Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:30
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tuệ ngã một cú nặng, viện bác sĩ chẩn đoán sơ bộ là gãy xương.

"Đi chụp X-quang ."

Thời tiết thế bác sĩ gặp những ca ngã như cơm bữa. Mẹ Ôn đặt Tống Tuệ xe lăn ở phòng cấp cứu, còn thì chạy nộp tiền lấy . Tống Tuệ mặt tái mét vì đau: "Tiệm nhà em đang bận thế mà..." Mẹ Ôn lấy cái chăn đắp cho bà: "Không , chị ở đây một ? Thằng Thao nhà."

Tống Tuệ thở dài: "Ai mà ngờ cơ chứ. Thằng Thao hôm qua còn gọi dặn xem dự báo thời tiết, bảo cẩn thận... Chị chỉ trượt chân một cái thôi mà ai ngờ nặng thế ." Ngặt nỗi khu nhà bà ở , trưa nắng thời tiết chẳng ai qua , ngã xong tìm điện thoại mới quên mang theo. là họa vô đơn chí. Đường trơn trượt, tay chân bà đều bầm dập, gắng gượng vịn tường dậy mà nổi, cũng may Ôn sang tìm, nếu đó chịu lạnh nửa tiếng đồng hồ thì chẳng sẽ .

Kiểm tra xong xuôi, một tiếng kết quả, đúng là gãy hai chỗ. Bác sĩ nhíu mày: "Phải phẫu thuật." Nghe đến phẫu thuật, Tống Tuệ vốn định giấu con trai giờ cũng chẳng còn cách nào, đành nhờ Ôn gọi điện cho Dương Thao. Điện thoại gọi , Ôn liền lo thủ tục nhập viện, tiện thể hỏi y tá xem nhà ăn ở vì từ trưa đến giờ bận rộn bà cũng hạt cơm nào bụng.

Lúc phòng bệnh, Tống Tuệ đưa điện thoại cho bà: "Thằng Thao bảo nó đặt vé ngay , sáng mai là nó về đến nơi." Tống Tuệ thấy áy náy vô cùng, cứ nghĩ đổ bệnh thế phiền quá. Mẹ Ôn an ủi mấy câu định ngoài mua chút đồ ăn. Vừa đến quầy hướng dẫn thấy chồng đang hỏi phòng cấp cứu. "... Sao ông sang đây?"

Ba Ôn xách một cái túi to, tay cầm cái cặp lồng giữ nhiệt cực lớn: "Thì lo bà ở đây một quán xuyến hết. Đây, con gái cũng lo cho bà lắm, nó tự tay cơm đấy." Lòng Ôn ấm , bà đón lấy cặp lồng cơm: "Mà ông mang cái túi to thế?"

" đoán chị Tuệ viện, thằng Thao mai mới về thì đêm nay bà trông chứ? mang ít đồ dùng thiết yếu ở nhà ... lát xem thiếu gì thì mua thêm ở đây."

Vợ chồng bà hồi xưa nuôi con đau ốm nên bệnh viện như nhà thứ hai, ba Ôn rành mấy thủ tục . Vào phòng bệnh, ông hỏi thăm Tống Tuệ mấy câu giục hai ăn cơm ngay, còn thì lôi đồ trong túi sắp xếp.

Tống Tuệ cảm động đến rơi nước mắt, nắm tay Ôn thốt lên: "Người 'bán em xa mua láng giềng gần', giờ mới thấy thấm thía."

Mẹ Ôn mở cặp lồng: "Đừng nữa, ăn tí . Chị chịu lạnh nửa ngày nay chắc cũng kiệt sức ." Cặp lồng ba tầng bằng inox, mở tầng là hai món mặn, tầng cùng là canh nóng hổi. Ôn Phạn buổi trưa thời gian gấp gáp chỉ kịp xào hai món, canh thì hầm dở giao cho bố canh lửa. Cô rõ tình hình bệnh tật nên dám cay, chỉ đơn giản món Bò xào ớt chuông và Gà xào khoai tây.

Ba Ôn khi mang hâm nóng nên cơm canh vẫn bốc khói nghi ngút. Ông còn mang theo mấy cái bánh bao đựng trong túi giữ nhiệt đặt lò sưởi một lúc cho ấm nóng. Tống Tuệ lúc đầu đau đến mức chẳng thiết ăn uống gì, nhưng mùi thơm của cơm canh tỏa là bụng bà đ.á.n.h trống liên hồi. Mẹ Ôn tách đôi đũa đưa cho bà, hai một một cùng ăn cơm.

