Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:28
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi việc trong tiệm sắp xếp thỏa, Ôn Phạn cũng thành hết đống bài tập và sách vở. Thoắt cái đến ngày khai giảng. Hương vị ngọt ngào của bát bánh trôi ngày hôm qua vẫn còn vương vấn, sáng sớm Ôn Phạn ăn một bát to ấm bụng mới bước lớp. Học kỳ mới, lớp vắng bóng vài gương mặt quen thuộc, nhưng còn vẫn khá đầy đủ.

Cô Vương chủ nhiệm dựa bảng điểm học kỳ để xếp chỗ . Chỗ của Ôn Phạn dịch lên một bậc, trái đổi, chỉ vị trí cạnh cửa sổ của Hàn Lộ Lộ giờ trở thành bức tường. cũng , nếu với chiều cao của , cô nàng chắc chắn tống xuống hàng cuối vì cạnh cửa sổ sẽ chắn hết ánh sáng.

Bước sang học kỳ hai lớp 11, câu cửa miệng của các thầy cô luôn là: "Thời gian còn nhiều ." Chỉ còn một năm rưỡi nữa là đối mặt với kỳ thi đại học, ai nấy đều thu cái vẻ nhởn nhơ, trợn tròn mắt lên bục giảng. Cô Vương nhấn mạnh: "Bây giờ mà tập trung là kịp ." Ôn Phạn cũng xốc tinh thần, dốc sức việc học.

Cô bận rộn là thế, nhưng đám học sinh lớp 10 một học kỳ quen thì càng trở nên tăng động hơn. Ôn Ký bắt đầu bán đồ ăn vặt, đám đàn em lớp gần như bữa nào cũng ghé thăm. Diêu Thanh Cần thu tiền, đóng gói ngơi tay, học sinh xếp hàng dài dằng dặc, đứa thì ăn bánh tráng cuộn đậu phụ, đứa thì gọi thêm suất cơm chiên. Một bữa ăn như thế là quá dáng .

Vu Phương Phương cũng đặc biệt ghé qua một chuyến, nhưng để việc mà là để xin . Cô ngượng nghịu bảo học kỳ đến nữa: "Nhà trường trợ cấp cho cháu, một chị gái bụng tài trợ cho cháu học nữa ạ." Gia đình Phương Phương cũng chuyển biến tích cực, trong thôn đến dạy dân làng cách trồng nấm, nhà cô cũng đang bắt tay chuẩn .

"Sau cuối tuần cháu cũng về quê phụ giúp gia đình."

, dù nhà họ Ôn đối xử với , Phương Phương cũng thể tiếp tục công việc. Mẹ Ôn vốn định xếp cô phụ cho Diêu Thanh Cần, giờ tuy cô đến nhưng bà vẫn thấy mừng cho cảnh ngày một hơn của cô.

"Không , rảnh rỗi cứ qua đây ăn cơm với dì nhé." Phương Phương khẽ một tiếng, lời cảm ơn.

...

Năm mới, tiệc riêng nhà họ Ôn bắt đầu mở nhận lịch. Vừa tung tin mạng nổ tung. Khác với năm ngoái, khi còn nghi ngờ cái giá 100 tệ một liệu xứng tầm, thì cái Tết , khi Kim Ngọc Lâu sụp đổ, vị thế tiệc riêng của Ôn Ký khác. Mẹ Ôn đầu tiên gặp trường hợp khách đặt bàn là thư ký gọi điện, đối phương cứ gặng hỏi mãi xem gian tiệm nâng cấp lên .

"Thật sự chỉ sảnh chung chứ phòng riêng ạ?"

Mẹ Ôn đáp: "... Dạ, ." Cái diện tích vài chục mét vuông đến cái "sảnh" còn chẳng xứng. Phía bên lẽ bỏ lỡ món ngon nên cuối cùng vẫn đặt một bàn. Trường hợp cá biệt, ít nhất Ôn nhận ba cuộc điện thoại tương tự.

Bà kể cho con gái, Ôn Phạn thở dài: "Nhà vẫn còn nhỏ quá." Cô mà quán xuyến một nhà hàng lớn, nhưng cái mặt bằng quả thực là bé đến mức vô lý. Theo ý cô, nhất là mở rộng gấp đôi thì mới dáng. đó là chuyện bất khả thi, vì hai bên đều thuê, giờ tìm mặt bằng? Đổi địa điểm thì nỡ. Đành cứ thế mà cầm cự thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-143.html.]

Chiều muộn, một trai trẻ đến Ôn Ký sớm hơn lịch hẹn, cửa gọi điện thoại: "Giám đốc Quách, cứ lái xe trong, đúng , cứ . Qua trường học, thấy cái cây to ? đúng, chính là chỗ !" Chưa cúp máy, Tiểu Lộ thấy một chiếc Audi chạy tới. Cậu vẫy tay rối rít: "Đây đây!" Giám đốc Quách loay hoay tìm chỗ đỗ xe mất một lúc, lúc là mười phút . "Chỗ khó tìm thật đấy! Lão Trần đó đúng là tài thiệt." Một cái tiệm trong hốc hẻm thế mà lão ăn từ tận hè năm ngoái.

