Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:30
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người dân thôn Lý Ngư bắt đầu gắn bó với nghề nuôi cá vàng từ chục năm . Trong những ao cá nối tiếp san sát, cơ man nào là các loài cá vàng đủ hình đủ vẻ đang tung tăng bơi lội.

Nào là cá Long Tình Đỏ, Long Tình Đen với cặp mắt lồi to thao láo, nào là cá Hạc Đỉnh Hồng với cục bướu đỏ chót đỉnh đầu, còn cả cá Phượng Vĩ với chiếc đuôi xòe rộng thướt tha...

Hàn Lộ Lộ tặc lưỡi cảm thán: "Bây giờ khác xa hồi còn bé tớ đến."

Hồi thôn Lý Ngư nuôi cá tràn lan, chỗ nào cũng sình lầy ướt nhẹp, một bước là bùn ngập đến mắt cá chân. Du khách thành phố lặn lội đến thăm, dân còn chẳng thèm tiếp đón, mua vài con cá cũng thường lừa lấy mấy con kém sắc.

Nay ao cá thu hẹp nhiều, những ao còn cũng thả thưa thớt hơn. Dưới ánh nắng vàng ươm, đàn cá chép đủ sắc màu phản chiếu ánh nước lấp lánh, trông bắt mắt hơn hẳn so với lúc nuôi dày đặc.

Tần Hòa cạnh đẩy gọng kính: "Chuyện hiển nhiên thôi, hồi họ hàng nhà tớ cũng nghề , nhưng giờ chuyển xứ khác ăn từ lâu ."

Mô hình chăn nuôi tại địa phương nhân rộng , thôn Lý Ngư cũng dần vắng bóng thương lái. Có thể , nếu thành phố chủ trương chuyển đổi mô hình cho thôn Lý Ngư, thì nơi đây cũng chỉ là một ngôi làng mất ngành nghề xương sống mà thôi.

Học sinh của năm lớp tản bộ dọc theo bờ ao. Dạo hết một vòng, kéo đến nhà văn hóa mới xây dựng để tìm hiểu lịch sử phát triển của thôn Lý Ngư. Thoáng cái là mười hai giờ trưa.

Cô Vương vẫy tay gọi đám học trò lớp : "Phía bãi đất trống để nghỉ ngơi ăn trưa đấy."

Băng qua những dãy nhà dân san sát, gian bỗng mở thênh thang. Dưới chân núi là một dãy bậc thang đá dẫn lên hàng chục chòi nghỉ mát xây theo lối kiến trúc cổ kính.

Có bạn nhanh chân chạy lên , đến chòi liền ồ lên kinh ngạc.

"Ở đây cả vỉ nướng !"

"Chà, bàn ăn ở giữa khoét rỗng kìa!"

"Ngầu dữ trời!"

Chỉ thấy một chiếc bàn đá lớn đặt giữa chòi nghỉ mát, lật tấm ván gỗ bên , bên hiện nguyên hình là một cái bếp lò, cạnh bếp còn bày sẵn một vỉ nướng đồ. Chắc do ít sử dụng nên trong lò chẳng vương mấy tro tàn, chiếc ghế đá bên cạnh còn bày la liệt các loại gia vị nêm nếm.

Cô Vương cũng bất ngờ, hỏi mấy giáo viên khác mới rằng đây cũng là một dịch vụ mới của thôn Lý Ngư.

"Người bảo chỗ tầm bao quát, thu trọn cảnh thôn Lý Ngư tầm mắt. Tối đến đèn điện thắp sáng lung linh thì khỏi bàn. Bếp lò và vỉ nướng họ cho thuê, kìa, đằng còn dân làng túc trực bán thịt xiên nướng với đủ loại rau củ tươi rói. Hoặc nếu , các em tự mang nguyên liệu từ nhà , ở đây họ cũng chào đón."

Cô Vương mỉm : "Kể cũng mới mẻ thật, cơ mà kinh doanh kiểu họ sợ lỗ vốn nhỉ?"

"Lỗ , mấy năm nay thôn Lý Ngư còn mấy theo nghề nuôi cá , ai thì bỏ hết cả, ở già với trẻ nhỏ. Coi ngó một khu vực thế , chỉ cần canh để kẻ gian lẻn trộm đồ là , chút rau cỏ thì đáng giá bao nhiêu? Chắc chắn là lời."

Đám học sinh vốn an phận với việc hôm nay gặm đồ nguội, tự dưng thấy bếp lò hiện , ai nấy đều hớn hở mặt.

