất, đứa sủa một câu, đứa gâu một tiếng, hệt như hai đang cãi cọ chí chóe, trông đến là buồn .
Nhiếp ảnh gia liếc Samoyed nhà , về phía xa xa, nơi gia đình nhà mèo chén sạch hai cái phao câu vịt lúc nào chẳng , đành trừ hỏi Ôn xem còn đồ ăn nào khác .
"... Hay là cháu chụp cho cún nhà cô vài tấm ảnh bù nhé?"
Ôn Phạn chẳng chẳng rằng, lục lọi trong balo lấy hai túi đồ ăn vặt chuẩn sẵn. Đây là món bánh snack nhỏ do chính tay cô nướng, khoai tây và thịt gà đều thái hạt lựu, trộn thêm chút tinh bột và gia vị, nhào nặn thành những chiếc bánh nhỏ xíu đem nướng. Bánh chín vàng ươm, thơm nức mũi, cả lẫn ch.ó đều ăn .
Nhiếp ảnh gia nhận lấy túi đồ ăn, bảo Ôn Phạn dắt cún chơi một vòng. Chưa đầy mười phút , cô nàng tự tin thông báo chụp xong .
"Đợi chị chỉnh sửa ảnh xong sẽ gửi cho em nhé, hai chị em thêm phương thức liên lạc !"
Sau khi kết bạn xong, nhiếp ảnh gia mới dùng tuyệt chiêu bánh khoai tây thịt gà nướng dụ dỗ bé cún Samoyed háu ăn nhà cất bước rời .
...
Gia đình Ôn Phạn cố gắng leo đến đỉnh núi lúc năm giờ chiều. Sau khi chiêm ngưỡng trọn vẹn cảnh hoàng hôn tráng lệ, nhuộm đỏ cả một góc trời, cả nhà liền tới khách sạn nhận phòng nghỉ ngơi.
Lúc , Ôn mới tìm gian riêng tư của hai vợ chồng, vội vàng gặng hỏi ba Ôn xem hôm nay ông cái gì mà cứ bóng gió mỉa mai liên tục mãi thế.
" thấy ông hành xử lạ lùng thế bao giờ, hả? Ông định kiến gì với thằng bé Bách Ý ?"
Ba Ôn mặt hầm hầm, lẳng lặng quần áo năng gì. Bị vợ gặng hỏi mãi, ông mới hậm hực lên tiếng: "Cho cái bánh thì cứ ăn , còn bày đặt chúc mừng ngày lễ nữa chứ, cái thằng ranh , bụng nó đơn giản !"
Mẹ Ôn suýt nữa thì phì , cuối cùng cũng hiểu nỗi lòng của chồng.
"Ông đúng là... lịch sự cũng thành cái tội."
"Lịch sự gì cái kiểu đấy? Bà cứ thử ngẫm xem mấy đứa thêm ở tiệm nhà đây, đứa nào ân cần kì lạ như nó !"
Mẹ Ôn thế ôm bụng ngặt nghẽo: "Ha ha ha ha!"
"Bà còn ! Bà thấy lo lắng chút nào !"
Mẹ Ôn đáp lời: " thì chắc? Người chỉ thuận miệng chúc mừng ngày lễ một câu mà ông suy diễn đủ thứ chuyện, thật tình..."
Thấy chồng vẫn mang bộ mặt đưa đám, Ôn đành bất lực giải thích: "Ông cứ con gái của dọc đường xem, lúc thì hì hục đào rau dại, lúc thì mải mê chơi đùa, ông lấy cơ sở bảo con bé tình ý với Quý Bách Ý? Nếu con bé mà động lòng thật, thì lúc thấy Quý Bách Ý suýt ăn vạ, kiểu gì nó chẳng bồn chồn lo lắng, tâm trí mây ."
Những lời phân tích của vợ cũng phần nào xua tan sự hoài nghi trong lòng ba Ôn, nhưng ông vẫn cố vớt vát cãi cùn: " con gái , đang Quý Bách Ý cơ mà!"
"Thế thì ông càng đa nghi Tào Tháo , mấy thằng bé Bách Ý mang đồ tới tặng, ba thì đến hai Tiểu Phạn mặt ở tiệm, gì chuyện tình ý gì ở đây!"
Bị Ôn giáo huấn một trận, ba Ôn cuối cùng cũng trút bỏ tảng đá trong lòng.
"Thì tại ... sợ con gái ..."
