Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 140
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:24
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiệm Ôn Ký lừng lẫy, hóa bếp là một cô bé cầm trịch? Ôn Phạn dứt lời, cau mày, bảo đừng đùa nữa, cháu nghiệp trung học mà ở đây trêu lớn thế, gọi bố cháu đây. Cũng âm thầm quan sát Ôn Phạn, càng càng thấy nghi ngờ. Chẳng lẽ những món ngon đây đều do cô bé ? Làm thể chứ. Cái cổ tay mảnh khảnh thế , nhấc nổi cái chảo với cái vá nữa.
Ôn Phạn chẳng buồn quan tâm họ đoán già đoán non gì về , cô nếm thử mỗi một miếng bắt đầu tung một đòn chí mạng:
"Muối cho quá tay, rau còn sống... Kỹ năng d.a.o kéo của cũng bình thường thôi, ngay cả rau củ bên trong cũng thái đều."
"Anh thái , còn chịu khó tỉa tót nữa, nhưng gia vị quá đơn điệu và rụt rè, nếu cho thêm một thìa nước tương và một phần ba thìa đường thì sẽ ngon hơn nhiều."
"Quá nhiều dầu, giảm nửa lượng dầu , xào thêm nửa phút nữa."
Mấy đàn ông , trong mắt đều là vẻ kinh ngạc tột độ. Nếu Ôn Phạn chỉ suông, đa phần họ sẽ khẩy khinh miệt, chẳng thèm để tâm. những gì Ôn Phạn chừng lý, khiến họ chẳng dám ho he gì thêm. Giờ mà cãi cô bé bồi thêm câu " thử xem" thì đúng là muối mặt. Ôn Phạn xong là phẩy tay, ý bảo chẳng ai đạt yêu cầu cả, khiến một trong đó nổi khùng lên.
"Đây là thái độ của tiệm Ôn Ký các đấy ? Ồ, cô bảo là chắc? đây cơm chiên bao nhiêu năm , từng mở sạp, mở quán, muối ăn còn nhiều hơn cơm cô ăn đấy. Chẳng qua là cậy tiệm nổi tiếng nên coi thường khác chứ gì. Không tuyển thì thẳng , lôi một con nhóc vắt mũi sạch bài kiểm tra... Nói trắng , cái bếp chỗ cho đàn bà con gái ! Cô thì cái quái gì cơ chứ?"
Đã lâu lắm Ôn Phạn mới thấy những lời như . Hồi còn ở trong cung, cô chẳng lạ gì những lời từ đám thái giám cùng học nấu ăn. Ôn Phạn xong hề tức giận, ngược còn thấy thú vị:
"Anh thấy đủ trình?"
Người đàn ông nọ vẻ mặt đầy ngạo mạn: " thấy cô đủ trình, mà thấy phụ nữ ai cũng đủ trình cả, cái bếp nơi các ."
Anh tự mở quán nên rõ cái cực nhọc của nghề , cái chảo gang nặng bao nhiêu cân, riêng việc hất chảo thôi cũng tốn bao nhiêu sức lực? Huống hồ những việc khác. Nhìn căn bếp của Ôn Ký, tuy một thoáng lưỡng lự nhưng cuối cùng vẫn kiên định với ý kiến của : Chắc chắn cô bé , nhất định là bố cô !
Nếu là tiệm khác trò bỏ từ lâu. đây là Ôn Ký. Kim Ngọc Lâu đóng cửa từ Tết đến giờ, dạo còn lời tiếng bảo Kim Ngọc Lâu sập tiệm , đang tìm thuê mặt bằng. Kim Ngọc Lâu mà đổ thì Ôn Ký - cái tên thường đặt lên bàn cân cùng nó - sẽ trở thành quán ăn hot nhất vùng . Tuy quy mô nhỏ nhưng chỉ cần ở đây vài tháng, học lỏm ít chiêu, như món khoai tây nghiền đợt thôi, chỉ cần nắm vài công thức là phất ngay...
Gã đàn ông dám đắc tội quá mức với con gái chủ tiệm, xong liền dịu giọng: "Đừng nghịch nữa, gọi bố cô đây , phỏng vấn đầu bếp thể chỉ đĩa cơm chiên mà quyết định ."
Ôn Phạn khẽ đầy ẩn ý, bắt tay nấu nướng. Chảo gang rửa sạch, khi còn kịp phản ứng, Ôn Phạn bắt đầu chiên cơm. Hai quả trứng xào qua, cơm và dứa cho , đảo đều tay nêm gia vị. Từng bước đều dứt khoát, gọn lẹ, một động tác thừa.
Đến khi một đĩa cơm chiên dứa nóng hổi hiện mặt , kẻ còn kịp định thần. Ôn Phạn đưa cho họ mỗi một chiếc thìa dùng một : "Nếm thử ."
