Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:32
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chắc lẽ Ôn Phạn thẳng với cả Phó Xuyên và Phương Vi Nguyệt, nên sáng thứ Hai đến trường, chỗ của hai bọn họ đều đồng loạt bỏ trống.

Phương Vi Nguyệt thì nộp đơn xin nghỉ phép bảo là nhà việc gấp, còn Phó Xuyên thì lặn mất tăm, chẳng nổi một tờ giấy xin phép.

Cô giáo chủ nhiệm nhíu mày dò hỏi cùng bàn với Phó Xuyên, hỏi xong hớt hải về văn phòng để liên hệ với phụ Phó Xuyên.

Hàn Lộ Lộ sáp gần bạn bàn , thì thầm to nhỏ.

"Tớ giang hồ đồn, bố Phó Xuyên tóm cảnh tòm tem bên ngoài còn cả con rơi... Chậc chậc, cổ phiếu rớt giá thê thảm."

"Phó Xuyên chắc , nhà cửa rối ren thế , ở trong nước học hành áp lực đè bẹp mất."

"Mặc kệ ... Này, sáng nay nếm thử món bánh nướng kẹp gà xé chua ngọt của Ôn Ký ?"

Cô bạn bàn mặt ỉu xìu: "Tớ chen lòi mắt mà mua !"

Ai mà ngờ Ôn Ký mới khai trương quầy hàng hôm nay, lập tức một hàng dài dằng dặc rồng rắn cửa?

Chắc là nhờ sự quảng cáo vô tình của Ôn Phạn từ đợt du xuân , thế nên ai nấy đều hóng hớt Ôn Ký chuẩn tung siêu phẩm mới, bánh nướng kẹp gà xé chua ngọt. Sau khi tin tức lan truyền khắp ngóc ngách trường học, thậm chí cả những khách ruột cũng đ.á.n.h Ôn Ký sắp món mới, nên từ sáng sớm ùn ùn kéo đến tranh giành đồ ăn với đám học sinh.

Hàn Lộ Lộ với tư cách là một chiến thần dậy sớm săn mồi, ôm trọn hai chiếc bánh nướng thành công rực rỡ.

Một chiếc bánh giá mười hai tệ, cách bánh nướng gì là khó, từ hôm qua Ôn Phạn tận tay truyền thụ bí kíp cho Diêu Thanh Cầm, còn phần gà xé, Ôn Phạn cũng chuẩn sẵn gói sốt ướp để Diêu Thanh Cầm tự tay xào.

Tối qua xong, Diêu Thanh Cầm ưu ái cho con gái nếm thử một chiếc. Tiểu Diêu Hoàng ăn ngấu nghiến đến mức miệng dính đầy dầu mỡ, còn níu áo nũng nịu đòi hôm nay ăn tiếp. Vốn dĩ Diêu Thanh Cầm định chuẩn ba trăm chiếc bánh nướng, định bụng chắc cũng đủ bán cho hai bữa sáng trưa hôm nay, ai ngờ lượng khách buổi sáng ập đến quá đông, cô mới nhận rằng tính sai nước cờ.

Số lượng bánh nướng chuẩn sạch, sáng Diêu Thanh Cầm cuống cuồng xào thêm nhân, gấp gáp nhờ giao thêm bánh đến.

Hàn Lộ Lộ nhóp nhép ăn bánh kẹp, thao thao bất tuyệt miêu tả hương vị với bạn bàn .

"Bánh nướng giòn rụm đến đỉnh cao, lớp vỏ ngoài bọc một lớp đường sên giòn tan như kẹo hồ lô, thịt gà xé thì tê tê cay cay..."

Vừa hít hà một , trong lòng thầm nghĩ tối nay gom thêm vài cái, mang về cho bố cùng thưởng thức.

Cô bạn bàn nuốt nước bọt thèm thuồng Hàn Lộ Lộ, bất chợt Hàn Lộ Lộ hét lên oai oái.

"Áaaa! Cậu bài văn ?"

Bạn bàn chớp mắt: "Làm chứ, chẳng yêu cầu một bài văn dã ngoại về thôn Lý Ngư ?"

Hàn Lộ Lộ quýnh quáng cả lên: "Tớ quên mất !"

Hàn Lộ Lộ cuống cuồng lật giở vở bài tập: "Hôm qua tớ mải miết phân loại đống ảnh chụp ..."

Hậu quả là khi lọc xong mấy trăm tấm ảnh, cô nàng cũng quăng luôn chuyện bài vở đầu!

Hàn Lộ Lộ mếu máo: "Ôn Phạn, xong ?"

