Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:34
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ nhiệm Hảo gượng hai tiếng: "Bà đùa đấy ?"

Ôn Ký nổi đình nổi đám từ năm ngoái đến năm nay, giờ tự dưng đùng một cái phán xanh rờn bếp trưởng của Ôn Ký là một cô nhóc học sinh, chuyện hoang đường thế ai mà tin cho nổi?

Chủ nhiệm Hảo dán chặt ánh mắt đầy hi vọng Ôn.

Mẹ Ôn chân thành đáp: " đùa nửa lời… Nếu thì buổi tối mấy ngày thường chúng mở bán tiệc riêng? Có ai chê tiền bao giờ."

Chủ nhiệm Hảo: ...

Chủ nhiệm Hảo thất thểu về, đầu óc cuồng như chong chóng.

Cậu trợ lý cùng, lúc nãy còn thao thao bất tuyệt lăng xê, giờ no ứ hự đến mức mấy chiếc cúc áo sơ mi căng phồng bung chỉ.

"Chủ nhiệm?"

Sao thế nhỉ? Bể kế hoạch ?

Chủ nhiệm Hảo định gì đó, phẩy tay, cuối cùng chỉ buông một câu.

"... Ôn Ký đặt bàn cuối tuần kiểu gì thế?"

Công việc thì dự án tan thành mây khói , thôi thì cuối tuần dẫn cả nhà đến nếm thử món ngon cho đỡ tiếc .

Trước thềm kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, Ôn Ký thản nhiên treo biển "Nghỉ bán". Mễ Hiểu cũng cập nhật thông báo tài khoản mạng xã hội của tiệm: Tạm ngưng phục vụ trong hai ngày mùng 1 và mùng 2 tháng 5.

Tức thì, cả một bầu trời oán thán vang lên.

[Tiểu Thất: Đùa , rủ rê bạn bè tụ tập hết mà!]

[Vỡ mộng: Hu hu hu, sinh viên khốn khổ như cất công đặt vé tàu xe về nhà, mục đích lớn nhất chẳng là để nếm thử món mới của Ôn Ký ?]

[Lãng t.ử lang thang: ... Chẳng bất ngờ chút nào, kịch bản y chang năm ngoái, cứ hứng lên là đóng cửa. Chủ quán tay nghề nên chảnh ghê.]

[Du Du: Lễ mùng 1 tháng 5 đó trời! Du khách đông như kiến cỏ, ông chủ chắc là mở cửa vớt vát chút ?]

Mễ Hiểu lướt bình luận, lòng cũng thấy nuối tiếc cho Ôn Ký, ghé tai thì thầm với Đỗ Mẫn: "Hình như nhiều ngóng chờ lắm... Làm thế liệu nhỉ?"

Đỗ Mẫn thu dọn bàn ghế ngoài sảnh, tay thoăn thoắt giặt giẻ lau chuẩn tổng vệ sinh gian bếp phía , liền đáp lời: "Thế mới là ông chủ tâm đấy."

Đâu giống mấy tiệm ăn khác, lòng tham vô đáy, chẳng thèm quan tâm nhân viên sống c.h.ế.t , bắt quần quật cả tháng nghỉ ngày nào. Miệng thì luôn mồm bảo quán đông khách, xót của nỡ đóng cửa, nhưng tiền thì chảy túi ông chủ, nhân viên đồng nào .

Còn ở đây thì , Ôn hứa mỗi tháng cho nghỉ hai ngày, dù nhiều nhặn gì nhưng chấp hành cực kỳ nghiêm túc.

"Hai ngày nghỉ định chơi ở ?"

Khó khăn lắm mới hai ngày xả , Đỗ Mẫn tính một chuyến phượt cho khuây khỏa, dù cô cũng chẳng bạn đồng hành, rủ Mễ Hiểu cùng cho vui cũng .

Trái ngược , Mễ Hiểu - một hướng nội chính hiệu - lắc đầu nguầy nguậy: "Tớ định... ở nhà vẽ tranh."

Đỗ Mẫn, cô nàng hướng ngoại năng động: ...

Thôi thì tùy .

Nhân viên trong quán ai nấy đều kế hoạch riêng, vợ chồng họ Ôn thoải mái phát thưởng lễ cho mỗi mấy trăm tệ, cả nhà háo hức bàn kế hoạch leo núi.

"Leo núi Thanh Đường nhé, đợt rảnh rỗi hai ngày, đặt phòng ngủ núi một đêm."

Nếu bảo leo lên xuống trong ngày thì e là quá tốn sức. Chia hai chặng, dẫu núi cũng khách sạn, nhà nghỉ, ngủ một đêm, sáng sớm dậy đón bình minh, thong thả cáp treo xuống núi, thoải mái thể ngắm cảnh .

