Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:27
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Làn sóng đòi món "Cơm tàn đông gọi xuân về" sục sôi mãnh liệt, khách kéo đến tiệm cũng gặng hỏi bao giờ mới nếm thử.

Ôn Phạn lúc cũng đang mặt ở tiệm bèn hỏi: "Đồ ăn hiện tại ở tiệm ngon ạ?"

Cô gái trẻ đáp lời: "Ngon chứ! vẫn thèm Cơm tàn đông gọi xuân về ."

Công việc bận rộn bù đầu khiến dần đ.á.n.h mất sự nhạy cảm với sự chuyển giao của đất trời bốn mùa. Thế nhưng khi những dòng mô tả sinh động mạng, cô gái bỗng cảm thấy thời gian như đang trôi qua kẽ tay nhanh. Tháng Ba, tháng Tư, tháng Năm... chớp mắt cái là mùa hè đến. Nếu lỡ mất những mỹ vị của mùa , khi chờ lâu đến tận năm mới cơ hội thưởng thức.

 

"Ông chủ ơi, là tiệm tung mấy món ăn giới hạn theo mùa ? Thiết kế một tấm poster quảng cáo, ghi rõ 'Mỗi ngày chỉ bán lượng hạn, nhanh tay kẻo lỡ', giống đợt gà viên chiên giòn á."

Ôn Phạn ngẫm nghĩ một chút, nhận đây cũng là một ý tưởng tồi. Tiệm giờ quỹ đạo, nhưng Ôn vẫn than thở về chuyện thực đơn cố định và công tác quảng bá còn yếu kém. Cứ lấy món rau hấp ví dụ. Chỉ mới mấy ngày mà hoa du bắt đầu già , tiệm đành gạch tên món rau hấp hoa du khỏi thực đơn. Khổ nỗi là khách hàng nắm tình hình như nào, dạo gần đây cứ kéo đến đòi ăn hoa du, Ôn giải thích rát cả cổ họng nhưng vẫn cứ hiểu.

 

Vài ngày , những vị khách ruột bỗng phát hiện một sự đổi thú vị trang cá nhân của Ôn Ký. Dạo , quán chỉ đăng mấy video nấu nướng , giờ bắt đầu tung những poster quảng cáo xịn xò.

Trong bức hình là một chiếc nồi đất đen tuyền bốc khói nghi ngút, xen lẫn giữa những hạt cơm căng mọng, bóng bẩy là màu xanh mướt của măng xuân, sắc vàng rực của khoai tây thái hạt lựu, những hạt đậu Hà Lan màu xanh tròn ủm. Lạp xưởng thái cực mỏng, phần nạc đỏ au, phần mỡ trong veo, bóng loáng, thấy thèm. Xuyên qua màn hình điện thoại, dường như còn ngửi thấy mùi mỡ heo hoà quyện trong khí, khiến bụng cứ réo lên liên hồi.

Bên bức ảnh là dòng chú thích cực kỳ mời gọi: [Đặc sản mùa xuân: Mỗi ngày chỉ phục vụ đúng 200 suất, giá 28 tệ/suất. Chương trình chỉ kéo dài trong 20 ngày. Kính mời quý khách đến thưởng thức!]

 

Nếu như đây, chỉ kể về sự tuyệt diệu của món "Cơm tàn đông gọi xuân về", ngắm nghía danh sách nguyên liệu nhà Ôn Ký sử dụng, thì giờ đây, hình ảnh thành phẩm sống động như thật đ.á.n.h gục ý chí kháng cự. Nước miếng cứ thế tuôn rơi tỏng tỏng.

[Nhị Cáp: 200 suất! Mỗi ngày! Hahaha kiểu gì cũng ăn một suất!]

[Viên Thịt Đam Mê: Thông tin rõ ràng thế thích thật đấy... Tuần chắc chịu c.h.ế.t , ngày nào cũng sấp mặt. Sang tuần nhất định ăn cho bằng !]

[Hướng Về Phía Nam: Aaa! Mai phi qua tiệm ăn luôn và ngay.]

 

Sức hút của "Cơm tàn đông gọi xuân về" và rau hấp vẫn dấu hiệu hạ nhiệt, thì những thực đơn đặt tiệc riêng do Ôn Phạn thiết kế tiếp tục tung chiêu bài mới mẻ. Ẩm thực mùa xuân đúng là món quà vô giá của đất trời.