Ôn Phạn liếc xéo một cái: "Không cho chép ."

Hàn Lộ Lộ tức khắc thành một dòng sông.

Ôn Phạn thở dài: "Nhanh lo mà , tớ thấy sáng nay cô Vương bận rộn nhiều việc, chắc tâm trạng thu bài ngay . Hôm nay tiết Ngữ Văn là tiết thứ tư, giờ tập trung bây giờ vẫn còn dư sức."

Hàn Lộ Lộ hết cách, đành lôi vở bài tập cắm đầu cắm cổ lấy để.

May đến tiết thứ tư khi cô giáo chủ nhiệm bước lớp, Hàn Lộ Lộ vặn đặt bút xong chữ cuối cùng, nộp bài an .

Hết một tiết học, tiếng chuông báo thức reo vang, cô Vương nhíu mày : "Cô thông báo một chút về lịch trình cuối tuần . Vì khối 12 sắp bước kỳ thi thử tỉnh, nhà trường sẽ mượn phòng học của chúng cuối tuần. Thêm nữa, ngay cuối tuần là kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 thứ Ba, thế nên bắt đầu từ chiều thứ Sáu tuần , các em sẽ nghỉ lễ, tổng cộng là bốn ngày..."

Dưới bục giảng lập tức vang lên tiếng reo hò ồn ào náo nhiệt.

Cô Vương gõ thước: "Mong các em phân bổ thời gian hợp lý, kỳ thi đại học của các chị lớp 12 cận kề ! Hôm nay là các đàn đàn chị, sang năm sẽ đến lượt các em..."

Hàn Lộ Lộ hưng phấn tột độ, huých chỏ Ôn Phạn: "Này, nghỉ lễ định ?"

Ôn Phạn lạnh nhạt: "... Không ."

Cô vốn dĩ chẳng mặn mà gì với chuyện du lịch, ngược , ở lỳ trong gian quen thuộc, quây quần bên gia đình mới là điều giúp cô thoải mái nhất.

...

Buổi trưa Ôn Phạn về tiệm ăn cơm. Nơi quầy lễ tân nhộn nhịp thường ngày nay chỉ còn mỗi Mễ Hiểu đang thu ngân.

"Chị Mễ Hiểu, em ạ?"

Mễ Hiểu: "Ban nãy một phụ nữ ghé qua, trao đổi mấy câu, cô chú liền đưa bà , bảo là về nhà."

Ôn Phạn đầu đầy dấu hỏi chấm. Đã bao lâu nay, cô từng thấy họ hàng nào nhà tới thăm, mà mối quan hệ giao thiệp lớn nhất của bố cũng chỉ xoay quanh cái tiệm ăn nhỏ bé .

Ôn Phạn rằng, bước khỏi tiệm là một mạch thẳng về nhà.

Lúc về đến nhà tra chìa khóa mở cửa, vặn chạm trán với định bước .

Một phụ nữ trung niên với khuôn mặt thoang thoảng nét quen thuộc mỉm , chủ động cất lời chào: "Tiểu Phạn lớn ngần ?"

Mẹ Ôn từ phía lưng bà bước , dịu dàng trách móc Ôn Phạn: "Sao con về đây? Giờ nghỉ trưa eo hẹp lắm. Mà con còn nhớ dì Bạch ?"

Ôn Phạn lắc đầu. Ký ức cô thừa hưởng từ nguyên chủ nay phai mờ theo năm tháng, đừng quen sơ sơ, ngay cả những mảnh ký ức thuở nhỏ của nguyên chủ, cô cũng chẳng còn bao nhiêu.

"Cháu chào dì Bạch ạ."

Dì Bạch hiền hậu xua tay, sang rủ rỉ với Ôn: "Giờ thấy Tiểu Phạn khôn lớn khỏe mạnh thế , cũng yên tâm phần nào , xin phép về , hôm nào rảnh rỗi chúng hàn huyên nhé?"

Hai hàn huyên vài câu, dì Bạch mới cất bước về.

Ôn Phạn cọ cọ Ôn: "Mẹ ơi, ban nãy là ai thế ạ?"

Rõ ràng Ôn đề cập nhiều, nếu hôm nay Ôn Phạn đột ngột trở về, bà sẽ chẳng bao giờ nhắc đến đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-156.html.]

Ngược , ba Ôn vỗ vai con gái vỗ về: "Con bé lớn mà..."

Cuối cùng Ôn đành tất cả sự thật: "Bà là Viện trưởng trại trẻ mồ côi."