Họ máy móc múc một thìa cơm cho miệng. Hạt cơm vàng óng tơi xốp, những miếng dứa mọng nước mang hương trái cây ngọt thanh, hạt gạo khô ráo, tôm nõn, đậu xanh, cà rốt đều tươi giòn. Vị chua ngọt hòa quyện cùng hương béo của dầu, miếng dứa nổ tung trong miệng như một làn gió mát lành...
Người đàn ông buông lời khó khi nãy im bặt câu nào, những còn cũng đầy vẻ khó tin.
Ôn Phạn hỏi: "Thế ?" Sao mà ? Quá chứ. Ngoại trừ kẻ gây chuyện hổ quá bỏ thẳng, những còn dù tiếc nuối vì trúng tuyển nhưng cũng lấy hả hê vì thêm chuyện để buôn dưa lê. Đầu bếp chính của Ôn Ký hóa là cô con gái chứ bố, tin đúng là đủ b.o.m tấn .
Sau khi họ về lâu, mạng bắt đầu râm ran tin đồn. Đa đều tin, thành sự thật chỉ một ít coi là thâm cung bí sử... đó là chuyện .
Sau khi sát hạch mấy , đến lúc sắp đóng cửa, một trai hớt hải chạy đến: " đến ứng tuyển ạ!" Tiểu Cát quẹt mồ hôi trán, thầm nghĩ may mà tối nay lướt điện thoại thấy thông báo, sư phụ cứ giục ngay, sợ hớt tay . Lúc Tiểu Cát mới hiểu ý của sư phụ. Hóa sư phụ học hỏi thêm vài năm nữa?
Sư phụ Đại Kim bảo: "Không bảo con học vài năm, mà là theo để tu nghiệp." Kỹ nghệ của Ôn Phạn còn cả ông, gửi đồ sang đó chính là học tài năng của . Ông thậm chí còn dặn đồ đừng quá chi ly chuyện tiền lương: "Thiếu bao nhiêu sư phụ bù cho con."
Tiểu Cát ngoan ngoãn lời, hớt hải chạy đến tiệm. Vừa Ôn bảo tối nay mấy đến phỏng vấn , lòng nguội lạnh mất một nửa. Đến khi Ôn Phạn , liếc một cái vẫy tay bảo bếp. "Chiên cơm?" Tiểu Cát vạn ngờ đề bài là món . Ôn Phạn bảo thì cứ cầm chảo lên mà .
Khác với những , Tiểu Cát mở từng lọ gia vị bàn xem thử. Trong lúc , do quen bếp nên chậm, nhưng đĩa cơm chiên thập cẩm hề khô ngấy dầu, canh lửa vặn là điều hiếm thấy. Ôn Phạn nếm thử một miếng, ánh mắt lập tức khác hẳn: "Từng ở nhà hàng lớn ?"
Tiểu Cát: "... Vâng."
"Kim Ngọc Lâu?"
Tiểu Cát: "... Vâng." Sư phụ dặn giấu vì sợ thành kiến, nhưng giấu , nếm một miếng là ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-140.html.]
Ôn Phạn đặt đĩa xuống: "Lúc nãy thấy nếm gia vị... Tại ở giữa cho thêm ít cà chua bi thái lựu thế?"
Tiểu Cát ngơ ngác: " thấy ăn sẽ ngon hơn."
Ôn Phạn hít sâu một : "Được , ngày mai đến ?"
Tiểu Cát mừng rỡ đồng ý ngay, lúng túng hỏi Ôn Phạn từ Kim Ngọc Lâu . Ôn Phạn bảo: " bừa để dọa thôi." Cô mấy cái nhà hàng , ngoài cái tên Kim Ngọc Lâu thì mù tịt. Định bụng dọa tí cho vui, ai ngờ thật thà quá, hỏi cái là khai hết.
Tiểu Cát chút lo lắng: "Thế cô hỏi tại đến đây ? Sư phụ bảo..."
Ôn Phạn nhức đầu ngắt lời: "Dừng, ."
Tiểu Cát: "?"
Ôn Phạn gắt: "Kim Ngọc Lâu sập tiệm đúng ?"
Tiểu Cát gật đầu.
Ôn Phạn đảo mắt: "Tiệm sập thì còn gì để nữa."
Một từ nhà hàng đóng cửa , dẫu vẫn hơn hạng nhà đang mở quán mà đến đây học lỏm chứ? Cái khó của quán ăn nhỏ là ở đó, dùng thì sản lượng tăng, chỉ kiếm tiền công thuê, dùng thì sợ mất nghề và mất công thức. Tính , phù hợp. Hơn nữa, căn bản của vững, đầu óc ngu đần, thấy rõ là sư phụ dạy dỗ cho vô cùng kỹ lưỡng.
Ôn Phạn thấy điểm quan trọng. Nhận đồ thì dạy từ căn bản, canh chừng bắt tập luyện. Còn thì chẳng cần quản, chắc hẳn ở nhà còn một vị sư phụ già đang cầm roi chờ về tập thêm. Thế là vẹn cả đôi đường, bên đó tập luyện bên tạo doanh thu. Còn chuyện học mất nghề của cô? Không Ôn Phạn tự kiêu, nhưng Tiểu Cát mà học một nửa nghề của cô trong ba năm thì cũng gọi là thiên tài .