Ôn Phạn gật đầu đồng ý, mong ước duy nhất của cô là…

"Nhà đem theo nhiều túi nilon một tí nhé."

Núi rừng mùa xuân là cả một kho tàng bí mật, nhỡ dọc đường tiện tay mớ rau dại tươi non thì còn gì bằng.

"Lúc xuống núi, ghé qua quê của Hà Ngọc Trân một chút nhé ạ."

Tháng Năm đến , Ôn Phạn nhớ món hoa bí đỏ hụt ăn tháng , cộng thêm chú lợn béo núc ních hồi Tết cũng cô vương vấn khôn nguôi. Dạo mâm cơm rau dại nối đuôi , dù đang mùa xuân nhà nhà rủ giảm cân ép mỡ, nhưng ăn mãi đồ chay cũng nhạt miệng, thỉnh thoảng cũng điểm xuyết chút thịt cho đỡ thèm chứ.

Chuyến Ôn Phạn định lùng mua chút thịt lợn, thịt gà béo ngậy về chế biến vài món mặn đậm đà mỡ màng một chút.

Vợ chồng Ôn Phạn chiều con gái, gật đầu đồng ý. Đêm đó cả nhà xúm nhét đồ đạc balo, tiện tay chuẩn luôn cho Đản Hoàng một chiếc túi nhỏ. Đản Hoàng nay sắp tròn một tuổi, năng lượng dồi dào chạy nhảy tung tăng. Ban ngày ba Ôn chợ mua rau cũng dẫn cu theo, hễ thấy vắng thả xích cho cu thỏa sức chạy nhảy, tối đến thì Ôn Phạn nhận thầu nhiệm vụ dắt ch.ó dạo.

May mắn là nhà mới ngay tầng trệt, nên Đản Hoàng dư sức xả năng lượng. Chó con nô đùa mệt thì bớt sủa ỏm tỏi, đôi lúc dắt dạo còn ngạc nhiên thắc mắc giống Beagle nhà ngoan ngoãn, im lìm thế...

Sáng mùng 1 tháng 5, trời chỉ lất phất mưa phùn một lát, tạnh mưa là mặt trời ló dạng rạng rỡ, bầu trời xanh biếc như ngọc. Dưới chân núi, Ôn cẩn thận bôi kem chống nắng cho con gái, xịt t.h.u.ố.c chống muỗi khắp từ đầu đến chân.

"Lên đường!"

Núi Thanh Đường vốn là danh lam thắng cảnh khai thác bài bản, danh tiếng vang xa, nên cứ đến dịp lễ là đông như kiến, chen đầy đường lên núi.

Ba một ch.ó lúc đầu còn hừng hực khí thế như bay, nhất là ba Ôn. Kể từ đợt uống t.h.u.ố.c bồi bổ hồi năm ngoái, cộng thêm cửa hàng ngày càng đông nhân viên phụ giúp, công việc bớt phần vất vả, sức khỏe của hai cải thiện đáng kể.

Ôn Phạn thì khỏi bàn, cô vẫn duy trì thói quen rèn luyện thể thao đều đặn. Ngay cả mấy bài tập thể d.ụ.c giữa giờ trường, cô cũng thực hiện nghiêm túc, động tác dứt khoát chứ hề hời hợt quơ chân múa tay cho lệ.

Cả nhà phăng phăng leo bốn, năm chục phút mà mồ hôi mới rịn lấm tấm.

"Dừng nghỉ mệt chút ."

Bắt đầu khởi hành từ chín giờ sáng, bữa sáng cũng chỉ lót qua loa.

Mẹ Ôn chia nước cho chồng con, lôi từ trong túi bữa sáng còn dang dở.

"Vẫn ngon lắm, nguội lắm ."

Một chiếc túi nilon to đùng, bên trong chia nhỏ đựng tầm chục chiếc bánh nướng.

Thực gọi là bánh nướng cũng hẳn chính xác.

Ôn Phạn ủ bột từ tối hôm qua, dùng dầu gai để trộn. Sáng dậy mới cho lò nướng. Vỏ bánh nóng hổi thơm nức mùi dầu, bên trong mềm xốp, bên ngoài là lớp vỏ ngàn lớp giòn tan.

Ôn Phạn gọi món là bánh nướng Tái Ngoại.

"Người vùng Tây Bắc kẹp thịt hun khói ăn cùng món ."