Giờ gia đình đang êm ấm hạnh phúc, ba Ôn vẫn thường chép miệng cảm thán đây từng đến ngày tháng an nhàn thế . Nhớ mấy năm , cách giữa ông và con gái cứ như một bức tường vô hình ngăn cách, tưởng chừng cố gắng đến mấy cũng sưởi ấm trái tim con. Nhất là vụ ồn ào năm lớp 10, cái nhóc Phó Xuyên gì gì đó, suýt chút nữa khiến con gái ông bỏ nhà .
Nếu chọn , ngay lúc ba Ôn chỉ với với con gái rằng, nhà nuôi nổi con, cớ gì lấy chồng, cứ ở với bố , một nhà ba quây quần bên chẳng vui vẻ bao. Con gái gả lấy chồng là hòa nhập gia đình khác cơ mà! Chỉ mới nghĩ đến viễn cảnh đó thôi, lòng ông thắt vì lo lắng.
"Sau lấy chồng, kiểu gì cũng bắt rể về ở rể!"
Ba Ôn trằn trọc lật qua lật mấy bận, cuối cùng thả một câu cứng ngắc, Ôn chỉ âm thầm lườm nguýt một cái.
"Ngủ sớm ông tướng, sáng mai còn dậy sớm đón bình minh nữa đấy!"
...
Phía bên , Ôn Phạn đang dùng chiếc khăn mang theo từ nhà, cẩn thận lau sạch sẽ bốn chân và cái bụng lấm lem của Đản Hoàng. Đản Hoàng ngoan ngoãn ngửa, chìa cái bụng tròn ủm cho Ôn Phạn lau chùi. Ôn Phạn vuốt ve bụng nó, đổ một ít hạt thức ăn nửa cái bát nhỏ.
"Ăn nhóc, ăn xong ngủ nhé."
Đản Hoàng ngước mắt Ôn Phạn một lát, thấy cô chủ ý định cho thêm hạt, cu mới ngậm ngùi nhận hôm nay hết phần ăn vặt . Đản Hoàng vội vàng ăn sạch khẩu phần của , ngoan ngoãn lên chiếc đệm Ôn Phạn mang theo.
Ôn Phạn khẽ thở phào nhẹ nhõm. Không tự nhiên cô sắt đá thế . Hồi mới nuôi chó, cô cứ ngây thơ nghĩ Đản Hoàng no đói, nên nào cũng xúc đầy ụ một bát hạt. Đản Hoàng ăn hết cô cho thêm, thỉnh thoảng mở chế độ đặc biệt cho cu ăn thêm đồ nóng hổi.
Cho đến một ngày, Ôn hớt hải thông báo Đản Hoàng nôn mửa, Ôn Phạn cuống cuồng bế ch.ó đến trạm thú y, lúc đó mới tá hỏa nhận Đản Hoàng thuộc tuýp điểm dừng, cứ đồ ăn là cho mồm no là gì.
Chú ch.ó nhỏ no ? Ôn Phạn hỏi nó cũng chẳng đường trả lời, đành dùng cách sờ bụng kiểm tra, thấy căng căng là ngừng cho ăn.
mà ch.ó nhà nuôi xót, ánh mắt đáng thương, tội nghiệp của Đản Hoàng, Ôn Phạn thường xuyên khuất phục, lâu lâu phá vỡ nguyên tắc của chính .
Chú ch.ó con ngoan ngoãn ngủ đệm, nhưng Ôn Phạn thì trằn trọc mãi chợp mắt .
Cô lấy điện thoại lướt lướt, xem vài video ngắn, lướt xem tin nhắn trong nhóm chat của lớp.
Hàn Lộ Lộ tranh thủ dịp nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 chơi trò trượt thác nước, cô nàng đăng một tấm ảnh ướt sũng như chuột lột lên trang cá nhân, là đang chơi vui vẻ lắm.
Hà Vũ Trân thì về quê thăm bà nội, cô nàng đăng ảnh những bông lúa mì trĩu hạt. Thậm chí cô nàng còn hái những bông lúa ngậm sữa căng mọng, đem giã nhuyễn bằng cối đá, những hạt lúa mì xanh rờn nghiền nát thành những sợi dài, món ở quê cô gọi là lúa mì non giã nhuyễn.
Ôn Phạn bình luận bên : "Ngày mai còn món ?"
Hà Vũ Trân phản hồi ngay tắp khắc: "Còn nhiều lắm, định đến ?"
Ôn Phạn thả một icon biểu tượng OK, trong đầu bắt đầu nhảy đủ kiểu chế biến món lúa mì non .
Miên man suy nghĩ một hồi, khi tắt điện thoại, Ôn Phạn mới nhắn tin cho Quý Bách Ý, lịch sự hỏi thăm tình hình đàn ông ngất ban ngày.
