Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:29
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ vì nhịp sống cấp ba thực sự quá đỗi tẻ nhạt, nên dẫu chỉ là một chuyến du xuân giản đơn, ngoài miệng ai nấy đều chê bai, nhưng thực chất bàn rộn ràng xem nên mang theo đồ ăn vặt gì .

"La la la, tớ sẽ mang mì gà cay!"

"Tớ thì mê ăn sô-cô-la."

"Lẩu tự sôi! Chắc chắn lẩu tự sôi!" …

Cô giáo chủ nhiệm Vương lớp học đang sôi trào bừng bừng, trong lòng chẳng hề thấy bất ngờ chút nào. Nếu , cô cũng chẳng hẹn với mấy giáo viên chủ nhiệm khác cố tình ém tin tức đến phút chót.

"Lần chúng thôn Lý Ngư, các em đặc biệt chú ý vấn đề kỷ luật. Tuyệt đối tự ý lên núi. Buổi sáng chúng tham quan trong thôn, chiều sẽ sang tham quan phố văn hóa…"

Đây cũng là dự án trọng điểm mà ngành du lịch văn hóa địa phương tập trung phát triển trong năm nay. Gọi là phố văn hóa Lý Ngư cho oai, thực chất đó là một con phố thương mại, kết hợp thêm vài tài nguyên du lịch như trò chơi vớt cá đơn giản tận mắt xem nghệ nhân đèn lồng cá chép.

Bản cô Vương cũng bao giờ, nhưng các lãnh đạo từng đến đó kể , thôn Lý Ngư thực sự dốc sức đầu tư lớn.

"Mặt bằng quy hoạch bài bản, chỉ là quảng bá rộng rãi thôi."

Thời buổi quá nhiều chốn vui chơi, ngành du lịch các nơi đều tung đủ tuyệt chiêu, cạnh tranh khốc liệt vô cùng. Một địa điểm du lịch như thế , đến bản địa còn mơ hồ chẳng rõ, thì thể trông mong khách phương xa tìm đến?

Rốt cuộc, chính sở du lịch văn hóa cầu nối, liên hệ với một vài trường học, nhờ thế mới đợt khách tham quan đầu tiên .

Ôn Phạn về đến nhà, nhẹ nhàng báo tin sắp du xuân cho bố .

" Bàn tiệc riêng cuối tuần nhà dời lịch một chút bố nhé."

Chuyến thôn Lý Ngư ngốn trọn một ngày, lúc về chẳng sẽ trễ đến nhường nào.

Mẹ Ôn thì vui mặt, bà chỉ hận thể giục con gái ngoài chơi nhiều hơn một chút.

"Để chuyển thêm tiền cho con nhé! Con cứ tha hồ mua sắm với các bạn, thích gì mua nấy."

Cùng với việc mở rộng mặt bằng, khoản tiền tiết kiệm vốn cạn kiệt vì mua nhà và mở quán nay rủng rỉnh như xưa. Giờ đây, Ôn cảm thấy chẳng còn muộn phiền gì nữa, nỗi xót xa duy nhất là thấy cô con gái nhỏ của quá đỗi vất vả.

Ôn Phạn nũng nịu ôm lấy cánh tay : "Đâu cần dùng đến tiền ạ, con mang chút đồ ăn ."

định nấu nướng tại chỗ, Ôn Phạn cẩn thận chuẩn những món ăn vặt thể ăn nguội.

Đoán sức ăn của đám máy xay trong lớp, sáng ngày tập trung, Ôn Phạn xách theo một chiếc balo căng phồng, nặng trịch.

"Ôn Phạn, bên !"

Hàn Lộ Lộ cách đó một quãng xa, tíu tít vẫy tay gọi cô.

Đến gần, Ôn Phạn mới ngỡ ngàng nhận hôm nay nhiều bạn trong lớp ăn diện khác hẳn ngày thường.

Nhiệt độ ngoài trời chỉ tầm hơn hai mươi độ, thế mà Hàn Lộ Lộ nhất quyết diện một chiếc váy dài đến bắp chân. Đoạn cổ chân lộ đón gió khiến Ôn Phạn khỏi nhíu mày.

"Cậu lạnh ?"

Hàn Lộ Lộ vỗ ngực, ánh mắt rực sáng sự phấn khích: "Không hề! Hôm nay tớ mang máy ảnh xịn , nhất định chụp những tấm ảnh để đời!"

Phải ảnh ! Bằng giá ảnh !

Ôn Phạn cạn lời: "… Cậu vui là ."

Chuyến dã ngoại nhà trường chia nhỏ lịch trình. Mỗi ngày năm lớp, rải rác sắp xếp tất trong vòng ba tuần.