 

Rau tề tươi non mơn mởn, đem băm nhuyễn, trộn cùng thịt băm theo tỉ lệ hai phần thịt một phần rau tề, nhân sủi cảo hoành thánh đều ngon tuyệt cú mèo. Ôn Phạn còn sáng tạo món sủi cảo nhân măng xuân, rau tề, nấm hương, thịt heo và tôm nõn. Món sủi cảo chinh phục cả gia đình nhà họ Ôn. Đêm muộn tan ca, Tiểu Cát còn xin gói thêm một hộp sủi cảo luộc mang về, tự ăn vài cái, còn thì đưa hết miệng sư phụ.

 

Chỉ món rau hấp vài ngày, Ôn Phạn trình làng một món mới toanh mang tên

" Đĩa Xuân Chiên Giòn".

Thực chất, món là đem các loại rau dại nhúng bột thả chảo dầu sôi thật nóng. Rau tề, bồ công áo lớp bột mỏng manh, chiên lên giòn tan như những chiếc bánh rán nhỏ. Cái vị hăng hăng đặc trưng của rau dại vô tình xua tan cảm giác ngấy mỡ của đồ chiên rán. Lá tía tô nhúng bột, bồng bềnh mặt chảo dầu tựa chiếc thuyền lá nhỏ xíu. điều khiến thực khách bất ngờ nhất là món hoa dưa chuột.

 

Năm nay, Phùng Tuệ Quyên trồng một giàn dưa chuột dọc theo mái hiên. Mới cách đây mấy hôm, cô dựng giàn xong thì dưa chuột trổ những bông hoa vàng rực rỡ hình loa kèn những dây leo xanh mướt. Nhìn hoa dưa chuột, Phùng Tuệ Quyên hối hận vì trồng quá nhiều: "Trí nhớ dạo kém quá, quên mất cả nhà chẳng ai thích ăn dưa chuột!"

Cô con gái Lâu Nguyệt, vốn dĩ cũng ghét cay ghét đắng mùi dưa chuột, nhân lúc bận rộn đóng hàng liền lén ngắt một rổ nhỏ hoa dưa chuột bỏ thùng hàng. Lại còn dẻo miệng nịnh nọt: "Con tặng chị Tiểu Phạn mấy bông hoa xinh xinh ạ." Lâu Nguyệt thầm nghĩ, thành phố tuy cái gì cũng , nhưng dường như chẳng hoa cỏ rực rỡ như ở nông thôn. Từ đầu tháng đến giờ, cứ đến cuối tuần là cô bé thấy bóng dáng thành phố trong thôn nhiều. Họ chẳng thèm lên núi Thanh Đường, mà cứ lòng vòng quanh thôn chỉ để ngắm cánh đồng hoa cải dầu do dân làng trồng. Cả một cánh đồng hoa vàng ươm bát ngát, rực rỡ nắng mai, tạo nên một khung cảnh vô cùng choáng ngợp. Rồi những t.h.ả.m cỏ đuôi thỏ hồng sườn đồi, những gốc đào, yến thảo, đào điểm xuyết đua khoe sắc... Đám thành phố cứ thế mà xuýt xoa, trầm trồ.

 

Rổ hoa dưa chuột nhỏ bé của Lâu Nguyệt gửi đến tay Ôn Phạn. Nhìn những nụ hoa vàng ươm, cô chẳng mảy may mộng mơ về vẻ của chúng, mà chỉ nghĩ ngay đến việc: "Món mang chiên giòn thì ngon khỏi bàn!" Hoa dưa chuột nhúng bột, cho chảo dầu chiên giòn nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng nụ hoa, cọng xanh hoa vàng. Phía mỗi nụ hoa là một quả dưa chuột non xíu xiu cỡ ngón tay út. Sau khi áo bột chiên giòn, nụ hoa mang vị thanh mát xen lẫn chút nhẫn đắng dịu nhẹ, còn quả dưa non giòn rụm bên trong. Tuy nhiều nước, nhưng khi c.ắ.n , lớp vỏ ngoài giòn tan, lớp ruột bên trong sần sật, mang trải nghiệm ẩm thực vô cùng thú vị.

 

Ôn Phạn thỏa sức sáng tạo với hoa dưa chuột. Chiên giòn đủ, cô còn đem trụng sơ rưới dầu nóng, vị thanh ngọt đặc trưng của rau quả kích thích tỏa hương ngào ngạt. Thậm chí cô còn định nhồi thịt nụ hoa món hoa dưa chuột nhồi thịt, nhưng nụ hoa nhỏ quá, đành gác ý tưởng, để dành chờ hoa bí ngô nở thì .

 

Thấy món ăn lạ, thực khách trầm trồ gọi đó là "tempura". Ngay lập tức, một bà cô lớn tuổi cạnh lên tiếng đính chính: "Tempura cái gì mà tempura! Món gọi là Đĩa Xuân Chiên Giòn!"

