Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:27
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Làm thế nào mà ngon thế?

Ôn Phạn mỉm giải thích, cô viên thịt . Nhân viên thịt là sự kết hợp giữa thịt ba chỉ băm nhuyễn, hạt thông và củ mã thầycủ năng ở miền Nam á) giòn sần sật. Viên thịt nếu ăn riêng thì chính là món "Sư t.ử đầu hạt thông mã thầy" nổi tiếng, thịt mềm mọng thơm nức. Cô đặt những viên thịt xuống , mới phủ lớp da của món thịt kho tàu nấu kỹ lên .

Trong ẩm thực một món trứ danh là "Thịt giòn hạt thông". Điểm độc đáo là thịt ba chỉ để nguyên da, khía những đường d.a.o tinh tế cho thịt rời mà da vẫn liền, đó úp mặt da lên , đặt lên lớp viên thịt đem hấp và om kỹ. Cách tạo một món ăn mang hương vị giao thoa giữa hai miền Nam Bắc.

Món "Thịt kho hạt thông" của Ôn Phạn chỉ lấy phần da heo. Bí quyết ở chỗ lớp da thật mỏng. Chỉ cần dày thêm một chút, sự kết hợp giữa mỡ từ viên thịt và lớp da sẽ khiến món ăn trở nên quá ngấy. Lớp da mỏng chỉ giúp tạo hình mắt mà còn mang cảm giác dai nhẹ, sần sật, trở thành điểm nhấn đắt giá cho món ăn.

Ban đầu, ai nấy đều dồn lực tấn công món Vịt hồ lô bát bảo, mãi đến khi nhắc nhở mới món Thịt kho hạt thông cũng ẩn chứa càn khôn. Cả hội ăn uống thỏa thuê, đũa đưa liên hồi như mưa rào.

Tần Hòa và Hàn Lộ Lộ mỗi chiếm một góc bàn. Sau khi đ.á.n.h chén sạch nồi đậu phụ nhà , Tần Hòa bắt đầu thấy hối hận: "Biết thế năm ngoái tớ chẳng về quê sớm gì." Cô theo bố về quê nghỉ Đông, ai ngờ một chuyến mà bỏ lỡ bao nhiêu cực phẩm thế .

Cậu lớp phó Vật lý ăn đến mức miệng mồm bóng loáng mỡ, tranh thủ lúc nghỉ tay cướp món liền hỏi Ôn Phạn xem khai giảng món gì mới .

Ôn Phạn đáp: "Chẳng đang món bánh tráng cuộn đậu phụ đó ?"

Cậu ngẩn : "... Không còn gì khác ?"

Ôn Phạn huyền bí: "Cứ đợi xem, sắp hàng mới về ."

Mùa xuân gì nhiều nhất? Dĩ nhiên là rau dại ! Ôn Phạn vội đẩy hết công suất của tiệm chính là để dành bụng cho những loại rau đồng cỏ nội . Vả , món bánh tráng cuộn đậu phụ cũng ngon tuyệt cú mèo đấy chứ? Mấy ngày nay khách bắt đầu xếp hàng dài kìa!

Phải là Diêu Thanh Cần việc quá hăng say, đồ Ôn Phạn chuẩn bao nhiêu cũng đủ bán. Mới mấy ngày mà cô giục Ôn Phạn chuẩn thêm. Nhiều vị khách ban đầu cứ nghĩ món chẳng gì đặc sắc, thịt thì ngon lành gì? Thế nhưng mạng khen ngợi đến mức tưởng. Nhiều cho rằng Tết nhất ăn thịt cá đến tắc nghẽn cả , giờ là lúc cần chút đậu phụ thanh đạm để sạch cơ thể.

[Vùng Không Người: Ai bảo đậu phụ thơm? Thơm xỉu luôn nhé! Nào là xốt mè, lạc rang, cả nước kho đậm đà... chén một lèo hai cái nghỉ tay luôn!]

[Alice: thế, ngon cực kỳ. mua ba cái mang về là cả nhà chia hết sạch. Mẹ bảo ăn cái , còn giảm cân.]

[Kẹo Đậu: ... Giảm cân gì tầm , xốt mè với lạc rang thôi, giảm nổi . Mà dù là đồ ăn giảm cân nữa, ăn một lúc hai cái thì cũng chịu.]

Trên mạng rôm rả, ngoài đời còn náo nhiệt hơn. Nghe Ôn Phạn bảo đợi món mới, đám con trai thì mặt mày ủ rũ vì thèm thịt, còn hội con gái thì ai nấy đều giơ tay ủng hộ.

"Làm món chay cũng , cái Tết tớ tăng gần năm cân ."

"Tớ cũng béo lên hai cân rưỡi ."

"Huhu, ai mà chẳng thế."

Cứ đến Tết là cái eo phình , nhất là khi về quê, hết tiệc đến liên hoan nọ. Hàn Lộ Lộ nhịn mà than vãn: "Các bà nội bắt tớ mang bao nhiêu đồ lên ? Sáu con gà! Hai con vịt! Thêm một bao tải lạc và vừng, đủ loại đồ chiên rán nữa!"

