Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:00:57
Lượt xem: 151
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Món thịt bò thủy chử là Ôn Phạn mới học . Ở thế giới cũ của nàng, tuy ớt xuất hiện nhưng ẩm thực trong hậu cung đa phần định lệ, vị cay nồng của ớt cùng dáng vẻ ăn xong mồ hôi nhễ nhại thực sự trang nhã, vì các cung cơ bản bao giờ gọi món . Còn cung nữ thái giám hầu hạ chủ tử, đừng là ớt, ngay cả hành tỏi mùi nặng một chút cũng dám ăn. Ôn Phạn thì thích cái hương vị sảng khoái như , nhưng cũng chỉ vài hiếm hoi lúc nghỉ ngơi mới lén nấu một chút. Nàng cũng các cung nữ kể ở vùng núi sâu phía Tây Nam, để phòng chướng khí trừ ẩm thấp nên cực kỳ thích ăn ớt. kể cả vùng Tây Nam đó mà thấy mức độ ăn cay của hiện đại chắc cũng kinh ngạc rụng rời.
Ôn Phạn chợ một chuyến, đủ các loại ớt chất đống thành từng bao tải, khô , tươi , đỏ , vàng , xanh ... Những kinh doanh nhỏ ở các kiốt gọi một phần súp cay, lớp dầu ớt đỏ rực bên trong dày cộp, mà vẫn lẩm bẩm bảo đủ cay. Vì khi món thịt bò thủy chử, Ôn Phạn bỏ ớt cực kỳ mạnh tay.
Sau khi trừ các suất cơm giao , Ôn Phạn một phần cho gia đình ăn. Rau diếp, giá đỗ, váng đậu lót đáy, những miếng thịt mềm mượt ngâm trong dầu đỏ, lớp tỏi băm, hành lá và ớt khô bên dầu nóng kích phát hương thơm, tăng thêm phần hấp dẫn cho bát thịt bò cay nồng .
Khúc Hiểu Vũ mới qua mười tám, dáng thấp nhưng cả toát vẻ trắng trẻo béo bệu một cách thiếu sức sống, tính tình nhút nhát, đó chẳng dám tiếp lời. Dương Thao bên cạnh thì ánh mắt mang vẻ "trong sáng ngây ngô", nhưng cái đây giúp trông tiệm nên khá quen thuộc với hàng xóm. Ba Ôn múc cho mỗi đứa một bát cơm: "Hai đứa ăn gì ?"
Dương Thao gãi cái đầu như tổ quạ: "Chưa ạ chú Ôn, món thơm thật đấy." Cậu nãy còn đang ngủ say, Tống Tuệ kéo phăng rèm cửa . Rèm chắn sáng mở, như ma cà rồng đầu thấy ánh mặt trời liền kêu oai oái rúc ngay bóng tối, Tống Tuệ giận buồn : "Cứ thế mãi sợ con hút hết dương khí của mất, mau dậy ngay, hôm nay con nhất định ngoài thấy ánh mặt trời cho !" Dương Thao đuổi dậy, tiện tay vớ bộ quần áo mặc tống đến quán. Vốn dĩ còn cực kỳ cam lòng, nhưng ngửi thấy mùi thơm là lập tức đổi ý định ngay. Cậu vững vàng nhận lấy bát cơm Ôn đưa qua, chẳng chút khách sáo: "Cảm ơn dì Hạ, cháu khách sáo ạ!" Nói xong liền huých khuỷu tay Khúc Hiểu Vũ: "Còn ngẩn đấy gì? Ăn chứ!"
Khúc Hiểu Vũ "ồ" một tiếng, đỏ mặt, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu lời cảm ơn. Mẹ Ôn : "Dì ngờ với chị cháu nhanh tay nhanh chân thế, hôm nay ít món, hai đứa ăn tạm nhé." Trên bàn chỉ một bát thịt bò thủy chử cùng chút rau xào từ buổi trưa.
Dương Thao c.ắ.n một miếng thịt thật lớn, mắt sáng rực: "Không ít ạ, món thịt bò thủy chử đúng vị quá!" Trong bát nổi một lớp dầu đỏ, mặt dầu là các loại phụ liệu cùng những miếng thịt ngâm bên , thịt còn dính vài hạt vừng trắng hoặc hoa tiêu. Phủ miếng thịt lên cơm trắng, đôi đũa gắp cả cơm lẫn thịt tống miệng cùng lúc, vị mềm mượt cay nồng của thịt quyện với hạt cơm thấm đẫm dầu đỏ thơm nồng, cực kỳ đưa cơm. Dương Thao ăn hăng hái, Khúc Hiểu Vũ tuy gì nhưng hành động hề giả dối, đôi đũa múa còn nhanh hơn bất kỳ ai.