"Ôn Phạn! Tụi mua chút nguyên liệu, trổ tài nấu vài món ngon ngon ?"

Gặp cái bàn nấu ăn lý tưởng thế , bất giác nhớ ngay đến món gà hầm nồi đất Ôn Phạn dạo . Chẳng vì dạo leo núi mệt lử, vì thịt gà nuôi thả tự nhiên mà hương vị thơm ngon đến mức ăn một nhớ mãi quên.

Ôn Phạn gật đầu: "... Tớ cùng các nhé."

Cô chỉ sợ cái đám ngốc nghếch cách chọn đồ, vác về một mớ nguyên liệu ôi thiu thì mệt.

Trông coi quầy hàng là một ông lão, lưng ông là căn nhà tạm bợ dựng dã chiến. Mười mấy loại rau xanh mướt bày nền đất, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng xiên thịt nào.

Một nam sinh nhanh nhảu phán: "Nhìn là rau nhà tự trồng , tươi rói thế cơ mà, ăn thế mới đảm bảo hữu cơ!"

Ôn Phạn định lên tiếng chỉnh lưng, thì ông lão bán hàng cất cao giọng với âm sắc địa phương đặc sệt: "Không , rau là do thôn thu mua đấy! Cậu bé từng đồng bao giờ. Tầm đang vụ gieo hạt thôi, rau nhà tự trồng chỉ thu loe ngoe vài mớ cải thìa, lấy lắm thế !"

"Ha ha ha ha ha!"

"Cười c.h.ế.t mất, đúng là đồ nhà quê phố!"

"Cậu cũng thế chứ hơn gì, phân biệt mạ với cỏ gấu ? Toàn dân nhà quê tỉnh, đừng chê gì."

Đám chí chóe gọi là "đồ nhà quê phố", chỉ Ôn Phạn chăm chú nhặt rau. Chọn mấy món ưng ý, í ới đòi ăn thịt xiên nướng.

"Ông ơi, ở đây cũng tủ lạnh, thế thịt xiên để ở ạ?"

Ông lão hiền từ: "Cháu bao nhiêu xiên, ông bảo mang lên tận nơi cho."

Đếm qua đầu , mỗi tự báo lượng xiên thịt , Ôn Phạn thì dặn lấy thêm một con gà nguyên con. Ông lão nhấc điện thoại gọi một cuộc điện thoại, lát một thanh niên cưỡi xe máy điện chạy đến chân núi, vác từng bó thịt xiên hì hục leo lên: "Ai đặt thịt xiên với gà đây!"

"Của cháu, của cháu!"

Thanh toán tiền nong xong xuôi, nọ còn xách theo một thùng nước giải khát, xé toang nắp hộp, dùng bút đen nắn nót lên.

[Báng nước—— 3 đồng]

bét một chính tả rành rành, vẫn tỉnh bơ quen thói: "Ông ơi cháu lượn đây!"

Ông lão kéo thùng nước về phía : "Đi , ."

Phong cách phục vụ tận răng thế , đám học sinh chỉ còn thốt lên một chữ: Phục.

Có lẽ thứ chuẩn tươm tất, chỉ thiếu nước và củi lửa là tự tay khiêng, coi như mang đến chút trải nghiệm sinh tồn cho "đám nhà quê phố".

Từ bậc thềm ở một góc sân khác bước xuống là con suối nhỏ róc rách và kho bãi chứa củi. Ôn Phạn phân công khiêng củi, xách nước, còn xắn tay áo sạch thịt gà. Phải công nhận, tiền nào của nấy, dịch vụ kèm thật chu đáo. Con gà qua là mới cắt tiết sáng nay, lông sạch bong tì vết, chỉ cần xối qua nước sạch là xong.

Hàn Lộ Lộ ôm khư khư gói bánh quy mang từ nhà , nhóp nhép nhai bón cho Ôn Phạn.

"Cậu định món gà hầm nồi đất ?"

Ôn Phạn: "Gia vị đủ, món đó ngon."

"Thế ăn món gì?"

Ôn Phạn đang cầm d.a.o chặt thịt gà nhai đáp: "Gà xào."

Thịt gà tươi rói, chảo nóng cho dầu , thả gừng, tỏi, tiêu sọ, ớt khô phi thơm lừng, cho gà xào săn đổi màu. Ôn Phạn kéo khóa balo, vô cùng thầm tự đắc vì hôm nay phòng , mang theo một chai nước sốt tự pha. Nếu lúc lấy đủ loại gia vị phụ trợ? Đổ vài vá sốt bí truyền chảo, châm thêm nước suối sạch đậy nấu chín.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-154.html.]