Ôn Phạn thịt hun khói, cô nấu một nồi thịt kho tàu to bự, thái hạt lựu nhồi giữa bánh. Nhân đôi độ béo ngậy, mới sáng sớm mà bụng ba Ôn đ.á.n.h gục bởi món ăn , vội vàng c.ắ.n vài miếng gói mang theo nỡ bỏ dở.

Nếu sáng sớm một chiếc bánh nướng kẹp thịt băm thì ngấy, nhưng một giờ đồng hồ leo núi rã rời, món ăn bỗng chốc hóa thành cực phẩm nhân gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-158.html.]

Ba Ôn ăn ngấu nghiến, cảm thán món thịt mỡ ngầy ngậy ăn ngon vô cùng.

"Món để nguội ăn cũng cuốn nhỉ."

Bởi vì nhiệt độ giảm xuống một chút khiến mỡ trong thịt trào ngoài nữa, hương thơm của vỏ bánh càng nổi bật, quyến rũ đến tê tái cõi lòng.

Mẹ Ôn cũng tập trung ăn bánh, nhai gật gù khen ngợi: "Biết ngon thế bảo con thêm vài cái nữa ."

Ôn Phạn sợ vụn bánh rơi rớt áo: "Không , thèm thì lúc về nhà mà."

Cách món bánh nướng Tái Ngoại quá cầu kỳ, nhất là với Ôn Phạn - từng kinh qua món bánh bao ngàn lớp. Công đoạn cốt lõi ở bước cán bột ngàn lớp, chỉ cần chuẩn là bánh để cả tuần cũng hỏng.

Lúc cả nhà ăn uống cũng quên phần cho Đản Hoàng. Hộp nhựa đựng hạt bự chảng, bên là một mẩu bánh nướng và vài miếng thịt băm thái lựu.

Đản Hoàng dạo cũng khôn nhiều lắm, cứ chọn ăn phần bánh nướng và thịt vụn , chễm chệ xổm mặt Ôn Phạn, dán mắt chằm chằm miệng cô.

Lúc mà Ôn Phạn mủi lòng quăng cho mẩu nào là cu mừng húm tớp ngay. Nếu Ôn Phạn dửng dưng cho, cu cụp đuôi lủi thủi về gặm khẩu phần chống đói của .

Hôm nay vẻ Ôn Phạn san sẻ, Đản Hoàng liền bẹp xuống đất, đuôi đập bịch bịch xuống nền.

Ôn Phạn: ...

Hừ, ăn vạ cũng vô ích thôi, cô nàng lưng tiếp tục thưởng thức bữa ăn.

Giữa một rừng du khách chỉ gặm lương khô nhạt nhẽo, gia đình họ quả thực là một tâm điểm tỏa sáng, ít ngang qua dù mệt bở tai đều ngoái đĩa bánh nướng kẹp thịt băm tay họ với ánh mắt đầy thèm thuồng.

Núi Thanh Đường còn bán cả món bánh nướng kẹp thịt nữa cơ ? Hay quá !

Ráng lết thêm mười phút nữa để lên đến trạm dừng chân, hứng khởi hỏi bán bánh nướng kẹp thịt .

Ông chủ tiệm máy nướng xúc xích nghệch mặt : "Bánh nướng kẹp thịt á? Ở đây bán món đấy!"

Những vốn đang cố thoi thóp chút tàn để leo lên đỉnh núi, xong tin dữ như trời sập mất một nửa. lỡ leo núi mệt lử cả tiếng đồng hồ , bụng sôi réo ùng ục, cuối cùng đành ngậm ngùi mua hai cây xúc xích nướng. Cây xúc xích thơm phức nhưng ăn miệng cứ nhạt thếch, trong đầu chỉ mải nhớ tưởng đến hương vị của món bánh nướng kẹp thịt.

Gia đình khi nãy mua bánh ở quầy nào thế nhỉ? Nhìn lớp vỏ giòn rụm rơi lả tả thế cơ mà!

Ông chủ tiệm xúc xích nướng trực quầy nửa ngày trời, đến lúc vợ đổi ca trực, ông vẫn ngẩn ngơ thắc mắc.

"Hôm nay chả hiểu khách hỏi mua bánh nướng kẹp thịt nhiều lắm, cũng nhập một ít về bán thử nhỉ?"

Có cầu ắt cung thôi mà, bánh nướng kẹp thịt cũng dễ nữa!

...

Gia đình Ôn Phạn nhà vô tình thả thính dày của bao . Ăn xong bữa phụ bằng bánh nướng kẹp thịt, cả nhà tiếp tục hành trình leo núi. Leo thêm một tiếng đồng hồ nữa, Ôn Phạn lôi một chiếc bánh nướng kẹp thịt khác. Bánh , cô kẹp thêm một quả trứng kho và vài miếng váng đậu.