Là một trong những lớp mở bát đầu tiên, hôm nay may mắn là một ngày nắng trời. Ánh nắng rực rỡ, bầu trời xanh trong vắt như gột rửa.

Cô Vương đeo một chiếc túi đeo chéo nhỏ, sốt sắng lùa học sinh lên xe.

Không gian xe khách rộng rãi. Ôn Phạn tìm chỗ yên vị, Hàn Lộ Lộ lanh lẹ sấn tới sát bên cạnh.

"Cậu đừng chen tớ… Làm cái gì thế?"

Hàn Lộ Lộ ngó nghiêng xung quanh với ánh mắt đầy cảnh giác: "Tất nhiên là chiếm vị trí lợi !"

Nhắm mắt cũng hôm nay Ôn Phạn kiểu gì cũng mang theo cả mớ đồ ăn ngon, bám sát cô nàng thì còn bám ai?

"Ôn Phạn, mang theo món gì thế?"

Xe lăn bánh bao xa, lập tức bạn học lộ rõ bộ mặt thật, bám lấy lưng ghế của Ôn Phạn, ánh mắt thèm thuồng dán chặt chiếc balo phồng to của cô.

Ôn Phạn nhún vai: "… Tớ mang đại vài món thôi."

"Đại vài món là những món gì?"

Cậu bạn cũng là một kẻ sành ăn chính hiệu, nhất quyết hỏi cho đến cùng.

Vốn dĩ ít lên xe tranh thủ chợp mắt, giờ hỏi, thế là ngủ nghê gì tầm nữa, ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía Ôn Phạn đầy mong chờ.

Tần Hòa hàng ghế cũng ngoắt , hai mắt sáng rực.

Ôn Phạn hết cách, đành thở dài mở toang khóa balo.

"Hai túi là củ sen xào giòn và khô bò, hộp là đậu hũ khô chiên vàng, ba hộp là cánh gà cay, là bánh kẹp, còn cả cơm nắm, chân gà rút xương, bánh bao…"

Ban đầu Ôn Phạn định chiên khoai tây, nhưng nghĩ đến việc khoai tây để lâu sẽ ỉu, ăn mất ngon nên đổi sang củ sen chiên là nhất. Củ sen chiên xong chỉ cần đậy kín, giữ độ giòn sần sật còn cuốn hơn cả khoai tây chiên.

Khô bò theo vị ngọt cay. Ôn Phạn bọc hẳn hai lớp túi nilon, chỉ sợ lớp dầu ớt đỏ au bên trong rỉ ngoài.

Đậu hũ khô thái thành những miếng tam giác nhỏ, tiên chiên trong chảo dầu để tạo độ nhám sần sùi, đó ngâm trong nồi nước gia vị suốt một đêm. Nước sốt cay nồng, thơm lừng thấm đẫm từng thớ đậu, mùi vị vô cùng đậm đà, những lỗ hổng thô xốp bên trong ngậm đầy nước sốt ngon ngọt.

Những món khác như cánh gà và chân gà đều tỉ mỉ. Chân gà rút xương sạch sẽ, cánh gà cũng nhặt sạch từng cọng lông tơ. Hôm qua Ôn Phạn vớt từ nồi nước hầm , cất gọn tủ lạnh.

Những món đều ăn lạnh , thế nên cuối cùng Ôn Phạn chuẩn thêm vài chiếc bánh bao, định bụng xem tới đó chỗ nào nhóm lửa hâm nóng , dẫu cũng nên ăn chút đồ ăn nóng thì vẫn thích hơn.

Đợi đến khi Ôn Phạn điểm danh xong thực đơn, cô chợt nhận xung quanh bao vây bởi một đám những cái đầu nhấp nhô, cặp mắt nào cặp mắt nấy tròn xoe, rõ hai chữ "Thèm quá" to đùng.

Ngay cả cô Vương hàng ghế đầu cùng, tuy ngại ngùng dám chen lấn với học sinh, nhưng cũng nhịn mà dỏng tai lên ngóng.

Cánh gà cay, củ sen xào giòn, khô bò tẩm vị…

Chẳng lát nữa miếng nào nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-153.html.]

Ôn Phạn ha hả, lạnh lùng kéo khóa balo "xoẹt" một tiếng: "Giờ ăn ."

"Áu! Đừng tàn nhẫn thế chứ!"

" đó, tớ thèm nhỏ dãi đây , thể thốt câu 'giờ ăn' cơ chứ?"

"Phạn Phạn bé bỏng ơi, chia cho tớ một miếng thôi mà!"

Một đám rộn ràng bu quanh Ôn Phạn, duy chỉ nhóm bảy tám ở góc phía cuối xe khách là hề nhúc nhích.