Mùi thịt gà xào thơm phức lan tỏa khắp gian. Lớp Hai xí ba chòi nghỉ, mười mấy chòi còn là địa bàn của các lớp khác.

Bên Ôn Phạn bắc chảo xào, hương thơm luồn lách đến tận mũi tất cả .

"Trời ơi thơm nức mũi..."

"Lớp nào thế nhỉ? Đi dã ngoại mà còn đem theo cả hành gừng tỏi cơ ?"

"Hu hu hu, thế tớ cũng xách theo nguyên liệu nấu ăn từ nhà cho ."

"Tớ qua ngó thử , lớp Hai đấy. Bọn họ canh gác cẩn mật lắm, cho ai bén mảng tới gần, sợ tụi ăn chực."

"Oái, gì mà hẹp hòi thế, đồ ngon mang chia sẻ chứ!"

"Tính lấy mấy lát bánh mì gối rách của đổi lấy thịt của chắc?"

"... Ai bảo chỉ bánh mì gối rách? Tớ mang theo hẳn cả bò kho đây !"

"Nghe bảo là con gái nhà chủ tiệm Ôn Ký trổ tài đấy... Sao tớ xếp lớp Hai cơ chứ!"

"Mặc kệ, kiểu gì tớ cũng xin ăn mấy miếng, cùng lắm tớ bỏ tiền mua!" ...

Ôn Phạn dứt tay xào xong nồi gà bên , mấy bạn học ở chòi bên cạnh mếu máo chạy sang cầu cứu.

"Bọn tớ lỡ mua sườn heo ... nhưng chẳng đứa nào nấu!"

Thế là Ôn Phạn xắn tay áo xào thêm một nồi sườn nướng.

Đám bạn bên cạnh Phó Xuyên trơ mắt ếch Ôn Phạn thoăn thoắt hết chạy bên chạy sang bên , tuyệt nhiên coi đám bọn họ như khí, đành lực bất tòng tâm .

"Anh Xuyên, ăn , em mang theo kimbap ."

Bản năng con vốn dĩ luôn thích ăn đồ ăn nóng, nhất là khi cách đó xa, mùi gà xào sườn hầm thơm nức mũi cứ réo rắt mời gọi.

Phó Xuyên bỗng chốc tụt hứng, chẳng còn thiết tha ăn uống gì.

Trong khi đó, Phương Vi Nguyệt cứ dăm ba phút lén lút liếc Ôn Phạn, c.ắ.n chặt môi .

Oái oăm , kẻ chẳng sắc mặt, toe toét sáp gần hỏi thăm xem bọn họ học lớp Hai lớp Ba.

"Lát nữa bạn Ôn Phạn gì đó qua xào thức ăn cho lớp ? Nếu thì cho tớ xin vài miếng nhé, tớ đổi đồ ăn với !"

Chẳng ai ừ hử đáp lời, nam sinh nọ ngại ngùng thu vẻ xởi lởi, ngoắt đầu gào lên với những khác: "Bọn họ lớp Hai — Tớ bảo Ôn Phạn thèm qua đây mà, chắc chắn lớp Hai chỉ hai chòi bên thôi!"

"..."

Cậu bạn bên cạnh Phó Xuyên c.ắ.n một miếng kimbap nghẹn ứ ở cổ, thầm rủa hôm nay đúng là xúi quẩy, thế xin nghỉ ở nhà cho .

...

Lần Ôn Phạn xào gà theo kiểu Lâm Nghi. Đun bếp củi xào gà, nhiệt độ cao khiến lớp da gà săn nhanh chóng, những thớ thịt săn chắc chuyển sang màu vàng ươm. Nước sốt sánh quyện , trải qua nửa tiếng đồng hồ om riu riu, thịt gà càng trở nên đậm đà, quyến rũ. Đến khi mở vung, thịt gà chín mềm đúng độ, Ôn Phạn dặn đun bếp nhét thêm nhiều củi .

"Lửa to lên nào!"

Cũng may đun bếp là Hà Vũ Trân, đổi khác, khéo ngay cả nhóm lửa cũng lóng ngóng. Lửa bùng lên cạn bớt nước cốt, Ôn Phạn nhanh tay trút ớt xanh rửa sạch thái miếng đảo đều. Sau vài đường múa chảo, chảo thịt gà óng ả, đậm đà màu tương thành xuất sắc.