Thịt bò mềm mượt, gà tươi ngọt, khoai tây cháy cạnh thơm bùi, vì cho bệnh nên Ôn Phạn cho ớt, vị mặn ngọt đậm đà cũng đủ khiến Tống Tuệ cảm thán: "Tay nghề con bé Phạn tiến bộ ." Món canh ở tầng cùng cũng chẳng bỏ sót, với quan niệm "ăn gì bổ nấy", Ôn Phạn hầm một nồi canh sườn với củ mài và ngô ngọt. Cả hộp canh to ụ, Ôn và Tống Tuệ mỗi một bát mà vẫn còn dư. "Cái lồng cơm to thật đấy." Một bữa cơm dành cho hai mà họ ăn sạch sành sanh, Tống Tuệ vẫn thấy còn thèm.

Tiệm vẫn đang bận nên a Ôn thu dọn đồ đạc xong thì về , Ôn cầm chìa khóa nhà Tống Tuệ để về lấy điện thoại và ít đồ dùng cá nhân cho bà. Tống Tuệ nhà họ Ôn bận rộn nên cứ dặn Ôn cứ lo việc tiệm , nếu bà sẽ thuê hộ lý.

"Thuê hộ lý cũng bây giờ." Mẹ Ôn yên tâm khi bà mới nhập viện, kiểm tra còn xong.

"Không , lát em ngay, chị cứ chợp mắt một lát ."

Về nhà dọn đồ xong, Ôn ghé tiệm xem . Diêu Thanh Cần hỏi thăm tình hình, bảo phẫu thuật thì suýt xoa: "Sợ quá mất, mấy hôm nay em chẳng dám để bố đưa đón cháu, chỉ sợ trơn trượt gặp họa."

Mẹ Ôn thở dài: "Ai bảo , bệnh viện đầy ngã, phòng cấp cứu chật kín."

Thời tiết quái đản, gần tháng Ba mà còn mưa tuyết. Diêu Thanh Cần bảo: "Không bà chủ, cứ yên tâm chăm sóc chị Tuệ. Tối nay em dọn hàng sớm một chút phụ tiệm, lo liệu hết mà."

Hiện tại đơn đặt hàng qua app vẫn mở nhưng do khách tại tiệm quá đông nên luôn giới hạn lượng. Diêu Thanh Cần định lát nữa sẽ mở rộng lượng đơn online, tranh thủ bán sạch đồ ăn vặt buổi chiều để buổi tối thể giúp đỡ việc trong tiệm giúp bà chủ.

Mẹ Ôn cảm kích: "Vậy thì phiền cô quá." Diêu Thanh Cần : "Chị thế khách sáo quá, đây chị Tuệ chẳng tặng đồ chơi cho cháu nhà em mà, việc nên thôi ạ."

Chiều tối Ôn Phạn học về vẫn thấy , gọi điện thì bảo đêm nay viện trông, dặn cô cứ học bài đừng lo. Ôn Phạn mân mê quai cặp, khẽ "" một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-145.html.]

Quay cô liền bếp nấu cơm ngay.

"Bố, con viện một chuyến!"

Ba Ôn còn gì nữa? Ông thừa con gái dạo bám lắm, mới xa nửa ngày chịu nổi .

"... Đi chậm thôi con, thì bắt taxi mà ."

Ôn Phạn bắt xe thẳng tiến bệnh viện. Vừa đến phòng bệnh thấy một bóng phong trần, chẳng thèm đường mà lao thẳng trong. Dương Thao môi khô nứt nẻ, xông thấy đó mà giọng nghẹn , gọi một tiếng "Mẹ" cuống quýt hỏi han.

Tống Tuệ ngờ con về nhanh thế, hình mất một lúc. "Sao con về nhanh ?"

Dương Thao cố nặn nụ : "Con bắt xe ghép đặt vé máy bay ạ." Anh thể đợi đến mai, tra thấy tỉnh bên chuyến bay hai tiếng là bắt xe chạy như bay sân bay ngay.

"Mẹ, đau lắm ?"

