Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:26
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ mới một tháng gặp, Ôn Phạn gặp Hàn Lộ Lộ kinh ngạc nhận cô nàng cao thêm . Vốn dĩ Hàn Lộ Lộ cao hơn một mét bảy, giờ thẳng tiến đến mốc một mét tám. Tần Hòa chuyện với cô nàng cứ ngước mặt lên . Hàn Lộ Lộ cũng khổ tâm lắm: "Bố tớ còn đưa tớ bệnh viện kiểm tra đấy." Tuy nhiều mong cao thêm nhưng cao quá thế thì... Hàn Lộ Lộ cứ thu , cúi đầu, lưng cũng khòm xuống.

 

Tần Hòa an ủi: "Cao thêm chút chứ? Cậu xem mấy cô mẫu kìa, ai nấy đều cao lênh khênh, còn mét tám lăm nữa là!"

Ôn Phạn cũng gật đầu, móc từ trong túi miếng thịt lợn khô tự dúi cho Hàn Lộ Lộ để an ủi. Miếng thịt khô lập tức thu hút sự chú ý của cô nàng, nếm một miếng là liền cô reo lên: "Cậu tự đấy ? Ngon quá luôn !"

 

Số lợn đợt Tết, Ôn Phạn giữ ít thịt, một phần để nhồi lạp xưởng, phần còn thịt khô. Khác với loại bán ngoài hàng, thịt khô của Ôn Phạn dày hơn một chút, cảm giác dai mềm vặn. Thịt cắt miếng nhỏ, mật ong cho quá nhiều nên thịt khô khốc. Cắn một miếng, vị mặn thơm pha chút ngọt dịu của mật ong lan tỏa, thớ thịt săn chắc càng nhai càng thấy đậm đà.

 

Hàn Lộ Lộ ăn xong mấy miếng vẫn thấy thèm, Ôn Phạn liền lấy hết còn trong túi chia đôi cho Tần Hòa và Hàn Lộ Lộ. Vừa nhấm nháp thịt khô, Hàn Lộ Lộ hỏi chơi. Tần Hòa chủ trương hiệu sách vì sắp khai giảng , cô mua ít sách bổ trợ.

Hàn Lộ Lộ thở dài: "Thôi mà, tớ xin phép gia đình ngoài chơi cả ngày , chẳng lẽ chỉ mỗi hiệu sách thôi ? Tớ xem phim, dạo phố cơ."

Tần Hòa : "Được , thế hết luôn." Ôn Phạn thì cũng , cô trông lạnh lùng thế thôi chứ thực dễ tính nhất.

 

Ba mỗi mua một ly sữa, cầm sữa mua đồ ăn vặt dạo phố. Hàn Lộ Lộ cứ thấy đồ lưu niệm là chân bước rời, Tần Hòa cũng chọn giúp. Ôn Phạn chẳng hiểu mấy cái nhân vật đó khác chỗ nào nên , cầm đống đồ ăn vặt mua nếm thử từng cái một. Ừm... quán gà rang khô cũng , mỗi tội mặn. Món mỡ lợn chiên cháy một tẹo. Còn món khoai từ bọc đường ăn bao giờ, vị ngon đến ngờ. Chẳng mấy chốc Hàn Lộ Lộ và Tần Hòa cũng , Hàn Lộ Lộ hớn hở xách một túi đầy huy hiệu và thẻ ảnh.

 

"Tiếp theo đây?"

"Đi ăn ."

Ba chọn một nhà hàng đồ Thái gian khá ở tầng hai, thẳng xuống đường phố tấp nập xe cộ. Ôn Phạn ngoài, đối diện là một bệnh viện. Nói cũng thật khéo, cô một cái thấy ngay một quen: Phương Vi Nguyệt. Phương Vi Nguyệt đang cổng bệnh viện, vẻ như đang đợi ai đó. Chẳng mấy chốc, một đàn ông trông như bố cô nàng vội vã chạy đến. Cổng bệnh viện tắc đường kinh khủng nên ông đành xuống xe bộ. Phương Vi Nguyệt cúi đầu ông gì đó, vẻ mặt ông tràn đầy vẻ bực bội, mắng mỏ con gái xong liền bực dọc bệnh viện, Phương Vi Nguyệt lẳng lặng theo .

 

Ôn Phạn cứ chăm chăm cửa sổ, Hàn Lộ Lộ tò mò cũng ghé đầu xem. Cô nàng thấy Phương Vi Nguyệt nhưng thấy ông bố, liền hỏi Ôn Phạn đó họ hàng cô : "Nhìn bác giống lắm... Ơ, nhà viện ?"

Ôn Phạn đầu , im lặng một lát mới hỏi: "Giống lắm ?"