Cậu nam sinh cạnh Phó Xuyên nuốt nước bọt, trong lòng vô cũng nhớ tới bữa sáng mà Ôn Phạn từng tặng Phó Xuyên bao nhiêu .

"… Cũng chỉ là chút đồ ăn thôi mà, đúng là đám tiền đồ."

Ngoài miệng tuy chê bai là thế, nhưng trong lòng cứ như móng vuốt mèo con cào cào ngứa ngáy.

Nói thì nhóm bọn họ mâu thuẫn với Ôn Phạn. Kể từ lúc Ôn Ký nổi đình nổi đám đến nay, ngoài sự khinh khỉnh rõ thực hư lúc ban đầu, cũng vài lén lút mua đồ ăn nhà họ.

Chỉ là nào cũng giấu giấu giếm giếm. Dẫu bạn học trong lớp quá quen mặt ở Ôn Ký, đặc biệt là Hàn Lộ Lộ và Tần Hòa, rảnh rỗi là y như rằng một ngày ba bữa cắm rễ ở đó. Nếu chẳng may chạm mặt, đối phương dù chẳng gì, chỉ cần ném cho một ánh mắt soi mói từ đầu đến chân cũng đủ khiến hận thể tìm cái lỗ nẻ để chui xuống. Còn lỡ chạm trán Ôn Phạn, tình cảnh càng khó tả hơn.

Nhớ cảnh cô nàng đối đầu nảy lửa với Kim Duệ hồi , nam sinh lầm bầm rủa thầm, con gái đúng là nhẫn tâm.

Trước theo đuổi thì sống dở c.h.ế.t dở, giờ bảo tỉnh ngộ là tỉnh ngộ ngay, thực sự thèm cho Xuyên của bọn họ một cái liếc nào. Học chung lớp cả năm trời, thế mà ngày nào cô cũng coi Phó Xuyên như khí, kéo theo những chơi với Phó Xuyên như bọn họ cũng ngó lơ, chẳng thèm một lời.

Ban đầu còn buông lời chê , thế nhưng khi Ôn Ký ngày càng phát đạt, ngày càng tấp nập, đám cố tình cô lập Ôn Phạn như bọn họ nay trở thành những kẻ lập dị trong lớp.

Những khác xúm phụ đạo cho Ôn Phạn, bọn họ chen chân . Những khác kháo xem gần đây Ôn Ký món gì ngon, bọn họ cũng mù tịt chẳng nếm thử. Thậm chí khi bước khỏi cổng trường, phụ trò chuyện rôm rả, câu cửa miệng cũng luôn là "Ôn Ký ở cổng trường Trung học Quần Anh" thế thế nọ...

Trong phút chốc, ai nấy đều nhen nhóm một ảo tưởng hão huyền.

Giá như bây giờ Ôn Phạn vẫn còn tình cảm với Phó Xuyên, liệu thể…

Vốn sinh ngậm thìa vàng từ trong trứng nước, dẫu tuổi đời còn trẻ, bọn họ vẫn thừa hiểu giá trị của Ôn Phạn khác biệt một trời một vực.

Cô con gái của một tiệm cơm nhỏ nơi cổng trường thì chẳng là gì, nhưng với sự bùng nổ của Ôn Ký và tiềm năng phát triển khổng lồ trong tương lai, Ôn Phạn sẽ chẳng bao giờ còn là cô bé bọn họ mang trò hề nữa.

Cậu nam sinh lầm bầm, trong khi Phó Xuyên lặng lẽ về phía Ôn Phạn đang đám bạn vây quanh như trăng vây lấy mặt trời.

Ở hàng ghế cuối cùng, khuôn mặt Phương Vi Nguyệt trắng bệch. Tối qua cô viện thăm, lão nhân trong nhà thần trí bất minh, hễ túm tay ai là miệng lẩm bẩm gọi tên "Tiểu Phạn".

Phương Vi Nguyệt bóng lưng Ôn Phạn phía , ánh mắt dần trở nên ảm đạm.

Suốt cả chuyến , Ôn Phạn c.ắ.n răng nhất quyết chịu chia đồ ăn vặt.

"Các mà ăn, mùi vị ám đầy xe!"

Lần đồ ăn vặt cô mang theo món nào món nấy đều cay xé lưỡi. Nếu ăn xe kín thế , mấy bạn say xe chẳng sẽ mất mạng ?

Hơn nữa Ôn Phạn cũng thấu tâm can đám , bọn họ thèm ăn đến mức nhịn , là đám thích hùa theo loạn lên cho vui thôi. Cô mang một lượng lớn thế , lát nữa ai cũng phần.