Ôn Phạn niêm yết mức giá khá cao 48 tệ cho món Đĩa Xuân Chiên Giòn . Bên trong hội tụ đủ loại rau củ chiên giòn theo mùa, kèm theo vài chiếc nem rán vàng ruộm, giòn tan. Bên trong nem là măng thái sợi, khoai tây thái sợi, cà rốt thái sợi xào chín tới, vẫn giữ độ giòn sần sật. Cắn một miếng, hương mỡ béo ngậy, mùi bột mì thơm lừng cùng vị thanh mát của rau củ hòa quyện hảo.

 

Thấy tiệm tấp nập khách đến, Ôn Phạn liền đề nghị bố điều chỉnh thực đơn: "Món nào bán chậm thì cứ gạch tên ạ."

Mẹ Ôn lật sổ sách, gật đầu xác nhận thể bỏ món lẩu lòng bò. "Dạo đổ xô giảm cân, ai nấy đều thích ăn rau dại. Phải khi nào rau dại hết sạch thì họ mới gọi lẩu lòng bò."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-151.html.]

Tuy nhiên, Ôn lẽ phán đoán sai. Nhiều giảm cân, chẳng qua là thói quen mới nới cũ mà thôi.

Cứ dạo một vòng quanh phần bình luận của Ôn Ký mà xem, đầy rẫy những tiếng than vãn vì cân nặng tăng vùn vụt.

[Momo: Huấn luyện viên dặn rau dại ăn bao nhiêu cũng béo, thế mà ăn mấy hôm liền, cân nặng vẫn cứ lên là nhỉ?]

[Sunny: Vô lý, cũng ăn rau dại mà giảm gần chục cân đấy. Cậu ăn những gì thế?]

[Momo: Thì cũng mấy món nhà Ôn Ký chứ : sủi cảo rau tề, Đĩa Xuân Chiên Giòn, rau hấp xào, cả Cơm tàn đông gọi xuân về nữa.]

[Vượng Tử: ... Đừng bảo bà ăn hết đống đó trong vòng một ngày nhé? Cứ đà mà giảm cân thì mới là chuyện lạ!]

[Cửu Biến: Huấn luyện viên bảo ngô cho giảm cân, thế là xử hết luôn 13 bắp đúng ? Sự thật phũ phàng: thức ăn giảm béo đến mấy mà ăn lấy ăn để thì cũng béo lên như thường!]

[Thất Thất: Hầy, huấn luyện viên dặn cấm đụng Cơm tàn đông gọi xuân về, bảo món đó xào bằng mỡ heo, ăn béo đứt phanh.]

[Niềm Vui Bất Tận: Công nhận là béo thật... tăng sương sương năm, sáu cân thôi mà huấn luyện viên sạc cho một trận tơi bời. Thế mà tối qua vẫn kiềm chế nổi cái dày, Ôn Ký ăn tiếp. Và ... bắt gặp chính lão huấn luyện viên của ở đó. Lão đang một xử lí tận ba suất, thế mới tức!]

[Khinh Chu: Ngày nào cũng nhủ thầm trong bụng là ngó đồ ăn của Ôn Ký nữa. Ban ngày thì lý trí lắm, nhưng cứ đến tối là cái suy nghĩ 'năm nay ăn là chờ đến năm ' nó trỗi dậy. Cuối cùng c.ắ.n răng thuê shipper mua hộ với giá cắt cổ. Biết thế tiệm ăn cho , ngon rẻ.]

[An An: Từ ngày Ôn Ký mở rộng mặt bằng, linh cảm chặng đường giảm cân của sắp ngõ cụt...]

 

Mọi giảm cân thì Ôn Phạn màng, cô chỉ cô bạn cùng bàn Hàn Lộ Lộ dạo cứ mở miệng ca bài ca giảm cân.

Ôn Phạn dùng lá ngải cứu xay nhuyễn trộn bột nếp lớp vỏ bánh màu xanh ngọc bích, bên trong là nhân đậu phụ khô xào ngải cứu và măng hầm thịt muối. Đậu phụ khô xào ngải cứu thì gì đặc sắc, nhưng Ôn Phạn thêm chút hạt thông để dậy lên hương vị cho món bánh thanh đạm . Món măng hầm thịt muối cô từng trổ tài một trong bữa tiệc riêng, vốn định đưa thực đơn của quán. Thế nhưng, nhân lúc bánh ngải cứu, cô tiện tay nấu thêm một nồi nhân măng hầm thịt muối: thịt muối, măng xuân, đậu Hà Lan điểm xuyết chút đậu phụ khô thái nhỏ, gói gọn trong lớp vỏ bột nếp đem hấp chín.

