Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:32
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày Ôn Ký khai trương trở là gần tiết Thanh minh. Mọi cất áo lông vũ, bằng những chiếc áo khoác mỏng nhẹ. Đám học sinh chẳng sợ lạnh thì sáng sớm chỉ mặc mỗi cái áo len mỏng đường. Ôn Phạn diện một chiếc áo khoác màu đỏ rực rỡ, mái tóc cắt ngắn mùa hè năm ngoái giờ dài , cô dùng kẹp tóc vén gọn phần tóc mai, lọn tóc lòa xòa chạm cổ mang theo cảm giác ngứa, như làn gió xuân mơn mởn.
Khai trương thứ Bảy, Ôn thuê đội múa lân mà chỉ đốt pháo đơn giản. Cả nhà ba tấm biển hiệu mới tinh chụp một tấm ảnh kỷ niệm: "Khai trương đại cát!"
Hàng xóm láng giềng kéo đến chung vui, ai điều kiện thì đặt lẵng hoa, ai bình dân thì mang ít hoa quả. Trước cửa tiệm xếp hơn chục lẵng hoa đỏ rực của chủ nhà Dương Hồng, Dương Thao, nhà họ Khúc, cả đám bạn cùng lớp của Ôn Phạn và Quý Bách Ý.
Nhắc đến Quý Bách Ý, bố Ôn quý bé vô cùng. Không chỉ vì sự tháo vát lúc thêm kỳ nghỉ Đông mà còn vì điềm đạm, chu đáo. Cứ cuối tuần nào sang tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Khúc, ghé sang tặng nhà họ Ôn khi thì gói hoa cúc, khi thì ít kỷ tử. Nhà nghề d.ư.ợ.c liệu, đồ đắt nhưng tặng đúng mùa, đủ thấy là ngoài lạnh trong ấm.
Ba gian cửa rộng mở, bên trong bàn ghế kê ngay ngắn chỉnh tề. Bếp mở rộng, đặc biệt là một tấm kính lớn để khách thể quan sát quá trình nấu nướng. Cửa đưa thức ăn cũng thiết kế để Ôn vén rèm bưng bê vất vả như . Sát khu bếp là quầy đồ nguội, lớp kính sạch bong là dãy khay chứa hơn chục loại trộn và đồ nguội hấp dẫn. Cạnh đó là một quầy thao tác đơn giản với những thùng lớn và các loại lò nhỏ, nồi đất để giữ nóng.
Khách hàng mong ngóng ngày từ lâu nên đốt pháo lúc chín giờ là đến mười giờ chật kín tiệm.
"Bà chủ ơi, món gì mới ?" Khách hỏi dồn dập.
Mẹ Ôn rạng rỡ chỉ lên tường: "Viết hết đó đấy." Tiệm rộng hơn, thực đơn dĩ nhiên cũng nâng cấp. Sau khi bàn bạc, cả nhà quyết định mới những món sẵn . Thời tiết ấm lên, đồ kho và đồ nguội tái xuất giang hồ. Có thêm Tiểu Cát nên các món cơm đĩa, mì trộn cũng trở , điểm khác biệt là món nào khách gọi mới bắt đầu xào chứ sẵn. Món cơm niêu sở trường của Ba Ôn vẫn giữ . Ngoài , món chính hiện tại chỉ tạm thời lẩu lòng bò.
Tiểu Cát dòng khách đông như trẩy hội, cuối cùng mới cảm thấy thực sự là một đầu bếp, chứ cầm lương của Ôn Ký bấy lâu cứ thấy yên lòng. Diêu Thanh Cần hôm nay diện đồ đỏ nhưng con gái cô thì rực rỡ trong bộ váy hồng. Mẹ Ôn niềm nở tiếp khách, tiệm rộng nên còn cảnh xếp hàng rồng rắn chật chội cửa nữa. Khách đang định gọi món thì thấy một làn khói trắng bốc lên từ quầy thao tác. Bốn năm cái xửng hấp lớn đặt hai bên, hai cô gái trẻ – nhân viên mới của tiệm – làn khói khiến tò mò.
Sau khi mở rộng tiệm, Ôn tính chuyện tuyển thêm . Dưới bếp ba Ôn và Tiểu Cát tạm , nhưng bên ngoài Diêu Thanh Cần lo sạp đồ ăn vặt, một bà thể quán xuyến hết sảnh rộng thế . Bà thông tin tuyển thì chẳng cần dán thông báo, hàng xóm giới thiệu tới tấp. Bà chọn hai cô gái: một là Mễ Hiểu, cháu gái ông thầu xây dựng; hai là Đỗ Mẫn, cháu một chủ cửa hàng kim khí phố.
Qua tiếp xúc, bà thấy Đỗ Mẫn hoạt bát, cô bé học hành bình thường, hết cấp hai là nghỉ thuê, từng bán hàng rong nên lanh lợi, thạo việc. Còn Mễ Hiểu thì rụt rè, mới nghiệp trung cấp. Ông chú thầu xây dựng tâm sự là cô bé nhát gan, hồi học trường lớp phức tạp nên sinh sợ hãi xã hội, dám ngoài việc. Ông gửi gắm nhà họ Ôn vì thấy vợ chồng ông bà hiền lành, t.ử tế, còn hứa sẽ giảm giá thầu sửa tiệm. Thấy cô bé ngoan ngoãn, siêng năng dù hướng nội, Ôn cũng vui vẻ nhận lời ngay.