Xe khách chạy nửa giờ đồng hồ, cuối cùng cũng đến thôn Lý Ngư. Tuy nhiên gọi là thôn Lý Ngư thì vẻ khiêm tốn, vùng đất từ lâu phất lên nhờ nghề nuôi cá vàng mang lợi nhuận kếch xù, nay nâng cấp thành thị trấn .

Từ đằng xa, nơi cuối con đường rải nhựa phẳng lì, thấy lấp ló đủ loại diều cá chép. Những con diều rực rỡ sắc màu thu ngắn dây, treo lửng lơ giá đung đưa theo chiều gió. Xung quanh là cánh đồng lúa mì xanh mướt mát, tạo nên một khung cảnh hệt như bước từ những thước phim hoạt hình.

Hàn Lộ Lộ "oa" lên một tiếng đầy kinh ngạc, vội lôi máy ảnh nài nỉ cô chủ nhiệm cho xuống xe chụp vài kiểu.

Cô Vương thấy ở đầu thôn một bãi đất trống rộng, dùng bãi đỗ xe, liền bảo bác tài dừng một chút.

"Xuống xe nhớ đừng giẫm ruộng của đấy."

Giờ đang là lúc lúa mì ngậm sữa, giẫm là hỏng hết cả một vụ mùa.

"Hú hú, hoan hô!"

Đám học sinh ùa xuống xe như bầy ong vỡ tổ. Hàn Lộ Lộ hưng phấn đưa máy ảnh cho Ôn Phạn, nhờ cô chụp giúp.

"Cậu hạ xuống một chút nhé, tớ tạo dáng thế thì bấm nháy nha..."

Ôn Phạn dấu OK. Thật trong lòng cô cũng rạo rực, giờ cô sờ cái máy ảnh nào xịn thế .

Tách tách bấm liên tục vài tấm, Ôn Phạn tự tin mặt: "Xong đấy."

Hàn Lộ Lộ đón lấy máy ảnh, mặt ngắn tũn: ...

"Xong ở cái chỗ nào!"

Ôn Phạn kinh ngạc chớp mắt: "Chẳng chụp rõ nét mồn một thế còn gì?"

Hàn Lộ Lộ tức xì khói: "Chân tớ chụp thành một mẩu ngắn ngủn đây ! Với tớ còn kịp tạo biểu cảm gì! Trông giống tớ cơ chứ!"

Ôn Phạn ngây ngô: "Không giống chỗ nào? Trông ở ngoài với trong máy ảnh y hệt mà."

Hàn Lộ Lộ: "... Cậu hết t.h.u.ố.c chữa . May mà con trai, thì kiếp ế vợ là cái chắc."

Ôn Phạn chống nạnh, vênh mặt: "Tớ nấu ăn ngon thế , mà ế vợ !"

...

Đám thanh niên đùa rôm rả, hết chụp ảnh video ngắn, mãi mới cô giáo lùa lên xe.

"Các lớp bỏ xa chúng kìa!"

Xe tiến địa phận thôn Lý Ngư. Cảnh đường phố khang trang, sạch , khắp nơi tràn ngập những họa tiết liên quan đến cá chép.

Dọc hai bên đường là những bức bích họa rực rỡ, ngay cả tường nhà của dân cũng vẽ trang trí. Đang độ tiết xuân, một vài hộ gia đình trồng dây leo bám tường. Dây leo xanh rờn uốn lượn kết hợp với hình ảnh cá chép vẽ tay, tạo nên khung cảnh cá chép tung tăng đuổi theo bèo hoa dâm bụt sống động vô cùng. Đèn đường cũng uốn thành hình cá chép, một mạch suốt quảng đường nhưng thấy hai chiếc nào đụng hàng . Điều khiến trầm trồ hơn cả là vô loài hoa khoe sắc rực rỡ trồng khéo léo ven đường, màu sắc phối hợp hài hòa, đến hoa mắt chóng mặt.

Xe dừng ở bãi đỗ xe của thị trấn, cả đám lao nhao xách theo đồ đạc, xếp hàng ngay ngắn.

Cô Vương chỉ tay về phía chân núi rợp bóng cây bên tay : "Buổi sáng chúng sẽ tham quan, ngắm cảnh hồ cá của bà con nông dân. Nhớ cẩn thận, kẻo lọt xuống hồ đấy nhé. Buổi trưa chúng sẽ dã ngoại. Trong thôn cũng chỗ phục vụ đồ ăn, giá cả chăng, và khu vực ăn uống cố định. Nhớ kỹ là chạy lung tung, tuyệt đối tự ý lên núi."

"Dạ rõ—"

 

Loading...