Ba Ôn: "Ái chà, cái ăn còn đỉnh hơn cái lúc nãy."

Váng đậu kho kỹ , Ôn Phạn chọn loại dày một chút, nên váng đậu kho xong để nguội vẫn giữ độ dai sần sật. Dù chỉ ăn váng đậu thôi cũng là một món ngon khó cưỡng.

Lúc cả nhà quây quần ăn uống, cuối cùng cũng bên cạnh nhịn nổi cơn thèm mạnh dạn tiến đến hỏi.

"Xin cho hỏi... bánh nướng kẹp thịt gia đình mua ở ạ?"

Một đám thanh niên trẻ măng, qua là đám sinh viên đại học rủ leo núi. Một bạn trong nhóm mùi thơm hành hạ quá thể, bèn đ.á.n.h bạo lên tiếng hỏi thăm.

Mẹ Ôn: "Cái là nhà cô tự ... Ơ? Bách Ý?"

Quý Bách Ý - vắng bóng một thời gian dài - đang khoác một chiếc áo gió leo núi màu xám, lấp ló phía nhóm nam sinh .

Quý Bách Ý nãy giờ mải ngắm nghía xung quanh, chẳng hề để ý đến bên . Nghe tiếng Ôn gọi, liền rảo bước tới.

"Dì Hạ, chú Ôn... Tiểu Phạn."

Ôn Phạn gật đầu chào hỏi, ba Ôn thì khà khà bảo đúng là trái đất tròn.

Mẹ Ôn hỏi thăm: "Hôm nay cháu cũng leo núi ?"

Quý Bách Ý ngượng ngùng: "Hôm nay là ngày nghỉ lễ mà... Cụ Đoàn cũng đóng cửa nghỉ ngơi."

Cụ Đoàn nay cũng bắt đầu học đòi lối sống hưởng thụ, thỉnh thoảng cuối tuần và ngày lễ là đóng cửa nghỉ. Thậm chí ông còn lân la theo chân bố Khúc học câu cá, cứ cuối tuần rảnh rỗi là vác cần câu bờ sông thiền.

Kỳ nghỉ mùng 1 tháng 5 Quý Bách Ý chẳng lịch trình gì đặc biệt, nên đám bạn cùng lớp rủ rê leo núi.

Mẹ Ôn rôm rả trò chuyện với Quý Bách Ý, nhóm nam sinh cùng lập tức lùi nhường chỗ, chờ hàn huyên xong xuôi.

Mẹ Ôn vốn ấn tượng cực với Quý Bách Ý, bà lôi ngay hai chiếc bánh nướng kẹp thịt từ trong balo : "Cháu cầm lấy!"

Quý Bách Ý từ chối mãi , đành lời cảm ơn hỏi gia đình Ôn cùng nhóm của .

Mẹ Ôn xua tay: "Không cần, cần ! Giờ dì chú khỏe lắm! Bọn thanh niên các cháu leo nhanh hơn, chờ gia đình ."

Quý Bách Ý lúc mới chịu rời , nhưng chỉ một loáng , xách theo vài ly sữa.

Ôn Phạn thấy sữa là hai mắt sáng rỡ: "Trên núi cũng chỗ bán sữa á?"

Quý Bách Ý mỉm : "Không, là lúc nãy ở chân núi mua sẵn... Bánh nướng ban nãy ngon lắm, cảm ơn em."

Để mấy ly sữa, Quý Bách Ý nhanh chân đuổi theo nhóm bạn.

Ôn Phạn chăm chú lựa chọn trong ba ly sữa, cuối cùng chọn lấy ly sữa trân châu hương vải ướp lạnh cô ưng ý nhất.

Trà sữa thanh mát, ngọt ngào trôi xuống cổ họng, Ôn Phạn lập tức thấy tinh thần sảng khoái gấp bội.

"Tiếp tục hành trình nào!"

Sau khi nạp đủ năng lượng, ba Ôn mở bản đồ xem, chỉ tay một điểm dừng chân: "Tầm một tiếng nữa sẽ dừng ở đây ăn trưa."

Bánh nướng Ôn Phạn kích cỡ nhỏ xíu, to bằng lòng bàn tay, leo một lúc tiêu hóa sạch sẽ. Tóm núi vẫn ăn uống một bữa trò.

Cả nhà leo thoăn thoắt, chẳng mấy chốc đến địa điểm định.

từ xa thấy chỗ đó một đám đông đang bu đen .

"Có tiết mục gì hấp dẫn ?"

Đến gần mới phát hiện ngất xỉu gục ở giữa đám đông.

"Mau gọi 120 , ngất xỉu !"

 

Loading...