Trước Tết bố cô chở một xe đầy quà cáp về, Tết chở một xe đầy đặc sản lên. "Bà tớ cứ khăng khăng gà vịt còn sống ăn mới ngon, cho thịt ở quê. Mang lên xe thì sợ chúng nó c.h.ế.t ngạt, thế là bà lấy mấy cái túi bọc , chừa mỗi cái đầu cho tụi nó thở. Cốp xe đè lên túi, cứ thế mà suốt dọc đường."

Trên đường cao tốc Tết chẳng thiếu những cảnh tượng như . Cả nhà cô còn thấy ở trạm dừng chân đứa nhỏ vô tình mở cốp xe, gà vịt lập tức bay nhảy loạn xạ, thế là cả nhà nháo nhào bắt vịt giữa trạm dừng. Khung cảnh đó nghĩ thôi cũng thấy dở dở .

Đồ Tết nhiều quá, Hàn Lộ Lộ hãi hùng bảo chắc ăn đến tháng Tư mới hết. Toàn là cá lớn thịt to, chỉ cô mà cả nhà cũng phát sợ. Mẹ cô giờ buổi tối chỉ dám ăn salad, miệng luôn lẩm bẩm "năm mới khí thế mới", nhất định giảm về cân nặng mục tiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-142.html.]

Ôn Phạn phần nào hiểu nỗi lòng theo đuổi cái của các cô gái hiện đại, cô thầm ghi nhớ trong lòng. Nhìn thời tiết đang ấm dần lên... là bán đồ hấp nhỉ? Hoặc là cho các món nộm lên kệ sớm hơn?

Đám bạn học ăn xong ai nấy đều ườn ghế, gào mồm rằng no quá chịu nổi. Ôn Phạn mà giật cả , bảo no cho . Bình thường lượng thức ăn nếu là khách ngoài thì kiểu gì cũng gói mang về, mà hôm nay bàn nào bàn nấy sạch bách. Hội nam thanh nữ tú đang tuổi ăn tuổi lớn sức ăn thật đáng nể. Cô nàng Hàn Lộ Lộ mới lải nhải đòi giảm cân khi nãy, giờ bụng tròn căng, chữ giảm cân bay sạch sành sanh theo làn khói thức ăn.

Tiễn bạn về xong, Ôn Phạn dọn dẹp nhớ điều gì đó, bèn hỏi dạo dì Phùng Huệ Quyên ghé . Mẹ Ôn đáp: "Củ cải nhà dì hết nên dạo thấy qua."

Hồi Tết mua lợn, nhà dì Phùng còn đang lo lắng chuyện quy hoạch của thôn, đến mức chẳng giữ con lợn nào mà bán sạch cả bốn con. Ai ngờ qua Tết, chuyện quy hoạch tan thành mây khói. Dì Phùng gọi điện cho Ôn mà cứ cảm thán mãi: "Chỉ vì cái bản đồ quy hoạch hụt đó mà Tết nhất bao nhiêu nhà trong thôn cãi vã. Giờ thì , bảo là tin vịt." Chuyện là giả, nhưng những rạn nứt tranh cãi thì chẳng dễ gì hàn gắn. Năm nay dì Phùng quyết tâm kiếm tiền để trả hết nợ cho .

Ôn Phạn : "Vậy hỏi dì xem, con ít rau dại, nhờ dì để ý tìm giúp."

"Con rau gì?"

Ôn Phạn bấm đốt ngón tay: "Hương xuân chắc chắn là ưu tiên một ạ." Năm ngoái hương xuân khô dì Phùng mang đến thích , năm nay cô nhất định tranh thủ lúc hương xuân còn tươi để tích trữ thật nhiều, dù là tương ớt hương xuân hương xuân khô, ít nhất cũng đủ dùng cho cả năm. Rồi còn rau tai lợn, rau muối, rau tề, bồ công ... Trong đầu Ôn Phạn lướt qua cả trăm cách chế biến rau dại .

Mẹ Ôn gọi điện, dì Phùng nhận lời ngay lập tức: "Chỗ dì thứ khác thì thiếu chứ rau dại thì bao la!" Rau dại nhiều đến mức dân làng mỗi năm chỉ hái một ít ăn chơi, còn chẳng ai hái, cứ để mặc chúng già ngoài đồng. Dì Phùng bỗng nhớ một thứ: "Sau nhà dì mấy gốc hòe, hoa hòe lấy ?"

Ôn Phạn dĩ nhiên là lấy! Dì Phùng hào hứng bảo khi nào hoa nở sẽ hái hết gửi sang Ôn Ký.

Chốt xong nguồn rau dại, tâm trạng Ôn Phạn càng thêm nhẹ nhõm. Cụ Đoàn nhà bên cũng lên thành phố rằm tháng Giêng, tiệm t.h.u.ố.c khi dọn dẹp xong bắt đầu mở cửa khám bệnh. Chỉ điều khi hỏi Ôn Phạn nhận đặt cơm , cô từ chối. "Thầy giáo bảo học kỳ hai lớp 11 quan trọng lắm, cháu tập trung học."