 

Người dân ở vùng vốn tục lệ ăn Thanh đoàn. nhờ mạng lưới thông tin bùng nổ, dạo gần đây các sạp bán Thanh đoàn cũng mọc lên nhiều ở khắp các ngõ hẻm. Có điều, đa phần các sạp chỉ bán nhân ngọt: đậu đỏ, khoai môn, trứng muối, ruốc... Còn Thanh đoàn của Ôn Phạn thì là vị mặn. Làm món mất khá nhiều thời gian nên cô nhiều, chỉ hấp vài nồi chia cho nhân viên và bạn bè trong lớp nếm thử.

 

Hàn Lộ Lộ nhai nhóp nhép miếng thịt muối, lầm bầm như tụng kinh: "Mình giảm cân... thịt muối ngon quá... giảm cân... đậu Hà Lan cũng ngon nữa... nếu giảm cân là tiêu luôn... măng ngọt quá..."

Ôn Phạn: "..."

 

Hàn Lộ Lộ ăn c.ắ.n rứt lương tâm xử lí hết bốn cái bánh Thanh đoàn. Nhìn hai bàn tay dính nhớp nháp, cô tìm khăn giấy ướt để lau.

Ôn Phạn từ tốn bảo: "... Cậu khoan lau tay nhé, tớ còn mang theo món khác nữa."

Hàn Lộ Lộ: "..."

Cô nàng Ôn Phạn với ánh mắt hờn dỗi khao khát, khiến Ôn Phạn cũng chẳng .

"Thật cũng chẳng cần giảm cân , mập."

Với chiều cao mét tám của Hàn Lộ Lộ, nếu mà gầy nữa thì khác gì cái sào phơi quần áo? Thế thì đẽ nỗi gì?

Hàn Lộ Lộ vóc dáng thon thả của Ôn Phạn, mặt ỉu xìu: "... Tớ cũng thế, nhưng cơ thể tớ nó phát triển đồng đều." Chân tay cô to thô kệch, tuy cân nặng vượt chuẩn nhưng cứ thấy đẫy đà thế nào .

 

Ôn Phạn lắc đầu, mở hộp cơm của : "Bánh Tùng Hoa."

Nằm gọn lỏn đáy hộp là một chiếc bánh nếp màu vàng ươm, dẻo mềm.

Ôn Phạn giải thích: "Phấn hoa thông ít quá nên tớ chỉ hai chục cái thôi, chia cho một cái nếm thử." Mấy hôm , họ hàng bên ngoại của Tống Tuệ tin bà gãy xương liền gửi từ Đông Bắc xa xôi xuống ít phấn hoa thông, bảo món đại bổ. Tống Tuệ giữ một phần dùng dần, phần còn đem tặng Ôn một ít. Mẹ Ôn giá trị của thứ , lên mạng tra thử mới tá hỏa: phấn hoa thông xịn giá lên tới vài trăm tệ một cân, mà tiền chắc mua hàng chuẩn. Mẹ Ôn vội vàng mang biếu Tống Tuệ vài tảng thịt muối và lạp xưởng tự tay Ôn Phạn , vò đầu bứt tai xử lý đống phấn hoa thông thế nào.

Ôn Phạn nhanh trí gợi ý món bánh Tùng Hoa. "Đường trắng, vừng đen, lạc rang giã nhuyễn, trộn thêm chút mỡ heo, bên ngoài lăn qua một lớp phấn hoa thông."

 

Hàn Lộ Lộ c.ắ.n một miếng, nước đường mật thơm phức, ngọt lịm từ chỗ vỡ ứa . Ôn Phạn mang từ tiệm đến lớp, dù quãng đường khá xa nhưng chiếc bánh vẫn giữ độ ấm nóng. Nước đường nóng hổi tuôn trào trong khoang miệng, lớp bột phấn hoa thông bao phủ bên ngoài vị nhẫn đắng nhưng hề lấn át sự ngon của chiếc bánh. Chiếc bánh độ dẻo, c.ắ.n một miếng là kéo giãn thành một vệt dài. Sự kết hợp giữa mỡ heo, đường trắng và vừng đen tạo nên một lớp nhân mướt mịn tựa như nhân bánh trôi nước, nhưng nhờ lớp phấn hoa thông, món bánh mang thêm một nét thanh tao khó tả.

 

Lúc Ôn Phạn liến thoắng kể về thành phần của món bánh, trái tim Hàn Lộ Lộ gần như nguội lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn cố vớt vát chút liêm sỉ cuối cùng: "... Nốt cái thôi, tớ sẽ giảm cân."

 

 

Loading...