Hàn Lộ Lộ đáp: "Thực sự giống mà, nhất là đôi mắt. Hahaha, thật lòng nhé, chú và dì trông chẳng giống lắm , đầu gặp tớ còn tưởng đó là nhà thuê đến phụ việc nữa cơ..."

 

Ôn Phạn chỉ chằm chằm Hàn Lộ Lộ khiến cô nàng càng tiếng càng nhỏ dần. "Chẳng lẽ là..."

Ôn Phạn hừ nhẹ một tiếng: "Dĩ nhiên đó là bố tớ , cái đồ mắt kém !"

"Oa! Ai bảo tớ mắt kém, mắt tớ mười mười đấy nhé!"

Ôn Phạn cắt ngang: "Ăn kìa!" Pad Thái, canh Tom Yum và cà ri cốt dừa. Một lát Ôn Phạn quẳng chuyện Phương Vi Nguyệt đầu để tập trung thưởng thức hương vị ngoại quốc.

 

...

 

Phía bên , bố Phương Vi Nguyệt vội vã chạy phòng bệnh, giường là một cụ già cắm đầy ống truyền. Bố Phương Vi Nguyệt nửa quỳ bên giường gọi "Bố" hai tiếng. Ông cụ chỉ lẩm bẩm gọi "Tiểu Nguyệt", một lúc gọi "Tiểu Phạn". Nghe thấy tên Tiểu Phạn, Phương Vi Nguyệt vô thức siết chặt vạt áo. Bố cô nàng bật dậy, trong phòng bệnh mấy vòng, cuối cùng đành nén giận lòng nhưng vẫn kìm lời cằn nhằn: "Người c.h.ế.t bao nhiêu năm ... còn Tiểu Phạn cái gì chứ, hồi đó vứt bố cũng bảo tìm , giờ bố bắt đầu nhắc nhắc ."

 

Bố Phương Vi Nguyệt bực bội trong lòng. Năm đó em gái ông bỏ trốn theo trai, sinh con xong thì bệnh nặng quấn , lúc về nhà trầm cảm nặng, suốt ngày nhốt trong phòng, gặp ai cũng chịu chữa trị. Đối với đứa trẻ đem cho nuôi đó, cô cũng chẳng mặn mà gì. Đại khái là đàn ông lừa nên cô ghét lây sang con gái, đó chính cô đem đứa trẻ ngoài và bỏ rơi nó. Chuyện qua lâu, ông cụ bao giờ đòi tìm , nhưng càng về già, khi đứa con gái út yêu quý mất sớm, cụ bắt đầu tin nhân quả báo ứng, thỉnh thoảng lải nhải đòi tìm đứa cháu ngoại năm xưa.

 

Bố Phương Vi Nguyệt dĩ nhiên tìm. Ông cụ chẳng còn sống bao lâu, tự dưng rước về một đứa chia gia sản ? Ông ngu. Sức khỏe ông cụ ngày càng kém, ông cũng chỉ hứa hươu hứa vượn là đang tìm . Quay đầu , ông liền sai Phương Vi Nguyệt chăm sóc ông nội. Lời lẽ cay độc: "Cũng tại mày điều, cho già yêu quý, thì ông mày chẳng suốt ngày nhớ tưởng đến cái loại con hoang đó."

 

Phương Vi Nguyệt quen với những lời sỉ vả . Trong mắt bố, tác dụng duy nhất của cô con gái là để bắt quàng họ với nhà Phó Xuyên, và chiếm lấy tất cả những gì mà cô gái mang tên Tiểu Phạn để . Cô cứ thế lớn lên đến mười sáu tuổi, và ... cô gặp Tiểu Phạn đó. Ôn Phạn trông giống những tấm ảnh mà cô út để , giống đến mức khiến Phương Vi Nguyệt thấy sợ hãi. Cô luôn trốn tránh việc đối mặt với Ôn Phạn, nhưng phận như đang trêu ngươi cứ buộc họ với ... Bố cô nàng mắng mỏ xong liền tìm bác sĩ, quăng một câu: "Mày thì tích sự gì." Phương Vi Nguyệt tự giễu, đúng , tích sự gì . Đối mặt với già giường bệnh, cô bỗng nảy ý định phanh phui bí mật.

 

Đi chơi xong, ngày khai giảng cận kề. Và khi học, còn một việc lớn nữa. Ôn Phạn bắt đầu chuẩn từ sáng sớm, bảo với bố rằng tối nay cô chiêu đãi mấy bạn học dạy kèm cho . "Cứ như bữa tiệc riêng hôm nọ, dành ba bàn là ạ." Số bạn dạy kèm cho cô ít, Ôn Phạn nhẩm tính cũng mười hai mười ba . Đông thế một bàn chắc chắn xuể, nên chia ba bàn cho thoải mái. Ôn Phạn lên thực đơn sẵn sàng, định bụng sẽ trổ tài chiêu đãi các bạn của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-141.html.]