Tống Tuệ vỗ tay con: "Có gì mà nặng nề, cũng đau mấy. Bác sĩ xử lý , bảo mổ ngay , đợi hết sưng ." Có con ở bên, bà thấy vững lòng hẳn. Bà chẳng mấy về bệnh tình mà cứ nắm tay con kể chuyện Ôn cứu thế nào.

"... Cũng may mà dì Hạ, thì chẳng . Qua đợt mua cái dây đeo điện thoại cổ cho chắc mới ."

Giờ nghĩ bà vẫn còn thấy rùng , thời buổi chuyện nên giúp ngã là cả một vấn đề, bà đó nếu gặp quen thì ai dám đỡ bà dậy? Nếu Anh Chi sang tìm thì đúng là vấn đề lớn như thế nào.

Dương Thao xong cảm động cho hết, định quỳ xuống cảm tạ Ôn. Bà hốt hoảng lùi : "Đừng, đừng thế!"

Dương Thao thốt lên: "Dì ơi, từ nay dì là dì ruột của con. Có việc gì dì cứ bảo, Tiểu Phạn từ giờ cũng là em gái ruột của con luôn!" Ôn Phạn bĩu môi bên giường bệnh: "... Em chẳng thèm trai nhé."

Mẹ Ôn thấy con gái thì mỉm : "Sao con đây?"

Ôn Phạn đặt cặp lồng cơm lên đầu giường: "Con sang đưa cơm ạ, cũng sang thăm dì Tuệ luôn. Dì thấy đỡ hơn ạ?"

Tống Tuệ hiền: "Đỡ nhiều . Ngoan quá, Anh Chi , đời ngưỡng mộ nhất là cô đó, đứa con gái tuyệt vời thế ." Dương Thao niềm nở kéo ghế cho Ôn Phạn: "Cảm ơn em gái nhé, mau ."

Ôn Phạn nép lòng : "Mọi ăn ạ, con đặc biệt thực đơn cho bệnh đấy."

Dương Thao về nên Ôn cần ở trông nữa. Đồ ăn mang đường xa dù cũng ngon bằng cơm nhà nấu xong, bà bảo ăn, về nhà ăn . Vẫn là cái cặp lồng to lúc trưa, bên trong là món Thịt bò xào trứng mềm, Gà hấp nấm tươi, tầng cùng là Canh bí đao viên thịt. Trứng gà vàng óng mềm mượt bọc lấy thịt bò, đưa miệng thấy trứng mềm mại như một đám mây ấm áp. Thịt bò thái cực mỏng, mềm mọng nước, tươi ngon đến tận cùng. Ôn Phạn mang thêm hai hộp cơm, thịt bò trứng mềm phủ lên cơm trắng, ăn miệng vô cùng. Món gà hấp nấm cũng tươi ngon, miếng gà mềm đến mức róc xương, nước cốt gà quyện với hương nấm hương đậm đà, tạo nên một món ăn thanh tao mà bổ dưỡng.

Món canh bí đao viên thịt thì viên thịt là do Ôn Phạn tự tay nặn, hình dáng tuy tròn như máy nhưng thớ thịt dai giòn sần sật lạ thường, bên trong mọng nước dùng thơm phức mà hề ngấy. Bí đao hầm nhừ đến mức gần như tan chảy ngay khi miệng. Lúc , Tống Tuệ bỗng nảy một ý nghĩ tự an ủi kỳ lạ: tuy lúc mới ngã đau và lạnh thật, nhưng giờ ăn cơm của Ôn Ký thế , bà thấy cái cú ngã dường như cũng là đen đủi. Thử hỏi cả thành phố , mấy ai hưởng cái đãi ngộ chứ?

Dương Thao chăm sóc ăn cơm, phần còn thì dọn dẹp sạch sành sanh. Chiều nay tin là cuống cuồng chạy về, giờ mới thấy đói lả. Tay nghề của Ôn Phạn vỗ về tâm trạng lo âu của một cách tuyệt vời. Ôn Phạn với thấy định thì chào về. Dương Thao tiễn hai cổng bệnh viện, dọn dẹp hỏi bác sĩ về bệnh tình của . Một lát , bỗng một quyết định chấn động: "Mẹ, đóng cửa tiệm luôn ?"

 

Loading...