Mẹ Ôn cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất thể khi kể cho con gái chuyện về trại trẻ mồ côi.

"Hồi đó khi bố nhận nuôi con, thực tình điều kiện kinh tế cho phép. đó, đích Viện trưởng Bạch khảo sát kỹ lưỡng mới duyệt đơn đồng ý... Viện trưởng Bạch việc tận tâm, năm nào cũng liên lạc để hỏi thăm tình hình gia đình . Khoảng thời gian đầu mới đưa con về nhà, vì con ốm đau suốt ngày bệnh viện, Viện trưởng Bạch còn sốt sắng giới thiệu cho gia đình những bác sĩ giỏi."

Ôn Phạn gật gù, trái với dự đoán của bố , cô chợt hỏi: "Vậy Viện trưởng Bạch đến là vì..."

Mẹ Ôn: "Cũng gì to tát, chỉ là bà vô tình thấy tiệm nhà mạng, nay dịp đưa các bé ở trại mồ côi bệnh viện khám bệnh nên tiện đường ghé thăm. Với , bà ngỏ ý mời nhà đến nấu một bữa cơm cho các bé nhân dịp Quốc tế Thiếu nhi."

Những năm trở đây, lượng trẻ em ở trại mồ côi cũng ngày một ít dần. Những bé còn đa phần đều ốm yếu bệnh tật, Viện trưởng Bạch ngày đêm túc trực chăm sóc nhiều nên mủi lòng, chỉ đãi các bé một bữa ăn ngon.

Tảng đá đè nặng trong lòng Ôn Phạn rốt cuộc cũng gỡ bỏ. Cô còn suy nghĩ trong lòng Phương Vi Nguyệt ngốc nghếch đường vòng xong, giở trò tiếp cận từ trại trẻ mồ côi chứ.

"Vậy thì nhận lời ạ!"

Mẹ Ôn phần e dè: "Thực con cũng , bài vở chất đống như núi thế cơ mà, để bố và Tiểu Cát phụ trách là ..."

Ôn Phạn lắc đầu kiên quyết: "Không , dì Bạch ơn với nhà , con cũng đến đó góp sức."

Mẹ Ôn thở dài nhẹ nhõm: "Vậy quyết định thế nhé, để báo với bà ."

Chốt xong lịch trình cho kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 6, Ôn Phạn liền báo tin vui nghỉ tận bốn ngày tuần cho .

Mẹ Ôn cũng nhân cơ hội thông báo cho nhân viên tiệm nghỉ hai ngày: "Dịp lễ mà, cũng cho xả lấy sức chứ."

Chỉ điều, bà thì nghỉ xả, nhưng quầy hàng của Diêu Thanh Cầm thì đắt hàng khủng khiếp, doanh thu ngày một phá kỷ lục.

Cơn sốt bánh nướng kẹp gà xé chua ngọt cứ thế lan rộng như vết dầu loang, chẳng mấy chốc lôi kéo một lượng lớn khách hàng ùn ùn đổ về mua hàng.

Khách đông nườm nượp, Diêu Thanh Cầm bắt đầu đuối sức xoay xở. Sau khi bàn bạc với Ôn, Diêu Thanh Cầm quyết định gọi viện binh là đến phụ giúp.

Hai cùng cai quản một quầy hàng, gắng gượng lèo lái qua những khung giờ cao điểm tấp nập nhất.

Lúc rảnh rỗi, Diêu Thanh Cầm nhẩm tính sổ sách mà lòng sướng rơn.

"Mẹ ơi, tháng con kiểu gì cũng hai vạn!"

Tiền lương hai vạn cơ đấy, đổi là ngày , cô mơ cũng dám mơ tưởng tới!

Mẹ Diêu cũng mừng rơi nước mắt con gái, bà lau dọn mặt bàn hỏi nhỏ: "Thế cái thằng đó đợt mò đến tìm con nữa ?"

Diêu Thanh Cầm nhướn mày: "Anh dám chắc!"

Thằng chồng cũ của cô hùng hổ chạy đến ồn ào tố cô giấu giếm tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân, lúc thì hùng hổ đe dọa, lúc xuống nước cầu hòa, trò cho cả khu phố xem. Diêu Thanh Cầm nổi trận lôi đình, vớ lấy cây chổi xua đuổi thương tiếc.

Diêu Thanh Cầm vốn cứ ôm suy nghĩ sợ ảnh hưởng tâm lý con trẻ, nên bao giờ nhắc đến thói hư tật của chồng cũ mặt con. qua sự việc , cô c.h.ế.t tâm . Vừa ly hôn bao lâu, chạy đến chỗ con gái để dò la tin tức, nhân phẩm gã tồi tệ đến nhường nào cũng đủ hiểu.