Đỗ Mẫn và Mễ Hiểu bày xửng hấp , Mễ Hiểu bưng đĩa để sẵn, tay cầm cái kẹp lớn. Đỗ Mẫn cất giọng lảnh lót: "Món hấp mới đây ạ, mười tệ tự chọn một đĩa!" Mười tệ tự chọn, cái giá quá hời cho một bữa khai trương tại Ôn Ký. Cô đặt mã QR thanh toán lên bàn, mỗi khi tiếng báo " nhận mười tệ" là nhiệt tình hỏi khách ăn gì.
Làn khói tan , trong xửng hấp là đủ loại rau củ phủ một lớp bột mịn màng, trông thật lạ mắt. Đỗ Mẫn giới thiệu: "Xửng là khoai tây sợi, cà rốt sợi, củ cải trắng sợi. Xửng là rau tai lợn, rau cải cúc, rau tề. Còn xửng cùng là hoa hòe, hoa du và bồ công ạ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-147.html.]
Mùa xuân thể thiếu món rau hấp ? Phùng Tuệ Quyên gửi đợt rau dại đầu tiên đến là Ôn Phạn nghĩ ngay đến món . Hoa du, hoa hòe là sản vật theo mùa, mỗi năm chỉ hai tuần để thưởng thức. Cô rửa sạch rau, để ráo nước bắt đầu trộn bột. Theo kiểu cũ dùng bột ngô, nhưng Ôn Phạn điều chỉnh tỷ lệ nửa bột ngô nửa bột mì, phủ từng lớp lên rau dại, xốc đều trong chậu lớn cho bột bám đều mà dập rau.
Khoai tây, cà rốt, củ cải thì bào sợi phun chút dầu để nước, đó cũng trộn bột theo tỷ lệ 7 bột mì : 3 bột ngô. Các loại rau lá thì rửa xong để ẩm rắc bột lên cho đến khi bề mặt khô ráo. Tất cả đem hấp trong bảy tám phút là chín tới. công đoạn vẫn dừng ở đó. Khách hàng tò mò chọn mỗi thứ một ít cho đầy đĩa. Mễ Hiểu mấy hũ nước xốt, nhỏ nhẹ hỏi khách ăn vị gì: "Có vị cay, vị cay và vị tỏi ạ." Khách hỏi: "Không cho tỏi ?" Mễ Hiểu lắc đầu. Món rau hấp linh hồn chính là nước tỏi, loại xốt Ôn Phạn đều lấy nước tỏi nền. "Vậy cho vị cay ."
Mễ Hiểu rưới một thìa nước xốt thêm một vòng dầu mè thơm phức. Vị khách bưng đĩa rau, bỗng thấy ngẩn ngơ. Món rau hấp nhạt nhòa lúc nãy rưới nước xốt và dầu mè lên bốc lên một mùi thơm kỳ lạ, vô cùng kích thích. Dùng đũa trộn nhẹ tay, mùi hương nồng nàn lan tỏa. Khách nuốt nước miếng ực một cái ăn một miếng thật to miệng. Đầu tiên là vị tỏi và dầu mè xộc thẳng mũi, cái hăng nồng của tỏi sống ban đầu mạnh nhưng chỉ vài giây là dịu , nhường chỗ cho vị ngọt thanh, tươi mát của rau dại. Lớp bột bao quanh rau trở nên mềm mại, rau bên trong vẫn giữ độ mọng nước. Mỗi loại rau mang một nét riêng: hoa du thanh tao, hoa hòe thơm dịu, rau tai lợn dai dai, khoai tây sợi bùi bùi... Dù nước xốt đậm đà tỏi ớt nhưng rau dại vẫn giữ bản sắc, khiến cảm giác khi ăn vô cùng thanh khiết.
"Ngon quá mất!"
Vị khách ăn sạch một đĩa bưng đĩa mua tiếp. Lúc nãy mới chọn vài loại, ông nếm hết tất cả!
Mễ Hiểu và Đỗ Mẫn ban đầu còn thong thả, thì bận đến mức chẳng kịp thở. Tiếng của Mễ Hiểu cũng to dần lên vì to khách chẳng thấy gì giữa gian náo nhiệt. Xửng hấp hết là bếp tiếp tục thêm rau trộn bột hấp ngay. Người chờ mua cứ phàn nàn mãi vì đồ kịp bán.
"Còn hoa du hấp cháu?"
Mễ Hiểu hô to: "Hết ạ, hoa du hôm nay hết sạch !"
Những loại hàng hiếm như hoa du, hoa hòe, bồ công thường hết đầu tiên, đó đến khoai tây và cà rốt. Mẹ Ôn đảm bảo với khách là trong suốt tuần tới ngày nào cũng sẽ món rau hấp vì đang mùa rau dại. Khách ăn ngon đến mức còn cao hứng cả bài tản văn cũ: " từ nhỏ thường ăn cơm hoa du, giờ thì hiếm thấy lắm ..."
Trong lúc khách còn đang bàn tán, Đỗ Mẫn bưng một cái đĩa lớn nóng hổi khác đặt lên quầy: "Lại món gì mới thế?"
"Hình như là rau hấp xào."
Giọng Đỗ Mẫn vang lên: "Rau hấp xào đây ạ, giới hạn chỉ mười suất, mười hai tệ một suất!"