 

Tiểu Cát dĩ nhiên cũng háo hức phụ bếp, Ôn Phạn bảo cứ lo xong mấy món khách gọi tính. Điểm nhấn của bữa tối nay là vịt. Ôn Phạn mua bốn con vịt, rạch một đường từ cổ, rút sạch xương vịt ngoài, nội tạng cũng lấy sạch. Bước cực kỳ thử thách kỹ năng d.a.o kéo, chỉ cần sơ sẩy một chút là rách da vịt ngay. Sau khi sạch, cắt bỏ cánh và chân vịt, phần cổ cũng bẻ bớt xương, chỉ giữ phần đầu.

 

Tiểu Cát xong việc chạy sang bếp của Ôn Phạn, thấy ngay cô đang xào nhân. Mùi thơm bay khắp nơi khiến cưỡng mà chun mũi hít hà: "Bà chủ nhỏ, cô đang xào nhân gì thế?"

Ôn Phạn ngẩng đầu lên: "Nấm hương, măng tươi, gân bò, hải sâm, tôm nõn, thịt ba chỉ, đậu xanh và gạo nếp." Tiểu Cát ghé mắt , đúng là trong chảo là phần nhân "Bát bảo" rực rỡ sắc màu và bóng bẩy.

 

Ôn Phạn nhanh chóng chuẩn nhân xong, bắt đầu nhồi từ phần cổ vịt. Nhồi đầy bảy phần, cô dùng chỉ khâu kín . Con vịt căng tròn, thắt một sợi chỉ ở phần một phần ba , tạo hình dáng hẹp rộng, một con "Vịt hồ lô" thành hình. Tiểu Cát thấy Ôn Phạn xong một con, ba con còn cô giao cho . Cậu chẳng lạ gì món nên thao tác thuần thục. "Bà chủ nhỏ, sư phụ món Vịt hồ lô bát bảo dường như giống thế ."

 

Ôn Phạn đang cầm cái cánh vịt nghiên cứu cách ăn, liền hứng thú hỏi: "Sư phụ thế nào?"

"Ông nhồi nhân con bồ câu, nhét bồ câu trong con vịt." Tiểu Cát mới thấy sư phụ một , xong sư phụ chỉ nếm vài miếng vứt hết, nên cũng vị thế nào.

Ôn Phạn gật đầu: "Thế thì sư phụ món 'Vịt tam bộ ." Cái gọi là Vịt tam bộ thực chất là lồng con bồ câu trong con vịt nhà, lồng vịt nhà trong con vịt trời. Quan trọng nhất là khâu rút xương. Rút xương bồ câu khó hơn vịt nhiều, tuyệt đối rách da. Vịt tam bộ khi lồng xong đảm bảo hình dáng đầy đặn, đầu đuôi cân đối, hầm trong nồi đất với nước dùng từ chân giò, măng mùa đông và xương vịt suốt năm sáu tiếng đồng hồ mới xong.

 

Tiểu Cát mà say sưa đến mức lỡ tay nhồi đầy nhân, vội vàng múc bớt . Cậu đuổi theo hỏi Ôn Phạn: "Thế con bồ câu thì nhồi nhân gì?"

Ôn Phạn giải thích: "Vịt tam bộ thì nhồi nhân, cái tinh túy là ở vị ngọt của thịt vịt trời nước dùng. Còn nếu về nhồi nhân thì một món gọi là 'Tam kiện tử'." Tam kiện t.ử thời nay đa phần dùng cả con gà, cả con vịt cộng thêm cái móng giò hầm lấy nước. món Tam kiện t.ử của Ôn Phạn dù cùng tên nhưng nhét sò điệp khô bụng gà, nhét tổ yến bụng bồ câu và nhét bào ngư trong vịt. Ba con lồng nhưng đều là kiểu rút xương giấu vật quý bên trong. Vì bên ngoài thấy ba con, bên trong giấu ba vật nên còn gọi là "Minh ám tam kiện tử".

 

Bốn con vịt nhồi xong, cho chảo dầu chiên sơ qua một lát. Sau khi chiên, da vịt săn , vặn khóa chặt phần nhân bên trong, như thể đem hấp. Vịt hồ lô bát bảo khi hấp xong dáng hẳn. Lúc mới cắt bỏ hết chỉ bông, rưới thêm một lớp nước sốt bóng mượt lên . Ôn Phạn lấy một đĩa trong bốn đĩa giống hệt . Lớp da vịt vàng óng, chỉ cần dùng d.a.o khẽ khứa một đường là thấy tiếng giòn tan của lớp vỏ. Cô nhanh tay cắt , lớp nhân bát bảo tỏa một mùi hương nồng đượm lan tỏa khắp căn phòng.