"Mẹ sẽ rót tai con những lời dối trá kiểu 'Bố vẫn yêu con lắm', cục cưng , con tự cảm nhận xem tình yêu đích thực là như thế nào. Hiện tại câu trả lời cũng , lớn lên dần dà con sẽ tự khắc thấu hiểu."

Diêu Thanh Cầm thấy mấy học thuyết của mấy chuyên gia dạy dỗ trẻ con là c.h.é.m gió, cái gì mà ly hôn thì đừng nên kể tội nửa cơ chứ.

là cô gieo rắc thù hận đầu con trẻ, nhưng lừa dối chúng là điều thật ?

Trẻ con ngốc, cứ nhét đầu con trẻ những suy nghĩ bảo bố yêu nó, lớn lên nó sẽ nhầm lẫn khái niệm giữa yêu và yêu, coi sự lạnh nhạt, hờ hững là biểu hiện của tình yêu.

Thế thì hỏng hết tất cả !

Diêu Thanh Cầm xong liền để cho con gái tự ngẫm nghĩ, còn thì xắn tay áo tìm đến ông chồng cũ xử một trận.

Cô tìm đến tận xưởng nơi chồng cũ việc, cho đến khi chứng kiến cảnh sợ vỡ mật, co rúm xuất hiện ngoài cổng.

"Diêu Thanh Cầm, cô định cái trò gì thế! Chúng ly hôn cơ mà!"

Diêu Thanh Cầm quăng cho chồng cũ một cái khinh miệt nửa con mắt: "Anh cũng là ly hôn , từ nay về liệu hồn đừng lai vãng đến chỗ việc, cũng cấm tuyệt đối bén mảng đến gần Tiểu Diêu Hoàng! Anh mà phiền con một nữa, cũng sẽ đến cơ quan quậy cho tơi bời. Cùng lắm thì tung hết cho mặt tất, phá cho mất việc thì cũng quậy cho cùng cá c.h.ế.t lưới rách xem ai sợ ai."

Diêu Thanh Cầm chẳng hề nao núng chút nào. Cô Ôn tuyệt đối tùy tiện đuổi việc , còn gã chồng cũ thì khác. Cô chỉ cần đến công ty vài ba bận, cái chức vụ của chắc chắn sẽ bay màu.

Chắc cũng thấy sự kiên quyết của Diêu Thanh Cầm, từ đợt chồng cũ của cô dám bén mảng đến tìm con gái nữa.

Nghe Diêu Thanh Cầm kể, Diêu hài lòng gật gật đầu. Cô con gái ngoan hiền quá mức ngày nào của bà nay rốt cuộc cũng tìm cái xương sống của chính .

"Mẹ ơi, tuần sinh nhật bố, con mạnh tay đặt hẳn một bàn tiệc riêng ."

Mẹ Diêu xót của: "Tiêu tốn tiền bạc mấy cái đó gì!"

"Có đáng là bao , con mãi mới đặt bàn đấy, bố nhớ đến nhé!"

"Được , để về với bố con, kiểu gì ông cũng sẽ vui."

...

Tối cuối tuần, ba bàn khách yên vị đầy đủ.

Một bàn là gia đình Diêu Thanh Cầm, một bàn là sinh viên đại học, còn bàn cuối cùng chỉ hai .

Mẹ Diêu âu yếm ôm cháu gái lòng, đám sinh viên đại học thì mải mê đùa video, duy chỉ hai ở bàn cuối cùng là cứ đảo mắt ngó dọc ngó nghiêng.

"Chủ nhiệm Hảo, chú thấy , cháu bảo Ôn Ký ăn phát đạt lắm mà. Số thứ tự cháu tự bor tiền túi nhờ quen mới lấy đấy. Năm nay chúng dốc lực đẩy mạnh dự án văn hóa du lịch, kiểu gì cũng đưa Ôn Ký bản đồ ẩm thực."

Chủ nhiệm Hảo gật gù tán thành: "Quả thật tồi, nhưng cũng nếm thử chất lượng món ăn . Tốt nhất là thương lượng với họ, xem cách nào để kết nối dự án từ đầu tới cuối mới ."

Đang mải mê câu chuyện thì Đỗ Mẫn bắt đầu lên món.

"Món đầu tiên, dẻ sườn bò nướng xốt hành muối, chúc quý khách ngon miệng."

 

Loading...