Ôn Phạn khẽ thầm, sự tham gia của hai thanh niên đột nhiên khiến nàng ảo giác như trở về Ngự Thiện Phòng. Một đám cung nữ thái giám nhỏ tuổi, lúc hầu hạ thì lộ vẻ trẻ con, lúc tan ăn cơm cũng tranh như . Dương Thao nuốt một ngụm cơm lớn, sang đóng vai chủ nhà mời Ôn Phạn: "Tiểu Phạn cũng ăn em." Cậu cũng sợ ăn khỏe quá cô em gái nhút nhát nhà dì Hạ dám gắp thức ăn. Khúc Hiểu Vũ bên cạnh cũng khựng đũa , thu liễm hơn, chỉ lùa vài miếng cơm trắng miệng.
Ôn Phạn chọc chọc bát cơm: "Không , hai cứ ăn , em đói lắm." Sáng nay lúc nấu nàng nếm thử vài , cũng coi như lửng .
Dương Thao gãi đầu hì hì: "Dì Hạ ơi, cháu uống chai Coca ạ?" Mấy món cay nồng thế mà Coca thì còn gì là sướng!
Mẹ Ôn vỗ trán: "Quên mất, lão Ôn ơi, lấy cho hai đứa chai nước..." Ôn Phạn lặng lẽ Ôn, ánh mắt đầy vẻ mong chờ như biến thành bàn tay nhỏ níu lấy tay áo bà. Mẹ Ôn: "... Lấy thêm một lon nữa." Mắt Ôn Phạn ngay lập tức lấp lánh như ngàn vì rơi . Mẹ Ôn bật : "Thật là..."
Bữa trưa hôm đó trôi qua nhanh chóng, Dương Thao và Khúc Hiểu Vũ chỉ cắm cúi ăn lấy ăn để, dám ăn nhiều thịt nên khi hết bát cơm đầu tiên, hai đứa còn dùng dầu đỏ trộn bát thứ hai. Nếu cơm hết thì lẽ hai đứa còn định tiến tới bát thứ ba. Hai bát cơm lớn bụng, no căng cả , mà hai đứa vẫn thấy thèm. Lúc Ôn bưng chỗ dầu đỏ còn định đổ, hai đứa còn theo đầy lưu luyến, bộ dạng như đóng gói luôn cả nước dùng mang về nhà.
Dương Thao , vẻ mặt đầy khâm phục: "Chú Ôn ơi, chú nấu ăn ngon thật đấy." Ba Ôn hì hì: "Không tay nghề của chú , cháu kể ? Giờ quán là Tiểu Phạn nấu đấy."
Dương Thao "a" một tiếng: "Tiểu Phạn nghỉ học ạ?"
Ba Ôn vội vàng xua tay: "Nghỉ mà nghỉ, vẫn học chứ. Đây là đang nghỉ hè mà, Tiểu Phạn tay nghề giỏi hơn chú, nó thương chú nên giúp đấy. Cũng nhờ Tiểu Phạn cả, quán đông khách thế đều do nó mang đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-14.html.]
Dương Thao giơ ngón tay cái: "Tay nghề em gái đúng là một, món thịt bò thủy chử hôm nay cháu ăn ở cũng thấy cái vị !" Khúc Hiểu Vũ cũng liên tục gật đầu tán thưởng, còn khổ hơn Dương Thao, ba năm cấp ba ở nội trú, đồ ăn là như cám lợn thì cũng chẳng kém là bao. Ba Ôn thấy con gái khen còn vui hơn cả khen.
"Chú Ôn, dì Hạ, hai cứ yên tâm, nể cái tay nghề của em gái, hai đứa cháu nhất định sẽ việc thật !" Dương Thao tràn đầy nhiệt huyết, nhanh chóng cùng Khúc Hiểu Vũ đăng ký tài khoản liên kết mã shipper tên quán. Vừa liên kết xong, Dương Thao mới phát hiện đ.á.n.h giá và đơn hàng của quán ít đến t.h.ả.m hại. "Cái đúng nha, tay nghề em gái dám nhất thành phố thì nhất cả con phố là cái chắc, hẻo đơn thế ?"
Ôn Phạn ở bàn bên cạnh xem sách, cảm thấy Dương Thao cứ một tiếng "em gái", hai tiếng "em gái" thế mà chẳng thấy đường đột chút nào. "Quán nhà em chạy hoạt động nên nền tảng hạ thứ hạng ạ." Ôn Phạn lật một trang sách, bà loáng thoáng cuộc tranh cãi của Ôn với bên nền tảng, đó tìm hiểu thử mới "hạ thứ hạng" là chuyện gì. Cơ bản nghĩa là cửa hàng của nhà ứng dụng sẽ còn lượt tiếp cận tự nhiên nữa, trừ phi khách hàng chủ động tìm kiếm tên quán.