Học kỳ còn bạn kèm, học kỳ tự vận động. Khi thời gian tự học tăng lên, quỹ thời gian của cô càng trở nên eo hẹp. Đó cũng là lý do cô chọn tuyển một kinh nghiệm như Tiểu Cát để cáng đáng việc bếp núc. Tiểu Cát một thời gian Ôn Phạn truyền lửa thì thấy tiến bộ vượt bậc. Ngay cả sư phụ là Đại Kim trông cũng phấn chấn hơn hẳn.

Niềm hy vọng của sư phụ Đại Kim giờ đặt hết lên vai đồ . Ngay cả khi gã thiếu gia chính thức bán đứt thương hiệu và biển hiệu Kim Ngọc Lâu cho ông, ông cũng còn thấy quá hụt hẫng. Điều duy nhất khiến ông phiền lòng là việc tìm mặt bằng mới suôn sẻ. Tiểu Cát sư phụ, lấy hết can đảm suy nghĩ trong lòng: "Sư phụ, con thấy... đừng mở tiệm nữa, chúng sang cho Ôn Ký luôn ."

Đại Kim nhíu mày, nhưng lên tiếng phản đối.

Tiểu Cát bồi thêm: "Người xem, bà chủ nhỏ sắp lên lớp 12, chắc chắn sẽ bận. Cô bận thì kiểu gì chẳng tìm ? Một con hiện giờ lo xuể căn bếp đó ..."

Tiểu Cát thầm nghĩ, sư phụ đang ba chữ "Kim Ngọc Lâu" cầm tù. Sự thật là ngay cả hạng thừa kế danh chính ngôn thuận như gã thiếu gia còn chẳng màng đến cái biển hiệu đó, sư phụ việc gì khổ sở như ? Cứ bà chủ nhỏ mà xem, học mà cuộc sống vẫn dáng, đến cả thương hiệu cũng đợi nhắc mới đăng ký. Ở Ôn Ký một thời gian, càng thấy sư phụ đang lo bò trắng răng.

Nhà Ôn Ký còn mở thì hai thầy trò cứ ở đó mà , nếu họ mở nữa thì hai ngoài tự mở một tiệm nhỏ chẳng xong ? Phục hưng biển hiệu, mở nhà hàng lớn... để gì chứ? Đời , chắc gì đời giỏi hơn? Đầy rẫy những hạng thiếu gia phá gia chi tử, đem bao công sức của cha ông quăng qua cửa sổ một cách nhẹ tênh. – Gã Tam Kim giờ vẫn bặt vô âm tín, gã thiếu gia khi bán sạch Kim Ngọc Lâu thì cũng kiện cáo khắp nơi . Rốt cuộc là để gì?

Đại Kim bảo đồng ý cũng chẳng bảo , chỉ xua tay bảo Tiểu Cát việc. Đồ , ông bỗng thấy lòng trĩu nặng. Ông dốc hết tâm huyết cái danh Kim Ngọc Lâu, nên mới vương vấn thôi. Tiểu Cát là thế hệ mới, liệu đứa trẻ còn coi trọng cái biển hiệu đó như ông ? Đại Kim cảm thấy tâm hồn như chia đôi, một nửa bảo ông tròn trách nhiệm với sư phụ, một nửa bảo ông vẫn đủ...

Quay chuyện của Tiểu Cát, khi thấy Ôn Phạn từ chối cung cấp cơm cho nhà bên, bỗng nảy ý định tự tiếp thị bản . Cụ Đoàn nhà bên dù cam tâm nhưng cũng đặt hy vọng ba bàn tiệc riêng mỗi tuần của Ôn Phạn, nên vì thế mà bỏ . Đã ở khám bệnh thì ăn gì chẳng là ăn? Tiểu Cát nhận luôn việc , sang hỏi Ôn xem cụ ông nhà bên khám bệnh giỏi .

Mẹ Ôn hỏi: "Sao thế? Con khám cho ai ?"

Tiểu Cát chân chất: "Sư phụ con dạo ho lắm, con đưa sang khám thử." Chỉ cần sư phụ thường xuyên qua , chẳng bao lâu nữa ông sẽ đồng ý sang việc cho Ôn Ký? Mẹ Ôn ý đồ sâu xa của Tiểu Cát, chỉ nhiệt tình bảo sẽ hỏi xem bố Khúc thể xếp thêm chỗ : "Con cứ bảo sư phụ đến là !"

Tay nghề của Tiểu Cát tuy bằng Ôn Phạn nhưng cũng khá, nên cụ Đoàn khi ăn mấy bữa cũng thấy tạm . Còn về việc khám bệnh, cụ dĩ nhiên là đồng ý. Cụ bảo: "Hôm nào con cứ đưa ông sang, sẽ khám thêm cho."

 

 

Loading...