Ai ngờ Quý Bách Ý gửi thẳng một đoạn ghi âm thoại. Ôn Phạn bấm , giọng của Quý Bách Ý vẫn trầm ấm, quen thuộc như ngày.
"Mọi chuyện đều thỏa, tiêm t.h.u.ố.c tan cục m.á.u đông kịp thời nên vấn đề gì nghiêm trọng. Còn em, chuyến với cô chú suôn sẻ cả chứ?"
Ôn Phạn nhắn hai chữ "suôn sẻ", ngẫm nghĩ một chút, cô gửi thêm tấm ảnh chụp cảnh hoàng hôn tráng lệ chiều nay.
Quý Bách Ý nhắn nhanh.
【Đẹp thật đấy.】
【Cả món bánh em nữa, cũng ngon.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-160.html.]
Ôn Phạn nhắn đính chính: "Là bánh nướng Tái Ngoại."
Quý Bách Ý gửi một nhãn dán hình chú khủng long con nhe răng lém lỉnh, kèm dòng chữ "Biết mò".
Ôn Phạn mặt lạnh tanh chằm chằm chú khủng long con, cô mãi cũng chẳng thấy nó nét nào giống Quý Bách Ý cả, liền nhắn một câu "Ngủ đây".
Quý Bách Ý đáp bằng một lời chúc ngủ ngon.
...
Ở một diễn biến khác, Quý Bách Ý đang nhóm bạn lôi nhậu. Hôm nay cả đám thanh niên việc , ai nấy đều hưng phấn, vài chai bia là bắt đầu c.h.é.m gió tưng bừng.
Một bạn sấn sổ đến gần Quý Bách Ý: "Đang mải nhắn tin cho ai thế?"
Quý Bách Ý úp sấp điện thoại xuống bàn.
Cậu nam sinh đối diện lập tức huýt sáo trêu chọc chắc chắn là nhắn tin cho bạn gái, cả bàn đều đổ dồn ánh mắt về phía Quý Bách Ý, ồ lên.
Quý Bách Ý: "... Bánh nướng kẹp thịt hôm nay ăn ngon ?"
Cậu bạn cạnh lè nhè lè nhè: "Bánh nào? Ai ăn bánh nào cơ? Cái bánh đó ăn ?"
Trong mắt Quý Bách Ý lóe lên tia coi thường nhè nhẹ: "Là cái bánh lúc sáng đấy, tên là bánh nướng Tái Ngoại."
Nhắc đến hai chiếc bánh đó, cả đám mới bừng tỉnh, hào hứng hẳn lên.
"Trời ơi, ngon điên! Từ thuở cha sinh đẻ đến giờ, từng ăn cái bánh nào ngon đến thế! Nếu đang ở bệnh viện thì hỏi mua ở !"
Quý Bách Ý đáp bằng giọng điệu hờ hững: "Chẳng là tự ở nhà ?"
"Người em, khuyên mở quán ! Tay nghề đỉnh cao thế mà chỉ để nhà tự ăn thì phí của trời. Nếu mở quán bán, cam đoan trong vòng một tháng nhà sẽ giành danh hiệu Vua Bánh Nướng mới của thành phố!"
"... Là bánh nướng Tái Ngoại."
"Ờ thì Vua Bánh Nướng Tái Ngoại của thành phố!"
Quý Bách Ý thong thả nhấp một ngụm Coca: "Vậy thì chậm chân ."
"Chậm chân cái gì cơ?"
"Quán nhà bây giờ là nhất danh quán của thành phố ."
Sáng tinh mơ 4 rưỡi, cả gia đình chủ nhân của " nhất danh quán" thành phố khách sạn gọi dậy. Mẹ Ôn lường cái lạnh cắt da cắt thịt đỉnh núi, thế là cả nhà mỗi đành thuê một chiếc áo bông dày sụ quấn chặt kiên nhẫn đợi mặt trời ló dạng.
Mặt trời như một quả bóng bàn vàng rực, đột ngột bung tỏa ánh hào quang chói lọi trong tích tắc. Khoảnh khắc ánh nắng chói chang bừng sáng, Ôn Phạn kích thích đến trào nước mắt, thở cũng bất giác nín bặt.
Cảnh bình minh tráng lệ đến ngỡ ngàng, xung quanh tiếng máy ảnh bấm lách tách ngớt. Mẹ Ôn cũng nhờ chụp cho gia đình một bức ảnh kỷ niệm, Đản Hoàng ngoan ngoãn ngoan trong vòng tay Ôn Phạn, bộ dạng hiền khô như thể là giống ch.ó Beagle hiếu động.