Tiểu Cát nhất thời nên lời, cuối cùng hiểu câu "khó mà theo kịp" của sư phụ ý nghĩa gì. Hóa thấu hết mà chẳng thèm để tâm!
"Thế trưa mai đến việc nhé?"
Ôn Phạn gật đầu: "Đến ... Sau cơm chiên đều giao cho , mai đến mà học."
Tiểu Cát: "Vâng."
...
Chốt xong nhân viên cho tiệm, Ôn Phạn thấy nhẹ cả . Còn Diêu Thanh Cần thì chẳng chịu yên, Ôn giao sạp đồ ăn vặt cho là cô sốt sắng chuẩn ngay. Ôn Phạn sẵn một nồi nước dùng kho đồ từ tối hôm , nào là hoa đậu khấu, đậu phụ khô, váng đậu, rong biển, trứng gà, lạp xưởng... Chỉ vài ngày , khách quen nhận Ôn Ký bắt đầu bán đồ ăn vặt ngoài vỉa hè. Diêu Thanh Cần chiếc xe đẩy cửa đon đả mời khách: "Bánh tráng cuộn đậu phụ đây, mười hai tệ một cái!"
Có mở hàng ngay. Diêu Thanh Cần nhanh thoăn thoắt lấy một tấm bánh tráng mềm dai, hỏi khách ăn gì. Vị khách ngửi thấy mùi đậu phụ kho thơm phức: "Cho mỗi thứ một ít , cay nhé."
Diêu Thanh Cần phết một lớp ớt, một lớp sốt lên bánh, đặt hai miếng đậu phụ kho, một miếng hoa đậu, ít váng đậu. Bên cạnh là giá đỗ chần qua nước sôi, cô nhúng giá nồi nước kho một cái vớt đặt lên , thêm hành lá, rau mùi và một quả trứng kho bổ đôi. Cuộn một chút, cô còn bóp thêm ít xốt mè và rắc một thìa lạc rang giã nhỏ.
Gói thành một cuộn to tướng, Diêu Thanh Cần đưa cho khách: "Xong ạ, bánh tráng cuộn đậu phụ của quý khách đây." Món dùng đậu phụ khô do chính Ôn Phạn từ đậu còn dư Tết, hương đậu nồng nàn quyện cùng vị đậm đà của nước kho, bên trong xốt mè và lạc rang mang mùi thơm ngậy đặc trưng. Bánh tráng tuy nhập về nhưng Ôn Phạn yêu cầu kỹ về độ dày và kích thước, lớp vỏ mềm dai bọc lấy nguyên liệu. Cắn một miếng, bánh mùi thơm của bột mì, đậu phụ và hoa đậu ngâm lâu trong nồi nên nước kho tứa từ các kẽ hở, hề thấy khô nghẹn. Giá đỗ tuy còn quá giòn nhưng phong phú thêm cảm nhận khi nhai.
Một cuộn dài bằng bàn tay, mười hai tệ là đủ no, ai dày nhỏ khi còn thấy căng bụng. Khách ăn xong khen lấy khen để: "Trông đơn giản thế mà ngon thật đấy."
Cái ngon dựa gia vị quá phức tạp nguyên liệu đắt tiền, mà đến từ những món đồ đậu phụ mộc mạc kết hợp cùng bánh tráng và xốt mè quen thuộc. Nhiều đến cửa là mua ngay một cuộn, tiệm mới thấy hấp tấp quá. Ăn xong cái bánh cuộn thì còn bụng mà chứa cơm chiên nữa? Kệ chứ, cứ một miếng bánh một miếng cơm. Ăn một lúc họ cũng nhận hương vị cơm chiên chút đổi, nhưng nếm kỹ thì chẳng rõ là đổi ở chỗ nào. Dù vẫn ngon, thế là họ chẳng thắc mắc nữa, cứ thế cắm cúi ăn một bữa no nê coi như niềm an ủi mấy ngày đầu Tết.
Tiểu Cát lén khách qua tấm rèm che. Cậu ở nhà hàng lớn lâu , đây là đầu ở quán cơm nhỏ thế . Mọi thứ đối với đều mới mẻ. Ôn Phạn bảo dạy nhưng thực nào cô cũng chỉ mẫu một bắt về tự luyện. Riêng món cơm chiên , Tiểu Cát về nhà tập luyện đến tận hai ba giờ sáng mỗi ngày. Nhờ thế mới nhận sự hài lòng tương đối của thực khách ngày hôm nay.
Thấy trong tiệm cáng đáng , Ôn Phạn cũng chẳng thèm đến nữa. Cô chào bố một tiếng hẹn Tần Hòa và Hàn Lộ Lộ dạo phố.