Dương Thao: "Cái bọn ăn thất đức , đừng sợ em gái ơi, để quảng bá giúp em!" Tống Tuệ là Đông Bắc lấy chồng xa, Dương Thao bình thường giọng phổ thông nhưng thỉnh thoảng lúc gấp gáp cũng lộ chất giọng Đông Bắc đặc trưng. Là một "tay chơi" mạng xã hội cường độ cao, Dương Thao rành mấy việc hơn Ôn nhiều. Cậu cũng chẳng thèm đôi co với bên nền tảng mà trực tiếp lên các diễn đàn và hội nhóm địa phương để lập thớt, dẫn link trang đ.á.n.h giá của quán nhà họ Ôn.
Nhoáy một cái mấy bài đăng tung , tiêu đề bài nào bài nấy đều cực kỳ hút mắt. Có bài đóng vai chủ quán - 《Chiết khấu của nền tảng cao quá, quán chỉ hương vị chứ lượt tiếp cận thì là sống nổi ?》. Sau đó Dương Thao dùng ba acc phụ trả lời, một cái tỏ vẻ đồng cảm, quán nhà cũng , hoạt động thì dở sống dở c.h.ế.t, hoạt động thì chỉ tổ béo bên nền tảng, haizz giờ thôi cứ ráng thôi, dân ăn ăn uống cố lên nhé. Một cái gây gổ trực tiếp, quán nào mà giọng lớn thế, vị ngon ? Ngon cỡ nào? Ngon hơn Kim Ngọc Đường ? Kinh doanh phất lên thì tự , xem bao lâu nay việc nghiêm túc , nỗ lực ? Cái thứ ba trả lời thêm dầu lửa: 【Rốt cuộc là quán nào? Nói để bọn đến thẩm xem ! Là thực sự ngon là xứng đáng sập tiệm, lúc đó tự khắc nhận định!】
Thực tế chứng minh nhiều thích hóng hớt, chẳng mấy chốc bài đăng leo top, một đống hỏi dồn là quán nào để đặt đồ ăn thử tay nghề chủ quán. Mẹ Ôn và ba Ôn trợn mắt há mồm , còn Ôn Phạn thì ngậm ống hút, đổi cái về Dương Thao trông vẻ khờ khạo cục mịch . —— Anh mà cung, chí ít cũng mặc áo thêu chim trĩ (quan tứ phẩm).
Ngón tay Dương Thao lướt nhanh như bay, đóng vai chủ quán đóng vai khách hàng. 《Kỳ nghỉ hè các bạn nhớ cơm trường ? chắc là ngược quen , thế mà thấy nhớ cơm trường mới lạ》 《Tự học Đông y, bốc cho con trai mấy thang thuốc, mà thằng nhỏ hai tuổi cứ đòi ăn đồ ngoài mới chịu》 《Người phương Bắc cực kỳ thích ăn tinh bột , đặt phần cơm suất mà giao tới là mì suất, tuy cũng ngon thật nhưng cứ thấy mì bằng cơm》 ...
Dương Thao hào hứng truyền đạt triết lý của : "Muốn lượt tiếp cận mạng thì chỉ cần mấy thứ đó thôi." Phân biệt vùng miền, Đông y Tây y, nam nữ, chồng nàng dâu, nỗ lực ... Ôn Phạn thầm ghi nhớ. Nhìn Dương Thao một cái nữa. Ừm, áo chim trĩ thấp , áo chim công (quan tam phẩm) thì hợp hơn.
Chẳng là do bài đăng trưa nay của Dương Thao hiệu quả là mấy đơn hàng ở thư viện nhận phản hồi tích cực, tóm tối hôm đó, lượng đơn ứng dụng giao hàng của quán phá kỷ lục mới. Một tối hơn mười đơn, Dương Thao và Khúc Hiểu Vũ chạy gần một tiếng đồng hồ mới giao hết. Mẹ Ôn gấp sổ tính tiền , phấn khích : "Phá mốc nghìn đồng !" Ba Ôn và Ôn Phạn , cả gia đình ba đều cực kỳ vui mừng. Đối với một tiệm cơm nhỏ bé như thế , mức thu nhập như là điều hiếm .
"Ngày mai mua thêm hộp cơm mới ." Số đặt ở bếp ăn nhỏ ngày càng nhiều, buổi tối điện thoại Ôn liên tục báo "ting ting", thành viên trong nhóm lên tới mười bảy . ... Ôn bấm trang thành viên nhóm, chỉ thấy bên trong là những cái tên và ảnh đại diện cực kỳ trừu tượng. "Lạ thật đấy." Đám bạn của T.ử Hàm giới thiệu đến đều nhóm là để tên con ngay, nhưng những đổi tên gì .
【Người nhà của Khoai Tây】 【Em cột chèo của Bí Đao là Dưa Hấu】 【Vợ của Cà Chua là Trứng Gà】 【Người trong mộng của Sầu Riêng】 ...
"Mai giao tới nơi, mấy cái tên mà gọi cho nổi đây trời."