Đón bình minh xong, cả nhà ăn tạm bát mì tôm chọn cáp treo xuống núi.
Đây là đầu tiên Ôn Phạn cáp treo, suốt dọc đường cô nàng cứ nắm chặt lấy tay áo bố , thỉnh thoảng liếc ngoài cố trấn tĩnh nhịp đập con tim, lát ngó tự trấn an.
Mẹ Ôn: ... là cái kiểu “ yếu mà đòi gió” là đây chứ .
Bước xuống khỏi cáp treo, chân núi hiện ngay mắt, chiếc xe của gia đình, Ôn Phạn vẫn còn cảm giác đôi chân như bước mây, lơ lửng trọng lượng.
"... Bố ơi, rẽ hướng sang nhà dì Tuệ Quyên nhé."
Đồng hồ vẫn điểm mười hai giờ trưa, cả nhà màng đến chuyện ăn uống, lái xe phi thẳng về phía thôn.
Thật trùng hợp, xe mới lăn bánh làng bao lâu, Ôn Phạn đưa mắt quanh, nhanh chóng nhận bóng dáng Hà Vũ Trân. Cô nàng đang xem món lúa mì non giã, thấy Ôn Phạn vội vàng vẫy tay gọi rối rít.
Bố Ôn cũng chẳng xa lạ gì với món ăn dân dã , đỗ xe xong xuôi cũng bước tới xem náo nhiệt.
Hà Vũ Trân bốc ngay một nhúm lúa mì non giã nhét miệng.
"Cậu nếm thử xem, thơm nức mũi luôn!"
Mùi thơm của lúa mì non thật khó diễn tả thành lời, nó khác hẳn với mùi thơm của lúa mì chín vàng, mang một hương thơm thanh khiết của cỏ cây tự nhiên, ngửi thôi thấy say đắm lòng .
Ôn Phạn nhai nhai, gật gù công nhận đúng là thơm thật.
Bố Ôn cũng lâu thưởng thức món , dân đon đả mời, hai ông bà cũng ăn thử một chút.
Ôn Phạn bước tới gần: "Bố ơi, là tiệm thêm món thực đơn nhé?"
Bố Ôn đương nhiên là tán thành hai tay hai chân, nhưng cũng tò mò món thì chế biến kiểu gì cho ngon.
"Ngoài ăn sống, xào với trứng , món còn những món gì nữa?"
Ôn Phạn: "Nhiều vô vàn, kể một lúc hết , tóm là ăn hết mà!"
Con gái khẳng định là "ăn hết", Ôn liền quyết định lát nữa sẽ nhờ Phùng Tuệ Quyên gom mua một ít lúa mì non giã.
Hà Vũ Trân lỏm , ngay Ôn Ký sắp sửa tung món mới, vô cùng vui vẻ.
"Thế lúc nào học là món mới để ăn đúng ?"
Ôn Phạn nhẩm tính thời gian: "Chắc chắn ."
Tuyệt vời!
Ôn Phạn vẫy tay chào tạm biệt Hà Vũ Trân, cả nhà lái xe đến nhà Phùng Tuệ Quyên chơi một lát, Ôn Phạn liền dõng dạc liệt kê danh sách các món cần mua.
"Dì lấy cho cháu hoa bí ngô, hạt lúa mì non, lúa mì non giã, mướp hương, đậu Hà Lan, khổ qua, với cả... một con lợn nữa nhé..."
Phùng Tuệ Quyên quen với kiểu mua sắm lượng lớn của Ôn Ký, xong liền hỏi thêm: "Nhà lấy thêm tôm hùm đất ?"
Phùng Tuệ Quyên giải thích: "Bên làng kế bên nhà nuôi, dì sang xem , tôm sạch ngon lắm."
Tôm hùm đất...
Ôn Phạn đáp: "Vậy dì lấy cho cháu hai trăm cân xem chất lượng thế nào nhé."
Giờ mới là đầu tháng Năm, tôm hùm đất mới bắt đầu mùa thu hoạch, ăn tôm ngon thì đợi sang tháng mới chuẩn.
loại nguyên liệu dân dã giờ từng cơ hội len lỏi thực đơn chốn cung đình, nên Ôn Phạn tự thử nghiệm các cách chế biến tôm hùm đất mới .
"Ok cháu!"
Gia đình họ Ôn rời , Phùng Tuệ Quyên liền hăm hở nổ máy chiếc xe ba gác lên đường thu mua nguyên liệu.