Tiểu Lộ vẫn cái vẻ sinh viên ngây ngô, chỉ một bên trừ. Giám đốc Quách liếc một cái, thầm nghĩ thằng nhóc đúng là chút vận may. Năm ngoái bảo tháp tùng Trần Gia Hòa, ai dè thật thà quá, ngày nào cũng xếp hàng ở Ôn Ký, xếp chỗ là gọi Trần Gia Hòa và trợ lý đến. Qua vài , Trần Gia Hòa nể tình mà giao cho công ty mấy hợp đồng nhỏ. Tuy tiền lớn nhưng ít cũng cái báo cáo với công ty. Giám đốc Quách chỉ giữ lời thưởng cho Tiểu Lộ mà còn dặn nhất định giành một suất tiệc riêng, ông mời Trần Gia Hòa một bữa để thắt chặt quan hệ.

Đứng cửa Ôn Ký, Giám đốc Quách khỏi cảm thán. Chỉ hơn một tháng , ông còn bảo Đại Kim cẩn thận với nhà họ Ôn. Vậy mà giờ đây Kim Ngọc Lâu biến mất, còn Ôn Ký thì vẫn vững, dòng tấp nập tương lai chỉ phất lên. Haiz, sư phụ Đại Kim giờ vẫn đóng cửa im lìm, đả kích quá lớn .

Đang mải suy nghĩ thì Giám đốc Quách tiệm, Trần Gia Hòa vẫn đến. Ông bảo Tiểu Lộ xin ít nước sôi, còn thì lôi trong túi định pha. thế, chuyện vẻ nực nhưng Ôn Ký đến cả nước cũng chẳng . Đang lúc pha , ông chợt thấy một bóng quen thuộc: "Tiểu Cát?"

Tiểu Cát , nhận bạn của sư phụ. Giám đốc Quách đờ : "Sao ở đây?"

Tiểu Cát bảo đang việc ở đây. "Sư phụ ?" "Sư phụ cháu ạ!" Một câu khiến Giám đốc Quách càng thêm lú lẫn. Ông xua tay bảo Tiểu Cát cứ việc , trong lòng nảy sinh một ý nghĩ thể tin nổi: Chẳng lẽ sư phụ Đại Kim cũng thấy tay nghề bằng nhà họ Ôn? Nếu để đồ sang đây?

Trong lúc ông còn đang kinh ngạc thì Trần Gia Hòa và trợ lý Tăng cũng đến. Tiểu Lộ giục món, chỉ nhận một câu "chờ đấy" từ Ôn Phạn. Một lát , bếp bắt đầu lên món. Món đầu tiên là Gà quế hoa táo tây. Hoa quế là loại hoa khô từ năm ngoái, thịt gà dùng phần đùi rút xương, táo tây gọt vỏ cắt miếng xào cùng thịt gà. Thịt gà khi xào xong màu mật ong vô cùng hấp dẫn. Phải là món trông cực kỳ mắt, những bông hoa quế nhỏ xíu vàng óng khiến món ăn trở nên đầy chất thơ.

Giám đốc Quách nhiệt tình mời khách: " Ôn Ký đúng là danh bất hư truyền, món ăn thấy bao giờ." Ông nghĩ đang giữ thể diện cho Trần Gia Hòa vì thấy ông vẻ thích tiệm . dù Trần Gia Hòa thấy vui, ông vẫn lên tiếng đính chính: "Tiệc riêng của Ôn Ký thực chất là theo cảm hứng của đầu bếp. Tuy nào cũng thực đơn , nhưng thường sẽ một sợi dây liên kết nào đó..." Ví dụ như tiệc hải sản ông từng ăn, mạng Ôn Phạn còn tiệc đậu phụ, tiệc bốn phương. Còn hôm nay, ông đoán lẽ là tiệc hoa quả?

Gắp một miếng gà, hương táo tây nồng nàn, thịt gà tác động của nước táo trở nên mềm đến khó tin. Vị ngọt của đường trái cây giống vị ngọt nhân tạo, nó pha chút chua nhẹ của táo khiến ăn thấy thèm. Hương quả thanh tao vương vấn đầu mũi, còn hương hoa quế thì thoang thoảng, nồng gắt mà cứ quấn quýt rời. "Ngon quá!" Giám đốc Quách đầu ăn món thế , kinh ngạc đến mức buột miệng khen ngợi. Trần Gia Hòa cũng gật đầu: "Thật sự ngon." Giám đốc Quách ăn liền mấy miếng gà, trong bụng thầm nghĩ: Kim Ngọc Lâu thua oan chút nào! Cứ ngỡ là tiệm nhỏ thì giỏi lắm cũng chỉ hạn, ai ngờ trình độ ở mức ? Có tay nghề thì dù là Kim Ngọc Lâu nhà hàng lớn nào cũng khó mà trụ vững.

Ông còn kịp nuốt hết miếng gà thì món thứ hai lên: Bò nấu canh chua chanh dây. Một nồi đất chứa làn nước dùng chua thanh, nếu món gà lúc nãy là vị chua dịu ngọt thì món bò bưng đến tỏa mùi chua mãnh liệt. Vị chua tổng hợp từ chanh dây và cà chua bi tạo nên màu nước cam đỏ đầy mời gọi. Trần Gia Hòa nhanh tay đưa đũa, miếng thịt bò nóng hổi khóa chặt nước thịt bên trong, điểm khác biệt là khi miệng, ngoài vị chua như dự đoán còn thêm vị cay nồng của ớt xanh. Nước dùng chua cay khiến vị giác bừng tỉnh ngay lập tức, hương thơm nồng nàn xộc thẳng cuống họng. Trần Gia Hòa ăn cay lắm, nhưng dù thế ông vẫn húp nước ngọt mải miết ăn.

"Đã thật."

Trời lạnh thế , còn gì sướng hơn là ăn thịt một cách sảng khoái như .

 

Loading...