 

Ôn Phạn cắt mấy miếng cho bố ăn thử. Dưới lớp da giòn là thịt vịt mềm rục, nhân bát bảo thấm đẫm mỡ vịt nhưng gạo nếp khóa chặt vị ngọt. Gạo nếp dẻo mềm, măng và đậu xanh thanh mát, hải sâm giòn sần sật, tôm nõn tươi ngon, cộng thêm gân bò chuyển thành dạng thạch dẻo khiến món vịt vô cùng đậm đà. Bố Ôn ăn xong tấm tắc khen, còn Tiểu Cát nếm xong thì cứ tần ngần mãi. Tay nghề của bà chủ nhỏ quả thực còn xuất sắc hơn cả sư phụ ...

 

Ôn Phạn cất ba đĩa còn , chẳng mấy chốc đám bạn học đến đông đủ.

"Cháu chào bác ạ."

Bố Ôn đáp nhiệt tình vô cùng : "Chào các cháu, mang nhiều quà thế ?"

Tần Hòa dẫn đầu, cùng mua ít hoa quả mang đến.

Mẹ Ôn trách khéo: "Khách sáo quá, bác cảm ơn các cháu mới đúng chứ." Con gái tiến bộ là nhờ cả đám bạn . "Vào các cháu, ngoài trời lạnh lắm."

 

Biết là lớn ở đó các bạn sẽ thấy ngại, tối nay Ôn nhường hẳn gian phía ngoài cho Ôn Phạn và các bạn. Mẹ Ôn chuẩn đồ uống xong xuôi để mặc cho đám trẻ tự nhiên. Ôn Phạn thò đầu từ bếp: "Ra bưng thức ăn nào!"

"Tới đây!"

 

Mọi tranh bưng bê. Ôn Phạn quá nhiều món, chỉ Vịt hồ lô bát bảo, Thịt kho hạt thông, Cánh vịt Quý phi, ngoài còn món thịt viên trân châu mà Hàn Lộ Lộ cứ lải nhải mãi vì hụt mất đợt , thêm lẩu đậu phụ nhà và vài món rau. Toàn là thanh niên với , Ôn Phạn chẳng khách sáo gì, dọn xong là khai tiệc ngay. Hàn Lộ Lộ cuống quýt ngăn động đũa: "Tớ chụp ảnh mà!" Nếu là đây thì thôi, nhưng đây là món gì chứ? Là Vịt hồ lô bát bảo đấy! Hàn Lộ Lộ chụp xuýt xoa vì nó quá kỳ diệu. Con vịt vàng bóng đặt bàn trông chẳng khác gì một cái hồ lô lớn.

 

Ôn Phạn dùng d.a.o cắt , Hàn Lộ Lộ tuy tiếc hùi hụi nhưng con vịt cắt xong cô nàng ăn nhiều nhất. Khác với vịt mê nhất là phần da, ở đây chẳng ai thèm phần da đó nữa mà tranh phần nhân bên trong. Gạo nếp quyện cùng đủ loại nguyên liệu, mỡ vịt quá ngấy như mỡ lợn nên dù cơm nếp bóng loáng mỡ màng nhưng ăn thấy vị thanh thanh nhiều hơn.

"Đỉnh quá!"

"Cái cánh vịt cũng ngon tuyệt!"

 

Món Cánh vịt Quý phi thực là vì chữ "Phi" (bay) cùng âm với "Phi" trong Quý phi nên mới tên đó. Ôn Phạn lấy cánh vịt xào qua đem kho, nước kho gì lạ nhưng cô cho thêm chút rượu vang . Cánh vịt kho xong màu đỏ thẫm bắt mắt, nồng độ cồn trong rượu giúp khử mùi và tăng hương vị, khi kho cô còn đun cạn nước sốt cho thấm hẳn thịt. Những chiếc cánh trông bình thường thế thôi nhưng ăn dừng . Thấy khen ngon, mấy chiếc cánh ít ỏi lập tức cả hội tranh sạch, cuối cùng vẫn bạn nếm thử. Những bạn hụt món cánh chỉ đành chu môi gắp món Thịt kho hạt thông.

 

Món gồm chín miếng thịt kho vuông vức, lớp da phía bóng mượt đỏ âu vô cùng bắt mắt, xung quanh xếp một vòng khoai tây bi chiên giòn, bên rắc thêm ít hạt thông. "Đây là thịt kho tàu ?" Nếm kỹ mới thấy, thịt kho tàu! Dưới lớp thịt xếp ngay ngắn đó, hóa thịt ba chỉ nhiều lớp mà là những viên thịt nặn vuông vức xếp chồng lên ! Những viên thịt thơm mịn tan ngay trong miệng khiến bạn học đó túm chặt áo Ôn Phạn hỏi: "Cái thế nào mà ngon thế?"

 

Loading...