Từng miếng gà bọc trong lớp nước sốt sền sệt, ngọn lửa từ bếp củi rực cháy khoác lên lớp da gà một lớp áo màu nâu vàng óng ánh như mật ong. Ớt xanh ớt đỏ chỉ xào chín tới, giữ độ giòn ngọt, bày đĩa hấp dẫn kém bất kỳ nhà hàng hạng sang nào. Giữa cái lúc bụng réo sôi sùng sục, hương thơm ngây ngất của món gà xào lấy tâm điểm là chiếc bếp lò, hung hãn lan tỏa tứ phía. Thịt gà thấm đẫm mùi khói bếp hòa quyện cùng vị cay tê, thơm nồng của các loại gia vị, câu mất hồn phách của tất cả những ai mặt ở đó.

"... C.h.ế.t , cơm!"

Lúc cả bọn mới chìm trong hối hận.

Biết thế mang theo vắt mì từ nhà !

Chẳng cơm, thịt gà thì hạn, thế là nhiều mở toang balo, lôi những món đồ mang theo ăn kèm.

Lần Hàn Lộ Lộ mua vài chiếc bánh tròn, lúc cô nàng dùng sức bẻ đôi chiếc bánh, kẹp một miếng thịt gà béo ngậy giữa nhai ngon lành. Có thì lôi cơm nắm mang theo bóc lớp vỏ nilon, kiếm một cái hộp cơm nhỏ, rưới hai muỗng nước sốt sền sệt lên trộn đều. Bá đạo hơn cả kể đến Ôn Phạn, cô đem những chiếc bánh bao to bự mang theo chia cho , bánh bao chấm nước sốt gà hóa ăn cũng cuốn cực kỳ.

"Tiểu Phạn, ăn?"

Ôn Phạn đĩa thịt gà đang đám bạn xâu xé như nạn đói, khéo léo bày tỏ hứng ăn.

"Tớ mang theo đồ ăn mà."

Mấy món đậu hũ khô chiên giòn, củ sen xào, cánh gà cô cất công từ bày la liệt bàn. Lúc cũng chẳng câu nệ của ai với ai nữa, đồ ăn xếp chồng chất lộn xộn, ai thích món nào thì gắp món nấy. Mấy món nhắm món nào món nấy đỉnh của chóp, nhiều gặm thịt gà tiện tay gắp luôn đồ ăn mang theo ăn kèm đậu hũ khô, khô bò.

Thậm chí chẳng rõ thần tiên phương nào còn hào phóng cống nạp cả sô-cô-la mang theo, tiện tay kẹp sô-cô-la bánh bao to, nướng ngọn lửa bếp củi...

Ôn Phạn mỗi món để cho một ít, mở balo lôi chiếc bánh nướng tuyệt kĩ .

Ban nãy cô bọc kín bằng túi nilon nên ai cũng đinh ninh đây chỉ là chiếc bánh nướng mè bình thường. Thế nhưng lúc khi Ôn Phạn tháo lớp túi , mới ngỡ ngàng phát hiện lớp vỏ ngoài bánh nướng phủ một lớp siro đường vừng óng ánh lấp lánh.

"Bánh nướng gì thế ?"

Ôn Phạn lách d.a.o rọc bánh nhồi nhân, lẩm nhẩm trả lời: "Bánh nướng chua ngọt, bánh xong đem chiên giòn, đó rưới một lớp sốt chua ngọt, lăn bánh cho áo đều sốt, để nguội là bánh giòn tan, dính tay… Sau đó thêm phần gà xé phay nữa."

Ức gà xé sợi tơi xốp, đem chiên sơ nêm nếm gia vị, ngọt quá mà thiên về vị tê cay, cách cũng na ná món thịt bò sợi xé phay tẩm gia vị.

Ôn Phạn nhồi đẫm gà xé chiếc bánh nướng chua ngọt. Vỏ ngoài bánh chiên vàng, giòn rụm bọc lấy lớp nhân gà xé xốp mềm tơi từng sợi. Vị tê cay của thịt gà hòa quyện hảo với lớp vỏ áo chua ngọt thanh thanh. Lúc xào gà xé, Ôn Phạn rắc thêm nhiều vừng rang, vỏ bánh cũng lấm tấm những hạt vừng. Trong phút chốc, vị béo ngậy của vừng, vị tê cay của gà xé, xen lẫn chút chua ngọt thanh tao của bánh nướng bùng nổ trong khoang miệng, Ôn Phạn c.ắ.n một miếng, đôi mắt khẽ híp vì mãn nguyện.

Những khác: ...

Thèmmmm quáaaaa!

Tại con thể sáng tạo sự kết hợp đỉnh cao, qua là ngon điên đảo thế cơ chứ!

 

Loading...